Vụng Trộm Không Thể Giấu

Chương 74: Tự ti




“…”

Nghe đầu đuôi câu chuyện, Tang Trĩ bỗng cảm thấy hơi tội lỗi.

Khuôn mặt Tang Diên tràn đầy vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ và bực bội, vì thế anh đi phăng phăng về phía trước. Tang Trĩ chỉ có thể chạy chậm theo, kiên trì giảng hòa: “Nhưng anh ấy cũng không biết là anh đang ở cùng với bạn gái, đây chỉ là hiểu lầm nhỏ…”

Tang Diên không thèm đáp lời cô.

Tang Trĩ lại nói: “Anh cứ nhẹ nhàng giải thích với chị ấy vài câu là được, nếu không thì thế này, để em gặp chị ấy rồi thanh minh giúp anh.”

Tang Diên vừa đi vừa rút điện thoại di động ra, cúi mặt nhìn vào màn hình.

“Mà ba cũng bảo sẽ gọi anh ra đón em mà.” Tang Trĩ cảm thấy bản thân không làm việc gì sai, ngược lại rõ ràng ai đấy đang giận cá chém thớt, bực bội với cô, “Anh không đến đón em, em đã không thèm so đo với anh rồi, anh còn cáu giận với em nữa.”

Tang Diên liếc nhìn cô, “Mày năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi?”

Tang Trĩ đáp: “Mới 20.”

“Khi anh mày bằng mày,” Tang Diên nói, “Nghỉ hè còn không có ai đến đón, mỗi ngày còn phải đưa đón tiểu quỷ là mày, nhớ chứ?”

“Ai bảo khi ấy anh lớn tuổi hơn em?” Tang Trĩ không hiểu hỏi lại, “Mà địa vị của anh ở nhà có thể so sánh với em được hay sao?”

“…”

Tang Diên mặc kệ cô. Anh không lái xe đến, liền ra khu taxi sân bay vẫy một chiếc. Báo địa chỉ với lái xe, sau đó cất vali quần áo vào cốp.

Tang Trĩ trèo vào xe trước, sau đó nhanh chóng nhắn tin cho Đoàn Gia Hứa báo cáo: [Em đến nơi rồi, anh hai ra đón em.]

Rất nhanh Tang Diên cũng trèo lên, ngồi bên cạnh cô.

Tang Trĩ thuận tiện hỏi: “Giờ đi đâu ạ? Em nghĩ cứ về nhà trước.”

Tang Diên không phản ứng. Tựa hồ cực kì mệt mỏi, vừa lên xem anh đã nhắm mặt, tựa lưng vào ghế làm một giấc.

“Ba mẹ đều không ở nhà.” Tang Trĩ cảm thấy hơi đói, chủ động đề nghị, “Hay là, anh mời em ăn trưa nhé.”

“…”

Chơi game một lúc, Tang Trĩ cảm thấy nhàm chán: “Anh để ý em một chút đi, vì chị dâu tức giận với anh à? Anh giải thích không phải là được sao, chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi mà.”

Tang Diên vẫn lạnh lùng nhắm mắt không phản ứng.

Tang Trĩ đột nhiên phát hiện ra: “Mà nè, anh bắt đầu sống chung với chị dâu rồi à?”

“…”

“Vậy chị Dĩ Hàm thì sao a?” Tang Trĩ hiếu kì nói, “Không phải là hai người có quy tắc ngầm là không được dẫn bạn trai, bạn gái về hay sao? Như thế chị dâu sẽ xấu hổ lắm.”

Nghe thấy cô nói thế, mí mắt Tang Diên giật giật, nhàn nhàn mở mắt nhìn sang.

Tang Trĩ kịp thời phản ứng: “Anh với chị ấy không thuê nhà cùng nhau nữa à?”

Tang Diên lại nhắm mắt lại, giống như bị câm, một từ cũng không nói.

Tang Trĩ cảm thấy không thú vị, cũng lười để ý đến ông anh trai ẩm ương này.

Xe chạy thẳng đến nhà Tang Diên.

Tang Trĩ không có ý định về nhà anh hai, tính toán sau khi anh xuống xe sẽ bảo bác tài lái thẳng về nhà mình. Tang Diên như nhìn thấy bụng dạ cô, đưa tay nhéo cô một cái, hất cằm, nói: “Đi lên gọi chị dâu mày xuống, cả ba ra ngoài ăn cơm.”

“…” Tang Trĩ khó hiểu nhìn anh: “Sao anh không tự đi, em không biết chị ấy.”

Tang Diên xách vali hành lý của cô xuống, thúc giục: “Nhanh, đừng để nói nhiều.”

Tang Trĩ nhịn xuống, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Bắt lấy chìa khóa Tang Diên vất cho, cô đi vào tòa nhà. Tòa nhà này cách nhà cô không xa lắm, nhưng Tang Trĩ cũng không đến nhiều, phần lớn số lần cô đến đều là khi còn học cao trung. 2 năm trở lại đây thì không đến nữa.

Bấm thang máy lên tầng của Tang Diên, cô do dự một lát, sau đó quyết định không trực tiếp mở cửa nhà, mà lịch sự ấn chuông. Không bao lâu cửa mở ra.

Một cô gái mặc áo ngủ đơn giản đứng trước cửa. Nhãn sắc yêu diễm, tóc dài tùy ý để toán loạn sau lưng, nhìn qua mang theo mấy phần lười biếng, pha thêm chút lạnh lùng cao ngạo. Đôi mắt phượng hơi nhếch lên, con ngươi trong suốt, đen huyền như ngọc, môi không son mà vẫn đỏ, cực kì xinh đẹp, diễm lệ.

Tang Trĩ thần thờ kêu lên: “Em chào chị.”

Không nghĩ đến người ấn chuông là cô, Ôn Dĩ Phàm sửng sốt đôi chút. Trên tay cô ấy vẫn đang cầm đôi đũa, hướng về phía Tang Trĩ không mặn, không nhạt hỏi: “Chỉ Chỉ, tại sao em lại ở đây?”

“Anh hai đưa em đến.” Trang Trĩ đi vào, cởi giày ra, “Hai người vẫn cùng thuê chung nhà ạ?”

Ôn Dĩ Phàm gật đầu, đi đến bàn trà, rót cho Tang Trĩ chén nước.

Tang Trĩ từ tốn uống một ngụm rồi hạ giọng: “Bạn gái của anh hai em ở đâu ạ? Trong phòng?”

Dĩ Hàm lười biếng ngồi trên salon xem thời sự, tivi đang chiếu một số mẩu tin về các thảm họa đã diễn ra trên thế giới tuần qua, cô vừa hăng hái xem, vừa ăn cơm hộp. Nghe Tang Trĩ nói thế, Dĩ Hàm chỉ nhàn nhạt đáp: “Chính là chị.”

“…”

Giống như không thể tin được vào tai mình, Tang Trĩ sửng sốt thật lâu, mới bàng hoàng thốt lên: “A?”

Ôn Dĩ Hàm vén tóc lên, ngữ khí ôn nhu nói: “Thế nào?”

Tang Trĩ không muốn tỏ ra quá khoa trương, gãi đầu một cái đáp: “Không có gì ạ.”

Cô còn định nói thêm nhưng đột nhiên phát hiện ra tờ note nhỏ dán trên hộp cơm, trên giấy note chính là nội dung mà Tang Diên đã thuật lại sáng nay.

Tang Trĩ thức thời tiến đến, tinh tế nói: “Dĩ Phàm, có phải chị vì cái này mà giận dỗi với anh hai?”

Theo lời của Tang Trĩ, Ôn Dĩ Phàm cũng nhìn vào tờ hóa đơn. Không lâu sau, cô ấy lại ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng hỏi lại:"Không phải, em đã gọi món này à..."

Tang Trĩ thở phào nhẹ nhõm: "Em còn tưởng rằng chị sẽ nghĩ anh ấy phách lối."

Ôn Dĩ Phàm yên lặng mấy giây như là đang suy nghĩ, sau đó nói: "A, đó là phách lối ư?"

"...."

"Chị tưởng là anh ta sợ mình không lấy lòng được bên ngoại, nên cố ý chuẩn bị như vậy."

Tang Trĩ giải thích: "Không phải vậy đâu..."

Ôn Dĩ Phàm: "Cho nên như vậy thật phách lối nhỉ?"

Tang Trĩ liền vội vàng lắc đầu, lúc cô ấy còn muốn giải thích thêm thì Ôn Dĩ Phàm lại mở miệng, như thể đang băn khoăn nói: "Phách lối cũng được, lại dám hẹn cùng một địa chỉ với hai đối tượng."

"..."

Ôn Dĩ Phàm giơ ngón tay cái lên, khâm phục nói: "Ngạo mạn."

"..."

Có lẽ là đợi quá lâu, Dang Diên, đã gọi mấy cuộc điện thoại tới để thúc giục, không lâu sau thì tự mình trở về. Nghe thấy tiếng chuông cửa, Tang Trĩ đi nhanh ra mở cửa cho anh ấy, rồi sau đó lại trở về phòng bếp.

Tang Diên liếc mắt: "Hai người làm gì vậy."

Tang Trĩ: "Chị dâu nấu mì cho em."

Ôn Dĩ Phàm đang cột tóc lại sau đó cầm dao thái thịt trên thớt. Nghe thấy cô nói vậy thì ngẩng đầu lên, mềm mỏng nhắc nhở: "Đừng có gọi tôi như thế, anh trai em đang còn ngồi kia kìa."

Tang Diên: "..."

Tang Trĩ tự giác đi ra khỏi phòng bếp, nhường lại không gian cho hai người họ. Cô ngồi trên salon, nhìn vào phòng bếp qua lớp cửa kính, nhưng cũng không nghe rõ hai người đang nói gì.

Nhìn một lúc lâu, Tang Trĩ bắt đầu chat với Đoàn Gia Hứa: “Anh có biết bạn gái của anh trai em là ai không?”

Đoàn Gia Hứa: “Chưa từng nghe cậu ấy kể gì, thế nào?”

Tang Trĩ: “Một chị rất xinh đẹp.”

Tang Trĩ: “Đó là bạn học năm 2 trung học của anh ấy, chị ấy trước đây luôn thuê nhà ở cùng anh trai em, em chưa từng nghĩ là họ sẽ ở cùng nhau, em thấy anh em không xứng với chị ấy chút nào.”

Đoàn Gia Hứa: “Đẹp như thế ư?”

Tang Trĩ: “?”

Tang Trĩ: “Sao anh hỏi kỳ vậy?”

Tang Trĩ đột nhiên có chút hối hận với lời mình vừa nhắn. Cô nhìn chằm chằm vào nó một lúc, sau đó lúng túng bổ sung câu: Tất nhiên rồi, em cũng muốn đẹp như vậy.

Tang Trĩ cảm thấy mình ở đây là dư thừa. Cô vừa nghe Tang Diên nói chuyện với Ôn Dĩ Phàm, vừa chậm rãi ăn xong bát mì, sau đó nói là mình phải ra ngoài, không quấy rầy họ nữa.

Đúng lúc Ôn Dĩ Phàm cũng phải ra ngoài, nên tiện đường đưa Tang Trĩ về.

Tang Trĩ ngồi ở bên ghế lái, tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Đoàn Gia Hứa: “Anh làm thế nào mà anh trai em lại qua đón vậy?”

Đoàn Gia Hứa: “Quà cảm ơn.”

Đoàn Gia Hứa: “Cảm ơn cậu ấy đã đi đón em.”

Tang Trĩ cười thành tiếng.

Nghe thấy tiếng cười của cô, Ôn Dĩ Phàm hỏi: "Nói chuyện phiếm với bạn trai à?"

Tang Trĩ chớp chớp mắt, rồi gật đầu: "Vâng"

"Chị nghe anh em nói, đối tượng của em là bạn cùng phòng thời đại học của anh ấy à?"

"Đúng ạ."

"Cũng rất tốt, tuổi hơi nhiều một chút so với em, nhưng sẽ biết chăm sóc em." Tốc độ nói của Ôn Dĩ Phàm rất chậm rãi, tán gẫu với cô: "Hơn nữa cũng biết rõ gốc tích của anh ta, chị thấy anh trai em cũng rất tin tưởng anh ta."

Hiếm có người sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên không phải là mắng Đoàn Gia Hứa. Tang Trĩ nghe vậy cũng thấy vui, cười híp mắt "vâng" một tiếng.

"Nhưng những điều này cũng không quan trọng. Trước đó, anh trai em đã cho chị xem qua ảnh rồi." Sau đó, Ôn Dĩ Phàm chuyển giọng, thở dài một tiếng, "Dáng dấp hình như quá đẹp trai."

"..."

"Nếu so sánh với dáng dấp của anh trai em thì anh trai em......" Ôn Dĩ Phàm đột ngột ngừng lời, có thể là nhớ tới người trước mặt này là em gái của người trong cuộc, nên nuốt lại lời muốn nói mà tiếp, "Cũng coi là tạm được đi."

"..."

Tang Trĩ không biết Tang Diên có nói cho mẹ biết chuyện bạn gái anh ấy không. Cô cũng không chủ động nói, lại qua mấy ngày không có việc gì làm, cuộc sống chỉ có ăn rồi lại ngủ.

Cứ như vậy mấy ngày liền, Tang Trĩ quả thực thấy nhàm chán, qua giới thiệu của bạn học thời trung học, cô tìm được công việc dạy kèm trong khu phố. Cô cũng không quên chuyện Đoàn Gia Hứa sẽ tới, thỉnh thoảng lại nhắc vài câu trước mặt Lê Bình.

Lê Bình mau chóng hiểu ý cô: "Đoàn Gia Hứa muốn tới nhà chúng ta ăn tết ư?"

Tang Trĩ khẩn trương gật đầu: "Được không ạ?"

"Hay là đừng tới." Lê Bình trở nên trầm tư, nói chậm lại, giọng cũng ôn hòa: "Đón năm mới ở nhà người khác, mẹ sợ cậu ấy không được tự nhiên, Nếu như đến thăm, cũng hơi sớm nhỉ."

Tang Trĩ yên lặng một lúc, rồi quyết định sẽ nói chuyện nghiêm túc với mẹ một chút: "Mẹ, gần đây con nói chuyện với mẹ, có phải mẹ không nghe chút nào không."

Lê Bình: "Mẹ có nghe."

"Con biết mọi người vì muốn tốt cho con, lo lắng cho con sau này sẽ gặp chuyện không hay." Tang Trĩ nghiêm túc nói: "Nhưng mẹ chắc cũng biết roc cách sống của Đoàn Gia Hứa, nếu như anh ấy không tốt, anh nhất định cũng sẽ không đồng ý."

"..."

"Bây giờ điều kiện kinh tế của anh ấy cũng không tệ. Lúc học đại học cũng cố gắng học tập, luôn nhận được học bổng, bây giờ cũng rất nỗ lực trong công việc, không phải là người không biết phấn đấu." Tang Trĩ nói, "Con cũng sẽ cố gắng học thật tốt, sau này tìm một công việc tốt, cũng có thể tự mình kiếm tiền. Con thấy như vậy sẽ rất tốt."

Lê Bình yên lặng nghe.

“Lại nói đến việc nhà anh ấy, trước đó quả thật có cô gái con nạn nhân đến tìm con, nhưng anh ấy đều hết mực che chở con. Hiện tại việc này cũng không tiếp diễn nữa.” Tang Trĩ mấp máy môi, thấp giọng nói, “Bản thân anh ấy cũng vì việc này mà không vui, nhưng anh ấy cũng không có biện pháp. Con cảm thấy, rất nhiều chuyện anh ấy đã làm rất tốt.”

“Ừ.”

“Trước đây con nói với mẹ nhiều chuyện như vậy, chính là muốn ba mẹ không cần quá lo lắng cho con, để ba mẹ ở đây có thể an tâm hơn.” Tang Trĩ nói, “Con cũng muốn để hai người biết, con rất nghiêm túc, và có những suy nghĩ chín canh về chuyện này, không phải hành động bốc đồng, nông nổi. Hiện tại con cảm thấy rất tốt, rất hạnh phúc.”

“Mẹ biết.”

Tang Trĩ cũng không rõ, lần này mẹ cô có chịu hiểu không. Cô cảm thấy vô cùng buồn bực, luôn cảm giác những lời mình nói không có trọng lượng, nhưng sợ nói nhiều mẹ sẽ thấy phiền, nên cũng không nhắc lại nữa.

Tình cảnh này, Tang Trĩ cũng không dám dẫn Đoàn Gia Hứa về nhà ra mắt ba mẹ.

Thời gian cứ thế trôi, cuối cùng năm mới cũng đến.

Một tuần trước tết, Đoàn Gia Hứa nhắn cho Tang Trĩ, mùng 4 anh sẽ bay sang chỗ cô.

Vé trước tết đã hết anh không thể mua được vé bay sang Nam Vu sớm hơn.

Đoàn Gia Hứa lại nhắn tết năm nay anh sang nhà chị Giang Hoài Vân đón tết cùng gia đình họ, cô không cần lo lắng cho anh.

Nhưng Tang Trĩ biết, anh sợ cô suy nghĩ nên nói thế để an ủi cô.

Trước đêm giao thừa ba ngày, nhịp sống của Tang Trĩ trôi qua khá bận rộn. Mỗi ngày đều phải cùng mẹ cô đi thăm hỏi người nhà, bạn bè, vòng ngoại giao. Về đến nhà, rửa mặt xong xuôi cô liền nằm dài trên giường call video cho Đoàn Gia Hứa.

Mấy ngày tết nhất cứ trôi qua vội vàng như thế, cho đến mùng 4 mới có thời gian rảnh. Hôm nay bốn giờ chiều Đoàn Gia Hứa sẽ đến Nam Vu.

Tang Trĩ giấu bố mẹ, nói muốn đi ra ngoài gặp bạn rồi lẻn ra gặp anh.

Đoàn Gia Hứa không để Tang Trĩ đi ra sân bay đón, sau khi hạ cánh anh bắt taxi qua nhà cô, hai người gặp nhau dưới chân tòa chung cư.

Tang Trĩ đưa anh đi đến khách sạn gần đó cất hành lý, sau đó hai người đến trung tâm thương mại gần đó dạo một vòng. Buổi tối sau khi ăn cơm xong, anh đưa cô về tận nhà.

Tang Trĩ buông tay Đoàn Gia Hứa, đang định nói tạm biệt anh thì đúng lúc bắt gặp ba mẹ cô vừa đi ra ngoài về.

Có thể bởi vì sự việc xảy ra quá đột ngột, Đoàn Gia Hứa rõ ràng khá sửng sốt, cũng có chút lo lắng. Rất nhanh, anh đã đoàng hoàng bước tới, hơi mỉm cười, lễ phép chào hỏi.

Tính ra, cũng đã lâu cả ba chưa gặp nhau.

Tang Vinh không có biểu hiện gì khác, chỉ khách khí chào hỏi anh, lại hỏi thăm tình hình hiện tại, sau đó nhận tiện nói: “Vào nhà ngồi một lúc đã. Lâu như vậy không gặp cháu, cũng chỉ nghe A Diên nói sơ qua về tình huống của cháu gần đây.”

Đoàn Gia Hứa ngoan ngoãn gật đầu, lễ phép đáp lại.

Phản ứng của ba mẹ cô giống như không hề biết mối quan hệ của hai người.

Tang Trĩ đi theo sau ba người, nhịn không được giữ chặt tay Lê Bình, gọi nhỏ: “Mẹ.”

Lê Bình cảm thấy buồn cười: “Sao nào? Sợ ba mẹ ăn thịt người yêu con sao?”

“…”

Về đến nhà, bốn người ngồi trên ghế salon. Tang Diên không có ở nhà, hình như đã ra ngoài chơi với bạn. Tang Trĩ cảm thấy bồn chồn, không biết hai bên sẽ nói cái gì, trong lòng lo lắng như lửa đốt.

Tang Vinh và Lê Bình xác thực không nói bất kì chuyện gì.

Thái độ cũng cực kì hòa nhã, chỉ đơn giản như đối đãi với bạn thân của con trai đến chơi nhà.

Ngồi một lúc, Lê Bình đột nhiên đứng dậy, nói muốn đi cắt ít hoa quả. Bà đi về hướng nhà bếp, đi được mấy bước thì quay lại gọi Tang Trĩ: “Chỉ Chỉ, vào giúp mẹ.”

Tang Trĩ sững sờ, quay lại nhìn Đoàn Gia Hứa, sau đó lúng túng đứng dậy: “Vâng.”

Cắt hoa quả không tốn bao nhiêu thời gian, Tang Trĩ chỉ hỗ trợ lấy hoa quả trong tủ lạnh ra, rửa sạch. Lê Bình không để cô động vào dao kéo, cô chỉ đứng bên cạnh nhìn bà thao tác.

Tang Trĩ vô vị nói: “Con ra ngoài trước, nhé mẹ.”

Lê Bình: “Cầm giúp mẹ mấy cái đĩa ra đây.”

“…” Toàn bộ lực chú ý của Tang Trĩ đặt ở phòng khách, mà đứng ở đây thì không nghe rõ đối thoại giữa hai người kia, cô cố gắng làm nhanh, vội vàng đáp “Vâng.”

Xong xuôi cũng gần 10p. Đến khi hai mẹ con đi ra ba cô và Đoàn Gia Hứa vẫn đang nói chuyện phiếm, bầu không khí không có gì biến hóa. Nét mặt hai người đều bình thường, so với trước khi cô đi thì không có gì khác biệt.

Tang Trĩ nhìn chằm chằm vào mắt Đoàn Gia Hứa hồi lâu, cảm thấy quả thật không có việc gì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Lại nói chuyện thêm nửa tiếng nữa, Đoàn Gia Hứa mới chủ động nói: “Thời gian cũng muộn rồi, cô, chú, cháu xin phép về trước, không làm phiền hai người nghỉ ngơi nữa ạ. Hôm này có dịp cháu lại tới thăm cô chú.”

Tang Vinh và Lê Bình đều đứng lên tiễn anh ra tận cửa.

Lúc này mới hơn 9h tối.

Tang Trĩ mặc thêm áo khoác, nói: “Em tiễn anh một đoạn.”

Đoàn Gia Hứa cười: “Không cần, đi hai bước là đến chỗ anh rồi.”

Lê Bình cũng không ngăn cô, chỉ nói: “Mặc thêm áo vào kẻo lạnh.”

Tang Trĩ vui vẻ dạ một tiếng, đi giày cẩn thận, sau đó hướng Đoàn Gia Hứa cười: “Đi thôi.”

Đoàn Gia Hứa không nói gì nữa, nhắc nhở cô: “Kéo khóa áo lên không lạnh.” Sau đó lại quay lại nhìn Tang Vinh và Lê Bình, lễ phép nói: “Chúc cô chú năm mới an khang, mạnh khỏe.”

Hai người đi ra cửa chờ thang máy.

Tang Trĩ cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng với anh: “Ba em nói gì với anh sao? Lúc em vào bếp ấy.”

“Không có gì.” Đoàn Gia Hứa hờ hững trả lời, “Chỉ là vài ba câu chuyện phiếm.”

“Thật?”

Đoàn Gia Hứa nhìn cô, khẽ cười: “Còn có thể là gì khác?”

Không biết tai sao Tang Trĩ có chút bất an, nhưng lại thấy phản ứng của anh rất bình thường, như không có chuyện gì. Vừa lúc thang máy đến, cô đi vào, thầm nói: “Không có gì.”

Đoàn Gia Hứa không để cô tiễn xa, đi đến cổng tòa nhà, liền giục cô quay về.

Tang Trĩ đứng nguyên tại chỗ, sau đó cầm hồng bao trong túi áo, nhét vào tay anh: “Chúc mừng năm mới.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Em lì xì cho anh thật hả?”

“Ừm,” Tang Trĩ nói, “Cái này không phải tiền lì xì em được cho đâu, mà là tiền em kiếm được đó.”

Đoàn Gia Hứa ngước mắt nhìn cô.

Tang Trĩ tủm tỉm cười nói: “Hồng bao này cũng là em tự vẽ đấy, anh thấy đẹp không?”

Là cô dùng màu nước vẽ.

Hồng bao màu đỏ, chính giữa là hình cách điệu của một chàng trai, anh còn có thêm tai và đuổi hồ ly, nhìn cực kì đáng yêu, mới lạ. Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ nắn nót: “Lì xì 2016 của Đoàn Gia Hứa.”

Đoàn Gia Hứa chỉ chỉ: “Đây là anh à?”

“Đúng a.”

Đoàn Gia Hứa cười nói: “Tại sao lại còn vẽ thêm tai và đuôi.”

Tang Trĩ im lặng một lát, sau đó đáp: “Đấy là tai và đuôi hồ ly.”

“Em thừa nhận rồi?” Khóe môi anh cong cong, lại gần nhẹ nhàng hôn lên trán cô, “Anh chính là gã nam hồ ly kia?”

Tang Trĩ nhỏ giọng, không phản bác đồng ý.

Đoàn Gia Hứa rũ mắt, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô: “Được, anh là nam hồ ly.”

“…”

“Anh chàng điều hòa thì anh không nhận đâu.”

Đoàn Gia Hứa trở lại khách sạn.

Biểu hiện vui vẻ của anh dần dần thu lại. Yết hầu khẽ chuyển động, anh bỗng nhớ lại rất nhiều năm về trước.

Bởi vì mẹ anh đổ bệnh, anh gọi điện cho từng người thân, họ hàng xin vay tiền. Nhưng nhận lại không phải chửi rủa thì là tiếp dập mắt khô khốc, lạnh lùng.

Tất cả mọi người đều tránh gia đình anh như tránh hủi.

Đến khi tuyệt vọng không còn cách nào khác, cùng đường bèn nghĩ đến Tang Diên, người bạn đại học anh mới quen 1 năm. Chỉ vì anh thấy gia cảnh cậu ta không tệ, nên bỗng nảy ra ý định này. Dù cực kì khó mở miệng, nhưng anh vẫn giả bộ cực kì trấn tĩnh đề xuất việc vay tiền với cậu bạn cùng phòng.

Cuối cùng người bạn này lý do cũng không hỏi, trực tiếp về nhà xin bố mẹ cho anh vay 3 vạn.

Tang Diên không hỏi nhiều, chỉ biết mẹ anh sinh bệnh, liền đi thẳng về nhà mượn ba anh tiền. Không lâu sau, Đoàn Gia Hứa nhận được điện thoại của Tang Vinh, hỏi anh sơ qua tình huống.

Về sau rõ ràng chuyện của anh, ông lập tức chuyển khoản cho anh đủ tiền còn nhắn thêm một tin: [Cháu không cần trả gấp, chăm sóc mẹ thật tốt, chờ sau này công việc ổn định tinh sau. Nếu như có khó khăn gì, có thể tìm chú.]

Đoàn Gia Hứa vĩnh viễn không quên được cảm giác khi đó.

Giống như hành động đưa than sưởi ấm giữa mùa đông, khiến anh cả đời không thể quên.

Lúc ấy không có người nào chịu đứng ra giúp anh kể cả họ hàng thân thiết. Nhưng người đàn ông này, không có bất kì quan hệ nào với anh, cũng chẳng cần anh hồi báo chuyện gì, cứ vậy không ngần ngại đưa tay tương trợ.

Ân tình khi đó, suốt đời này Đoàn Gia Hứa chưa bao giờ quên.

Đoàn Gia Hứa xoay người cầm lấy hồng bao Tang Vinh tặng. Lại nhớ đến mấy lời ông nói sau khi Tang Trĩ đi vào nhà bếp.

Ngữ khí của công so với ngữ khí năm đó gọi điện thoại cho anh vẫn y nguyên, bình thản, ấm áp, khiến người khác không hề cảm thấy khó chịu.

Tang Vinh nói rất nhiều, nhưng mỗi câu ông nói anh đều ghi nhớ thật kĩ, mỗi câu đều khắc ghi trong lòng, cũng cố gắng thực hiện, nhưng chỉ có một câu khiến anh boăn khoăn.

“Chuyện trong nhà cháu, cô và chú thấy có chút… ngại”

Những người khác nói vậy với anh, Đoàn Gia Hứa đều không để trong lòng, thờ ơ, lạnh nhạt mà tiếp nhận. Nhưng đây là cha mẹ của Tang Trĩ. Cũng là người duy nhất khi anh khó khăn giang tay ra giúp đỡ anh.

Đoàn Gia Hứa rủ mắt, ngồi lên giường, cầm hồng bao Tang Trĩ tặng trên tay. Đôi mắt anh tối lại, khóe môi mím chặt, chút sức lực anh cố gắng duy trì, chống đỡ bản thân bỗng chốc vỡ tan ra. CHỉ còn lại cảm giác đau đớn, tự ti và bất lực.