Vương Mệnh

Chương 102: Huyền Sử 3 Thảm Họa






Thảm Họa
Ngày tháng trôi qua trong yên bình, nhờ thuật thuần dưỡng xuất hiện, Phục Hy thị yên tâm định cư lại đó, tuy vẫn còn khó khăn, nhưng không đến nỗi đói khổ như trước nữa.
Nào ngờ, một ngày kia, trời bỗng trở lạnh, rồi tuyết rơi ngày một nhiều, ngày một dày hơn.

Sau đó, khắp nơi đều là băng tuyết.


Thời tiết khắc nghiệt, lại kéo dài từ năm này qua năm khác, khiến loài người rơi vào thảm cảnh.
Sau nhiều lần băng giáng (có tài liệu nói là 7 lần, nhưng tui không kiểm chứng được, chỉ tạm gọi là nhiều lần) nhân loại gần như diệt tuyệt.

Ở khắp mọi nơi, đâu đâu cũng phủ đầy băng tuyết, sinh vật hầu như không thể sống được.


Đầu tiên, các đại bộ lạc sinh sống ở các đồng bằng, do quen cảnh no đủ sung túc nên không chịu được đói khổ, bị diệt vong trước.

Tiếp đó là các bộ lạc ở vùng rừng núi, rồi hầu như tất cả các bộ lạc khác, đều lần lượt diệt vong, không vì rét thì cũng vì đói.
Nhân loại lâm nguy.
Phần tiếp : Hy vọng