Xác Chết Loạn Giang Hồ

Chương 59: Tiêu Lĩnh Vu Chạm Trán Cừu Nhân





Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm trong bụng :
- Xem chừng cục diện bữa nay khó lòng tránh khỏi cuộc động thủ, vì ngoài ra chẳng có cách nào rời khỏi nơi đây. Mình không ngờ ở chỗ hoang lương này lại có tay cao thủ võ lâm, hỉ nộ thất thường ẩn náu.
Chàng ngấm ngầm đề tụ chân khí, đặt rương gỗ trong tay xuống hỏi :
- Không hiểu lão bà bà muốn vãn bối lưu lại vật gì ?
Tiền Ðại Nương hỏi lại :
- Chà ! Coi chừng ngươi muốn động thủ với lão thân chăng ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Gặp tình thế bắt buộc dù tại hạ muốn yên thân cũng khó lòng được như nguyện.
Tiền Ðại Nương nói :
- Con nghé mới sinh không biết sợ cọp. Thằng nhỏ khí khái hiên ngang thật là đáng khen .
Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Bất luận ngươi dùng cách gì mà đỡ gạt hay né tránh, miễn là đón tiếp được ba chưởng của lão thân mà không bị tổn thương thì lão thân tha cho bọn ngươi thượng lộ.
Tiêu Lĩnh Vu gặp toàn những chuyện tức mình, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Chàng cười lạt đáp :
- Lão bà cứ vạch đường ra, bất luận trò gì tại hạ cũng xin bồi tiếp.
Tiền Ðại Nương cười nói :
- Trước nay lão thân vốn ưa những nhân vật có khí phách anh hùng, tiểu nhai nhi ! Ngươi quả như lòng ước nguyện của ta.
Mụ vừa cười nói vừa vung trượng đánh vù một tiếng.
Tiêu Lĩnh Vu không né tránh, xoay tay mặt đón tiếp một chưởng.
Sầm một tiếng vang tai. Cả hai người đứng nguyên chỗ không nhúc nhích.
Hiển nhiên hai bên ở vào tình thế quân bình không ai hơn kém.
Tiền Ðại Nương "ồ" lên một tiếng. Mụ thu tay về rồi lại phóng chưởng ra.
Tiêu Lĩnh Vu nghiến răng vung chưởng đón tiếp.
Tiền Ðại Nương hai vai rung động, toàn thân loạng choạng.
Tiêu Lĩnh Vu cũng phải lùi lại hai bước .
Kim Lan đảo mắt nhìn Tiêu Lĩnh Vu thấy thần sắc chàng rất bình tỉnh,không lộ vẻ gì bị thương, cô mới yên lòng thở phào một cái.
Tiền Ðại Nương thu nụ cười lại. Mụ giơ tay lên nhưng ngần ngừ chưa phóng chưởng ra. Hiển nhiên mụ sợ phát chưởng tối hậu này không nắm vững được phần thắng, nên chưa dám mạo muội ra tay.
Lại thấy mụ từ từ thu chưởng thế về, lạnh lùng hỏi :
- Ngươi là môn hạ của ai ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Gia sư chưa lập môn phái. Còn họ tên không tiện trình bày.
Tiền Ðại Nương mắt lộ hung quang tức giận quát to :
- Thằng lõi con ngông cuồng kia ! Hãy tiếp một chưởng nữa của lão thân.
Dứt lời, mụ vung tay phải toàn lực phóng ra một chưởng.
Tiêu Lĩnh Vu cũng vung tay phải lên nghênh địch.
Hai chưởng lực đụng nhau bật lên một tiếng sầm rùng rợn.
Tiêu Lĩnh Vu bị chưởng lực mãnh liệt làm cho mắt nẩy đom đóm phải lùi lại bốn, năm thước.
Tiền Ðại Nương đứng không vững phải lùi lại ba bước.

Tiêu Lĩnh Vu hít mạnh một hơi chân khí rồi hỏi :
- Ba chưởng xong rồi, lão bà bà còn điều kiện gì nữa ?
Tiền Ðại Nương đứng tránh sang một bên để nhường lối miệng nói :
- Nào mời công tử !
Tiêu Lĩnh Vu xách hai thùng gỗ lên rảo bước đi qua. Chàng mới đi được bốn, năm trượng, bỗng thấy hai đại hán toàn thân võ phục lưng cài đơn đao, nhìn chàng chằm chặp.
Kim Lan chạy lẹ cho kịp . Tiêu Lĩnh Vu khẽ nói :
- Tam gia ! Hai người kia dường như đợi chúng ta.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Người giả mạo làm Tiêu mỗ đã nổi danh trong võ lâm. Ai cũng kinh sợ hắn, cô có hiểu vì lẽ gì không ?
Kim Lan đáp :
- Tiện thiếp không hiểu. .
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Cái đó vì hắn thủ đoạn tàn độc giết người nhiều rồi nên ai cũng sợ hắn không dám dây vào. Nếu bọn họ biết chúng ta hết đường chạy thì ta cũng chỉ còn cách giết họ đi.
Kim Lan biết chàng ít lâu nay bị nhiều điều làm cho bực mình rồi trong lòng nẩy ra mối oán thù, cứ phóng tay hành động chẳng kể gì đến hậu quả. Vì thế mà cô không khỏi run sợ trong lòng.
Ðây là mối kỳ vọng của Thẩm Mộc Phong, hắn chỉ mong gây chướng ngại cho Tiêu Lĩnh Vu khiến chàng bi phẫn quá độ, mất hết lý tính, gây nên sát kiếp để có lợi cho hắn.
Bỗng nghe có tiếng quát hỏi :
- Phải chăng các hạ là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang ?
Tiêu Lĩnh Vu đặt rương gỗ xuống lạnh lùng hỏi lại :
- Phải thì làm sao ?
Chàng rút trường kiếm ra đánh "soạt" một tiếng.
Kim Lan dịu dàng nói :
- Tam gia ! Tam gia không nhịn được khí tức trong lúc nhất thời thì e rằng gây thành mối oán hận suốt đời.
Tiêu Lĩnh Vu đang nổi sát khí. Lúc chàng rút trường kiếm đã đề tụ chân lực chuẩn bị ra tay đánh một đòn là khiến cho đối phương phải uổng mạng dưới lưỡi kiếm của mình.
Lời khuyến cáo của Kim Lan khiến cho sát khí của Tiêu Lĩnh Vu tiêu tan dần dần. Chàng từ từ hạ tay kiếm xuống hỏi :
- Hai vị có điều chi dạy bảo ?
Ðại hán mé tả đáp :
- Dọc đường Tam trang chúa đã sát hại chín tay cao thủ võ lâm. Như vậy thật là tàn độc ?
Tiêu Lĩnh Vu đảo mắt nhìn hai người thì thấy chúng tựa hồ không phải nhân vật nổi danh trên chốn giang hồ, chỉ vào hàng thuộc hạ mà thôi. Thái độ vô lễ của chúng làm chàng tức giận. Mắt lộ hung quang, chàng hỏi :
- Hai vị không sợ chết ư ?
Ðại hán mé hữu cười rộ đáp :
- Bọn tại hạ tự biết mình bản lãnh không đủ đối phó với Tam trang chúa, nhưng đủ hào khí coi chết như về. Anh hùng thiên hạ chẳng ai không căm hận Tam trang chúa thấu xương. Anh em tại hạ có chết dưới lưỡi kiếm của Tam trang chúa, mà được anh hùng thiên hạ quí trọng là vinh dự lắm rồi, còn điều chi đáng
tiếc nữa ?
Tiêu Lĩnh Vu ngẫn người ra thở dài hỏi :
- Phải chăng hai vị đến đây để tìm lấy cái chết cho vinh ?
Ðại hán mé tả đáp :
- Không phải thế đâu. Bọn tại hạ vâng lệnh chủ nhân đến hỏi Tam trang chúa một điều .
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Ðiều gì hai vị thử nói nghe.
Ðại hán mé hữu đáp :
- Gia chủ mở tiệc rượu, sai bọn tại hạ đến hỏi Tam trang chúa có dám đi phó yến không ?
Tiêu Lĩnh Vu Chưa trả lời thì đại hán mé tả lại nói :
- Sự thực thì yến cũng chẳng có gì ngon, hội cũng chẳng có gì vui. Trong cuộc thương hội này, ngoài gia chủ còn có cao tăng chùa Thiếu Lâm và rất nhiều cao thủ khác . Gia chủ lại dặn rằng Tam trang chúa có đến hay không tùy ý.
Ðại hán mé hữu nói theo :
- Bọn người võ lâm làm việc quang minh lỗi lạc chứ không dùng ám tiến hại người. Các vị ở Bách Hoa Sơn Trang đã hành động bất chấp bằng thủ đoạn gì . Trong vòng nữa ngày, Tam trang chúa giết chết chín tay cao thủ võ lâm bằng võ công âm độc tuyệt luân. Hào kiệt trong võ lâm đều oán hận. Tam trang chúa
dám đến phó hội hay không tùy ý. Bọn tại hạ quyết không làm điều ám muội vậy xin báo cho Tam trang chúa biết rõ.
Tiêu Lĩnh Vu tra kiếm vào vỏ, dỏng dạc ngắt lời :
- Phiền nhị vi dẫn đường, tại hạ rất muốn đến tương hội với quí chủ nhân.
Hai đại hán thấy Tiêu Lĩnh Vu chịu đi phó hội một cách dễ dàng đều không khỏi sửng sốt. Chúng nhìn nhau rồi đáp :
- Tam trang chúa quả vãn còn khí phách anh hùng. Anh em tại hạ xin đi trước dẫn đường.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Hãy khoan !
Hai đại hán đã trở gót toan cất bước, nghe chàng nói vậy liền dừng lại hỏi :
- Sao ? Phải chăng Tam trang chúa lại thay đổi chủ ý.
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tại hạ đã hứa lời thì dù gặp núi đao rừng kiếm cũng không lùi bước. Chỉ xin hai vị chờ một lát để tại hạ thu xếp chút việc riêng...
Chàng quay lại ngó Kim Lan nói :
- Các cô đi đi ! Cô dẫn hai vị trở về Bách Hoa Sơn Trang...
Kim Lan ngắt lời :
- Tam gia bất tất phải lo đến bọn tiện thiếp, xin cứ yên tâm phó hội. Nếu có thể giải thích được rõ ràng mà khỏi động thủ là hay...
Tiêu Lĩnh Vu xua tay ngắt lời :
- Cái đó ta đã hiểu rồi. Cô hãy lo cho hai cô kia được thuốc uống trước khi chất độc phát tác. Nếu không đưa về Bách Hoa Sơn Trang e rằng hai cô kia phải chết oan.
Kim Lan nét mặt buồn rầu đáp :
- Ý nghĩ của Ðường cô nương thế nào, tiện tỳ không dám đoán càn. Còn Ngọc Lan tỷ tỷ thì tiện tỳ đã hiểu sâu xa. Chẳng thà y để cho chất độc phát tác mà chết, chứ không muốn trở lại Bách Hoa Sơn Trang nữa.
Tiêu Lĩnh Vu ngữa mặt trông chiều trời ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi :
- Ý cô thế nào ?
Kim Lan đáp :
- Nếu Tam gia không sợ làm phiền thì xin cho bọn tiểu tỳ đi theo.
Tiêu Lĩnh Vu cũng cảm thấy tuy vòm trời bát ngát mà thật ra không có lấy một chỗ để bọn Kim Lan, Ngọc Lan ẩn thân. Bất giác chàng buông tiếng thở dài nói :
- Thôi được ! Chúng ta đành đi với nhau.
Rồi chàng trở gót cất bước.
Hai tên đại hán tuy chưa nghe rõ nội tình, nhưng cũng lờ mờ nhận ra trong thâm tâm Tiêu Lĩnh Vu có chỗ đau khổ mà không nói được.
Tiêu Lĩnh Vu xách hai cái rương gỗ. Còn Kim Lan cỏng Ngọc Lan trên lưng, tay dắt Ðường Tam Cô chạy theo Tiêu Lĩnh Vu.
Hai đại hán đi trước dẫn đường chừng được bảy, tám dặm thì chuyển hướng vào khu rừng tạp.

Kim Lan đột nhiên chạy lẹ hai bước đến bên Tiêu lĩnh Vu khẽ nói :
- Thưa Tam gia ! Ðại trang chúa sắp đặt kế hoạch, chẳng thể trách Tam gia mà cũng không trách ai được . Chỉ mong sao Tam gia nhẫn nại một chút thì chuyện giải thích nội vụ cho rõ ràng cũng không đến nỗi khó làm.
Tiêu Lĩnh Vu liếc mắt ngó Kim Lan và Ðường Tam Cô nói :
- Nếu Ðại trang chúa mà không an bài hai cô này đi theo ta thì khó mà nhẫn nại được.
Bỗng nghe đại hán dẫn đường lên tiếng :
- Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang đáp lời mời đến phó hội.
Tiêu Lĩnh Vu ngửng đầu trông ra thì thấy phía trước là một quảng trường rộng rãi đầy cỏ mọc.
Một đại hán chừng 40 tuổi, mắt hùm lưng gấu, thần oai lẫm liệt phưởng ngực đi tới.
Hai đại hán dẫn chàng liền nghiêng mình nhường lối.
Tiêu Lĩnh Vu đi thẳng vào khu thảo bình tỉnh, đặt rương gỗ xuống, chắp tay hỏi :
- Tại hạ đáp lời mời đến đây. Xin hỏi chủ nhân ở đâu ?
Ðại hán râu quai nón từ lúc thấy Tiêu Lĩnh Vu xuất hiện, cặp mắt hắn vẫn loang loáng nhìn chàng. Bây giờ hắn nghe Tiêu Lĩnh Vu hỏi liền thu mục quang về chắp tay đáp lễ :
- Chính là tại hạ. Phải chăng các hạ là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang ?
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Tiêu mỗ không hiểu các hạ có điều chi dạy bảo ?
Ðại hán râu quai nón đột nhiên nổi lên tràng cười rộ. Hắn vươn tay ra nắm lấy cổ tay Tiêu Lĩnh Vu dỏng dạc đáp :
- Tam trang chúa tướng mạo tuấn mỹ như vậy mà lòng dạ độc ác thế mới biết xem người không thể coi bộ mặt mà biết được.
Tiêu Lĩnh Vu giơ tay mặt lên, năm ngón tay nhằm chụp vào tay đại hán. Hai tay vừa đụng nhau liền nắm thật chặt. Hồi lâu đại hán quai nón buông Tiêu Lĩnh Vu ra khen rằng :
- Công phu của Tam trang chúa thật là cao thâm !
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Ông bạn qụá khen mà thôi. Xin cho biết đại danh huynh đài là gì ?
Ðại hán quai nón đáp :
- Tiểu đệ tên gọi là Bộ Thiên Tinh.
Lúc hai người nắm tay nhau đều mến tài đối phương, nên mối thù nghịch đã giảm đi nhiều.
Tiêu Lĩnh Vu hỏi lại :
- Bộ huynh phái người mời tiểu đệ đến đây có điều gì ?
Bộ Thiên Tinh đáp :
- Có mấy vị bạn hữu võ lâm muốn cùng Tam trang chúa hội kiến. Dĩ nhiên tại hạ cũng là một người trong bọn này.
Tiêu Lĩnh Vu đảo mắt nhìn quanh chẳng thấy một bóng người nào, liền hỏi :
- Không hiểu là những nhân vật nào ?
Bộ Thiên Tinh đáp :
- Rồi tiểu đệ sẽ giới thiệu cùng Tam trang chúa...
Hắn vỗ tay một cái. Từ phía Ðông khu rừng một nhà sư mặc áo tăng bào màu nguyệt bạch tiến ra. Nhà sư này lối 50 tuổi mặt vuông đầu trọc.
Tiêu Lĩnh Vu coi nhà sư vẻ mặt hiền từ từ lại quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời chàng nghĩ không ra đã gặp ở đâu.
Bộ Thiên Tinh trỏ vào nhà sư nói :
- Ðại sư đây là Trí Quang hòa thượng ở chùa Thiếu Lâm.
Tiêu Lĩnh Vu chắp tay nói :
- Tại hạ ngưỡng mộ đại sư từ lâu.
Trí Quang hòa thượng chắp tay niệm Phật hiệu rồi đáp lễ.
Bộ Thiên Tinh quay lại vổ tay năm cái. Một đại hán lưng hùm tay gấu, thân thể cao lớn từ phía Nam khu rừng đi ra. Ðại hán này là một lão già chùm râu bạc chùng xuống trước ngực, lưng đeo một cặp nhật nguyệt thanh cương luân.
Những nét đặc biệt của lão này đã in sâu vào đầu óc của Tiêu Lĩnh Vu. Chàng vừa ngó thấy đã nhận ra ngay, muốn cất tiếng gọi, nhưng chợt động tâm liền dừng lại
Bộ Thiên Tinh trỏ vào lão già giới thiệu :
- Vị này là Sở Côn Sơn đại hiệp, người ta thường kêu bằng Thánh Thủ Thiết Ðởm .
Tiêu Lĩnh Vu chắp tay nói :
- Sở đại hiệp ! Tại hạ là Tiêu Lĩnh Vu.
Sở Côn Sơn đáp lễ :
- Lão phu cũng được nghe danh Tam trang chúa từ lâu. Bửa nay gặp thật là may mắn !
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm trong bụng :
- Lão này chẳng những tính tình hủ lậu ngoan cố, mà không một chút tâm cơ. Mình đã báo danh mà lão chẳng nhớ cóc gì hết.
Nên biết năm năm trước Tiêu Lĩnh Vu mình mang tuyệt chứng lại là một đứa nhỏ yếu đuối đi không lướt cỏ. Khi đó chàng mới đi theo Khâu Tiểu San vào chốn giang hồ, nên cái gì cũng thấy mới lạ và những nhân vật đều tiên chàng gặp liền in sâu vào đầu óc ngay. Nhưng người khác tỷ như Sở Côn Sơn thì khó mà nhớ được chàng.
Ba tiếng vổ tay lại nổi lên. Hai người từ mé Tây rừng xuất hiện. Người đi trước mắt mày đầy dầu mỡ, khắp mình nhơ nhớp, mình mặc áo cà sa. Ðầu to mà trọc lóc, lưng đeo một cái bầu rất lớn.
Theo sau lão này là một tên khiếu hóa đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc,chân đi giầy cỏ, tay cầm một cái chảo sắt lớn, mình mặc áo vá đến trăm miếng.
Bộ Thiên Tinh trỏ vào hai vị tự giới thiệu :
- Hai vị này là Tửu Tăng, Phạn Cái, những kỳ nhân dầy dạn phong trần mà người giang hồ hiện nay đều kính ngưỡng.
Tiêu Lĩnh Vu nghiêng mình thi lễ nói :
- Tại hạ hâm mộ đại danh hai vị từ lâu.
Bộ Thiên Tinh lại vỗ tay bốn tiếng , một lão già tóc bạc râu dài từ phía chính Bắc đủng đỉnh bước ra. Lão này thọt chân trái phải chống gậy. Lão chính là Bí Hiệp Thường Ðại Hải mà Tiêu Lĩnh Vu đã gặp ở Bách Hoa sơn trang. Theo sau Thường Ðại Hải là hai đại hán, một tên tuổi độ 30, và một gã thiếu niên chừng 20 tuổi. Hai đại hán cùng cầm trường kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ. Bốn con mắt cơ hồ tóe lửa nhìn Tiêu Lĩnh Vu chằm chặp.
Tiêu Lĩnh Vu thấy ba thầy trò lão này, giật mình đánh thót một cái, bụng bảo dạ :
- Ba người này bị đuổi ra Bách Hoa sơn trang, tất căm hận ta rất sâu cay.
Nếu bọn chúng làm chứng để phá hoại thì e rằng bửa nay ta khó lòng giải thích cho rõ được.
Bí Hiệp Thuờng Ðại Hải dường như còn nhớ mối thù cũ, không cần để Bộ Thiên Tinh giới thiệu đã cướp lời :
- Tam trang chúa vẫn bình yên chứ ? Chẳng hiểu Tam trang chúa còn nhớ được thầy trò ta không ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Thường huynh ! Khi nào tại hạ quên được Bí Hiệp Thường Ðại Hải...
Thường Ðại Hải lạnh lùng ngắt lời :
- Ba tháng trước Tam Trang Chúa được Thẩm Mộc Phong o bế đã đuổi ba thầy trò ta ra khỏi Vọng Hoa Lâu. Thái độ uy phong của Tam Trang chúa hôm ấy ta chẳng bao giờ quên được. .
Tiêu Lĩnh Vu cười lạt nói :
- Chỗ hiểu lầm của thầy trò đại hiệp rất sâu xa, xem chừng không thể dùng lời lẻ giải thích được.
Thường Ðại Hải dỏng dạc cười nói :
- Nếu Thường mổ chỉ tai nghe thì có khi còn là tiếng đồn thất thiệt. Nhưng chính mắt đã trông thấy, chẳng lẽ còn lầm được sao ?
Tiêu Lĩnh Vu có trăm ngàn điều muốn nói mà không biết nói sao. Chàng buông tiếng thở dài không đáp :
Bộ Thiên Tinh nói :
- Mấy vị đã biết nhau, vậy tại hạ bất tất phải giới thiệu...

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Bữa nay bọn tại hạ mời Tam trang chúa tới đây, chẳng có tiệc tùng chi hết, mà chỉ xin hỏi Tam trang chúa về mấy vụ công án đó xử trí thế nào ?
Lời nói của hắn đầy vẻ gay gắt.
Tiêu Lĩnh Vu chấn động tâm thần đáp :
- Xin các vị cứ hỏi. Tiêu Lĩnh Vu này mà biết là nói thật hết.
Bộ Thiên Tinh nói :
- Nếu vậy thì còn gì hay ? Người võ lâm chúng ta đã làm việc gì nên nhận lấy mới phải.
Trí Quang đại sư tuyên phật hiệu rồi hỏi :
- Tam trang chúa vừa đánh chết chín tay cao thủ võ lâm đủ tỏ võ công rất cao thâm. Lão tăng cũng có một tên sư điệt bị chết về tay Tam Trang Chúa. Cái đó chỉ đáng trách gã học nghệ không tinh, sống chết chẳng có gì đáng phàn nàn.
Nhưng lão tăng chưa hiểu tại sao Tam Trang chúa thi hành độc thủ để hại mạng gã ?
Tửu Tăng Bán Giới nghếch cặp mắt say rượu nhập nhèm nhìn Tiêu Lĩnh Vu một lúc rồi nói :
- Ðáng tiếc ôi là đáng tiếc ! ...
Lão lại lấy bầu rượu trên lưng mở nắp ra mà uống ừng ực một hồi rồi nói tiếp :
- Ðáng tiếc hạt minh châu liệng xuống đống phân.
Phạn Cái lạnh lùng nói theo :
- Ðáng buồn nhất là trái tim đã chết ! Hạng người này có đến cả gan ruột cũng chết rồi. Có nói với gã cũng như đàn gảy tai trâu thì thà rằng đừng nói cho đở mệt.
Tiêu Lĩnh Vu chau mày nghĩ thầm :
- Lão này ăn nói hồ đồ. Không hiểu lão mắng ai ?
Thật tình chàng đã hiểu lão mắng mình nhưng chàng cam tâm nhẩn nại.
Lão chưa nói đích danh tên chàng, chàng không tiện mắng lại.
Tiêu Lĩnh Vu hắng dặng một tiếng chưa tìm được câu đối đáp thì đột nhiên Sở Côn Sơn lớn tiếng :
- Lão ngư ông ở Tam Tương là người khiêm hòa, bạn giang hồ chẳng ai không kính trọng lão. Các hạ có thù hằn gì mà thi triển ám khí tuyệt độc để hại mạng lão ? Nếu mối thù này Sở mổ không trả thay thì tình giao kết ba chục năm há chẳng trôi theo dòng nước và khiến anh hùng thiên hạ chê cười ?
Mỗi câu nói của lão như một nhát trùy đánh vào trái tim Tiêu Lĩnh Vu,nhưng đầu óc chàng rối loạn không biết đáp thế nào.
Tửu Tăng Bán Giới quay lại nhìn Phạn Cái nói :
- Lão ăn xin thối tha này nói đôi lời chứ ! Người ta đều ra quân đầy đủ danh nghĩa. Chúng ta cũng không thể tự nhiên đánh bừa đánh ẩu được.
Phạn Cái thò tay vào sau lưng lấy ra một cái túi vải lớn, móc nắm cơm đút vào miệng vừa ăn vừa nói :
- Thần Hành Truy Phong Khách và Tửu Tăng, Phạn Cái hợp lại thành Phong Trần tam hửu. Tam trang chúa đánh Truy phong Khách chỉ còn thoi thóp thở. Nếu chúng ta không báo thù thì ra khiếp sợ bọn Bách Hoa Sơn Trang các vị ư ?
Mấy năm trước đây, Tửu Tăng, Phạn Cái đã vì Khâu Tiểu San mà bảo vệ Tiêu Lĩnh Vu. Nhưng khi đó chàng bé nhỏ ốm yếu. Bây giờ chàng khác trước nhiều. Huống chi Lam Ngọc Ðường đã giả đanh chàng nổi tiếng giang hồ từ trước. Nay chàng gia nhập minh ước với Bách Hoa Sơn Trang, cùng Thẩm Mộc
Phong tái xuất giang hồ, làm chấn động người võ lâm. Nhưng hai chàng Tiêu Lĩnh Vu thì chẳng ai phân biệt được chân giả.
Bộ Thiên Tinh khẻ đằng hắng một tiếng rồi nói :
- Thẩm Mộc Phong đã nổi tiếng ác gây thù không biết với bao nhiêu bạn hữu võ lâm mà kể. Ðời hắn giết người khó lòng đếm cho xiết được. Mười năm trước hắn bị anh hùng vây đánh thành trọng thương, đồng đạo võ lâm đều cho là hắn chết rồi, không ngờ nay hắn xuất hiện và được Tiêu Lĩnh Vu trợ giúp.
Tiêu Lĩnh Vu thấy bầu máu nóng sủi lên sùn sục không nhịn được nữa lớn tiếng ngắt lời :
- Thôi đừng nói nữa ! Các vị căn cứ vào bằng chứng nào mà đổ cho những người đó đều do Tiêu mổ giết chết ?
Bộ Thiên Tinh cười lạt đáp :
- Những người đó đuổi theo xe ngựa của Tam Trang chúa, chẳng phải Tam trang chúa thì còn ai vào đấy ?
Tiêu Lĩnh Vu xúc động hỏi lại :
- Có ai vào trông thấy không ?
Bộ Thiên Tinh ngập ngừng đáp :
- Tại hạ...
Tiêu Lĩnh Vu tưởng chừng bể óc, quát hỏi :
- Các hạ trông thấy ư ?
Bộ Thiên Tinh biến sắc vỗ tay hô :
- Ðem thi thể nhị gia ra đây.
Bỗng nghe trong rừng có tiếng đáp lại, rồi hai đại hán khiêng một xác chết từ trong rừng chạy ra.
Bộ Thiên Tinh nói :
- Ðặt xuống đấy !
Hai đại hán đặt xác chết xuống rồi lùi ra.
Tiêu Lĩnh Vu chú ý nhìn tử thi thấy người đó hai mắt trợn ngược, miệng còn vết máu mà lộ vẻ tức bực dường như chết không nhắm mắt.
Bộ Thiên Tinh lạnh lùng hỏi :
- Tam trang chúa đã nhìn thấy chưa ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Nhìn thấy rồi. Nhưng y không phải...
Bộ Thiên Tinh cực kỳ bi phẩn không chờ chàng nói hết câu đã ngắt lời :
- Nghĩa đệ ta đây bản tính hiền lành trái hẳn với ta. Y ghét kẻ dử như quân thù hằn. Không ngờ con người thiện lương phải chịu kết quả này. Trách thế nào mà y chẳng chết không nhắm mắt được.
Tiêu Lĩnh Vu xua tay nói :
- Bộ huynh...
Lúc này Bộ Thiên Tinh không kìm hãm nổi bi phẩn trong lòng, lớn tiếng quát :
- Ta đi sau y chừng ba, bốn trượng, chính mắt đã thấy y té xuống, chẳng lẽ còn giả được ư ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Sao Bộ huynh lại nhất định trong xe chỉ có một mình tại hạ ?