Vụng Trộm Không Thể Giấu

Chương 57: Cho nó kích thích




Vừa dứt lời, cô gái kia mặt cứng lại, rất nhanh chú ý đến Tang Trĩ đứng bên cạnh. Trong nháy mắt cô gái kia ý thức được người đàn ông này là hoa đã có chủ, lúng túng ho khan: “Thật có lỗi, quấy rầy rồi, quấy rầy rồi.”

Cô bạn kia cũng không tiếp tục ở lại nữa, cấp tốc rời đi. Để lại hai người Tang Trĩ và Đoàn Gia Hứa đứng tại đó.

Đoàn Gia Hứa rủ mắt xuống, thoáng cúi người nhìn thẳng cô, đưa tay cầm túi laptop của Tang Trĩ. Nhìn chằm chằm biểu tình cực kì không vui của cô, khóe mắt anh hơi cong lên, tâm tình dường như rất tốt: “Tức giận à?”

Tang Trĩ nhìn anh, nói mà không có biểu cảm gì: “Em tức giận làm gì?”

Đoàn gia Hứa nín cười: “Vậy tại sao em không nói chuyện?”

Tang Trĩ vẫn rất là khó chịu, không muốn để ý đến anh nữa, vượt qua anh đi về phía trước, ngữ khí cứng rắn: “Người khác tìm anh xin wechat, cũng không phải đến tìm em xin, em nói cái gì được.”

“Không phải anh không cho sao?” Đoàn Gia Hứa nhẹ nhõm đi theo, rất không đứng đắn mặt dày dỗ dành, “Tha cho anh đi mà.”

Tang Trĩ nhịn không được quay đầu nói: “Em nói cái gì sao?”

Đoàn Gia Hứa cẩn thận suy tư, trêu đùa: “Ừm, em nói em đang ghen.”

“...” Tang Trĩ dùng sức mấp máy môi dưới, rất sĩ diện phản bác, “Anh mới ăn dấm.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Thật không ăn dấm a?”

Tang Trĩ không đáp lại.

“A là anh hiểu lầm a?” Đoàn Gia Hứa nói, “Anh nhìn làm sao còn cảm thấy rất giống.”

Tang Trĩ vẫn như cũ không thèm đáp lời anh.

Đoàn Gia Hứa: “Thật sự không có?”

“...” Thấy anh cứ dây dưa chủ đề này không dứt, tang Trĩ cảm thấy biểu hiện của mình quả thật quá rõ ràng rồi, nhẫn nhịn mấy giây, cuối cùng vỏ mẻ không sợ rơi nói: “Ăn dấm thì sao!”

Đoàn Gia Hứa sửng sốt một chút, nháy mắt bật cười, sau đó cười đến không thể ngừng lại được, nửa ngày sau anh mới mở miệng nói chuyện, trong tiếng nói vẫn nén không được mang theo sự vui vẻ: “Không như thế nào cả.”

Tang Trĩ tức giận nói: “Anh cũng không thể...”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm?”

Cô lạnh giọng nói: “Anh cũng không thể an phận một chút được à?”

Đoàn Gia Hứa buồn cười nói: “Anh làm gì mà lại trở thành không an phận chứ?”

Tang Trĩ yên lặng nhìn chằm chằm anh.

Lông mi thật dài, đôi con ngươi màu nâu nhàn nhạt, cả người như nhuộm ánh sáng mà đến, khi đối mặt cùng người khác lại vô ý toát ra sự đa tình và mê hoặc chúng sinh. Trên mặt muôn mang theo ý cười hờ hững, nhìn qua lại như có như không trêu chọc người đối diện. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.

Cô trực tiếp định tội anh: “Em vừa nhìn thấy anh phóng điện cô ấy. Lại bảo không đi.”

Lời kết luận quả thực kinh người.

“...” Đoàn Gia Hứa suýt chút thì sặc, “Cái gì cơ?”

“Chính là thế đây.” Tang Trĩ sắc mặt không đổi, nghiêm trang vu hãm anh, “Nếu anh an phận đứng một chỗ thì chẳng có lý do gì tự nhiên một cô gái không quen không biết chạy đến xin wechat của anh làm gì.”

“Tiểu bằng hữu, em đây là đang vu cáo “người bị hại” có tội đó?”

Tang Trĩ: “Vu cáo ở đâu?”

Đoàn Gia Hứa: “Anh phóng điện kiểu gì chứ, em minh họa cho anh một chút, để anh hình dung nào.”

Tang Trĩ ngừng lại, nhất thời không biết phải miêu tả thế nào. Cô gục đầu xuống cẩn thận suy nghĩ, nửa ngày mới lúng túng lấy được ra một bằng chứng phạm tội của anh: “Anh liếc nhìn cô gái kia một chút.”

“...”

Trong nháy mắt, Tang Trĩ lí lẽ bừng bừng, khí khái chính nghĩa, ưỡn ngực lên, nghiêm túc chỉ trích: “Đúng, anh nhìn cô ấy một chút.”

Đoàn Gia Hứa có chút tức giận: “Cái này chính là phóng điện?”

Tang Trĩ nhỏ giọng nói: “Cũng không phải, còn kết hợp với điệu bộ, thần sắc hoàn cảnh nữa mới có thể phân tích chính xác được.” Sau đó, cô quét qua mắt anh, thần sắc cổ quái: “Hôm nay anh còn cố tình ăn mặc rất đẹp nữa.”

Đoàn Gia Hứa nhìn xuống, anh rõ ràng chỉ mặc áo phông ngắn tay sáng màu và quần thể thao tối màu, trong nháy mắt Đoàn Gia Hứa – lần đầu yêu đương, sâu sắc giác ngộ mặc kệ bây giờ anh làm gì thì cũng đều sai cả. Nghe mấy lời ngụy biện, cả vú lấp miệng em của cô, anh nghiêng đầu, cười nhẹ, nhéo nhéo mặt cô. “Đồ lòng dạ hẹp hòi.”

Tang Trĩ nhíu mày: “Anh mới là đồ lòng dạ hẹp hòi ấy.”

Vừa đúng lúc hai người ra đến trạm xe bus, Tang Trĩ lấy ô trong cặp bung ra, cực kì nhăn nhó nói: “Hôm nay siêu cấp nắng nóng.”

Cô nhìn anh một cái, ngây thơ vô tội bổ sung: “Em không định che cho anh đâu.”

Đoàn Gia Hứa: “Thật sự không che ô cho anh?”

Tang Trĩ trầm mặc hai giây, mềm giọng nói: “Vậy anh cầm ô đi thì che được cả hai người chúng ta.”

“Nào đưa anh.”

Tang Trĩ ngoan ngoãn đưa ô cho anh.

Đoàn Gia Hứa cầm ô, nghiêng hẳn một bên ô sang chỗ cô, thuận miệng hỏi: “Đã ăn sáng chưa?”

“Em ăn rồi.” Tang Trĩ nói, “Sáng đã ăn bánh rán và uống một chén sữa đậu nành.”

“Thế có muốn ăn chút đồ ăn vặt không?”

Tang Trĩ nhất thời không nghĩ ra muốn ăn cái gì, bèn lắc đầu.

Đoàn Gia Hứa nghĩ nghĩ: “Vậy anh đi mua ít hoa quả.”

Tang Trĩ chớp mắt: “Em muốn ăn dưa hấu.”

“Được.”

Hai người đi vào một sạp bán hoa quả gần đó.

Quầy hàng này khá nhỏ, nhưng rất đông khách, người ra người vào tấp nập. Ông chủ hàng gợi ý quả ngon, Gia Hứa vui vẻ chọn thêm một số quả khác. Tang Trĩ nhìn thấy đồ ăn thì cực kì cao hứng với thêm mấy quả mận.

Sau đó Đoàn Gia Hứa tính tiền, Tang Trĩ đứng ngoài chờ anh.

Trong lúc chờ Đoàn Gia Hứa, Tang Trĩ chọn chỗ đứng mát mẻ, không quên giành một chỗ cho anh. Sau đó mở điện thoại nhìn thời gian.

Đột nhiên có bóng dâm canh trước mặt cô, có một người vừa bước tới. Nghĩ Đoàn Gia Hứa mua đồ xong đã về, cô ngẩng đầu nói: “Sao về...”

Một giây sau, Tang Trĩ nhận ra người trước mắt là một người xa lạ, bèn im lặng nhìn anh.

Là một chàng trai trẻ tuổi. Chàng trai này mặt mày thanh tú, là một cậu chàng tươi sáng tỏa nắng, thân thiện. Cậu ta chỉ điện thoại chỉ cô nói: “Xin lỗi đã quấy rầy cậu, mình muốn xin We chat của cậu, có được không?”

Tang Trĩ sửng sốt một chút, vô thức nói: “Thật xin lỗi, tôi đã có bạn trai rồi.”

Cậu thanh niên kia giọng đầy tiếc nuối, gãi đầu một cái: “Vậy sao? Ừ... xin lỗi đã quấy rầy cậu.”

Tang Trĩ bất giác đánh mắt, phát hiện ra Đoàn Gia Hứa đã mua xong hoa quả, lúc này đang đứng cách đó không xa, thần sắc khó đoán, bình tĩnh nhìn hai người bọn họ.

“...”

Chờ cậu bạn kia rời đi, hai người sóng vai đi bộ về nhà Đoàn Gia Hứa. Một đường không ai nói câu gì.

Thi thoảng Tang Trĩ nhìn anh vài lần, thần sắc lo sợ, bất an. Mãi sau Tang Trĩ mới ho nhẹ, ra vẻ trấn định, chủ động nói: “Bạn nam kia bị lạc nên chạy đến hỏi đường thôi.”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm.”

Không đợi Tang Trĩ thở phào nhẹ nhõm, Đoàn Gia Hứa đã mở miệng cười nói, giọng điệu 10 phần chế nhạo: “Em phóng điện cho cậu ta rồi?”

“...”

Tang Trĩ thu lại tầm mắt, yên lặng không dám nói gì nữa. Bởi vì vừa rồi chính cô chỉ trích anh nhiều như vậy, không bao lâu liền bị nghiệp quật túi bụi, quả thật thấy vô cùng xấu hổ.

Giọng nói của Đoàn Gia Hứa vừa ung dung lại vui vẻ, tùy ý nói: “Người ta vừa mới quay đi mua chút hoa quả.”

Tang Trĩ: “...”

Đoàn Gia Hứa: “Mới có mấy phút thôi, vậy mà...haizzz.”

“...” Tang Trĩ chân thành nói, “Em cảm thấy chúng mình coi như hòa.”

Ngụ ý chính là anh có thể im lặng được rồi.

Đoàn Gia Hứa liếc mắt xuống Tang Trĩ, biểu hiện hoàn toàn không có ý muốn dừng lại, ngữ khí chậm rãi, ý vị thâm trường: “Giờ để ý, hôm nay em còn đặc biệt ăn mặc rất đẹp...”

Không đợi anh nói hết, Tang Trĩ đã buông giáp, không có cốt khí đầu hàng: “Em thu lại tất cả những lời đã nói lúc trước.”

Đoàn Gia Hứa nhấc mí mắt, tản mạn nói: “Vừa rồi trả lời cậu thanh niên kia thế nào thế?”

Tang Trĩ thành thực khai báo: “Em nói, em đã có bạn trai rồi.”

Đoàn Gia Hứa tựa hồ như không nghe rõ lắm, hỏi lại: “Có gì cơ?”

Tang Trĩ nhìn anh: “Bạn trai.”

Khóe miệng Đoàn Gia Hứa cong lên, quay đầu nhìn thẳng vào đáy mắt cô: “Ở đây.”

“...”

Nhà Đoàn Gia Hứa chỉ có 1 phòng khách, 1 phòng ngủ, 1 phòng bếp và nhà vệ sinh không có thư phòng. Tang Trĩ vốn định ngồi ở bàn ăn ôn thi, không định chiếm dụng không gian riêng tư của anh. Nhưng Đoàn Gia Hứa lại chủ động kéo cô vào phòng mình.

Bình thường phòng ngủ của Đoàn Giá Hứa cũng là phòng làm việc luôn vì vậy bên trong phòng có một tủ sách lớn. Đoàn Gia Hứa đã sớm dọn dẹp sạch sẽ bàn làm việc, lúc này trên bàn trừ ống đựng bút cũng không có gì khác.

Tang Trĩ ngồi vào ghế, lấy máy tính và sách vở ra. Ánh mắt quét qua thân ảnh của Đoàn Gia Hứa, cô nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi: “Vậy bây giờ anh làm gì?”

Đoàn Gia Hứa vỗ vỗ giường, tự nhiên nói: “Anh nằm ở đây.”

Tang Trĩ: “Anh muốn ngủ à?”

“Không.” Đoàn Gia Hứa nói, “Đã lâu không gặp em, ngồi nhìn cho đã.”

Nghe thế, Tang Trĩ đến trước mặt anh, ngừng mấy giây, sau đó vô tình nói: “Nhìn cho kĩ đi, sau đó anh ra phòng khách xem tivi hoặc ngủ một giấc. Em phải ôn thi.”

Hai người nhìn nhau mấy giây.

Đoàn Gia Hứa đột nhiên nắm lấy cổ tay của cô, kéo cô vào trong lồng ngực, cực kì vội vàng nói: “Anh nằm im ở đây không được sao?”

Tang Trĩ nháy mắt ngồi trên đùi anh, ánh mắt chạm vào đôi con ngươi màu nâu nhạt trong vắt vắt, điên đảo chúng sinh của anh. Sau đó, anh mỉm cười, thấp giọng thầm thì: “Không nói câu nào cũng không được à?”

Tang Trĩ có chút thất thần, mãi sau mới phản ứng kịp. Cô rất nhanh lấy lại tinh thần, nội tâm cố bình ôn, liên tục kéo mấy tia lí trí cuối cùng lại, nhắc nhở ai đó đang có những hành động không an phận: “Anh đã nói sẽ không làm ảnh hưởng đến em.”

“Được thôi.” Đoàn Gia Hứa không có phá cô nữa, cọ cọ lòng bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giận dỗi nói: “Thật là nhẫn tâm.”

Tang Trĩ từ trên người anh nghiêm chỉnh đứng lên.

Đoàn Gia Hứa: “Đúng rồi, em đã mua vé máy bay về chưa?”

Tang Trĩ ngồi ở trước bàn sách, nhỏ giọng nói: “Hè này, em không định về.”

“Thật sự không định về nghỉ hè?” Đoàn Gia Hứa cười, “Vậy em ở đâu?”

“Ký túc xá.”

“Đã nói với bố mẹ chưa?”

“Rồi ạ.”

Đoàn Gia Hứa đứng dậy, mở rèm cửa ra: “Được rồi. Học đi, tiểu bằng hữu.”

Tang Trĩ: “Vậy anh làm gì?”

“Chuẩn bị cơm trưa.” Đoàn Gia Hứa xoa xoa đầu cô, ôn hòa nói, “Trưa muốn ăn gì, anh chuẩn bị đồ ăn ngon cho em. Chỉ chỉ nhà chúng ta học hành vất vả cần phải bồi bổ.”

Tang Trĩ chớp mắt: “Cái gì cũng được.”

“Ừm, anh ra ngoài mua mấy nguyên liệu nấu ăn. Em muốn ăn cái gì cứ tùy tiện lấy trong tủ lạnh nhé.” Đoàn Gia Hứa nghĩ nghĩ lại nói: “Nếu có người đến gõ cửa, không cần mở.”

Tang Trĩ thầm nói: “Anh coi em là con nít đấy à? Hừ.”

Đoàn Gia Hứa: “Ừ sợ ai đến trộm mất.”

“...”

Hai người ai làm việc nấy, thẳng đến giờ cơm trưa.

Đoàn Gia Hứa làm mấy món đơn giản, sau đó giọi Tang Trĩ ra ăn. Sau bữa trưa, Tang Trĩ giúp anh thu dọn, chiếu theo nguyên tắc công bằng, bình đẳng, anh đã nấu cơm, Tang Trĩ chủ động đề nghị rửa bát.

Sau đó không may đập vỡ mất một cái chén. Vì cô ngăn không cho anh hỗ trợ nên Đoàn Gia Hứa đứng cạnh cửa nhìn cô rửa bát. Thấy cô loay hoay ứng phó anh cũng không có bực bội ngược lại rất vui vẻ nói: “Đừng nhúc nhích, để anh dọn mảnh vỡ cho.”

Tang Trĩ sợ anh mắng, cũng không dám lên tiếng, đóng vòi nước lại. Đoàn Gia Hứa cầm chổi quét sạch mảnh vỡ, sau đó ngước mắt nhìn cô: “Ở nhà em không phải rửa bát đúng không?”

“...” Tang Trĩ kiên trì nói, “Rửa nhiều sẽ....”

“Sẽ sao?” Đoàn Gia Hứa rút tờ giấy lau tay cho cô, khẽ cười, “Anh cũng đâu bắt em rửa bát mà sợ.”

Tang Trĩ cố nói: “Nhưng cũng đâu thể để về sau đều là anh rửa bát được.”

“...”

Tang Trĩ không tranh nói nữa, ho nhẹ bình tĩnh nhìn anh: “Em không muốn anh nhường nhịn em nhiều như vậy?”

Đoàn Gia Hứa bình tĩnh gật đầu, trong miệng khẽ cười nhạt nhẽo đáp: “Được.”

Tang Trĩ tiếp tục rửa bát, lần này cẩn thận hơn không ít, vừa rửa vừa nói: “Lần sau em sẽ mua cho anh bát nhựa, quẳng không vỡ.”

Sau đó Tang Trĩ lau rửa lại bồn bát, xong mới đi ra phòng khách.

Đoàn Gia Hứa đang ngồi trên salon, pha chút nước ấm, chậm rãi nói: “Giờ đã là 12h30 rồi, đúng giờ nghỉ trưa. Lại đây nói chuyện với anh một chút hay là đi ngủ một giấc?”

Tiến độ ôn thi hôm nay của cô chưa đạt kế hoạch cô đề ra, vì vậy không muốn lãng phí thời gian nữa: “Chưa ôn xong, chưa thể nghỉ được.’

“...” Mi tâm Đoàn Gia Hứa nhảy một cái, “Em ôn liên tục không nghỉ thế sao?”

“Vâng.”

“Không mệt à?”

Tang Trĩ kiên định gật đầu: “Em không buồn ngủ.”

Đoàn Gia Hứa buồn bực: “Cô bé này sao lại để ý đến thành tích học tập như thế?”

“Em muốn lấy học bổng.”

“Siêu vậy à?” Đuôi lông mày của Đoàn Gia Hứa khẽ giương lên, rót nước nóng vào bình pha trà ô long, “vậy đi ngủ một chút, rồi dậy học tiếp, còn đủ thời gian mà.”

Sợ anh cảm thấy mình không muốn ở cùng với anh nên mới nói thế, Tang Trĩ chân thành bổ sung một câu: “Em không mệt, thật sự không mệt chút nào hết, tận dụng thời gian ôn tập nhiều thêm thi sẽ đạt kết quả tốt hơn.”

Đoàn Gia Hứa thuận theo nói: “Ừ em không buồn ngủ.”

Đoạn khen ngợi thuận theo nói: "Ừm, ngươi không buồn ngủ."

Mặc dù nói vậy nhưng đồng hồ sinh học của cô hôm nay lại phá lệ chuẩn xác.

Hôm nay đúng 7h Tang Trĩ rời giường, còn đi dạo quanh mấy hàng quán ngoài trường mua đồ ăn sáng, sau đó bắt tàu điện ngầm đến nhà Đoàn Gia Hứa, sau đó cặm cụi ôn tập đến tận trưa. Lúc này thực sự cô cũng đã mệt, ăn uống no say xong không khỏi căng da bụng trùng da mắt.

Mí mắt của Tang Trĩ đập vào nhau. Tang Trĩ nghiêng đầu, nhìn cái giường lớn sạch sẽ bên cạnh, giờ phút này chẳng khác nào đang dụ hoặc cô nằm lên. Cô nghĩ đến cuộc đối thoại lúc nãy của mình và Đoàn Gia Hứa, lại nhìn hơn phân nửa nội dung cần ôn tập, khẽ thở hắt ra, đứng lên, dự định vào nhà vệ sinh rửa mặt. Vừa ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Đoàn Gia Hứa lười biếng ngồi trên ghế salon. Nghe thấy tiếng mở cửa, mắt anh nâng lên, nhìn cô hỏi: “Sao thế?”

“Không có gì…” Tang Trĩ nói, “Em đi vệ sinh.”

Rất nhanh, Tang Trĩ đã từ nhà vệ sinh đi ra. Cô đi về phía Đoàn Gia Hứa, do dự một chút, đề phòng vạn nhất nói: “Em muốn chú tâm học thật tốt, anh nhất định không được quấy rầy em đâu.”

Đoàn Gia Hứa miễng cưỡng Ừ một tiếng. Lúc này trong lòng Tang Trĩ mới thả lòng, trở về phòng.

Ngồi vào bàn học Tang Trĩ vẫn thật buồn ngủ, mắt díu lại, không cách nào tập trung được. Cô cảm thấy hiệu suất làm việc như thế thực sự quá kém, vậy nên quyết định đi ngủ 15p, sau đó trở lại học tiếp.

Nghĩ đến vừa rồi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với Đoàn Gia Hứa việc muốn dành thời gian ôn tập, cô cảm thấy lúc này nếu để anh biết mình đi ngủ sẽ không hay lắm.

Tựa như là cô đang cảm thấy anh phiền, không muốn nói chuyện cùng anh, nên mới bao biện rằng mình phải ôn thi.

Nhưng thực sự Tang TRĩ không hề có ý nghĩ này, cô thực sự muốn học thật tốt để thi lấy học bổng. Nhưng bây giờ. THẬT! BUỒN NGỦ! KHÔNG CHỊU NỔI.

Bây giờ đột nhiên chạy ra ngoài giải thích với anh, sau đó vào phòng ngủ cũng rất kỳ quái. Mà trước đó đã nói với anh là cần ôn tập thật tốt, giờ ra giải thích cũng không hay ho lắm.

Đã 15p trôi qua, mắt Tang Trĩ cũng nhíu đến độ muốn nhắm vào luôn rồi. Tang Trĩ làm xong công tác tinh thần cho mình xong thì tự giác cầm chồng sách ôn gấp vào, úp sấp mặt lên giường Đoàn Gia Hứa chợp mắt. Lúc cô sắp tiến vào trạng thái đi gặp Chu công, thì đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa. Trái tim bất thình lình nảy một cái, lập tức lặng lẽ mở mắt nhìn ra cửa. Nắm đấm cửa xoay tròn giống như là 1 giây sau liền mở ra. Trong một tích tắc đó, Tang Trĩ thật sự có cảm giác của một tên trộm đang hành nghề thì bị bắt. Đầu óc cô trống rỗng, lộn một vòng, tay chân luống cuống, trong lúc vô tình còn bị đập đầu vào mép giường.

Cô chưa kịp cảm thấy đau, vì phản ứng quá vội bị lăn xuống bên kia của giường. Cùng lúc đó, giọng nói của Đoàn Gia Hứa vang lên: “Chỉ Chỉ, em có muốn…”

Giọng nói của anh ngừng lại, âm lượng giảm dần, ngữ khí mang theo mấy phần nghi hoặc: “Chạy đi đâu rồi.”

“…”

Cánh cửa đập vào tường, vang trên một âm thanh trầm thấp, sau đó là tiếng bước chân của Đoàn Gia Hứa từ cửa bước lại. Tang Trĩ ngã xuống đất rất nhanh cũng đứng dậy, đối mặt cùng anh.

“…”

Không khí ngưng kết 3 giây.

Lông mày Đoàn Gia Hứa hơi nhấc: “Em đang làm gì vậy?”

Tang Trĩ ngơ ngác há to miệng, cố gắng nghĩ lý do. Ánh mắt rủ xuống, nhìn chồng tài liệu trên tay, cô anhg giọng, nghiêm mặt nói: “Em đang ôn tập.”

Đoàn Gia Hứa: “Vậy sao vừa rồi anh gọi, em không ra.”

“…” Tang Trĩ, “Em vụng trộm ôn tập.”

Có ghế không ngồi, có giường không nằm, lại nằm trên đất vụng trộm ôn tập. Đoàn Gia Hứa thuận theo, trêu chọc nói: “Tại sao phải vụng trộm ôn tập?”

Lại trầm mặc.

Tang Trĩ sắc mặt ngưng trọng, như đinh đóng cột nói ra 4 chữ: “CHO NÓ KÍCH THÍCH.”