Vũ Vương

Chương 862: Nghìn Cân Treo Sợi Tóc (3)




- Hô!

Trong khoảng điện quang hỏa thạch, trăm ngàn đạo điện xà liền từ trong thân thể Mộ Hàn gào thét mà ra, điên cuồng đụng chạm lấy cự chưởng che đến kia, thế như lôi đình vạn quân.

Lập tức, thanh âm nổ đùng liên tiếp ở trong thiên địa chấn nổ, cái cự chưởng kia đúng là mở ra vô số khe hở hẹp dài, rậm rạp chằng chịt, giăng khắp nơi, từ xa nhìn lại, cái bàn tay do lực lượng tinh thần của Thanh Hỏa ngưng tụ mà thành kia phảng phất hóa thành một mạng nhện cự đại.

Theo cự chưởng kia không ngừng che rơi, khe hở trong lòng bàn tay cũng tiếp tục bạo tăng.

Phanh!

Khi cùng Mộ Hàn chỉ cách hơn 10 mét, cự chưởng kia liền nhịn không được nữa, bỗng nhiên bạo vỡ đi ra, một lần nữa hóa thành một mảnh lực lượng tinh thần. Dùng thực lực hiện nay của Mộ Hàn, không có khả năng thật sự làm cho lực lượng tinh thần của Hư Kiếp cảnh siêu cấp cường giả Thanh Hỏa tiêu tán, nhưng lại có thể tan rã thế công của hắn đối với mình.

Kể từ đó, trừ khi là Thanh Hỏa có thể tự mình chạy tới, nếu không, cách xa nhau ngàn dặm, hắn rất khó làm gì được Mộ Hàn.

- Tốt, quả nhiên không hổ là Linh Hư tộc nhân!

Gặp công kích của mình không có hiệu quả, Thanh Hỏa chẳng những không có tức giận, ngược lại cười mỉm tán thưởng một tiếng, nhưng ngay sau đó lại xoay chuyển lời nói.

- Bất quá, bổn tọa đã quyết định tiễn đưa ngươi đại lễ, phần đại lễ kia ngươi thu cũng phải thu, không thu cũng phải thu! Tiểu gia hỏa, ngươi trốn không thoát đâu!

Thanh Hỏa ngữ điệu bình thản, nhưng trong lời nói lại toát ra một cổ khí phách mãnh liệt, tựa hồ Mộ Hàn đã là thịt cá trên thớt gỗ tùy ý hắn xâm lược.

- A? Cái kia chúng ta không ngại mỏi mắt mong chờ!

Mộ Hàn cười ha ha, tiếp tục đem Lôi Quang Độn Ảnh Quyết thi triển đến mức tận cùng, thân thể khổng lồ giống như một vòng Lôi Điện to lớn, không ngừng phá toái hư không.

Xa xa Linh Tiêu Sơn kia lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng ở trong tầm mắt khuếch trương, nhưng Mộ Hàn lại không có nghe được Thanh Hỏa đáp lại, cũng không có phát hiện hắn dùng lực lượng tinh thần phát động công kích nữa, không biết nó là đang dung tốc độ cao nhất chạy tới Linh Tiêu Sơn, hay là suy nghĩ dùng biện pháp gì bắt giữ Mộ Hàn, nhưng mà, Mộ Hàn lại có thể ẩn ẩn cảm giác được lực lượng tinh thần của Thanh Hỏa, thủy chung ở bên người mình lượn lờ bồi hồi.

Mộ Hàn rất rõ ràng, mọi cử động bây giờ của mình không thể gạt được Thanh Hỏa.

Tuy còn cách cực xa, nhưng Mộ Hàn cũng không dám tồn chút tâm lý may mắn, như tên gia hỏa Tư Không Chiếu cũng có thể có được loại vật phẩm như Thiên Diễn Thần Phù có thể thuấn gian truyền tống đến mấy ngàn dặm, ai biết Thanh Hỏa cái Hư Kiếp cường giả này có vật cùng loại với Thiên Diễn Thần Phù hay không.

Hô!

Lực lượng tinh thần của Mộ Hàn bắt đầu từ phương hướng khác co rút lại, toàn lực hướng Linh Tiêu Sơn phía trước gào thét mà đi.

Trong nháy mắt công phu, tâm thần của Mộ Hàn đã đem ngọn núi này bao trùm. Kỳ quái chính là, khu vực chung quanh ngọn núi mấy trăm dặm đúng là không có hiển lộ ra bất luận dị trạng gì, đừng nói Thần Hải Cảnh U Ảnh tộc cường giả, ngay cả Dương Hồ cảnh U Ảnh nhân cũng không thấy được một cái.

- Thật sự là tà môn!

Theo lý thuyết, Linh Tiêu Sơn như vậy hẳn là cực kỳ an toàn, nhưng Mộ Hàn chẳng những không có một tia cảm giác yên tâm, sâu trong đáy lòng ngược lại tuôn ra một tia dự cảm không ổn.

Phụ cận Linh Tiêu Sơn dị thường bình tĩnh, cái này phi thường không hợp lý.

Từ khi bạo lộ chân thân đến bây giờ, đã không sai biệt lắm có một hai phút rồi. Chút thời gian như vậy tuy ngắn ngủi, nhưng đã đầy đủ Thanh Hỏa đối với hành tung của mình làm ra an bài tất yếu. Nhưng làm cho người không thể tưởng tượng chính là, Thanh Hỏa rõ ràng không có phái tộc nhân tăng cường thủ hộ Linh Tiêu Sơn.

Sự tình ra khác thường tất có yêu dị!

Trong đầu Mộ Hàn phút chốc hiện lên mấy chữ này, tiếp theo ý niệm trong đầu khẽ nhúc nhích, tâm thần cường đại liền hướng trong Linh Tiêu Sơn thẩm thấu đi vào.

Ngay lập tức qua đi, Mộ Hàn liền cảm ứng được một loại lực lượng kỳ diệu. Cơ hồ là ở nháy mắt tâm thần tiến vào trong phạm vi Linh Tiêu Sơn, cái lực lượng kia liền từ bốn phương tám hướng tuôn ra mà đến, chỉ trong chớp mắt công phu, lực lượng tinh thần của Mộ Hàn liền hiển lộ ra xu thế tán dật.

- Huyền Hoàng Thái Dương cương khí!

Đó chính là lực lượng mà chỉ Linh Tiêu Sơn mới có!

Trong lòng Mộ Hàn hơi kinh, hắn sớm biết Huyền Hoàng Thái Dương cương khí là khắc tinh hết thảy lực lượng Linh Hồn, nhưng Huyền Hoàng Thái Dương cương khí mạnh, vẫn là vượt ra khỏi dự liệu của hắn. Lúc này, Mộ Hàn chỉ có thể miễn cưỡng ngưng tụ lực lượng tâm thần, muốn dùng tâm thần dò xét tình huống trong núi, là không có khả năng.

Nếu như đổi lại người khác, giờ phút này đoán chừng chỉ có thể khống chế lấy tâm thần rời khỏi phạm vi Linh Tiêu Sơn, bất quá, Mộ Hàn lại không muốn buông tha như vậy.

Vốn là, Linh Tiêu Sơn kia với hắn mà nói, là chỗ an toàn.

Nhưng hôm nay dị trạng chung quanh Linh Tiêu Sơn, lại làm cho trong lòng Mộ Hàn báo động càng ngày càng đậm, phảng phất Linh Tiêu Sơn sương mù lượn lờ kia đã hóa thành dã thú muốn nhắm người mà phệ, đang chuẩn bị ở thời khắc mình bước vào Linh Tiêu Sơn, tâm thần thư giãn nhất, đối với mình phát động một kích trí mạng.

Oanh!

Sau một khắc, Tử Hư Thần Cung của Mộ Hàn liền kịch liệt rung động , vô số đạo tử mang sáng chói bạo tán ra, như thực chất ở trong Tâm Cung rất nhanh lưu chuyển.

Qua trong giây lát, không gian Tâm Cung rộng lớn khôn cùng kia đã trở nên tím ý dạt dào, mà tâm thần của Mộ Hàn tựa như đánh cho máu gà, lập tức phấn chấn, như dây leo hướng bốn phương tám hướng kéo dài ra, đúng là cưỡng ép phá vỡ Huyền Hoàng Thái Dương cương khí phong tỏa, tình cảnh chung quanh không ngừng ở dưới đáy lòng thoáng hiện.

- Ân?

Đột nhiên, Mộ Hàn nhíu mày.

Chỗ chân núi Linh Tiêu Sơn kia lại hiển lộ ra năm đạo thân ảnh mơ mơ hồ hồ, trong đó hai đạo thân ảnh để lộ ra khí tức đạt đến Thần Hải ngũ trọng thiên, ba đạo khí tức khác thì có cường độ Thần Hải tứ trọng thiên. Cái này liền ý nghĩa, chỗ đó cất giấu năm người tất cả đều là U Ảnh tộc Thần Hải Cảnh cường giả.

Năm tên cường giả tiềm phục tại chỗ đó, mượn nhờ Huyền Hoàng Thái Dương cương khí che dấu khí tức cùng tình huống bản thân, một khi Mộ Hàn tới gần, năm tên Thần Hải Cảnh cường giả lại đột nhiên xuất kích, đừng nói là một Dương Hồ thất trọng thiên tu sĩ nho nhỏ, mặc dù là Thần Hải lục trọng thiên cường giả cũng khó ngăn cản.

Chỉ có điều, Thanh Hỏa cùng những U Ảnh tộc cường giả kia như thế nào cũng không nghĩ ra lực lượng tinh thần của Mộ Hàn có thể xuyên thấu Huyền Hoàng Thái Dương cương khí áp bách!

Hơn nữa, Mộ Hàn cũng không phải Dương Hồ thất trọng thiên tu sĩ bình thường!

Quan trọng nhất là, giờ phút này Mộ Hàn đã là có tiến không lui!

Vèo!

Thở sâu, lúc này Mộ Hàn đã có quyết đoán, thân ảnh to lớn bắn mạnh tới, trên mặt của hắn cũng không có hiển lộ ra chút dị sắc nào, phảng phất không biết chân núi Linh Tiêu Sơn cất dấu năm địch nhân cường đại. Đã đến tình trạng như vậy, cho dù phía trước lại gian nan, Mộ Hàn cũng tuyệt không có thể lùi bước.

Mấy trăm dặm cuối cùng, thoáng cái tức qua.

Lúc cách Linh Tiêu Sơn ước chừng trăm mét, thân thể to lớn của Mộ Hàn như là thiên thạch đáp xuống, đột nhiên trầm xuống, trong khoảng khắc, hai chân nặng nề giẫm trên mặt đất, phát ra tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, thậm chí toàn bộ Linh Tiêu Sơn cũng giống như rung động lắc lư mấy cái.

- Giết!

Nháy mắt về sau, trong đôi mắt Mộ Hàn hiện lên một vẻ dữ tợn, trong miệng bỗng dưng hét to, một đạo tử mang to lớn từ trong Tâm Cung kích xạ mà ra, lập tức hóa thành một đạo tia chớp sáng chói huyễn mục, dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai đâm vào chân núi của Linh Tiêu Sơn.