WTER-TSFO: (Kì I) - Sao Tản Mờ Giữ Lấy Hư Vô, Người Trở Lại Cùng Giấc Mộng

Chương 19: K'arthern - Nơi Cung Nguyệt Cấm Kị (1)




Từ lâu ở K'athern, pháp sư và phù thuỷ đã được cho là hai từ khác nhau. Ngày thế giới khám phá ra ma thuật và phép thuật, cũng là ngày trật tự bị cắt đứt. Mạch ma lực tuôn trào khắp lục địa, là nguồn năng lượng vô tận cho những pháp sư và phù thuỷ phô diễn tài năng của bản thân.

Một pháp sư - đến từ hoàng gia và quy phục trước hoàng tộc. Là những người hoàn toàn dâng hiến hết mình cho đất nước. Là những tín đồ của ma thuật được công nhận.

Một phù thuỷ - hoà giữa chốn đông người, hoặc ẩn dật nơi hoang vu, có riêng cho mình một đức tin. Và, cũng dâng hiến toàn bộ sinh mạng cho đức tin. Là những con chiên im lặng của ma thuật, được công nhận chỉ bởi những ai nhìn thấy.

Mưa.

Những làn nước trắng xoá phủ lên khu rừng Vịnh Nguyệt. Che lấp đi những điều bí mật.

Hôm nay, ngày đầu tiên tôi đi du hành.

Có những sinh vật huyền bí, lang thang trong những cánh rừng. Có những loài chỉ xuất hiện vào ban đêm, cũng có những loài hoạt động về ban ngày. Có những loài sinh ra nhờ vào cội nguồn của dòng suối ma thuật chảy từ tiên quốc, cũng có những loài sống bằng chấp niệm. Và có cả những sinh vật, mang đầy tình yêu thương với thế giới. Vì chúng đều là con cái của tiên mẫu Titania.

"Ngươi là-?"

Tiếng động sột soạt của một sinh vật đang ướt đẫm và run vì lạnh đang cố tìm chỗ trú dưới cơn mưa làm người lần đầu bước chân ra thế giới bên ngoài như tôi giật mình. 

"Con người?"

Ngọn lửa lách tách, toả ra hơi ấm bao phủ cả vách hang. Tiếng than củi cháy hoà vào tiếng mưa, tạo nên một cảm giác yên bình đến kì lạ. Giống như đang ở nhà.

"Mắt của ngươi, là do tai nạn sao?"

Đó là một Harpie. Giống loài được sinh ra bởi Titania, mẹ của tất cả những sinh vật huyền bí, và là nữ hoàng của tiên quốc. Loài Harpie nổi bật với gương mặt xinh đẹp của một thiếu nữ, và những lớp lông vũ óng ả màu gió của loài chim dị quốc.

"... Chỉ là một chút hi sinh để đổi lấy những điều lớn lao hơn thôi."

Harpie ướt sũng kia co người lại, ánh lửa phản chiếu lên những sợi lông đã được hong khô thành một vệt lấp lánh.

"Ngươi là phù thuỷ đúng không?"

Đã rất lâu, tôi không còn nghe thấy danh xưng này. Hoá ra thế giới này vẫn chưa từ bỏ khái niệm đó sau ngần ấy năm. 

"Harpie này, ngươi có biết ai đã tạo ra phép thuật không?"

Sinh vật kia có vẻ ngạc nhiên, không khí chìm vào im lặng, chẳng còn gì ngoài tiếng mưa rả rích bên ngoài.

"Ta chỉ biết về ma thuật, là những vòng tròn được vẽ bằng tay và trượng phép. Còn phép thuật, là một cái gì đó khác."

"Ngươi nghĩ đúng rồi đấy." 

Tôi cời lửa, những mảnh than đỏ rực rơi ra ngoài nền đất khô ráo, rồi nhanh chóng lụi tàn.

"Harpie này, ngươi có ghét phù thuỷ không?"

"Chẳng biết..."

Một cơn đau nhói khẽ dâng lên từ sâu trong hốc mắt vốn đã chẳng còn gì ngoài một màu tối sẫm. Lớp băng vải trắng tinh khiết nhanh chóng bị vấy bẩn bởi dòng dịch lỏng đen đặc chảy ra từ hốc mắt.

"...Pháp sư coi sinh vật huyền bí chúng ta là công cụ, còn phù thuỷ thì coi chúng ta là mối quan hệ cộng sinh. Đó là những gì ta nghe được." 

Tai của Harpie rất nhạy. Điều đó được ghi rõ trong quyển sách nghiên cứu về những giống loài có khả năng bay lượn trên bầu trời. Là một trong nhiều quyển sách đã bị thiêu huỷ. Bởi pháp sư.

"Harpie này, ngươi có thông thuộc địa hình ở đây không?"

Harpie duỗi thẳng đôi cánh của mình ra trên nền đất để hong khô dưới ánh lửa, tự tin trả lời:

"Tất nhiên là có rồi. Tôi là cư dân cua những ngọn gió mà..."

Cô ta chợt im lặng. Phải chăng tôi đã nói gì sai? Không hẳn, đây là tâm lí của mọi sinh vật huyền bí khi bị gặng hỏi những câu hỏi lạ lùng. Vốn sống khép kín trong những khu rừng, nhưng có lẽ do thời gian bào mòn đã khiến chúng phải chịu những thay đổi lớn.

"Phù thuỷ, rốt cuộc ngươi muốn đi đâu vậy? Khu rừng này không phải là nơi an toàn nhất cho các ngươi rồi sao?"

Có những việc luôn được che đậy một cách tài tình. Đến mức cả trăm năm sau mà con cháu của chúng còn chẳng phát hiện ra được.

"Cung Nguyệt đã bị pháp sư tiêu huỷ từ lâu rồi."

Đây, là một cuộc hành trình để bắt đầu lại tất cả.

Để sửa chữa sai lầm của bản thân.

"Harpie này, ngươi có thể giúp ta một việc được không?"

"Tại sao ta phải-"

"Ta muốn đến thủ đô của vương quốc này."

Harpie kia tỏ ra đầy ngạc nhiên. Đơn giản vì thủ đô của K'athern, đầy rẫy pháp sư. Là cấm địa đối với sinh vật huyền bí lẫn phù thuỷ.

"Tại sao?"

"Ta có thứ cần tìm ở đó."

"Quá ngu ngốc! Ngươi chưa nghĩ đến hậu quả của việc này sao, một phù thuỷ đã mất đi ánh sáng như ngươi, đủ sức để chống lại một đội quân đầy pháp sư thiện chiến sao?" 

Harpie nói với một tông giọng xem thường, và rất phẫn nộ.

"Ta có thể."

Mưa đã ngừng rơi, chỉ còn lại tiếng lách tách từ những hạt mưa đọng lại trên lá cây, không chịu nổi sức nặng đã lăn tròn xuống mặt đất. Rồi sau đó sẽ xuyên qua tầng lá ẩm mục, trở về với đất, rồi lại bốc hơi, trở thành mưa, một vòng tròn tuần hoàn vĩnh cửu.

"Đừng có đùa."

Mắt của Harpie mở to, có thể quan sát rõ cả đồng tử dài hẹp và tròng mắt màu vàng nhạt đặc biệt tinh tường đó. Nhưng tiếc là, tôi không thể kịp tự mình kiểm chứng những kiến thức đó nữa.

"Ta là Tetracisis Mooncaller, một trong những phù thuỷ vĩ đại nhất. Là người đã sáng tạo ra nền ma thuật, cũng chính là tác giả của mọi loại phép thuật đang du hành hiện nay. Ta là người đã viết cuốn sách đó - " Tàng thư ma pháp Crisis ". 

Harpie có lẽ vẫn cho là tôi đang đùa, hoặc cố gắng lừa gạt cô ấy. Cũng phải thôi, phép thuật đã được hoàng gia K'athern phổ cập vào cách đây khoảng bảy trăm năm, trở thành một trong những điều đáng tự hào nhất ở vương quốc. 

Một loại ma pháp không cần đến vật tế, cũng như không cần có pháp trận. Một loại ma pháp dùng lời nói để vẽ ra những dòng chảy ma lực, dùng tên của người sử dụng làm vật tế. Nhanh hơn, tiện hơn, và sức công phá cải thiện hoàn toàn.

Bảy trăm năm trước, Norman vẫn còn là một cõi hoang tàn. Trước khi thần linh đặt chân đến Winklang, chúng ta đã có thể tự đấu tranh để sinh tồn cùng với các giống loài khác.

Sinh ra. Lớn lên. Và chết đi. Một vòng lặp được chúng ta chấp thuận đầy miễn cưỡng. Chúng ta mạnh mẽ. Nhưng chúng ta cũng yếu đuối. Chúng tat thông minh nhưng chúng ta cũng thật ngu ngốc. Tin vào tấm màn mờ nhạt của sự hoà bình trước mắt, và quên đi những vết thương mà ta đã gây ra trong quá khứ. Đó là cách mà tất cả chúng ta đã sống.

"Đừng tỏ ra ngạc nhiên như thế."

Tôi cười. Đó là vì Harpie vẫn chưa ngậm được miệng lại.

"Pháp sư đã khiến cho chúng tôi phải sống chui rúc trong những cánh rừng."

Harpie co người lại, nhìn vào đống lửa đang dần tàn lụi. Rốt cuộc thì, sau bao nhiêu năm dài không bước chân ra khỏi thư phòng, có những chuyện mà phù thuỷ tối cao nhất cũng không thể biết được.

Sinh vật huyền bí đang bị săn lùng. 

Lông vũ, sừng, cánh, vảy, móng vuốt,... thậm chí, là cả xương. Tất cả đều trở thành những món hàng phục vụ cho sự mê tín, cả tin của con người. Đầu của các sinh vật huyền bí, được xem như một lá bùa mạnh mẽ của tầng lớp quý tộc, cũng như một vật tế cao cấp mang lại sức mạnh cho các pháp sư. Và một số ít lại bị biến thành công cụ mua vui, đồ trang trí thú vị trong các triển lãm. Càng ngày càng xuất hiện nhiều pháp sư hơn do sự phát triển của đất nước, vì thế nên nó đã bị biến chất từ một góc độ nào đó. 

Bởi vì, những đứa con của Titania không bao giờ giết hại lẫn nhau. Sự săn lùng đối với 'tiên' thực chất là đến từ những kẻ bên ngoài.

"Ta sẽ giúp."

"...?"

Bàn tay của Harpie, mềm mại. Móng vuốt được che giấu cẩn thận, cổ tay có một vòng lông vũ mềm mượt xanh ngát. Những ngón tay thon thả đan xen vào nhau, ấm áp.

Mất đi đôi mắt cũng không tệ như ta vẫn tưởng. Nhân loại xứng đáng được nhận một phần thưởng cho sự cố gắng của mình. Ta không hề hối hận.

Những ngày tháng nghiên cứu yên lặng đã kết thúc, và với sự ủng hộ của chính bản thân, ta sẽ thiết lập lại trật tự của thế giới một lần nữa, cùng với mọi người.

"Ánh trăng êm dịu hãy sưởi ấm linh hồn thay cho ngọn lửa bình minh."

Harpie, ngươi sẽ không còn phải trốn tránh thế giới. Ngươi mang trên mình một đôi cánh. Vì thế, ngươi là kẻ tự do dưới bầu trời. Từ nay, sự tự do của ngươi, là do ta bảo hộ.

Tia nắng đầu tiên phản chiếu những hạt mưa lấp lánh trên tán lá. Lửa đã tàn. Mưa đã tạnh. Và ta sẽ đi tiếp.

"Đi thôi."

Trong đôi mắt vàng nhạt của loài Harpie, vẫn còn sự ngạc nhiên, cánh tay buông thõng xuống đất, chút hơi ấm còn sót lại từ cái nắm tay lúc nãy đang tan biến dần. Harpie thần người ra một lúc, những sợi lông vũ óng ả phập phồng theo nhịp thở của chủ nhân. Rồi cô nhanh chóng đứng dậy, đuổi theo bóng người nhỏ nhắn với đôi chân trần đang chậm rãi bước ra khỏi khu rừng. 

Hôm nay, ngày đầu tiên tôi đi du hành. 

"Đợi một chút, ta sẽ hộ tống ngươi vào thành!" 

Đôi chân phủ vảy và vuốt của Harpie nhanh chóng đuổi theo đại phù thuỷ, cô cho rằng đây là cơ hội để mình có thể thoát khỏi cảnh lẩn trốn trong những cánh rừng này. Mặc dù thật sự thì cô cũng không chắc nếu ra khỏi đây mình sẽ sống sót được bao lâu.