Vừa Nhớ Thành Nghiện

Chương 39




Sau khi khiếp sợ một lát, Lý Thương Mạc lập tức chạy về phía xe Diêu Bảo Châu, anh gần như là từ cồn cát trượt xuống, bất chấp người và đế giày đầy cát bụi, anh chạy về phía xe Diêu Bảo Châu tựa như khát khao chạy về phía nguồn nước.

Lý Thương Mạc thở hồng hộc đứng ở trước chiếc xe việt dã màu vàng, nhất thời không dám động, buổi đêm cũng sắp đến trên sa mạc, ánh sáng dần dần tối xuống, bên trên cửa sổ xe có một tầng cát hơi mỏng, khiến người ta không thể phán đoán tình hình bên trong.

"Bảo Châu..." Lý Thương Mạc thăm dò kêu một tiếng, không có người trả lời.

Anh lập tức cởi áo sơ mi trên người dùng sức lau sạch cát trên cửa sổ xe, rất nhanh, trong cửa sổ xe hiện ra một gương mặt tái nhợt mà tinh xảo, Diêu Bảo Châu nhắm hai mắt ngồi ở ghế điều khiển, dường như là ngủ rồi.

Trong nháy mắt Lý Thương Mạc quên hết tất cả động tác, cầm lấy quần áo trong tay, hai tay vịn cửa sổ xe, si ngốc nhìn người trong xe.

Dáng vẻ cô ngủ giống như là một đứa trẻ, như vậy thật tốt, tỉnh sẽ chạy loạn, chỉ có lúc ngủ là nghe lời thôi.

Lý Thương Mạc thở phào một hơi, cả đường tâm thần bất an, khi nhìn thấy Diêu Bảo Châu trong tích tắc rốt cục đã buông xuống, anh tìm được cô, trước khi mặt trời lặn, may quá gần như là kỳ tích trong biển cát tìm được bảo bối của anh.

Lý Thương Mạc nhịn không được cười, cười đến hốc mắt đỏ lên, cười đến chiếc mũi ê ẩm, cười đến như là đồ ngốc.

"Bảo Châu."

Lý Thương Mạc khẽ gõ cửa sổ xe, muốn gọi Diêu Bảo Châu tỉnh, cô ngủ không sâu lắm, khẽ chạm vào là tỉnh, trước kia lúc cô ôm anh ngủ, anh luôn không dám nhúc nhích.

"Dậy đi, Bảo Châu."

Lý Thương Mạc lại dùng sức gõ cửa sổ xe, nhưng mà người ở bên trong vẫn không nhúc nhích.

"Bảo Châu!"

Diêu Bảo Châu không chút xê dịch, Lý Thương Mạc lúc này mới nhận ra không đúng, thò tay muốn kéo mở cửa xe, nhưng khoá mất rồi.

"Đệch." Lý Thương Mạc nhịn không được mắng một câu, phàn nàn với người trong xe: "Tâm phòng bị còn rất mạnh nha."

Trong sa mạc mênh mông không người, có cần thiết phải khóa cửa như vậy không?

Lý Thương Mạc dùng cùi chỏ dùng sức đụng vài cái, nhưng cửa kính quá chắc, không chút sứt mẻ, ngược lại khiến anh bị đụng đau, lập tức trời sắp tối rồi, anh chỉ có thể tranh thủ thời gian trở lại xe của mình.

Chạy mồ hôi đầm đìa, lấy chiếc búa lớn nhất từ trong hộp dụng cụ ra chạy về.

Đây chính là Diêu Bảo Châu của anh, vĩnh viễn không cho anh bớt lo, dưới tình trạng nào cũng không để cho anh đơn giản chạm vào.

Lý Thương Mạc thở hồng hộc chạy về bên cạnh xe Diêu Bảo Châu, nhìn lại mặt trời trên đường chân trời đã thấp đi một nửa, đợi bầu trời tối đen mọi chuyện sẽ không dễ làm nữa. Lý Thương Mạc không quan tâm quá nhiều, lúc này cũng không thể quan tâm có phải sẽ làm Diêu Bảo Châu bị thương hay không, cứu mạng trước quan trọng hơn.

Anh chạy đến bên phía ghế cạnh tài xế, dùng sức đập búa vào cửa sổ xe.

Cửa sổ xe vỡ ra, Lý Thương Mạc vội vàng vươn tay vào, mở cửa xe từ bên trong, anh vội nhìn Diêu Bảo Châu, may mà miếng kính cũng không tung tóe đến người cô, cũng không làm Diêu Bảo Châu bị thương.

"Bảo Châu!"

Lý Thương Mạc vỗ Diêu Bảo Châu, nhưng cô vẫn không nhúc nhích.

Mặt Diêu Bảo Châu trắng bệch giống như là một tờ giấy trắng, Lý Thương Mạc cẩn thận từng li từng tí đặt tay đến sát mũi cô, sợ hãi đến mức tay run lên. Anh ngừng thở, thế giới như dừng lại vào thời khắc này, cho đến khi ngón tay cảm nhận được hơi thở yếu ớt, tảng đá lớn trong lòng Lý Thương Mạc mới rốt cục buông xuống.

May quá, tuy hơi thở rất yếu ớt, nhưng vẫn còn thở đấy.

Lý Thương Mạc mở cốp phía sau, muốn tìm chút nước, nhưng ngoài bình không thì không có gì. Trước đó chỉ là hoài nghi Diêu Bảo Châu vì thiếu nước mới hôn mê, hiện tại gần như là tám chín phần mười xác định.

Lý Thương Mạc quay lại trong xe, tháo dây an toàn cho Diêu Bảo Châu, một tay ôm lấy cô từ trong xe đi ra.

Mặt trời sắp xuống núi rồi, sau khi trời tối đen, thật sự sẽ không nhìn thấy gì hết, đến lúc đó sẽ bị mất phương hướng, cho dù bên ngoài để xe gạo trắng, nói không chừng cũng không tìm thấy.

Lý Thương Mạc không chút do dự, ôm Diêu Bảo Châu chạy về phía xe anh. Tuy xe của anh không thể lái đi, nhưng ít ra bên trong đầy đủ đồ tiếp tế, có nước có thuốc.

Chạy vài bước, lại bị con lạc đà trắng kia ngăn lại, lạc đà nhìn về phía xe kêu lên, Lý Thương Mạc sững sờ, trong nháy mắt kịp phản ứng, thả Diêu Bảo Châu xuống vị trí cạnh ghế tài xế, vặn chìa khóa xe vậy mà có thể đi, cũng không bị hãm cát.

"Cảm ơn người anh em!"

Con lạc đà trắng này sợ là thành tinh rồi nha.

Lạc đà trắng còn kêu một tiếng, dường như là hoàn thành nhiệm vụ, quay người chạy vào sâu trong sa mạc, rất nhanh biến mất trong ánh sáng lờ mờ.

Lý Thương Mạc không có thời gian cảm thán, tranh thủ thời gian khởi động xe, đợi đến lúc trở lại bên cạnh xe anh, mặt trời cũng đã hoàn toàn xuống núi rồi.

Bởi vì khúc xạ ánh sáng, trời còn chưa tối hẳn, nhưng cũng đã coi như tối rồi, Lý Thương Mạc ôm lấy Diêu Bảo Châu, chỉ cảm thấy cô thật sự quá nhẹ, nhẹ đến mức anh ôm không tốn chút sức nào.

Tay Diêu Bảo Châu không lực rủ xuống bên người, giống như là một ngọn cỏ trong sa mạc, có thể bị gió thổi đi bất cứ lúc nào.

Lý Thương Mạc chấn động sợ hãi, anh cảm giác tính mạng Diêu Bảo Châu đang rời khỏi cơ thể cô, càng ngày càng nhẹ, hơi thở cũng càng ngày càng yếu ớt.

Anh tạm thời cũng bất chấp mặt mũi mình đầy cát, Lý Thương Mạc bỏ Diêu Bảo Châu vào trong xe, cầm lấy nước khoáng đổ vào trong miệng cô.

Lúc này cô cần chính là truyền dịch, nhưng trong sa mạc, cũng chỉ có thể dựa vào cách nguyên thuỷ nhất này bổ sung hơi nước.

Nước từ trong miệng chảy xuống, rất rõ ràng Diêu Bảo Châu đã uống không vào nữa rồi, Lý Thương Mạc nhìn bờ môi Diêu Bảo Châu nứt nẻ, lòng nóng như lửa đốt.

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh trong một bộ phim thần tượng, anh cũng chẳng quan tâm có tác dụng hay không, vội vàng đổ nước vào miệng mình, sau đó mớm vào miệng Diêu Bảo Châu.

Cổ họng Diêu Bảo Châu giật giật, nước cuối cùng đã vào.

Cho uống mấy ngụm như vậy, Diêu Bảo Châu dường như tìm về năng lực nuốt, lúc này Lý Thương Mạc mới để miệng bình nước đến bên miệng cô, dốc từng chút một cho cô.

Anh cứ như vậy ôm Diêu Bảo Châu, chậm rãi mớm nước cho cô.

Chỉ có ở bên trong loại tuyệt cảnh này, bạn mới biết đồ vật bình thường đối với chúng ta mà nói quan trọng đến cỡ nào, chỉ cần người mình yêu còn có thể thở, còn có thể uống nước, còn có thể nuốt, đã là kì tích lớn nhất trên đời này rồi.

Nếu như Diêu Bảo Châu chỉ là mất nước hôn mê, vậy có lẽ cô đã mất đi khoảng 10% lượng nước trong cơ thể, Lý Thương Mạc lại sợ như vậy chỉ phí công, lại bổ sung thêm chút muối vào trong nước cho cô.

Đợi đến khi đã cho đủ nước, trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, giống như Diêu Bảo Châu nói, hôm nay là buổi tối không có trăng hiếm thấy, ánh sao trên bầu trời đều sáng, Lý Thương Mạc xuyên qua cửa sổ, nhìn Ngân Hà trên đỉnh đầu, tâm trạng chợt bình tĩnh trở lại.

Diêu Bảo Châu có thể tỉnh lại là tốt nhất, nhưng cho dù bất tỉnh cũng không sao, cùng lắm thì anh cứ như vậy ôm cô mãi cho đến khi anh cũng ngủ.

Diêu Bảo Châu đã từng nói: đối với tính mạng phải có dũng khí một chút, bởi vì cuối cùng chúng ta nhất định đều phải mất đi nó.

Cho nên sợ cái gì, sớm một chút muộn một chút, cũng là phải mất đi nó đấy.

Biển cát ở chỗ này đã tồn tại bao lâu rồi? Mấy nghìn năm hay là mấy vạn năm? Lý Thương Mạc không biết, chỉ biết là tính mạng của anh trong sa mạc mênh mông này chỉ là một đồ vật thoáng qua.

Hiện tại cùng với vài chục năm về sau chết đi, có bao nhiêu khác biệt cơ chứ?

Khi còn bé vừa mới bắt đầu nhận thức bản thân và thế giới, anh cũng từng suy nghĩ vấn đề sinh tồn và tử vong, khi đó luôn sợ hãi tử vong, sợ đến lạnh run, nghĩ đến sự hiện hữu của mình hoàn toàn biến mất lại sợ hãi.

Không tồn tại nữa, vật thể "Tôi" này hoàn toàn không thấy rồi, rốt cuộc nhìn không thấy, nghe không được, cảm nhận không đến.

Không có gì cô độc hơn so với tử vong.

Nhưng bây giờ, Lý Thương Mạc cảm thấy anh có thể còn sống, cũng có thể chết bất cứ lúc nào. Trong lòng có một loại cảm giác mãnh liệt chiếm hữu lấy anh, trong nháy mắt khiến cho anh không sợ tử vong và cô độc.

Có người cả đời cũng sẽ không hiểu được loại kích thích này.

Anh may mắn đã có được, ít nhất anh có thể thoát khỏi lồng giam thế gian này.

Sinh tồn và tử vong không thể hù doạ anh, anh được một loại dịu dàng kịch liệt nhu tình bao vây lấy, cho dù mọi người thường nói trên đời này tất cả kích thích đều là thoáng qua tức thì, nhưng không sao, anh sẽ ở trong kích động này không hề oán hận chết đi.

Không có nơi quy túc nào tốt hơn đây.

Nếu như không có mạnh mẽ đến mức có thể phá hủy tính mạng của bạn, nếu như không có quyết tuyệt đến mức bạn muốn phá tan thế giới lồng giam, nếu như không có mênh mông bao vây lấy bạn để cho bạn quên cô độc, tình cảm như vậy còn có thể gọi là tình yêu sao?

Anh cảm thấy là không thể đấy.

Lý Thương Mạc tắt đèn xe, ôm Diêu Bảo Châu đi ra khỏi xe.

Đèn xe tắt, ánh mắt dần dần thích ứng với bóng tối, ánh sao sáng trên bầu trời ngày càng rõ ràng.

"Trước đó bảo em ở lại với anh trong sa mạc sống quãng đời còn lại, làm hai người không có liên quan với thế giới, em còn không muốn." Lý Thương Mạc liếc Diêu Bảo Châu trong ngực, vẫn là dáng vẻ lưu manh vô lại, nói: "Em xem, có phải em bị anh ăn đến sít sao hay không, trốn không thoát khỏi năm ngón tay của anh. Cho dù em không muốn, còn không phải ở một nơi tách biệt với thế giới, cùng một chỗ tiêu tan hai tay buông xuôi với anh sao?"

Người trong ngực vẫn không nhúc nhích, Lý Thương Mạc cười khổ, anh lại nghĩ tới đêm đông một năm kia, anh và Diêu Bảo Châu gặp nhau ở cửa ra vào cửa hàng, cô khóc trở thành đầu heo, còn anh mặc quần áo thần tài, ai cũng đều là bộ dạng chân thật.

Có lẽ bởi vì bèo nước gặp nhau, đều cảm thấy cuộc đời này sẽ không gặp lại nữa, cho nên bọn họ thẳng thắn thành khẩn với nhau giống như đối đãi với một ánh sáng khác trong linh hồn.

Tất cả tự ti, mặc cảm, còn có kiêu ngạo và tính mạng, đều sẵn sàng không giữ lại nói cho người biết, hỉ nộ ái ố của tôi đều trao hết với người.

Người xa lạ của tôi, nhưng cũng là người tri kỉ nhất cuộc đời này của tôi.

Đêm đông kia, cũng là bầu trời đầy sao, tuy cô khóc, nhưng ánh mắt cũng rất kiên định, nghĩ đến khi đó, bi kịch vừa mới xảy ra, cô còn chưa bị tra tấn đến tuyệt vọng ngày qua ngày, còn chưa chết lặng, còn nghĩ đến chiến đấu.

Nghĩ đến những điều Diêu Bảo Châu trải qua, lại nhớ khi đó mình thổ lộ với cô hết những chuyện kia, Lý Thương Mạc thực sự cảm thấy những thứ anh trải qua lúc ấy chỉ là chút ngăn trở nhỏ chả có ý nghĩa gì, so với sự đau khổ của Diêu Bảo Châu, thật sự không coi là gì.

Nhưng mà Diêu Bảo Châu lại kiên nhẫn nghe anh lải nhải phàn nàn cùng tự thuật, mê mang khuyên anh, chải vuốt những suy nghĩ hỗn loạn của anh, đem tất cả sức lực truyền cho anh, chỉ dẫn phương hướng cho anh.

"Người anh em thần tài, anh có biết hay không, người làm nghiên cứu khoa học chúng tôi, có người cuối cùng cả đời nghiên cứu một vấn đề, vài năm, vài chục năm, thậm chí hai mươi mấy năm, chỉ nghiên cứu được một lý luận. Kết quả, có một ngày bỗng nhiên xảy ra vấn đề, phủ nhận tất cả mọi thứ, lúc này anh mới phát hiện, chuyện anh dấn thân vào cả đời là sai, nghiên cứu của anh là một đống giấy lộn, không có chút ý nghĩa nào, anh làm sao bây giờ?"

"Nhưng công việc của chúng tôi chính là như vậy, vật lý học là không ngừng mà phủ định lý luận, vô số lần là chứng minh lúc trước tất cả là sai lầm, là chúng ta hiểu lầm đối với thế giới này. Cho dù nhân loại chúng ta nghiên cứu, tính toán như thế nào, cuối cùng lại phát hiện chúng ta hiểu biết vũ trụ chỉ là muối bỏ bể, nếu như vũ trụ là một sa mạc, chúng ta hiểu được vũ trụ chỉ bằng hạt cát. Chân lý cách chúng ta xa xôi như vậy..."

"Cho nên thất bại thì không làm cái gì nữa sao? Nếu như một việc được chứng minh là sai lầm, vậy không cần phải đi làm sao? Nếu quả thật là vĩnh viễn đều không tìm được ảo ảnh, chúng ta sẽ không đi tìm chân lý sao?"

"Chúng ta là người rất bình thường, anh cũng thế, tôi cũng thế. Cho dù tôi là một trong những người phụ nữ thông minh nhất thế giới, tôi cũng không có gì siêu việt hơn người."

"Cuộc đời của chúng ta chính là một quá trình không ngừng thất bại, khó có được không phải là thắng lợi, mà là anh có phải là người kiên nhẫn, không sợ người khác làm phiền, không ngừng đối mặt với thất bại không chỉ một lần. Quá trình ở bên trong này, chúng ta không phải tìm được cái gì đó, bởi vì vật kia là tìm không thấy, mà là chúng ta muốn trở thành cái gì..."

"Trở thành cái gì?" Lý Thương Mạc hỏi.

"Tôi không biết, tôi cũng muốn biết mình sẽ trở thành cái gì. Tôi chỉ là không muốn mình thành thịt cá của vũ trụ, bị chà đạp, tôi muốn trở thành người phụ nữ cưỡi trên lưng vũ trụ, cho dù có một ngày tôi sẽ bị nó ném xuống, nhưng cũng không sao, ít nhất tôi cũng chưa từng từ bỏ chiến đấu."

"Lịch sử nhân loại chính là một quá trình không ngừng làm lại từ đầu, xây dựng tên tuổi rồi bị lật đổ, đã tìm được chân lý lại bị chứng minh là sai. Hiện nay, thế giới của chúng ta biến thành dáng vẻ chúng ta chứng kiến, hoàn toàn chính xác, nó có rất nhiều nơi vớ vẩn vô thường, rồi lại rất nhiều kỳ tích vĩ đại. Cho nên tuy tôi với anh chán ghét thế giới này không giống nhau, nhưng có đôi khi lại rất yêu nó. Cho nên tôi nghĩ mình sẽ không từ bỏ. Tôi không phải sống vì thành công, nhưng tôi cảm thấy con người nên là sinh vật siêu việt. Thần tài à, anh xem con người siêu việt anh đã làm được gì rồi?"

Bạn có thể bị hủy diệt, nhưng bạn không thể nhận thua.

Lý Thương Mạc nhìn Diêu Bảo Châu vẫn không nhúc nhích, càng cảm thấy lúc trước cô từng nói vô cùng rõ ràng như vậy.

Anh bỗng nhiên không muốn cứ như vậy ôm Diêu Bảo Châu, chờ đợi tử vong.

"Có phải em nên mở mắt ra hay không, chẳng phải em đã từng nói sao? Cho dù anh không thích thế giới này, nhưng cũng không cần phải sống chật vật như vậy. Cho nên cho dù em không thích thế giới này, nhưng cũng không thể cứ như vậy bó tay chịu trói. Cho dù chết, cũng không thể chết như thế này, có đúng hay không? Em phải cùng anh chiến đấu đến cùng mới chết chứ?"

"Bảo Châu, em không thể nhận thua, em không thể bị cuộc sống đánh bại, em là thiên tài mà."

"Em biết không, bây giờ em giống như là một miếng thịt nằm trên thớt, mặc người chà đạp. Nhưng mà em không nên nằm ở trên thớt cứ thế chịu mệnh, em đã quên rồi sao? Em đã nói, em là một trong những người phụ nữ thông minh nhất toàn thế giới, em là người phụ nữ cưỡi trên lưng vũ trụ. Em quên rồi, nhưng anh thì không."

Người trong ngực vẫn bất động.

Lý Thương Mạc cười khổ, giọng vẫn không khống chế nổi không đứng đắn, anh lưu manh vô lại nói: "Em nhìn xem, thế giới này vẫn có kỳ tích, người không có văn hóa như anh, cũng có thể nói ra những lời nho nhã như vậy."

"Cho nên, Bảo Châu của anh à, em tỉnh lại đi, chúng ta còn có rất nhiều chuyện có thể làm.Ít nhất chịch cho xong chứ?"

Bỗng nhiên, người trong ngực giật giật, Lý Thương Mạc nhìn sang, chỉ thấy Diêu Bảo Châu chậm rãi mở to mắt, tỉnh lại.

Sao hết lần này tới lần khác khi anh nói câu sau cùng mới tỉnh lại?