Wind’s Love

Chương 28: Chương 28: …VÀ TÌM THẤY






Khang bước vào nhà kính, thấy Lin đang ngồi nhai cà rốt. Cậu mỉm cười, ngồi xuống cạnh nhỏ
- Gặp Kris rồi àh?
- Hở? Sao anh biết??
Lin ngừng ăn, mở to mắt kinh ngạc
- 4 năm trước em đã thề sẽ không ăn cà rốt nữa vì nó gợi nhớ đến những ngày 4 đứa mình chơi với nhau, sau đó em chuyển khẩu vị sang dưa leo. Giờ thấy em lại lấy cà rốt ra ăn với vẻ tức giận vậy thì đoán được thôi
Nghe Khang nói, Lin bỗng lại thấy tức, nhỏ tiếp tục ngấu nghiến củ cà rốt đáng thương
- Thôi được rồi, em còn muốn giận đến lúc nào nữa??
- Em chỉ thấy…thật tội anh Phong thôi..
- Không phải em đã nói nặng với Kris đó chứ???
- Em chỉ nói sự thật
Khang thở dài. Không lẽ trong chuyện này cậu là người duy nhất tỉnh táo hay sao
- Lin, em không thể chỉ đứng một phía mà phán xét được. Em cũng phải nghĩ cho Kris chứ
- Nghĩ cho Kris??? Anh tưởng em không nghĩ cho Kris hay sao? Anh đã gặp cậu ấy chưa? Còn tệ hơn 4 năm trước nữa. Trả thù để được gì chứ? Một tâm hồn trống rỗng sao???
- Đã biết Kris đau khổ như vậy sao em còn nói những lời đó?
- Em..
Lin bặm chặt môi, đôi mắt ươn ướt. Khang nhẹ nhàng ôm lấy nhỏ, dịu dàng vuốt mái tóc màu hạt dẻ
- Anh hiểu mà. Thật ra em rất yêu thương Kris, em giận vì đau lòng cho cô ấy thôi
- ….em từng rất ngưỡng mộ mối tình đẹp của họ, họ đều là người em yêu mến..
Lin bật khóc
- Tại sao chứ?? Tại sao mọi chuyện lại trở nên thế này?
Khang đưa mắt nhìn xa xăm, vòng tay ôm chặt Lin hơn. 4 năm rồi Lin chưa từng khóc như vậy, cũng chưa bao giờ nói về chuyện này. Có lẽ sự trở về của Kris đã tác động đến nhỏ. Khang cũng đau lòng khi thấy 2 người con gái mà cậu yêu thương đều mang vết thương trong tim
- Đừng khóc nữa. Có thể bây giờ Kris đang cần em
- Thật..sao?
- Đương nhiên rồi. Chẳng phải em từng nói mình là bạn thân nhất của Kris hay sao
- ..phải..
- Vậy hãy đi tìm cô ấy đi
- ..nhưng
- Em không muốn lại được nhìn thấy nụ cười của Kris hay sao?
Lin im lặng. Nụ cười tuyệt đẹp đó. Sao lại không chứ

Trường đại học Quốc gia
Chưa đến giờ tan học nhưng Kris đã bước ra khỏi trường, chỉ mình nó được đặt cách vậy thôi, vì đại học Quốc gia không dễ dãi như E.K, rất nghiêm khắc trong học tập.
- Chào
Lin đã đứng ở cổng, không biết linh tính mách bảo sao mà nhỏ quyết định đến sớm, quả không uổng công.

Kris hơi khựng lại
- Chào
Im lặng. Không khí có chút ngượng ngập. Chưa bao giờ giữa Lin và Kris lại có khoảng lặng như vậy
- Ùm…tôi..
- Ôi, nữ sinh E.K này
Một đám sinh viên của đại học Quốc gia từ cổng bước vào, thấy Lin-mặc đồng phục đại học E.K- nên xúm vào nhỏ
- Cô đến đây làm gì?
- Liên quan gì đến cô
- A con nhỏ này. Đây là trường của tao, tao có quyền hỏi
- Trường này mày bỏ tiền ra mua àh?
- Trời, con này láo thật. Từ trường khác đến mà dám vênh váo àh, đừng tưởng học ở E.K là ngon nhé, chị mày ngứa mắt mấy con nhỏ E.K chảnh chọe lâu rồi
Lin hừ mũi cười, cô ta đâu có tư cách nói câu đó. Nhỏ kia thấy Lin tỏ thái độ như vậy càng tức, thế là hô hào đám con gái kia xông vào dạy dỗ Lin một trận
Nãy giờ vì Kris đứng cách khá xa nên chúng không thấy 2 đứa nó đang nói chuyện, thế nên vô duyên xen vào giữa

Lin đâu phải thứ hiền lành gì, võ cào cấu cắn xé nhỏ lấy ra xài hết. Cổng trường đại học Quốc gia trở nên ồn ào lộn xộn vì một đám con gái lao đầu vào choảng nhau. 5 phút rồi, cả 2 bên đều bị trầy xước thương tích đầy mình. Một nhỏ thấy vậy thì hết chịu nổi, cầm cây gậy bóng chày nhắm vào đầu Lin mà đánh

Nhanh như cắt, Kris đã đưa tay lên lãnh trọn cú đánh. Nhưng nó chẳng có vẻ gì là đau, trái lại còn nhẹ nhàng mỉm cười
- Chơi thế không đẹp đâu
Kris nhìn xoáy vào nhỏ đó nói. Cô ta sợ toát mồ hôi. Kris bước đến gần, cô ta cầm chặt cây gậy hơn, run rẩy chĩa vào nó

Một tiếng đanh gọn vang lên

Cây gậy rơi xuống đất, cô gái kia khuỵa xuống, ôm lấy cánh tay vừa bị vặn gãy của mình, đau đến không thét ra nổi. Bọn kia thấy vậy thì dừng lại, sợ hãi nhìn nó, rồi đỡ ả kia dậy, chạy như bay
Lin lo lắng chạy đến, nhìn cánh tay của Kris
- Không sao chứ??
- Đánh cũng không tệ nhỉ?
Kris không trả lời mà hỏi ngược lại. Lin nhìn lại mình, đầu tóc bù xù quần áo xộc xệch, nhỏ òa lên khóc
- Còn nói nữa, sao không vào cứu mình sớm hơn hả??
Kris khẽ bật cười. Lin thấy vậy cũng nín khóc, cười theo
- Này mình để ý cứ 2 đứa đi với nhau là thế nào cũng gặp côn đồ. Cậu còn nhớ cái lần….
Và Lin lại bắt đầu tíu tít. Sự ngượng nghịu nhanh chóng bị xóa bỏ. Chắc phải cám ơn lũ con gái kia

Kris và Lin vào một tiệm kem. Trong đó Khang đã đợi sẵn
- Chào 2 người đẹp

Lin nhìn Kris nói
- Ngạc nhiên không? Chắc lâu lắm rồi 2 người chưa gặp nhau?
- Không. Sáng hôm qua mới gặp
- Sao??
Lin quay sang Khang, giận dữ nói
- Sao anh không nói cho em biết??
- Nói làm gì?
- Thì…ít ra cũng phải thông báo 1 tiếng chứ
Khang lè lưỡi không đáp. Lin tiếp tục la làng.
- 2 người quen rồi àh?
Kris chống tay lên bàn, tỉnh bơ hỏi. Khang đang uống cà phê thì bị sặc, Lin cũng im bặt không rủa nữa. Mặt 2 người đỏ lên. Khang hắng giọng
- ..Ừm
Kris thấy buồn cười phản ứng của 2 người này. Kris đã biết 2 đứa nó chính thức hẹn hò từ 4 năm trước rồi, không ngờ bây giờ vẫn còn ngượng ngùng như vậy
Rồi Khang và Lin thay nhau nói, gần như là tranh nhau, kể về những chuyện xảy ra trong mấy năm qua, và đương nhiên, đều tránh nhắc về Phong
Được một lúc thì điện thoại Khang reo, cậu nghe, ừ ừ mấy tiếng rồi cúp máy
- Xin lỗi nhưng anh có việc rồi, đi trước đây. 2 em cứ đi chơi vui nhé
Khang xoay người đi, thì bị Lin nắm áo lại
- Quên gì rồi?
Cậu hơi ngớ người, rồi cúi xuống hôn lên trán nhỏ, Lin đỏ mặt, lại nắm áo Khang khi cậu định bước đi lần nữa
- Không phải cái này. Là tiền
Khang bật cười, đưa tiền cho Lin, cốc đầu nhỏ thêm cái nữa rồi mới chạy ra cửa
- Thật là…
Lin xấu hổ ôm mặt, rồi ngượng ngùng nhìn Kris. Nó vẫn thản nhiên nhìn nhỏ, cứ như chẳng có chuyện gì. 2 người nói chuyện thêm chút nữa thì đột nhiên Lin đứng dậy tính tiền rồi kéo Kris đi
- Đi đâu?
- Đến một nơi với mình
10 phút sau, cả 2 dừng trước một ngôi trường. Là trường đại học Westhern Kings (W.K). Nếu phía đông có E.K thì phía tây có W.K. 2 ngôi trường này đời đời kiếp kiếp đã đối địch với nhau. E.K là con nhà quyền quý, W.K cũng vậy, chẳng qua E.K là quý tộc trong sáng, còn W.K là con của những băng đảng, những ông trùm ở thế giới ngầm, nói dễ hiểu thì 1 bên là thiên đàng 1 bên là địa ngục, về vai vế địa vị quyền lực, thì không bên nào thua bên nào
Nói một chút về W.K
Ngôi trường này nằm ở phía tây thành phố, cả khu vực này đều nổi tiếng rất nguy hiểm. Vì để bảo vệ an toàn của những đứa con cưng, cả vùng phía tây này đều do những băng nhóm nổi tiếng nhất trấn giữ, nếu là người bình thường, thì tốt nhất đừng bén mảng tới

- Đến đây làm gì?
- Tình địch của mình ở đây
- ….

- Dạo gần đây Khang cứ thập thò lén lút, lúc nào cũng có điện thoại đến, nghe xong thì biến đi đâu chẳng biết. Có lần mình rình được sau khi nghe điện thoại xong hắn đã đến đây
- Chỉ vậy thôi?
- Chỉ vậy thôi là sao? Như vậy còn chưa đủ bẳng chứng àh?
Haizz thiệt là, vì thế hôm nay mình mới kéo cậu đến đây bắt tận tay nè
- Không hứng thú
Kris toan bỏ đi thì Lin níu lại, bắt đầu khóc lóc ăn vạ
- Không phải cậu định bỏ rơi bạn bè trong tình cảnh hiểm nghèo chứ? Cậu định để mình một mình đi vào cái chốn nguy hiểm đó àh
- Không thích phiền phức
- Ôi không sao đâu mà, mình tính cả rồi. Đợi bọn họ ra về thì mình trà trộn vào
Lin nháy mắt nói, Kris thở dài.
Cả E.K và W.K đều bắt buộc mặc đồng phục kể cả khi học đại học. Không biết từ đâu Lin đã kiếm được 2 bộ, nhưng 1 bộ là đồng phục, 1 bộ là đồ thể dục
Lúc thay ra, Lin vừa vặn trong chiếc đầm đồng phục màu đen. Nhưng Kris thì thùng thình trong bộ thể dục. Nó xăng ống quần đền đầu gối, kéo cả tay áo lên (đồ thể dục mùa đông nên áo tay dài)
- Hình như…bộ này của con trai
Lin xoa cằm nhìn Kris nói.

Chuông tan học vang lên. Lin nhanh chóng kéo Kris nấp vào một chỗ gần cỗng sau
- Cỗng trước có rất nhiều bảo vệ, nên mình trà trộn từ cửa sau. Sau khi vào được rồi thì mình và cậu chia ra, sau 2 tiếng gặp nhau ở cổng chính, mình đã hẹn người đến rước rồi. Trường này có học buổi tối nên cổng mở đến 23h lận
Lin nói một lèo rồi im bặt khi thấy từng toán sinh viên bắt đầu bước ra. Nhỏ toan chạy vào thì chợt khựng lại, quay sang Kris, lôi trong cặp ra cái nón
- Cậu nổi bật quá, đội vào đi
Kris vén hết tóc lên, đội nón vào. Có lẽ giả trai thì hợp với cái áo thùng thình này, lại đỡ phiền phức hơn, nghĩ vậy nên nó hạ ống quần và tay áo xuống luôn
Lin vào trước, biến mất ở dãy hành lang khu A. Kris bình thản vào sau, đi về phía khu B
Xem ra trường này toàn những dị nhân, vẫn mặc đồng phục nhưng chế tác đủ kiểu, đầu tóc thì khỏi nói, mặt mũi thì như được tô vẽ, chẳng có lấy một khuôn mặt mộc, kể cả con trai. Sân trường toàn những cặp lả lướt vuốt ve nhau, hoặc là những phe phái sẵn sàng lao vào bỗ nhau. Kris tránh đi vào những chỗ đông người, cảnh tượng ở đây không làm nó sợ, mà khiến nó ghê tởm.
Đến một bãi đất trống, Kris dừng lại. Chỗ này không một bóng người, và rất lộng gió. Nó khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận từng đợt gió vù vù lướt qua. Thoải mái
Bất chợt
Kris khựng lại
Mắt mở to
Một mùi hương quen thuộc
Thoảng trong gió
Nó từ từ cầm chặt chiếc áo
Đưa lên mũi
Không sai
Là mùi cam chanh

- Ôi nhóc nào đây? Đi lạc àh?
Một giọng nói trầm đục vang lên. Kris xoay người lại. 1 đám người không biết đã đứng đó từ lúc nào
- Có biết đây là địa bàn của bọn anh không?
Nó không muốn rắc rối, nên quay lưng bỏ đi
- Này, tụi tao hỏi mà không trả lời àh?
Một tên từ đâu chặn ngay trước mặt Kris, gằn từng chữ. Giọng nói trầm đục đáng sợ lại vang lên

- Nhóc con, tưởng bỏ đi là xong chuyện àh? Nhìn xem, mày đạp lên cỏ của bọn tao rồi
Kris đứng im, chờ đợi
- Ăn hết đi
Vài tiếng cười vang lên. Giọng nói kia rõ ràng không đùa, rất quyền uy là khác
Nhưng nó vẫn im lặng

Người đó nhảy xuống, bước đến gần nó. Rồi cúi mặt sát xuống
- Không nghe àh?
Rồi 2 đôi mắt chạm nhau. Người kia hơi khựng lại, phút chốc bị cuốn vào đôi mắt nâu tuyệt đẹp. Kris cũng nhìn xoáy vào hắn. Đó là 1 chàng trai có gương mặt như thiên thần, nhưng đôi lông mày rậm hếch lên khiến cho đôi mắt đen trong rất dữ tợn dù đã ngăn cách qua một lớp kính cận. Một vẻ đẹp chững chạc, rất “quý ông”
Rồi bất chợt hắn đưa tay lên toan tháo chiếc nón của Kris xuống, nó nhanh như cắt lùi lại. Hắn nhếch miệng cười, quay sang nhìn lũ đàn em
- Đi gọi đại ka đến đây. Bảo là tìm thấy rồi
Một tên gật đầu rồi chạy đi. Kris không nhìn chúng nữa, mà chìm đắm vào mùi hương trên chiếc áo
Tuyết chợt rơi
Đám kia nhanh chóng bước vào chỗ có mái hiên, Kris vẫn đứng im như tượng, còn Will-tên lúc nãy- thì mải mê ngắm nhìn “pho tượng” ấy
Kris không hiểu sao mình lại đứng đây, phải chăng vì chút hi vọng nhỏ nhoi lại nhen nhúm

- Phong đã chết rồi
- …em như vậy chỉ khiến những người yêu thương em đau lòng thôi.
- …hãy quên quá khứ đi..
- ..mở lòng mình..cho bản thân cơ hội để hạnh phúc..
- ..cậu còn trở về làm gì..

Có lẽ ngay từ đầu Kris đã không nên về lại Hàn Quốc. Bao nhiêu lần nó tự cho bản thân chút hi vọng để rồi lại ngập tràn trong hụt hẫng. Như lúc thấy hình bóng quen thuộc trên phố, như mùi hương trên bộ quần áo này, tất cả đều là hư ảo mà thôi, chẳng qua là trong tiềm thức, Kris quá nhớ, nên nảy sinh những gì nó “muốn” thấy, chứ không phải những gì nó thực sự “đang” thấy. Tự mình lừa mình, thì người đau nhất, chính là mình.
Thôi
Bỏ đi
Hết rồi
Kris quay người bước đi. Nó không muốn ở đây thêm một giây nào nữa
- Này nhóc, đi đâu?
- …..
- Cho đến lúc đại ca tới, thì nhóc không thể rời khỏi đây đâu
Dứt lời, 2 tên to con đứng chặn đường Kris. Nó lại nhếch miệng, tạo thành nụ cười quen thuộc…

- Chuyện gì?
Một giọng khác vang lên. Tông giọng trầm, không cảm xúc, lạnh băng. Kris khựng lại
Người con trai mặc áo sơ mi trắng, tay áo xăng đến khuỷa tay, quần tây đen, giày thể thao đen và chiếc caravet (cũng màu đen) thắt hờ, chầm chậm tiến lại
Kris cũng xoay người lại, dưới chiếc nón lưỡi trai, là khuôn mặt kinh ngạc
Dáng đi ngang tàng, thân hình rắn chắc, dong dỏng cao, mái tóc rối, khuôn mặt tuyệt mĩ với sóng mũi cao, đôi môi quyến rũ và….đôi mắt màu xanh đen sắc lạnh
Kris đứng im, nhìn trân trân vào người con trai đó. Hắn cũng nhìn nó. 2 ánh mắt giao nhau trong giây lát, và cảm xúc của Kris như vỡ òa
- …Phong.!!