Vùng Cấm

Chương 22




Chuyện trưởng ngục bảo Giang Trì Cảnh đọc sách cho Trịnh Minh Dịch cũng không phải là bí mật lớn lao gì trong tù.

Mỗi ngày Trịnh Minh Dịch có thể đi lao động muộn nửa tiếng đồng hồ, thậm chí quản giáo còn giúp hắn đưa mứt dâu đến phòng văn thư đều là vì nể mặt trưởng ngục. Cũng có vài phạm nhân biết được chuyện này nhưng số lượng không nhiều lắm, thế nên Giang Trì Cảnh mới cố ý nói trong thư viện rằng Trịnh Minh Dịch là người của trưởng ngục. Vả lại làm như vậy cũng là để cho công chúa biết, tốt nhất không nên đụng vào Trịnh Minh Dịch.

Nhưng mà tin tức truyền đi luôn rất dễ lệch khỏi bản gốc, bởi thiên hạ luôn thích nghe những câu chuyện có tình tiết thú vị hơn.

Tin đồn ngày một lan rộng, ngay cả những kẻ ban đầu hiểu rõ nội tình cũng bắt đầu tin rằng giữa Giang Trì Cảnh và Trịnh Minh Dịch có mối quan hệ đổi chác gì đó không tiện cho người khác biết. Ví như Giang Trì Cảnh mê đắm xác thịt của Trịnh Minh Dịch, bắt hắn phải ngủ với anh để đổi lấy sự an toàn ở trong tù.

“Cậu biết đám phạm nhân nói gì về cậu không hả?”

Giang Trì Cảnh bị Lạc Hải gọi đến phòng y tế, ban đầu anh còn tưởng y gọi mình đến để hút thuốc tám chuyện. Ai dè vừa ló mặt vào đã bị Lạc Hải sạc cho một tăng.

“Công chúa nhìn trúng Trịnh Minh Dịch thì cùng lắm chỉ có thể nói là hắn xui xẻo thôi. Có ra sao đi chăng nữa cũng đâu tới lượt cậu nhúng tay vào?”

Giang Trì Cảnh cụt hứng đi ra ban công nhỏ, anh châm điếu thuốc, phà ra một làn khói, “Thế Trịnh Minh Dịch gặp được em chứng tỏ là số hắn may rồi.”

“Cảnh sát Giang.” Một cái đầu ló ra sau máy tính, “Anh ưng Trịnh Minh Dịch thật ạ?”

Nếu không phải Vu Quang tỉ tê mấy tin đồn tào lao đó với Lạc Hải thì y cũng không đời nào biết việc Giang Trì Cảnh lại công khai làm chỗ dựa cho Trịnh Minh Dịch trong thư viện như thế.

“Sao nhóc lại ở đây?” Giang Trì Cảnh hỏi.

Bình thường Lạc Hải tìm Giang Trì Cảnh nói chuyện đều đi thẳng đến thư viện luôn, hôm nay bị gọi đến phòng y tế, Giang Trì Cảnh còn tưởng là y mời mình đến hút thuốc tám chuyện. Hóa ra là do Vu Quang cũng đang ở đây nên Lạc Hải phải túc trực ở phòng y tế để canh chừng nó.

“Em bị đau nửa đầu.” Vu Quang cười hì hì, “Đến lấy thuốc uống ạ.”

Nhìn nó chẳng có vẻ gì là bị đau nửa đầu, hiển nhiên là đang tìm cớ để ngồi giết thời gian trong thư viện rồi.

Giang Trì Cảnh không ừ hử gì thêm, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, định dời chủ đề câu chuyện về Trịnh Minh Dịch đi. Nhưng Lạc Hải nào để cho anh được như ý nguyện, y tiếp lời Vu Quang: “Cậu thích hắn ta thật đấy à?”

“Làm gì có.” Giang Trì Cảnh bất đắc dĩ đáp.

Thật ra anh vốn có thể nói với Lạc Hải rằng, Trịnh Minh Dịch bị oan. Nhưng giờ mà nói ra câu này kiểu gì cũng sẽ bị Lạc Hải cho rằng anh cứng đầu bất trị, bị ma quỷ mê hoặc rồi.

Anh cũng có thể nói rõ đầu đuôi cho y nghe, rằng Trịnh Minh Dịch là hàng xóm của anh. Anh từng tình cờ trông thấy Trịnh Minh Dịch bị kẻ mặc đồ đen tấn công và cả sự xuất hiện của Quan Vĩ chẳng hạn…

Nhưng muốn kể hết sự tình thế này cũng hao hơi tốn sức lắm, với cả ngay từ đầu anh đã không nói cho Lạc Hải biết Trịnh Minh Dịch là hàng xóm của anh. Lỡ bỏ mất thời khắc mấu chốt trong câu chuyện, giờ anh mà nói ra Lạc Hải lại nghĩ sao anh không kể cho hắn nghe sớm hơn, rồi lại cảm thấy chắc hẳn anh đang che giấu điều gì đó.

Còn lí do Giang Trì Cảnh không kể chuyện này cho Lạc Hải nghe từ sớm?

Rất đơn giản, Trịnh Minh Dịch là đối tượng anh nhìn lén mà, dĩ nhiên anh không muốn vạch trần mối quan hệ này của hai người.

“Cảnh sát Giang, anh đáng ngờ lắm đó nha.” Vu Quang gõ bàn phím lung tung, nó nhìn Giang Trì Cảnh, “Không lẽ anh thật sự là người sống tùy tiện như vậy ạ?”

“Tùy tiện cái gì?” Giang Trì Cảnh trưng ra vẻ mặt khó hiểu.

“A Quang bảo đám phạm nhân có mở một cuộc bình chọn.” Lạc Hải nói, “Kết quả sau khi bình chọn xong, cậu là quản giáo mà đám phạm nhân muốn đè nhất.”

Giang Trì Cảnh: “..”

“Bọn họ còn bảo anh đàng điếm.” Vu Quang nói, “Chỉ cần có vẻ ngoài ngon cơm chút là có thể ăn nằm với anh rồi.”

Giang Trì Cảnh thật không ngờ mình chỉ giúp Trịnh Minh Dịch một chút thôi mà đã bị đám phạm nhân rảnh rỗi sinh nông nổi đồn đại thành con người như thế.

Đây gọi là gì nhỉ, kiềm nén dữ quá nên bùng nổ hả?

Giang Trì Cảnh từng nghe mấy tin đồn về mình trước đây rồi, gì mà phóng đãng hư hỏng, ai muốn đè anh cũng được hết. Mấy tin đồn thế này xuất hiện như cơm bữa. Tựa như một cô nàng độc thân xinh đẹp sẽ bị đám đàn ông đê hèn dựng chuyện vậy, đám phạm nhân vô sỉ cũng sẽ tự ảo tưởng đắp nặn ra hình ảnh một Giang Trì Cảnh như bọn họ mong muốn.

Nhưng Giang Trì Cảnh vốn không phải người như vậy, kẻ nào định đụng tới anh đều phải trả giá đắt. Thế nên lâu dần cũng không còn ai tung tin đồn nhảm về anh nữa.

Vậy mà sau khi Giang Trì Cảnh cho Trịnh Minh Dịch hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt, đám người kiềm nén đã lâu như tìm được “bằng chứng” xác minh. Những tin đồn nhảm từng biến mất nay đã dậy sóng trở lại, thậm chí độ đáng tin còn tăng thêm vài phần.

“Nhóc có thể bảo bọn họ tới thử xem.” Giang Trì Cảnh hút thuốc, thản nhiên đáp lại Vu Quang.

“Em vẫn tin tưởng cảnh sát Giang ạ.” Vu Quang làm động tác chào nghiêm giỡn hớt với Giang Trì Cảnh rồi tiếp tục ngồi gõ bàn phím.

“Cậu nói xem, cần gì phải làm vậy chứ?” Lạc Hải bảo Gianh Trì Cảnh, “Vốn chuyện cũng chẳng liên quan tới cậu, sao lại đi ra mặt giúp Trịnh Minh Dịch thế?”

“Do em miệng nhanh hơn não, được chưa?”

Giang Trì Cảnh nói vậy không phải cho qua chuyện, ngẫm lại đúng là lúc đó anh miệng nhanh hơn não thật. Thấy công chúa cứ kè kè dính sát bên người Trịnh Minh Dịch, anh nhìn kiểu gì cũng thấy khó chịu.

“Chú em không ổn thật rồi.” Lạc Hải khoanh tay trước ngực, y thở dài, “Chắc do độc thân lâu quá nhỉ? Hay để anh giới thiệu cho cậu một tay huấn luyện viên quần vợt nhé?”

Quả không hổ danh bạn trai cũ, Lạc Hải hoàn toàn nắm rõ gu của Giang Trì Cảnh. Lần trước là luật sư thuộc dạng có năng lực, lần này là huấn luyện viên quần vợt thuộc lại có ngoại hình, đều là những tuýp người mà Giang Trì Cảnh ưa thích.

“Anh đổi sang nghề làm bà mối rồi hay gì?” Giang Trì Cảnh hời hợt đáp, “Còn nhiều sự hơn cả người nhà của em nữa.”

“Người nhà cậu làm sao rành gu của cậu bằng anh chứ?”

Giang Trì Cảnh cũng biết Lạc Hải đang quan tâm anh, sợ anh “lầm đường lạc lối”. Nhưng mà anh thật sự không cần Lạc Hải lo cho mình, so ra thì thằng nhãi Vu Quang kia mới là kẻ khiến người ta đứng ngồi không yên hơn.

Nghĩ đến đây Giang Trì Cảnh bèn hất cằm chỉ về phía Vu Quang, “Nó đang gõ gì mà hăng máu quá vậy?”

Cả phòng y tế chỉ toàn nghe tiếng bàn phím gõ lạch cạch, Lạc Hải dường như mới chợt nhận ra điều này. Y đến chỗ máy tính nhìn thử, chân mày lập tức xoắn lại, tay thì nắm sau cổ Vu Quang, “Thằng nhóc này, em lại làm chuyện gì bậy bạ rồi đúng không?”

“Không có mà.” Vu Quang vươn tay, ngọ nguậy đòi với lấy bàn phím, “Em sắp thành công rồi nè!”

“Thành công gì cơ?” Giang Trì Cảnh dập thuốc, tò mò đi tới.

“Em tra được địa chỉ IP của go thần rồi, ảnh ở ngay trong thành phố luôn.” Vu Quang hào hứng nói, “Cho em thêm xíu thời gian nữa là em có thể xác định chính xác vị trí của ảnh cho coi!”

“Em rảnh quá rồi đúng không?” Lạc Hải đau đầu, “Rồi giờ tìm được hắn thì sao? Em đang ở trong ngục đấy, không lẽ bảo thần tượng đến thăm tù em à?”

“Đây không phải chuyện riêng của em đâu.” Vu Quang ra vẻ nghiêm túc đáp, “Chắc chắn là go thần đã gặp chuyện bất trắc. IP lần truy cập gần đây nhất của anh ấy khác hẳn với mấy lần trước. Em chỉ cần biết ảnh đang ở đâu là được rồi, bước kế tiếp cứ giao cho các thành viên còn lại trên diễn đàn lo liệu thôi.”

“Lại còn bước tiếp theo.” Lạc Hải vỗ cái bốp vào ót Vu Quang, tắt luôn màn hình máy tính, “Ngồi tù thì ngồi cho đàng hoàng, bớt làm chuyện dở hơi cho tôi.”

Vu Quang ôm đầu dẩu môi: “Bác sĩ Lạc dữ quá à.”

“Tôi còn dữ hơn được nữa đó, em có muốn thử không?”

Vu Quang không đáp lời, trong mắt tràn đầy vẻ kháng nghị.

Giang Trì Cảnh lại cảm thấy bản thân bị ra rìa, anh chào Lạc Hải rồi quay trở lại thư viện.

Chiều nay, công chúa lại đến thư viện.

Giang Trì Cảnh cứ tưởng công chúa nghe anh bảo Trịnh Minh Dịch là người của trưởng ngục thì sẽ biết điều hơn một chút, không đến trêu ghẹo Trịnh Minh Dịch nữa. Kết quả đúng là công chúa biết điều hơn thật, không ỉ ôi gọi “anh gì ơi” nữa mà chuyển sang nhìn Giang Trì Cảnh với vẻ khiêu khích.

Vẻ mặt của y như thay lời muốn nói: Người đàn ông của cậu ngon đấy, cho tôi thử tí xem nào.

Vì công chúa không gây ảnh hưởng đến những người khác nên Giang Trì Cảnh cũng không tiện nhắc nhở y. Ấy là chưa kể tin đồn giữa anh và Trịnh Minh Dịch đã lan truyền khắp nhà tù, giờ anh cũng không thể bảo người nọ qua ngồi cạnh mình nữa.

Anh bình tĩnh nhìn sang thì chỉ thấy công chúa đang thè lưỡi, cách một khoảng không ra vẻ như đang liếm lên gương mặt Trịnh Minh Dịch. Lúc làm động tác này, công chúa cứ dõi mắt về phía Giang Trì Cảnh.

Trịnh Minh Dịch vẫn nhìn chằm chằm quyển truyện tranh trong tay nhưng lông mày đã nhíu lại, vẻ mặt khó chịu chứng tỏ hắn đã cảm nhận được trò đùa dai của người ngồi bên cạnh.

Giang Trì Cảnh càng nhìn càng nóng máu. Ngay lúc anh định lên tiếng ngăn cản công chúa, Trịnh Minh Dịch vốn vẫn luôn im lặng bỗng đứng lên, y cúi đầu nhìn công chúa bảo: “Cậu đi ra đây với tôi chút.”

Công chúa ngạc nhiên nhướng mày, trong mắt trào dâng vẻ hứng thú.

Giang Trì Cảnh nhanh chóng nhận ra, Trịnh Minh Dịch đang muốn tự mình giải quyết công chúa. Nhưng hắn định giải quyết thế nào nhỉ?

Tên côn đồ lần trước bị Hứa Thắng đá bể tinh hoàn đã được đưa đến bệnh viện điều trị. Nếu Trịnh Minh Dịch động tay động chân với công chúa, Giang Trì Cảnh thật sự không dám tưởng tượng Hứa Thắng sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Hai người ra khỏi thư viện bằng cửa trước, Trịnh Minh Dịch lập tức quẹo về hướng phòng giải trí.

Giang Trì Cảnh nhanh chóng mở camera theo dõi phòng giải trí lên, lấy tai nghe bluetooth ra đeo vào. Bên trong phòng giải trí vốn có vài tên phạm nhân đang đánh bài nhưng sau khi trông thấy công chúa và Trịnh Minh Dịch đều tự giác nhường chỗ. Bọn chúng thậm chí còn không dám đứng trước cửa nghe lén.

“Rốt cuộc cậu muốn cái gì?”

Trịnh Minh Dịch quay mặt về phía camera giám sát, Giang Trì Cảnh có thể thấy rõ vẻ không kiên nhẫn hiện lên trên gương mặt hắn.

“Muốn gì đâu nè.” Công chúa tiến lại gần, một tay vuốt ve ngực Trịnh Minh Dịch, “Thì cho em nếm thử mùi vị của anh thôi à.”

Giang Trì Cảnh xiết chặt con chuột trong tay, cố gắng kìm nén lửa giận đang dâng trào trong lòng.

Tuy Trịnh Minh Dịch cũng chẳng phải là gì của anh, thậm chí hai người còn không phải là bạn bè. Nhưng dù gì Giang Trì Cảnh cũng đã bày tỏ thái độ muốn che chở cho Trịnh Minh Dịch, thế mà công chúa vẫn cố tình đến chòng ghẹo Trịnh Minh Dịch. Điều này chứng tỏ y không xem Giang Trì Cảnh ra gì.

Giang Trì Cảnh đoán Trịnh Minh Dịch sẽ đẩy công chúa ra nhưng nào ngờ, hình ảnh trên màn hình khiến anh bàng hoàng không thôi.

Trịnh Minh Dịch hất cằm chỉ xuống phía dưới, khép hờ nửa đôi mắt nói với công chúa, “Được thôi, thế đến đây nào.”

Công chúa cười hì hì rồi ngồi xổm trước mặt Trịnh Minh Dịch.

Giang Trì Cảnh bỗng trừng to hai mắt, nhịp thở như muốn ngừng lại. Nhưng đúng lúc này, Trịnh Minh Dịch trong màn hình bỗng nâng mắt lên, nhìn thẳng về phía đặt chiếc camera ngụy trang thành hình ốc vít. Hắn dùng khẩu hình nói với Giang Trì Cảnh đang ngồi sau màn hình rằng: Qua đây.

Giang Trì Cảnh giật thót cả tim, lần đầu tiên trong đời anh mới biết rằng: Hóa ra bị bắt quả tang khi đang nhìn lén người ta là chuyện kinh hoàng đến vậy.