Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 5




Mặc cho Ưu Vô Song ngất lịm đi, hắn vẫn không nhìn nàng lấy một lần, bước nhanh đến mở mạnh cửa, hàn giọng nói với hai nha hoàn đứng hầu trước cửa:“ Đi gánh thau nước lạnh lại đây.” (hồi xưa xài giếng nên phải gánh nước đó mà ^^)Hai nha hoàn khi nãy đứng hầu trước tân phòng, sớm đã biết được động tĩnh trong ấy, nay nghe thấy lời phân phó của hắn họ liền đồng thanh kính cẩn đáp: “Vâng thất vương gia.”Tên thất vương gia khẽ hừ một tiếng, quay lại tân phòng, hắn thay chiếc áo bào khác và lẳng lặng ngồi trên ghế, dưới ánh sáng mờ ảo của hỷ nến, gương mặt ẩn trong âm ảnh toát lên vẻ phẫn nỗ vô biên.Rất nhanh, hai nha hoàn đã đem đến thau nước lạnh, dưới sự phân phó của tên nam nhân ấy toàn bộ đều được tạt cả lên người ngừơi con gái đang ngất lịm đi —— Ưu Vô Song.Ưu Vô Song cảm thấy được cơn lạnh thấu xương, người nàng khẽ run lên vì lạnh, từ từ tỉnh lại trong cơn hôn mê, vừa đau vừa lạnh, mở dần đôi mắt, phải một lúc lâu nàng mới dần hoàn hồn, trong thời tiết giá lạnh này thậm chí hắn có thể cho người tạt nước lên người nàng!Thấy Ưu Vô Song hồi tỉnh, tên nam nhân ấy lộ ra nụ cười tựa hồ ác, hắn đột nhiên đứng dậy, bước đến bên Ưu Vô Song, dùng sức nắm chặt lấy chiếc cằm bé nhỏ của nàng: “Bồn vương hỏi ngươi lần nữa, Ưu Lạc Nhạn giờ ở đâu, tại sao ngươi lại xuất hiện trong tân phòng của bổn vương.”Nàng nhìn thấy đôi mâu đen tựa như ác ma kia trong lòng không khỏi trỗi dậy nỗi sợ hãi. Dù cơn đau từ chiếc cằm bé nhỏ càng ngày càng đau khiến nàng như muốn ngất đi lần nữa nhưng thiên bẩm không phục hàng, Ưu Vô Song càng ra sức chống cự, đôi tay dùng sức đẩy hắn ra xa, căm phẫn vô cùng: “Ta căn bản không biết nói gì và không biết ngươi, ngươi mau thả ta ra.”“Được lắm.” Tên nam nhân ấy vừa nghe thấy lời Ưu Vô Song thốt ra, đột ngột buông tay ra khỏi cằm nàng, siết chặt lấy cổ nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi đừng nghĩ ngươi là con gái của Ưu thừa tướng thì bổn vương không dám giết ngươi. Bổn vương cho ngươi biết, thứ bổn vương không có chính là nại tâm ( dịch qua tiếng việt mình là nhẫn nại), ngươi tốt nhất nói ra nơi Ưu Lạc Nhạn đang ở, bằng không, bổn vương sẽ giết ngươi ngay tức khắc.”

Cái gì mà bổn vương? Rồi Ưu Lạc Nhạn? Nàng vốn không quen biết, nhìn người nam nhân đang siết chặt lấy cổ mình Ưu Vô Song như sắp điên tiết lên.

Đây rốt cuộc là chuyện gì? Ác ma đang siết lấy cổ nàng, ép hỏi một người mà nàng không biết kia hắn thật sự là ai? Tại sao sau khi tỉnh lại tất cả trở nên như vậy?

Nhìn bối cảnh ở đây và cách ăn mặc của họ, Ưu Vô Song cảm thấy nàng điên thật rồi, không lẽ mọi việc đúng như nàng đã suy đoán, nàng xuyên không rồi ư? Nhưng vấn đề là nàng xuyên không đến nơi nào? Và tên nam nhân trước mặt nàng là ai?