Vương Gia, Vương Phi Đòi Đốt Phủ

Chương 11: Chỉ Được Ngửi




Vào ngày lễ hội cuối năm tại Du quốc không khí vô cùng nô nức, đèn lồng kết treo khắp nơi, nhiều màu sắc đan xen vào nhau, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng người giao bán mời chào khắp nơi, ai ai cung vui vẻ dù đông đúc ồn ào như thế nhưng mọi người vẫn rất trật tự, không xô lấn hay có tình trạng cướp bóc nào xảy ra.

Trong cung cũng nhộn nhịp không kém những lời chúc mừng, những tiếng cười rôm rả.

- Công công: Hoàng thượng, Hoàng hậu giá lâm!!!

- Mọi người: Hoàng thượng, Hoàng hậu vạn tuế, vạn vạn tuế!!!!!

- Hoàng thượng: Các khanh miễn lễ, trẫm chúc tất cả thần dân Du quốc nhiều sức khỏe, cơm no áo ấm, mọi người thương yêu giúp đỡ lẫn nhau hưởng một ngày hội cuối năm thật vui vẻ hạnh phúc!!!

- Mọi người: Tạ hoàng thượng ban chúc!

- Hoàng hậu: Còn ta chúc người dân Du quốc được mùa lúa, đặng mùa rau, gia đình vui vẻ hạnh phúc, trẻ con chăm chỉ học hành, vợ chồng chung sống hạnh phúc bên nhau!

- Mọi  người: Tạ hoàng hậu ban chúc!

- Hoàng thượng: Các khanh ngồi xuống đi, một năm qua các khanh chịu nhiều khó khăn, người dân cũng chịu nhiều vất vả. Đây là lúc để mọi người nghỉ ngơi, vui chơi rồi.

Nãy giờ Lam Ninh tôi đang choáng ngợp trong không khí lễ hội, hôm nay tôi mặc một chiếc váy rất đẹp vẫn là màu lam trùng tên tôi lại là màu  yêu thích, làm tóc cũng vô cùng đơn giản và cài chiếc trâm đẹp xỉu của Bánh bao nhỏ tặng yêu hết sức.

Tất cả mọi thứ đều tuyệt vời ông mặt trời chỉ duy nhất một điều là tôi không được ăn đồ ăn trong này ngoại trừ thuốc và canh tẩm bổ còn gì đau khổ hơn đồ ăn bày ra trước mặt mà không được ăn. Tôi cũng có đấu tranh chứ, đấu tranh với ai với cái tảng băng Đằng Cảnh chứ ai, lúc đó:

- Tiểu Phấn: Lam Ninh tỷ tỷ, hôm nay lễ cuối năm sẽ có rất nhiều người tụ họp em sẽ làm cho tỷ thật xinh đẹp, đẹp nhất luôn!

Ánh mắt em ấy sáng rực lên trúng chuyên môn em Tiểu Phấn rồi, hôm nay Tiểu Trúc được về thăm gia đình qua lễ mới vào lại chỉ còn lại mình Tiểu Phấn chăm sóc tôi thôi nhưng vẫn rất vui.

Hai chị em đang trò chuyện vui vẻ, thì thái y cùng một vị công công đi vào

- Công công: Lam Ninh tiểu thư  Nam thái y đến thăm khám cho tiểu thư!

- Lam Ninh: vâng, làm phiền hai vị rồi!

- Thái y: mạch tượng ổn định nhưng thân thể còn yếu ớt nên bổ sung thêm nhiều đồ tẩm bổ.

- Lam Ninh: Lại uống thuốc đó nữa, ta đã ngán tận cổ, ta có thể ăn nhiều món ngon hơn được không?

- Thái y: Bây giờ vẫn chưa được, thân thể còn chưa hồi phục hẳn ăn nhiều đồ dầu mỡ, nhiều gia vị không tốt cho sức khỏe!

- Lam Ninh: huhu (mặt làm nũng)

- Thái y:  Tiểu thư đừng làm khó thần!

Lam Ninh đang mè nheo ông thái y thì một lời nói cắt ngang

- Đằng Cảnh: Phiền tiểu thư nghe lời Nam thái y đừng làm khó ông ấy, cũng chỉ vì sức khỏe của tiểu thư thôi!

- Thái y: vương gia (hành động cuối người)

- Lam Ninh: Vâng, tôi sẽ chăm uống thuốc bổ, đã làm khó Nam thái y rồi!

Sau khi thái y kê đơn bốc thuốc thì cùng công công rời đi, tiểu Phấn vội đi sắt thuốc sau một lát đã nấu xong, cái mùi khó ngửi, nước thuốc thì đen đen ngây ngút khói dù tôi cũng là một người bào chế thuốc cũng biết tình hình hiện tại của mình như thế nào và những loại thuốc tôi đang uống vô cùng bổ dưỡng mắc tiền sợ ở thời hiện đại phải trầy vay tróc vảy mới có được nhưng bây giờ tôi đang sợ nó như sợ cọp.

- Tiểu Trúc: Để em đút cho tiểu thư uống!

- Lam Ninh: Thôi tỷ tự uống được.

- Tiểu Trúc: Để tiểu thư uống rồi lại lén đổ bớt đi (gương mặt khốn khổ)

Nãy giờ hai đứa cứ kéo qua kéo lại mà quên mất cái tảng băng đang ngồi thù lù ngay đó, tới khi nhớ đến nhìn qua thì hắn đã đi qua đây cầm chén thuốc trên tay tiểu phấn đưa đến trước miệng tôi

- Đằng Cảnh: Uống mau lên!

Tôi không nói gì nhìn mặt tên vương gia này sợ quá tôi một hơi uống cạn cả chén. Uống xong thì hắn rời đi không lời từ biệt, đúng là cái tên đáng ghét

- Lam Ninh: Ta sẽ vòng nguyền rủa, nguyền rủa,...(tay vẽ vòng tròn dưới đất)

Quay lại với lễ hội thì tôi đang cầm cái muỗng múc từng muỗng canh tẩm bổ mà lòng đau như cắt chỉ hít hơi đỡ thèm.