Vu Thần Kỷ

Chương 366: Long tộc



Hai móng vuốt Nha Công chộp lấy bả vai đầy đặn của Vũ Mục, cách mặt đất vài thước cấp tốc lướt đi.

Vũ Mục cả đời lần đầu tiên hưởng thụ được tốc độ nhanh như vậy, nhìn đất đai cấp tốc lướt qua dưới chân, hắn hưng phấn hoa tay múa chân liên tục khen ngợi: “Hay quá, ta sao lại ngốc như vậy? Ta cũng phải kiếm một con phi cầm chiến sủng! Vu Điện tựa như có người chuyên môn thuần dưỡng các loại hung cầm, ta phải đi kiếm một con!”

Vũ Mục dương dương đắc ý hướng Phong Hành cười nói: “Chủ ý của ta thế nào? Có một con hung cầm thay đi bộ, về sau tốc độ của ta sẽ không là liên lụy nữa!”

“Con phi cầm nào bị ngươi nhìn trúng, nhắm chừng là từng bị Thiếu Ti nguyền rủa nhỉ?” Phong Hành thực ác độc đáp lại hắn một câu: “Cả ngày bị ngươi một đống thịt như vậy đè ở dưới mông, nó còn có thể bay lên sao?”

Vũ Mục tức giận đến xanh mặt, hắn chỉ vào Phong Hành, run run nói không ra lời. Qua một lúc lâu, hắn dùng sức vỗ mỡ đầy đặn trên cái bụng một phát, tạo nên một cơn sóng thịt, rất là tức giận rít gào: “Ngươi là ghen tị! Ngươi nhất định là ghen tị thịt của ta!”

Đối với lời nói không biết xấu hổ của Vũ Mục Phong Hành cười nhạt, chân đạp gió mát nhẹ nhàng chạy như điên về phía trước, Phong Hành đột nhiên hướng Cơ Hạo rất nghiêm túc nói: “Một giọt Vu Vương tinh huyết! Cơ Hạo, ta về sau nhất định sẽ…”

“Không cần nói những lời khách khí.” Cơ Hạo ngắt lời Phong Hành: “Chúng ta là bằng hữu, chúng ta là huynh đệ. Vu Vương tinh huyết tuy tốt, tinh huyết Nghệ Thanh Điểu lại chỉ có ngươi hấp thu, mới có thể phát huy công hiệu lớn nhất.”

Phong Hành siết nắm tay, gật gật đầu, không hé răng nữa. Nhưng ánh mắt hắn trở nên đặc biệt kiên định.

Một vị Vu Vương bị luyện hóa sống, chỉ ngưng kết ra một giọt Vu Vương tinh huyết, phần nhân tình này hắn nợ quá lớn, cho dù là bằng hữu, cho dù là huynh đệ, hắn cũng phải đem phần nhân tình này khắc dưới đáy lòng. Có cơ hội, nhất định phải trả lại cho Cơ Hạo.

Vũ Mục thì do dự một phen, nghiêng đầu nhìn về phía Cơ Hạo: “Cơ Hạo, ngươi đem thác mạch bí pháp vị tiền bối đó dạy ngươi, truyền thụ cho chúng ta… Vu Điện có thác mạch bí pháp, cũng chỉ có đệ tử được chọn lựa vào nội điện mới có tư cách biết được. Nhưng cho dù nội điện đệ tử, cũng không phải mỗi người đều được truyền thụ. Ngươi làm như vậy, không sao chứ?”

Nhìn Vũ Mục một cái thật sâu, Cơ Hạo mỉm cười nói: “Thác mạch bí pháp, nhìn như thần bí, thật ra cũng không tính là gì.”

Trầm ngâm một lát, Cơ Hạo rất nghiêm túc nói: “Những kinh lạc này, đã sinh trưởng ở trong cơ thể chúng ta, chỉ là chúng ta chưa có đủ lực lượng đi nhận biết chúng nó, khai thác bọn nó. Thượng cổ tổ tiên của chúng ta mới mở linh tuệ, tri thức tích lũy hầu như bằng không, chỉ có thể xin giúp đỡ từ dị tộc truyền thừa lực lượng của bọn họ. Đó là chuyện thượng cổ nhân tộc sinh tồn gian nan, bất đắc dĩ làm.”

Hít sâu một hơi, Cơ Hạo nhìn bầu trời phía đông dần dần sáng lên, cười nói: “Chúng ta những hậu nhân này, so với thời tổ tiên cường thịnh hơn rất nhiều, thứ biết được, nhận biết đối với thiên địa cũng đều nhiều hơn rất nhiều. Nếu chúng ta ngay cả huyền bí của bản thân cũng không làm rõ, còn có mặt mũi mặt đi gặp tổ tiên sao?”

Nhẹ nhàng khoát tay. Cơ Hạo cười nói: “Thác mạch bí pháp, chỉ là một bước nhỏ nhận thức sự huyền bí của bản thân chúng ta mà thôi. Đối với sư tôn mà nói, đây là tiểu thuật bé nhỏ không đáng kể, không cần để ở trong lòng.”

Vũ Mục, Phong Hành nhìn nhau một cái, vô cùng nghiêm túc nói: “Lấy tên tổ linh thề, chúng ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài một câu một chữ.”

Cơ Hạo cười cười, rất muốn nói với bọn họ, thật ra không cần đem thác mạch thuật này nhìn quá nghiêm trọng. Tự Văn Mệnh bọn họ đều đã nắm giữ một bộ phận bí pháp khai thác kinh mạch, như vậy thác mạch thuật sẽ không phải cái gì cấm kỵ.

Cơ Hạo cần chú ý, chỉ là đừng cho người khác biết, toàn bộ kinh lạc toàn thân hắn đều đã thông suốt mà thôi.

Một đường chạy như điên. Ban đầu Vũ Mục liên lụy lớn nhất có Nha Công giúp, cũng không là trói buộc nữa. Mọi người bật nhảy như bay, theo đường lúc tới liên tục quay về, không bao lâu đã chạy ra mấy trăm dặm.

Lão thụ yêu và con báo lớn bị tấm lưới lớn do gân rồng bện thành trói chặt thành một cục, mặc cho bọn họ giãy dụa, càng là giãy dụa tấm lưới lớn thít càng chặt. Mười mấy chiến sĩ Già tộc khiêng lên tấm lưới lớn, muốn mang theo chiến lợi phẩm quay về, mười mấy chiến sĩ long tộc đầu rồng thân người, thân khoác kim giáp đột ngột xông ra.

Đứng xa xa ở trên đỉnh núi bốn phía, chiến sĩ long tộc chiều cao gần mười trượng ‘hiên ngang’ rít lên, hai mắt phun lửa nhìn chằm chằm tấm lưới lớn kia trói chặt lão thụ yêu. Một vị chiến sĩ long tộc sừng rồng mài bóng loáng, bên trên được khảm nhiều trân châu bảo ngọc làm trang sức lạnh lùng nói: “Các ngươi dùng gân rồng làm lưới? Hừ, các ngươi nơi này có hai trăm năm mươi tám người, tự mình chặt hai trăm cái đầu bồi tội, đem lão thụ yêu này lưu lại, cút!”

Mấy nam tử Ngu tộc rống giận, một gã nam tử Ngu tộc tiến lên hai bước, hướng tới chiến sĩ long tộc kia phẫn nộ quát: “Những gân rồng này, cũng là gân nghiệt long từ long vương phủ các ngươi chảy ra! Khốn kiếp, hàng các ngươi tự mình buôn…”

Chiến sĩ long tộc cực kỳ không giảng đạo lý ngắt lời đối phương, hắn trợn con mắt quái dị, dõng dạc nói: “Ta nhớ ra rồi, chỗ gân nghiệt long đó, thật đúng là hàng hóa chúng ta bán ra! Nhưng chúng ta đem những gân rồng đó bán cho các ngươi, là cho các ngươi coi như tổ tông để thờ, ai cho các ngươi đem bọn nó bện thành tấm lưới?”

Một đám chiến sĩ Ngu tộc, Già tộc tức giận đến đầu bốc khói, giận dữ chỉ vào bọn chiến sĩ long tộc đó nói không ra lời.

Lời này quả thực chính là táng tận thiên lương! Hàng hóa long vương phủ các ngươi mình bán ra, khách nhân dùng giá trên trời mua về, vận dụng như thế nào là việc của bản thân khách nhân. Ngươi lại còn nói, những gân rồng này là để khách nhân mang về, coi như tổ tông để thờ?

Tiêu giá trên trời mua tên tổ tông trở về thờ?

“Khốn kiếp!” Nam tử Ngu tộc giận dữ chửi ầm lên.

“Nhục mạ tộc ta, tội thêm một bậc!” Chiến sĩ long tộc lười biếng nắm lên một thanh trảm mã đao kim long nuốt lưỡi đao, tùy tay vung lên, một đạo đao khí dài nghìn trượng gào thét xé trời, đao khí hình cung màu xanh thẳm xé rách không khí, vạch ra trên mặt đất một cái rãnh sâu không lường được, tàn nhẫn vô cùng hướng vào đầu nam tử Ngu tộc kia bổ xuống.

Hai chiến sĩ Già tộc nhảy dựng lên, khiêng trọng thuẫn hướng đao khí cản.

‘Phập’ một tiếng, trọng thuẫn dày tới ba thước giống như đậu phụ khô bị xé rách, hai chiến sĩ Già tộc cùng cất tiếng rú thảm, bị đao khí chém thành bốn mảnh chỉnh tề, máu tươi phun đầy đất.

Vừa rồi nam tử Ngu tộc kia kinh hô một tiếng, ba cái ngọc phù màu máu bên hông nổ tung, một quầng sáng màu máu dày cả trượng chắn trước mặt hắn. Trong quầng sáng một con mắt dựng thẳng màu máu rõ ràng có thể thấy được, đao khí bổ vào trên quầng sáng, chợt nghe một tiếng nổ, đao khí và quầng sáng đồng quy vu tận, nam tử Ngu tộc lảo đảo liên tục lui về phía sau, thiếu chút nữa cắm đầu ngã xuống đất.

“Ồ, bùa hộ mệnh rất mạnh nhỉ. Vấn đề là, ngươi có mấy cái bùa hộ mệnh như vậy?” Vị chiến sĩ long tộc kia đắc ý giơ lên trường đao trong tay: “Các ngươi, còn có thể chịu của ta bao nhiêu đao?”

Mười mấy chiến sĩ long tộc đồng thời giơ lên binh khí bên mình, hàn khí bay lên không trung, nhuệ khí bắn ra bốn phía, binh khí các chiến sĩ long tộc sử dụng, thế mà thuần một sắc đều là thiên địa thánh binh!

Sự giàu có của long tộc, quả nhiên danh bất hư truyền!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.