Vương Hậu 14 Tuổi

Chương 144: Sơ Cuồng không cần 4




Hô một tiếng từ bốn phía mặt đất nơi Phong Sơ Cuồng đứng phá ra, cùng điện quang hỏa thạch hình thành một căn nhà giam, binh một tiếng đem Phong Sơ Cuồng vây ở bên trong.

Khốn long công pháp Mộc Tộc, Phong Sơ Cuồng trong mắt sát khí chợt hiện, mẹ, hắn không gây sự với bọn họ thì thôi, bọn họ cư nhiên còn dám ra tay với hắn.

Trong lòng ý niệm chớp động, dưới tay không chậm chút nào, trường thương trong tay Phong Sơ Cuồng nháy mắt kéo dài, toàn thân thiêu đốt bức người, hoành thương làm ngực, một thương liền hướng nhà giam trước mặt vây khốn hắn chém tới.

“Oanh…” Lập tức, chỉ nghe một tiếng cơ hồ khiến người tai điếc vang lớn, bùng nổ trong đêm đen.

Thạch lung vây khốn Phong Sơ Cuồng, cư nhiên chỉ bị một thương của Phong Sơ Cuồng làm cho không ngừng chớp động, trên tảng đá xuất hiện vô số lỗ hổng, lại thật sự không có ngăn ra.

Khốn Long thần công tầng thư bảy.

Phong Sơ Cuồng nắm giữ trường thương trên tay mạnh mẽ nắm chặt, khốn long công tầng thứ bảy đã nghĩ thực sự vây khốn hắn sao?

Trường thương trong tay hắc hồng một mảnh, ở dưới bóng đêm kinh người lợi hại.

“Giết, giết hắn.” Tên thủ lĩnh bị ngủ vị chân hỏa của Phong Sơ Cuồng làm cho chấn động, lúc này phục hồi tinh thần lại hướng thủ hạ bốn phía điên cuồng hét lên nói.

Người như vậy tiến đến truy giết bọn họ, giết, giết.

Không có trả lời, không có tiếng đáp lại, người khu Tam Bất Quản vây khốn Sơ Cuồng,  thủ lĩnh bọn họ rống một tiếng, im lặng không tiếng động đồng thời lui ra phía sau một bước, nhất tề từ sau lưng lấy ra một thanh cung tiễn màu đen, trên cung tiễn màu hồng cơ hồ có nắm tay lớn, hình dạng như quả táo ở chỗ Thiết Bá Vương, gì đó còn lớn hơn thật nhiều đặt trên mũi tên.

Đây là táo nổ Mộc Tộc, táo nổ uy lực ít nhất sống ba ngàn năm có thể phá hủy một ngọn núi.

Trong mắt một mảnh hồng quang, Phong Sơ Cuồng nhìn bốn phương tám hướng nhắm táo nổ ngay hắn, phía sau lưng tóc đen trong nháy mắt cơ hồ cuồng bay lên, trong tay trường thương phun ra nuốt vào hỏa diễm mấy  tấc cao.

“Phóng.” Tiếng quát lạnh như băng vang lên.

Mấy chục chuôi trường cung từ bốn phương tám hướng bắn vào nhà giam Phong Sơ Cuồng, táo nổ màu đỏ, ở trong màn đêm vẽ ra từng đạo dấu vết lửa đỏ, hướng Phong Sơ Cuồng phóng tới.

Trường thương luân thẳng, ánh mắt Phong Sơ Cuồng giờ phút này lạnh kinh người.

“Các ngươi muốn chết.” Hét lớn lạnh như băng phiêu không dựng lên, Phong Sơ Cuồng xem trước mắt táo nổ từ bốn phương tám hướng gào thét mà đến, trong tay trường thương mạnh mẽ ở trước người nhẹ nhàng vẽ một cái, trường thương sát khí sắc bén nháy mắt nhập vào cơ thể mà ra, một đạo hồng quang, lấy Phong Sơ Cuồng làm trung tâm nghênh đón táo nổ bốn phương tám phóng tới.

Đêm, trong nháy mắt đen phát lạnh.

“A, đại tướng quân, ngươi thế nào từ bên này trở lại?” Mà ngay tại lúc này, trấn nhỏ nơi đó Mặc Thiên Thần từ Tây Bắc hiện thân ra.

“Giết sạch rồi tự nhiên sẽ trở lại.” Mặc Thiên Thần run huyết kiếm trong tay, nàng đuổi theo vài tên cuồng đồ quay một vòng, rốt cục giết.

“Phong Sơ Cuồng đâu?” Ngẩng đầu xem, không có bóng dáng Phong Sơ Cuồng, gia hỏa này không phải nói khoanh tay đứng nhìn sao, người đâu?

“Hữu tướng đi tìm ngài.” Phó tướng hướng Mặc Thiên Thần chỉ một phương hướng.

Mặc Thiên Thần ngẩn người, Phong Sơ Cuồng tìm nàng làm chi?

“Thủ lĩnh đám người này hướng bên kia chạy.” Cho nên Phong Sơ Cuồng lo lắng đuổi theo, Thiết Bá Vương thật không muốn nói cho Mặc Thiên Thần, Phong Sơ Cuồng lợi hại như vậy để hắn đi đánh đi.

Một thủ lĩnh kia, Phong Sơ Cuồng…

“Oanh…” Ngay trong Mặc Thiên Thần ngẩn người, từ hướng Phong Sơ Cuồng vừa mới đuổi qua, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng tứ phương.