Vùng Đất Vô Hình

Chương 23: Chương 23: Cuộc Đời Bi Thảm Của Con Yêu





-“Không thể. Khi chúng ta dừng phong ấn, chỉ có một đường ra duy nhất. Kể cả khi con yêu quái dùng phép tàng hình, âm nhãn của đệ cũng sẽ nhìn thấy.” Minh Khánh viết vào tay Minh Dũng như thế.
-“Vậy là con yêu quái đã thu hết yêu khí lại và nấp vào đâu đó?”
-“Sư đệ cảm giác nó vẫn còn đâu đó quanh đây.”
-“Vậy làm sao tìm ra nó?”

-“Đệ sẽ đọc Hàng Yêu Kim Cô Chú.”
-“Không được, nó sẽ làm hao tổn công đức của sư đệ. Để sư huynh đọc.”
Nói rồi Minh Dũng ngồi xuống, hai chân xếp bằng. Đôi mắt gã nhắm lại, miệng hơi lẩm bẩm: “Công đức vô lượng, yêu ma quỷ quái …” Bỗng nhiên có tiếng ai đó vang lên trong đầu hai người, thanh âm vừa buồn phiền vừa tức giận: “Đừng đọc. Các người không còn trò gì khác hay hơn à?”
Minh Dũng nghe vậy liền quát: “Yêu ma quỷ quái ở đâu mau hiện hình.”
-“Ở trước mặt mi nè.”
Minh Dũng nhìn quanh, cuối cùng thấy con mèo đen béo trên tay Minh Khánh. Nó trừng mắt le lưỡi với gã, rồi “Méo” một cái. Minh Dũng hỏi: “Mi là yêu quái?”
Con mèo lại ‘méo’ một cái, lắc lắc cái đầu.
“Trả lời bằng tiếng người.”Minh Dũng quát nó.
“Ta không phải là yêu quái.” Trong đầu hai người lại có một giọng nói như thế.

Minh Dũng hỏi lại. “Vậy mi là cái gì?”
Con mèo vểnh râu lên.
“Ta là mèo tiên.”
Rồi lai lịch của con mèo được Minh Dũng khai thác triệt để. Thì ra con mèo này là một loại mèo trong truyền thuyết – linh miêu. Người ta cho linh miêu là đứa con sinh ra từ sự ‘yêu đương’ kỳ lạ giữa một con mèo cái đen tuyền với một con rắn hổ chỉ ăn loại thịt duy nhất là thịt cóc. Linh miêu ra đời không phải ở một làng xóm, ở một ngôi nhà có chủ nào hết, mà thường ra đời trong một ngôi miếu hoang, một bờ ao vắng, hoặc dưới một khu đầm lầy lau lách. Linh miêu thường có mắt sáng và chói rực trong bóng tối như hai cục ngọn đèn, phừng phừng lửa giận. Đó cũng là đôi mắt giúp loài mèo này có thể nhìn thấy và liên lạc được với ma quỷ vô hình, để cùng hợp lực khiến người chết ngồi dậy thành quỷ nhập tràng.
Con mèo trên tay Minh Khánh chính là một con linh miêu như thế. Chỉ có điều nó may mắn hơn những con linh miêu khác, sinh ra ở một khu vườn hoang vắng bên trong kinh thành. Con mèo được một người làm vườn già nua chăm sóc, nuôi lớn. Ông đặt tên nó là Mun, một cái tên rất thông thường của loài mèo. Sau khi ông lão làm vườn chết đi, Mun phiêu bạt qua nhiều nơi. Đến năm Mun được năm mươi tuổi, Mun gặp được một tay đạo sĩ. Lão dạy cho Mun tu luyện thành yêu quái, dạy cho Mun nghe hiểu tiếng người. Lão nói Mun có tuệ căn, nếu chịu khó tu luyện sẽ thành tiên.
Một ngày lão đi đâu về, hí hửng đem cho Mun một quyển sách, bảo là đây là sách dạy tiên thuật. Mun xem trên bìa sách có viết hai chữ: “Cấm Thư”. Mun tò mò lắm, mở ra đọc trang đầu tiên. Ai dè vừa đọc dòng đầu, thì Mun sợ quá, xù hết cả lông, vội gấp sách lại.

Hàng chữ viết: “Tu đạo xưng hùng, dẫn đao tự cung.” Ai ngờ buổi tối khi nghe nói Mun không muốn tập luyện theo quyển sách, lão đạo sĩ mừng lắm. Lão nói Mun có ý chí rất kiên định, rất thích hợp để tu luyện Cấm Thư. Thế là lão vung dao cắt hộ Mun. Từ đấy Mun sống cuộc sống của mèo thiến. Tiếng ‘Ngoao’ oai hùng của Mun biến thành tiếng ‘Méo’ dài và the thé. Những tháng ngày hoan lạc thâu đêm với đám mèo cái trong vùng biến mất. Thay vào đó là cuộc sống chỉ ăn và ngủ. Bù lại, Mun học được bảy mươi hai phép thần thông biến hóa trong sách. Pháp lực của Mun tiến bộ theo từng ngày.
Sau đó chán cuộc đời ăn và ngủ, Mun bỏ nhà đi bụi. Đó là những năm tháng tuyệt vời nhất trong đời của Mun. Mun ăn những thứ thức ăn ngon nhất, uống những thứ nước ngọt nhất, ngủ ngay trên chiếc giường êm nhất. Mun tung hoành khắp ba mươi sáu phố phường đất kinh thành và cả hoàng cung. Mãi cho đến khi vị vua chịu không nổi, bắt đầu cầu cứu người tu đạo thì cuộc sống sung sướng của Mun mới chấm dứt.
Người tu đạo gửi đến ba vị thầy trừ tà giỏi nhất, bắt đầu truy bắt Mun. Mun chạy trốn, từ đất kinh thành qua mấy trăm dặm đến phủ lộ Bình An. Thế nhưng vẫn có một vị thầy trừ tà tìm được Mun. Niệm tình Mun chưa bao giờ hại người, ông ta phong ấn Mun dưới giếng, nói rằng đúng ba trăm năm sau sẽ có người tìm đến giải thoát cho Mun. Mun vẫn tin tưởng người đạo sĩ sẽ nói đúng, cho đến trước ngày hôm nay một tháng. Đó là ngày kỷ niệm tròn ba trăm năm Mun sống dưới giếng.
Chẳng có ai đến đón Mun. Cuộc sống của Mun vẫn như cũ, tối tăm và lạnh lẽo. Mun tức giận đến điên lên, bắt đầu cố phá vỡ phong ấn. Phong ấn qua ba trăm năm đã yếu đi nhiều nhưng không đủ để Mun có thể thoát ra. Thứ duy nhất Mun chỉ có thể làm là ngắm nhìn bầu trời mỗi đêm. Cho đến lúc Mun nhìn thấy người phụ nữ được gọi là cô Quy, thì Mun mới nghĩ ra trò bắt người đem xuống giếng nói chuyện cho đõ buồn.
Hiểu được nguồn cơn, Minh Khánh và Minh Dũng liền áp giải Mun lên mặt đất. Cả vị khách bất hạnh cũng được kéo lên. Dân làng thấy họ cứu được người thì mừng lắm, cho là bọn họ đã tiêu diệt thành công con ma dưới giếng, làm lợn chiêu đãi thầy. Bọn họ không để ý thấy lúc đưa tiễn hai thầy về huyện, trên xe bò còn có thêm một con mèo đen béo ị với chiếc vòng trên cổ dán đầy bùa chú.