Wind’s Love

Chương 39: Chương 39: RANH GIỚI GIỮA SỐNG VÀ CHẾT






- Đó là cách duy nhất sao???
Khang chau mày hỏi, Kris im lặng thay cho lời xác nhận. Cậu hướng mắt nhìn sang Phong đang say giấc, thở dài. Lin khác hẳn với mọi ngày, nhỏ ngồi im mắt cứ buồn bã nhìn 3 người trong phòng

- Chị có bị điên không?
Một người đột nhiên lao nhanh vào phòng hét lên. Khang và Lin xoay lại, thì ra là Lưu Mẫn Nhi. Trên người còn nguyên bộ quần áo bệnh nhân với những vết băng bó khắp người, nhưng xem tình trạng bây giờ thì cô ta cũng khỏe hẳn rồi
- Sao chị lại có thể làm như vậy với anh Rei????
- Cô có tư cách gì mà nói câu đó chứ
Lin hùng hổ đứng lên nói. Mẫn Nhi vẫn chú mục vào Kris
- Chị lại muốn giết chết anh ấy hay sao?? Một lần đã là quá đủ rồi…
Kris nhìn thằng vào Nhi, chầm chậm đứng lên
- Phải, một lần là quá đủ rồi
Không phủ nhận rằng mỗi lần đứng trước Kris, Mẫn Nhi đều cảm thấy run sợ, nhưng vì tính hiếu thắng nên cô ta vẫn muốn nói đến cùng
- Vậy chị hãy hủy ca phẫu thuật đi
- Không
- Tại sao? Lần phẫu thuật này quá nguy hiểm, anh ấy chắc chắn không thể qua khỏi đâu…tôi..v
- Cô yêu Phong??
- ..phải
- Không đủ tư cách
- ..gì….cơ??
- Cô-hoàn-toàn-không-hiểu-Phong
Kris lạnh nhạt gằn từng chữ rồi lấy áo khoác bước ra ngoài
Kris bấm số, áp điện thoại vào tai
- Chuyển lời đến ông ta: Đừng nhúng tay vào chuyện này
- Vâng, chủ nhân cũng nhắn đến người: Ta sẽ đón xem kì tích


- Kris !!
Lin chạy về phía Kris, nhỏ đưa tay quệt mồ hôi, rồi nắm lấy tay Kris, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc
- Tớ, có câu này..luôn muốn hỏi cậu
Kris xoay người đối diện với Lin, ánh mắt sâu thằm nhìn nhỏ
- Cậu..có hối hận không?
Kris hơi nhíu mày, mắt hướng nhìn nơi khác
- Không
- Không???
Lin mở to mắt lặp lại, nhỏ bắt đầu cảm thấy tức giận
- Sao ca…
- Nếu cứ hối hận về những việc đã xảy ra thì ngay cả mình cũng không cách nào tha thứ ình
Kris nói giọng nhàn nhạt đều đều, nhưng đâu đó nghe thoảng thấy 1 nỗi buồn vô hạn. Lin im bặt, nhìn Kris mà đau thay cho nó, nhỏ thả lỏng tay Kris, quay người bước đi che dấu tiếng thở dài bất lực

7 giờ tối, Phong được đưa vào phòng phẫu thuật
Khang, Lin và Mẫn Nhi lo lắng đứng ngồi không yên trên ghế, Kris nhìn vào phòng phẫu thuật, mắt nhắm hờ, miệng khẽ đếm
Lần kích tim thứ nhất
Tim của Phong đập chậm lại 1 nhịp, các bác sĩ nhanh chóng tim vào vị trí của tụ máu bầm. Một thứ dung dịch lỏng dần được truyền vào não của Phong, khiến cho tụ máu tan và loãng dần, nhưng tốc độ vô cùng chậm
Tim Phong tiếp tục đập chậm nhịp 2
Oxy lưu thông lên não ít dần khiến cho tụ máu tan càng chậm hơn. Vị bác sĩ chính căng thẳng quan sát khối máu, chúng đang kết dính lại chứ không tan ra nữa, tình hình vô cùng tệ. Cô y ta cầm máy kích tim, lo lắng nhìn điện tâm đồ, sẵn sàng lao vào khi nhận được cái gật đầu của bác sĩ
Sang nhịp thứ 3, máu không còn lưu thông lên não nữa. Vị bác sĩ liếc nhìn một hồi rồi nhanh chóng cầm lấy một kim tim không, cắm phập vào vị trí của cây kim chứa dịch lúc nãy, lần này, ông không truyền gì cả, mà hút tụ máu ngược vào trong ống tim. Các y tá kinh ngạc nhìn ông, nếu não không còn máu, bệnh nhân chắc chắn sẽ chết hoặc thành người thực vật
- Kích tim
Ông bác sĩ hô to. Ngay lập tức cô y tá lao vào kích tim cho Phong. Nhưng cơ thể Phong không hề có phản ứng
Tim đã ngừng đập được 5 giây
Nhưng họ vẫn không bỏ cuộc

10 giây trôi qua
Vẫn không có phản ứng nào
Tiếng bíp ngang phè của máy đo nhịp tim kêu lên thật đáng sợ

Cửa phòng phẫu thuật bật mở sau hơn 4 tiếng. 3 người kia lao nhanh đến, vây lấy vị bác sĩ
- Sao rồi bác sĩ???
- Thành công chứ????
- …..
Vị bác sĩ chầm chậm tháo chiếc khẩu trang ra, và ẩn sau đó, không phải là nụ cười
- Rất xin lỗi, nhưng…có thể, cậu ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa
- Sao cơ??? Ông có nhầm không vậy?
Mẫn Nhi mắt mở to liên tục lắc vai ông bác sĩ tội nghiệp
- Thực sự chúng tôi đã cố hết sức rồi
- Tại sao Blue lại rơi vào tình trạng hôn mê?
- Trên thực tế tim còn đập là còn sống, nhưng tim cậu ấy vì đã ngưng đập trong hơn 10 giây nên đập chậm hơn tim của người bình thường 1 nhịp, khiến cho não của cậu ấy thiếu máu và rơi vào tình trạng “chết giả”. Kết quả là cậu ấy chìm vào hôn mê sâu. Tình trạng này nhất định không thể để kéo dài quá 12 tiếng, vì khi đó, não sẽ tê liệt và chết hoàn toàn
- Vậy chẳng phải chỉ cần đưa đủ máu lên não Blue là được rồi sao
- Không đơn giản như vậy đâu. Vì tim của cậu ấy bây giờ quá yếu, giữ được nhịp đập đã là một kì tích rồi, kích tim lần thứ 3 chắc chắn sẽ giết chết cậu ấy. Đêm nay sẽ quyết định tất cả, nếu cậu ấy không tỉnh dậy trước bình minh, thì mãi mãi, cậu ấy cũng sẽ không tỉnh dậy nữa
Lin nghe xong bật khóc nức nở, Khang buồn bã ôm nhỏ vào lòng. Mẫn Nhi đau lòng gục đầu vào tay, sau đó cô ta ngay lập tức quay sang Kris giận dữ
- Chị đã…ơ, chị ta đi đâu rồi???

Kirs lang thang trong khuôn viên bệnh viện, ẩn sau khuôn mặt điềm tĩnh là hàng trăm suy nghĩ băn khoăn. Trăng đã lên cao, khu vườn chìm ngập trong ánh sáng trắng mờ ảo. Kris dừng bước bên bờ hồ, ngồi xuống nơi 4 năm trước nó và Phong từng ngồi. Gió thổi khiến mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Kris vuốt nhẹ mái tóc, tựa cằm lên đầu gối, mắt rơi vào xa xăm

- Anh mất hết người thân. Tuổi thơ của anh bị hủy hoại. 11 năm qua anh sống trong hận thù. Tất cả đều vì X

……
- Cậu..có hối hận không?

Kris gục đầu xuống, đau đớn mím chặt môi
Rồi bỗng nhiên
Kris đứng bật dậy
Chạy vụt đi


Cửa phòng bật mở, Phong nằm trên giường bệnh, hơi thở phả ra đều đều hòa lẫn với những tiếng động nho nhỏ từ máy móc khiến cho căn phòng trông thật buồn tẻ và thiếu sức sống. Khang đang gục gặt trên ghế sopha, thấy Kris chạy vào, cậu lo lắng hỏi
- Có chuyện gì vậy???
Lin từ nhà vệ sinh bước ra, cũng ngạc nhiên đi đến chỗ Kris. Nó không đáp lại, chỉ chú mục nhìn vào Phong, từ từ tiến sát đến bên hắn
- Kris, cậu làm sao vậy????
Lin nắm lấy tay Kris, nó không hề quan tâm, nhẹ nhàng gỡ ra
- Thứ mạnh nhất trên thế gian này là gì?
Kris bâng quơ hỏi, rồi cúi gần xuống khuôn mặt Phong. Được một lúc thì nó quay sang Lin và Khang từ nãy giờ vẫn ngớ người nhìn nó đầy thắc mắc, nói khẽ
- A true love kiss
Ngay lập tức môi Kris áp chặt lên môi Phong, tay nó luồn qua mái tóc mềm mại của hắn, kéo 2 người sát vào nhau hơn.
Nụ hôn cháy bỏng như thay cho tất cả những lời nói, những yêu thương chưa kịp trao. Khoảng thời gian 4 năm trong phút chốc biến mất. Những âm mưu toan tính, hận thù lừa dối trở nên lu mờ, trong Kris giờ đây, điều duy nhất hiện hữu, chính là tình yêu của nó dành cho Phong, rõ ràng và mãnh liệt
Khang và Lin sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, 2 má dần đỏ ửng lên

Máy đo nhịp tim kêu lên, nhịp đập của Phong trở nên nhanh bất thường. Một toán bác sĩ và y tá hối hả chạy vào thì cũng sững lại vì những gì mà họ nhìn thấy
Hàng chục con mắt đổ vào 2 người, nhưng Kris không quan tâm, trong tâm trí nó giờ đây, chỉ có Phong
Tim Phong đập nhanh hơn
Kris siết chặt lấy Phong
Giọt nước mắt bất chợt rơi

- Mong chờ lắm phải không?


- Công chúa đến đánh thức hoàng tử đây


- Xin lỗi yêu cầu cô tránh sang một bên ạ
Một bác sĩ chợt đi đến, gấp rút hối thúc Kris để họ cấp cứu cho Phong. Lúc này Kris mới rời môi Phong, bước thẳng ra ngoài, ngồi sụp xuống ôm lấy trái tim đang run rẩy. Lin ôm lấy Kris, khóc òa
- Không sao, anh Phong sẽ không sao đâu, anh ấy nhất định sẽ tỉnh dậy mà…
-
Tiếng hỗn loạn trong phòng vang lên
Nhưng hoàn toàn không có âm thanh của sự sống
Còn 1 giờ nữa
Bình minh sẽ đến
Trong phòng
Đã không còn nghe thấy nhịp đập của Phong

……


Cửa bật mạnh
Kris chạy nhanh đến bên Phong
- Xin lỗi
Vị bác sĩ tháo khẩu trang xuống, không dám nhìn thẳng vào Kris
Nó bàng hoàng, nắm chặt lấy tay Phong
- Không….đừng, Phong !!
Kris gục mặt xuống, hôn thật sâu vào bàn tay lạnh giá, khẽ thì thầm
- Em yêu anh, Phong. Đừng đi
Một gợn sóng nhỏ bất chợt hiện trên điện tâm đồ
- Tiểu Phong !!
…..