Vương Gia Mau Lại Đây

Chương 3: Liễu Nhược Nhan ta trở thành tỷ tỷ của ngươi rồi




"Ư….ưm…"lúc này trên đôi lông mày thanh tú của Nhược Nhan (giờ gọi Văn Tuệ là Nhược Nhan) dần nhăn lại, đôi mắt chầm chậm mở

Tiểu Vân thấy vậy vội chạy tới: "tiểu thư người tỉnh rồi thật tốt quá"

Nhược Y đứng bên cạnh không nói gì, âm thầm dò xét cho đến khi Nhược Nhan nói:

"Khả Y à đây là đâu, chúng ta vẫn chưa chết sao? Đây là địa phương nào sao lại cổ quái đến như vậyy, còn đây là ai?" Nàng vừa nói ánh mắt thầm dò xét xung quanh, chỉ tay hướng đến Tiểu Vân ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng

Nhược Y lúc này mới thôi thất thần, ánh mắt ngạc nhiên đầy vui sướng. Nàng nghĩ thật may quá lão thiên gia đã cho hai người nàng sống lại một lần nữa. Nàng và Nhược Nhan sẽ tận dụng cơ hội này sống cho thật tốt, làm lại cuộc đời của chính mình

Tiểu Vân và Tiểu Ngưng đứng ở bên cạnh không hiểu Nhược Nhan nói gì, Khả Y là ai, tại sao lại nói phòng của mình là địa phương cổ quái

Hai nha hoàn vẫn chưa hết nghi hoặc Nhược Y liền nói:

"Hai người cứ đi ra trước đi muội muội cứ để ta chăm sóc là được rồi". Vừa nói vừa đẩy Tiểu Vân và Tiểu Ngưng ra ngoài rồi đóng cửa lại. Lúc này Nhược Y mới quay lại nói chuyện với Nhược Nhan

"Văn Tuệ chúng ta không chết, cũng không hẳn là như vậy. Ta cũng không biết phải giải thích với ngươi ra sao nữa, chúng ta ở hiện đại đã chết. Linh hồn lại xuyên đến cổ đại này. Ừm nói một cách đơn giản là chúng ta đã xuyên qua rồi".

Nhược Nhan ánh mắt mở to lắp bắp nói chuyện: "xuyên….xuyên….xuyên qua rồi, Khả Y có phải là ngươi bị đụng đầu rồi không, nói cái gì mà xuyên qua"

"Là thật chúng ta đã xuyên qua rồi". Nhược Y vừa nói vừa tiến lại gần Nhược Nhan ngồi xuống giường của nàng

"Vậy ta là ai, đây là đâu?"

"Ta cũng không biết nhiều chỉ biết đây là Lăng Nhật Quốc. Chúng ta chính là tiểu thư của Liễu thừa tướng. Tên ngươi không phải là Thẩm Văn Tuệ nữa ngươi tên Liễu Nhược Nhan, ta gọi là Nhược Y. Nói đúng hơn từ bây giờ Liễu Nhược Nhan ta trở thành tỷ tỷ của ngươi rồi"

Nhược Y vừa nói ánh mắt vừa hiện lên sự tinh ranh.

"Vậy ta là…"

"Ngươi chính là tứ tiểu thư của Liễu thừa tướng kia, còn ta là tam tiểu thư nha có nghĩa là ta lớn hơn ngươi. Từ giờ ngươi phải gọi ta một tiếng tỷ tỷ ha ha". Vừa nói Nhược Y vừa nở một điệu cười trong trẻo như chuông bạc

Nhược Nhan thấy vậy bĩu môi: "tỷ tỷ gì chứ ngươi ở hiện đại cũng chỉ bằng tuổi của ta thôi. Nhưng mà tại sao chúng ta lại xuyên đến đây,thế còn tam tiểu thư và tứ tiểu thư thật hiện giờ đâu rồi"

Nhược Y giơ bàn tay phải lên vội che miệng Nhược Nhan lại:

"Nhỏ tiếng một chút ngươi muốn hai người bên ngoài biết chúng ta là giả à. Ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra chỉ biết ta bị đẩy xuống nước, còn ngươi vì cứu ta cũng bị hôn mê ba ngày rồi. À còn nữa cái người mặc áo lam nhạt bên ngoài tên Tiểu Vân nàng chính là tỳ nữ của ngươi. Còn người mặc áo vàng nhạt tên Tiểu Ngưng nàng là tỳ nữ của ta. Bây giờ ta sẽ đi gọi họ vào để hỏi rõ mọi việc trong phủ. Ngươi phải làm dáng vẻ tiểu thư nha đừng để mọi chuyện bị bại lộ"

Nhược Nhan phất tay: "Biết rồi ngươi đi đi, ngươi mới phải xem lại điệu bộ của mình đó"

Nhược Y bĩu môi liếc mắt nhìn Nhược Nhan rồi bước ra ngoài cửa:

"Tiểu Ngưng, Tiểu Vân mau vào đây ta có chuyện muốn hỏi a"​