Vương Phi 13 Tuổi

Chương 316: Quỷ bí cây cối (10)




Tru sát hết thảy, làm tất cả để sinh tồn.

Tay bị vỗ nhẹ, nắm chặt, độ ấm kia truyền qua lòng bàn tay, thật ấm áp, lại không tiếng động kéo dài.

Mặt mày khẽ nhúc nhích, người nhà, huynh đệ. Hiên Viên Triệt muốn nói cho nàng, nàng hiện tại không phải chỉ có một mình.

Không giống như lúc mười tuổi, một mình tung hoành trong rừng rập, không có người thân cùng anh em, chỉ có kẻ thù, không thể tin tưởng bất kì ai, cũng không có ai có thể tin tưởng.

Hiện tại, đi bên cạnh nàng chính là người thân, là huynh đệ vào sinh ra tử của Hiên Viên Triệt, là người nàng có thể tin tưởng.

Nàng không còn một mình, nàng có thể tin tưởng bọn họ.

Hít sâu một hơi, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua đám người Thu Ngân, từ trong cổ họng nghẹn ra một câu : “Ta sẽ cố gắng.”

Phải đè nén tâm tình ẩn sâu trong lòng, không hề dễ dàng, nhưng nàng sẽ cố gắng thay đổi, thử tiếp nhận.

“Không có lần sau, không có lần sau.” Trong đầu hỗn loạn, Ngạn Hổ từ trong kinh ngạc tỉnh lại,thần tình sùng bái nhìn Lưu Nguyệt, cam đoan nói.

Hoa cỏ nơi này đều ăn thịt người, lần sau, lần sau Vương phi nhà hắn ngồi, hắn tuyệt không đứng, Vương phi đứng, hắn tuyệt không ngồi, mỗi tiếng nói cử động, hắn đều nhất nhất tuân theo.

Lưu Nguyệt thấy thần tình sùng bái của Ngạn Hổ, nhưng cũng không nói gì, nắm tay Hiên Viên Triệt, xoay người nói : “Đi thôi.”

“Nhưng mà, đó là một thứ tốt nha. Chờ khi đi ra ngoài lấy ít hạt giống về, những ai đến đánh lén, khó lòng phòng bị.” Thu Ngân một bên đuổi theo Lưu Nguyệt, một bên sờ sờ cằm nói.

Vô thanh vô tức đã bị ăn, thứ tốt.

Lưu Nguyệt đi ở phía trước nghe vậy, quay lại khinh thường, lạnh lùng tiếp lời : “Được thôi, thực nhân hoa phải ăn mười sinh mệnh mới có thể nở ra một đóa hoa. Trong mười đóa hoa đó, đều phải được nuôi dưỡng chu đáo, mới có thể cho ra một quả xanh nho nhỏ! Phải ăn rất nhiều từ kiến, chim, thú đến người, cũng phải ăn quả của cây khác.