Vứt Đi Nương Nương

Chương 154: Đại hôn buông xuống




Khí trời lạnh dần, ngày thu tới lá cây rụng tiêu điều. Trong hoàng cung, Lý Vân Thượng đứng trước cửa sổ, nhìn thật lâu Đồng cung cách đó không xa. Hắn mặc một bộ trường sam trắng muốt hiển lộ một cơ thể đơn bạc hơn nữa còn làm nổi bật dung nhân khuynh thành y như một thiếu niên mới lớn khiến cho người ta trong trời đất mờ mịt này chỉ có khuôn mặt của hắn chứ không còn thứ gì khác.

- Hoàng thượng, săc trời cũng không còn sớm nữa, người nên đi nghỉ ngơi rồi. – Đức công công đứng một bên nhẹ giọng nhắc nhở. Gần tới đại hôn, hoàng thượng ngoài việc nhìn tới Đông cung phía đối diện thì chỉ toàn nguồi uống trà. Ngoài mặt thoạt nhìn không có lấy một tia lo lắng, sốt sắng nhưng hoàng thượng cũng đã uống tới mấy ấm trà rồi. Đức công công nhìn hắn trưởng thành, biết hắn từ nhỏ khi còn là một tiểu hoàng tử phấn điêu ngọc mài thì tính tình đã cực kỳ ẫn nhẫn. Nhưng giờ… ôi!!!

Cách đại hôn còn có mấy ngày, nếu đúng vào đêm trước đại hôn còn không biết tình trạng sẽ thế nào nữa.

Quả nhiên, Đức công công vừa dứt lời thì Lý Vân Thượng nhẹ nhàng ừ một tiếng rồi ngồi lại bên bàn, vươn tay muốn rót trà. Đức công công lại một lần nữa giật mình, vội vàng hoàn thành động tác này trước hắn, vì vậy Lý Vân Thượng cứ thế ngồi nhìn dòng nước trà rót xuống không ngừng vào chiếc ly.

Hình như hắn đang nghĩ tới điều gì đó, khuôn mặt lạnh lùng và khuynh thành dần nhu hòa hơn.

Đức công công biết hắn đang nghĩ tới việc liên quan tới hình ảnh của hoàng hậu nương nương tương tai, không khỏi thở dài một hơi. Lão thầm nghĩ hẳn phải nói chuyện gì đó để buộc hoàng thượng phải đi nghỉ, nếu không cứ suy nghĩ miên man thế này thì tối nay nhất định sẽ không ngủ. Nghĩ tới lễ vật của đại thần trong cung tặng, lão thầm có chủ ý.>Đức công công đi ra ngoài sai người đưa lễ vật vào rồi cười tủm tỉm đi tới bên cạnh hoàng thượng, nhẹ giọng nói:

- Hoàng thượng, vì mừng đại hôn nên trong cung dâng lên rất nhiều lễ phẩm, hoàng thượng có muốn nhìn qua chút không? – không đợi hắn trả lời, thái giám bên cạnh đã đưa lên một lễ vật và nói:

- Đây là lễ vật của Trung thị lang, nói là sợ hoàng hậu không cần trân bản nên theo ý phu nhân gấp gáp làm mấy bộ quần áo trẻ con. Tài nghệ của phu nhân Trung thị lang thật tốt, chủ ý cũng không tệ, quần áo trẻ còn này so với những tục vật khác thì có ý nghĩa hơn nhiều.

Chỉ cần nhắc tới chuyện gì có liên quan tới hoàng hậu thì nhất định hoàng thượng sẽ có hứng thú hẳn lên.

Đúng thật, Lý Vân Thượng vừa nghe thấy Đức công công nói vậy giống như giật mình thanh tỉnh khỏi cơn mộng xa xôi, cầm lấy bộ quần áo trẻ con lên. Ngón tay chầm chậm vuốt ve chất vải, trên mặt bất giác hiện lên một nụ cười hạnh phúc.

- Nàng sẽ thích chứ? – hắn nhẹ giọng lầm bầm.

Đức công công ở một bên nói tiếp:

- Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương nhất định sẽ thích. – nói xong lão lại đưa lên một món lễ vật khác.

Ý cười trên môi Lý Vân Thượng càng đậm, thấp thoáng một tầng mây đỏ, quanh thân dường như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng hạnh phúc. Hắn mê mang, thủ thỉ:

- Cứ như một giấc mộng vậy!

Đúng thế! Đức công công xúc động. Từ khi hoàng thượng tuyên bố hôn lễ trong hoàng cung thì người đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác, rất nghiêm túc. Có điều người không quan tâm tới chuyện chuẩn bị cho đại hôn mà đi giải quyết chuyện Thạch Lan, bố trí Đông cung, chờ tới khi tất cả được sắp xếp xong thì lại bất an, hoảng hốt giống như bây giờ vậy. Tuy nói Thạch Lan trước kia ở phủ nhị hoàng tử đối không tốt với hoàng hậu nương nương là thật nhưng dù sao nàng cũng là một phi tử, chuyện cũng đã xảy ra quá lâu nên không thể nào coi là một vụ án, ai chẳng biết đó chỉ là một cái cớ cố ý sử dụng? Nhưng hoàng thượng mặt không đổi sắc mà kết thúc tất cả. Đức công công còn nhớ kỹ lúc đó Thạch Lan khóc lóc thê thảm không thể tin được. Nhiều biến cố như vậy, mọi thứ lại diễn ra quá nhanh, quá dễ dàng nên nói sự thật này giống như một giấc mộng cũng không sai.

- Ngươi nói, nàng… thật sự vì yêu ta nên mới đồng ý chứ? – Lý Vân Thượng thì thào lên tiếng.

Đức công công khom người,

- Hoàng thượng cần gì phải lo lắng? Một khi hoàng hậu nương nương trở thành người của hoàng thượng thì sẽ từ từ yêu người thôi!

Trở thành người của hắn? Liên tưởng một chút tới chuyện này, mặt Lý Vân Thượng lại được một trận đỏ rần lên.

- Tại sao nàng lại đồng ý với ta?

- .. Chuyện này…

- Nàng đồng ý nhanh như vậy, sau này sẽ không hối hận chứ?

Đức công công vẫn cười như trước:

- Hoàng thượng, vẫn là câu nói kia. Chỉ cần hoàng hậu nương nương trở thành người của hoàng thượng thì có muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.

Lúc này Lý Vân Thượng mới chậm rãi rút đi vẻ bất an, đổi lại là một nụ cười thanh tỉnh, vô cùng hạnh phúc.

- Nếu sớm biết như thế thì trẫm nên nói ra cho rồi. Chỉ tiếc, chung quy vì lo lắng nàng sẽ rời xa cho nên cố kiếm chế án binh bất động. Rốt cuộc thì trẫm vẫn may mắn vì đã có quyết định chính xác này. – cúi đầu nhìn món quà nhỏ trên tay, nghĩ tới vẻ mặt vui vẻ, bất ngờ của nàng, Lý Vân Thượng càng thêm chờ mong đại hôn mau tới.

Mỗi kiện lễ vật đều rất nổi bật, cũng có khi là những tấu chương. Lý Vân Thượng mở ra một tấu chương:

- Chúc hoàng thượng cùng nương tử của hoàng thượng có thể đồng huyệt!

Lý Vân Thượng không nói gì, Đức công công đột nhiên biến sắc, vội vàng quỳ xuống:

- Lão thần đáng chết, lão thần đánh chết! Lão thần đã để cho những thứ của bọn nghịch thần trà trộn lẫn vào, lão thần đáng chết!

Cuồng phong bão vũ trong tưởng tượng của Đức công công không hề đến, Lý Vân Thượng chỉ bình tỉnh hỏi han:

- Người nào là nghịch thần, phản tặc?

- Dạ thưa, vốn là tiền thần trung thành với thái thượng hoàng! Hắn…

- Đây có phải là người nổi danh là cổ hủ khắp kinh thành Triệu Thành Nhân không?

- Dạ đúng! Hoàng thượng thứ tội, là lão thần bất lực, để cho nghịch thần phản tặc trà trộn vào!

Lý Vân Thượng không nói chuyện, hình như đang nghĩ tới cái gì, trên mặt lại còn hiện ra ý cười hạnh phúc lâng lâng khó hiểu>Đức công công nhìn mà kinh hãi, chẳng lẽ hoàng thượng thích những lời này?…

Lão vội la lên:

- Hoàng thượng, đại hôn gần tới, nói những lời này là có điềm xấu, không thể nào buông tha cho hắn được!

Lý Vân Thượng từ chối, nói:

- Hắn mặc dù là người cổ hủ nhưng lại trung thành với nước với dân. Nếu có thể khiến người này thu nhận về phía ta thì còn gì tốt hơn. Cho nên chúng ta không nên vì một chuyện nhỏ này mà trị tội hắn được.

Chuyện này mà là chuyện nhỏ? Đức công công sốt ruột mà nhìn bạch y của hoàng thượng, chợt lão thấy khiếp sợ khi hiểu ra, hoàng thượng thật sự thích những lời này!

Hoàng thượng không thương thì thôi, chứ một khi yêu thì tình sâu vô tận!

Đức công công bỗng cảm thấy thật may mắn, may vì người hoàng thượng yêu là Văn nương nương chứ không phải người khác. Nếu không thì…

Hiểu ra, cũng không biết nên vui mừng hay là nên có thái độ gì, lão thở dài một tiếng, khom người lui xuống để hoàng thượng lại ngồi một mình.

Lý Vân Thượng bước tới gần cửa sổ rồi ngồi xuống, nhìn tới Đông cung cách đó không xa, sau đó cúi đầu nhìn món lễ vật nho nhỏ trên tay, trong lòng bất giác hiện lên những lời: Sinh bất đồng khâm, tử đồng huyệt (sống thì không đắp chung một chăn – hoặc mặc chung một áo nhưng chết thì nguyện chôn cùng một huyệt )

Nếu vậy, hai người sẽ vĩnh viễn bên cạnh nhau, không xa rời. Cầm tay nàng, dần dần già đi, sau đó cùng ôm nhau say ngủ trong cùng một huyệt, đời đời kiếp kiếp, mãi mãi không tách lìa.

Nói hắn si cũng được, nói hắn ngu ngốc cũng được, nói hắn điên cũng được, đại hôn gần tới mà nghe được những lời như vậy thế mà vẫn làm hắn hạnh phúc không thôi.

Trên gương mặt lạnh lùng mà trong trẻo của Lý Vân Thượng hiện lên một tầng quang hoa tuyệt thế!