Xảo Phu Bổn Tiên (Chàng Giỏi Nàng Ngây)

Chương 54: Người phàm




Một ông lão già nua ngay lập tức xuất hiện trước mặt chàng, lão thở dốc, chòm râu dài hơn một thước dưới cằm bay phần phật theo gió, trông rất có cốt cách của một tiên gia, chỉ nghe thấy lão thở dài than vãn: “Haiz! Đến muộn mất rồi, muộn mất rồi.”

“Ông là ai?” Tư Không Tiểu Mễ liền giật chòm râu của lão, sẵng giọng nạt nộ.

“Aiya! Nhẹ chút nào! Sao ngươi giống Tiểu Hồ Điệp thế không biết, cứ thích giật râu của ta là thế nào hả?” Lão khẽ quất cây phất trần trong tay, một luồng lực công kích cực mạnh lập tức ào ào ập về phía Tư Không Tiểu Mễ, ép chàng phải lùi lại hai bước.

“Ta chính là Nguyệt Lão mà ngươi muốn phá miếu đây!” Mấy bữa trước, lão say mèm, ngủ không biết trăng sao gì, vừa mới mở mắt tỉnh dậy thì nghe thấy Hồng Nương tức tốc chạy vào bẩm báo tình thế nguy ngập của Tiểu Hồ Điệp. Nghe hung tin xong thì lão hốt hoảng, vội vội vàng vàng chạy đi ngăn cô nhất thời dại dột mà xuống tay hủy đạo hành tu luyện trăm năm của mình, nào ngờ, vẫn chậm một bước.

Tư Không Tiểu Mễ mừng đến phát điên: “Nguyệt Lão, xin ông cứu Tiểu Hồ Điệp với!”

Nguyệt Lão cúi người cẩn thận xem xét vết thương của cô rồi lại nhìn chân tay cô, cuối cùng lắc đầu: “Tiên căn một khi đã mất thì không thể trở thành tiên được nữa.”

Vừa mới nhen nhúm được một chút hi vọng thì câu nói của lão lại làm tâm can của chàng tan nát chỉ trong nháy mắt: “Thế thì ông cứ chờ ta hạ lệnh dỡ sạch miếu của ông đi!!!”

Nguyệt Lão chau mày, chỉ trích: “Ay. Anh bạn trẻ à, đừng có bốc đồng như vậy. Tốt xấu gì thì ta cũng là thần tiên, cậu phải có thái độ kính trọng với ta mới đúng chứ?”

Không nói thì chẳng sao, vừa nói một cái là Tư Không Tiểu Mễ liền kích động tột độ, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hai mắt đỏ ngầu như hai hòn than, hung tợn quát ầm lên: “Tiên tử dưới chướng của mình xuống trần gian gặp nạn nguy hiểm đến tính mạng thì chỉ biết kêu là: không thể cứu được! Ông là loại thần tiên quái quỷ gì thế hả? Đến tiên tử thân cận nhất cũng không thể cứu nổi, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn cô ấy biến lại thành bướm, người phàm bọn ta việc quái gì phải kính trọng, sùng bái ông hả?”

“Ai nói là nó sẽ biến lại thành bướm hả?”

“Không phải vừa nãy ông nói…” Đôi mắt đang ngập ngụa bi thương bỗng lóe lên tia hi vọng, tâm trí của chàng lập tức bay bổng lên tận không trung, lâng lâng khó tả.

“Ta bảo là không thể trở thành tiên được nữa, chứ có nói là biến lại thành bướm đâu nào?” Nói rồi, Nguyệt Lão ngồi xếp bằng, nhắm mắt, bắt đầu niệm chú.

Lúc này, kỳ tích bắt đầu xuất hiện. Một mùi thơm ngát bỗng lan tới, một đàn bướm không biết từ đâu bay lại, thoáng chốc đã che kín cả một mảng trời, trên lưng mỗi con bướm đều địu một hũ phấn. Khi bay gần đến Tiểu Hồ Điệp, chúng liền rắc hũ phấn lên người cô, sau việc thì bay đi. Rất nhiều bướm, rất nhiều phấn hoa, chỉ một chốc, người cô được đống phấn hoa sặc sỡ, dày đặc phủ lên, trông chả khác gì một nấm mồ hoa.

Nguyệt Lão rút ra một sợi tơ hồng, tung lên nấm mồ hoa, chớp mắt, nó liền kết thành một thể với đám phấn hoa, nháy mắt đã biến thành một cái kén bảy màu. Nguyệt Lão đứng dậy, tay cầm phất trần, lượn quanh cái kén ba vòng từ trái qua phải, rồi lại lượn từ phải qua trái ba vòng nữa, cuối cùng dừng lại, niệm to: “Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, thiên địa hữu tình, công đức vô lượng, trả lại hình người cho ta!”

Câu thần chú vừa được niệm xong, cái kén lập tức được tách ra làm đôi, trong làn sương trắng mờ ảo, một cô gái từ từ hiện ra. Cô gái đó mặc bộ váy tơ tằm bảy màu cực chất, khuôn mặt mỹ miều đẹp như hoa mẫu đơn, khí chất thuần khiết tao nhã như hoa lan, bước đi uyển chuyển như sen nở, thân hình mềm mại như cành liễu: “Tạ ơn Nguyệt Lão gia gia đã cứu mạng con.”

Nguyệt Lão thở dài: “Ngươi mất tiên căn, vốn dĩ sẽ phải biến thành bướm, tu luyện lại từ đầu, nhưng niệm tình ngươi vì muốn cứu người mà tự hủy đạo hành, nguyện hi sinh thân mình để tác thành lương duyên cho người khác, nghĩa cử cao đẹp này âu cũng là đã tích được rất nhiều công đức. Chính vì thế ta mới dám ra tay giúp ngươi trở lại hình người, chỉ tiếc tiên duyên đã tận, ngươi nay đã là người phàm, không thể cùng ta quay về thiên đình được nữa.”

“Vậy phải làm sao ạ?”

Nguyệt Lão cảm thấy cực kỳ áy náy, lúc đầu lão bắt cô xuống trần gian tu luyện còn bản thân thì ở trên thiên đình uống rượu say túy lúy, nhỡ mất thời khắc quan trọng nên mới khiến Tiểu Hồ Điệp trở nên như vầy.

“Chuyện đã đến nước này, chỉ còn cách bẩm báo đầu đuôi câu chuyện với Ngọc Hoàng đại đế, hi vọng Ngọc Hoàng sẽ cho phép ngươi được vào vòng luân hồi, dùng thân phận người phàm để tu công tích đức, kiếp sau ta sẽ đến đón ngươi về Nhân Duyên điện, tiếp tục làm tiên.”

Tiểu Hồ Điệp nghe không hiểu liền hỏi: “Thế là sao ạ?”

Cả một đêm bị giày vò, hết khổ lại vui, Tư Không Tiểu Mễ cuối cùng cũng lấy lại được sự minh mẫn: “Ý là: giờ cô đã bị giáng thành người phàm, phải ở dưới trần gian thêm mấy chục năm nữa, kiếp sau đầu thai thì sẽ được thành tiên!”

Nguyệt Lão vuốt râu gật gù: “Đúng thế!”

Hành động của lão vừa hay lại hợp với tâm ý của Tư Không Tiểu Mễ, chàng cười tươi như hoa: “Ha ha, cảm tạ Nguyệt Lão nhiều lắm. Yên tâm đi, miếu của lão, ta sẽ không ra lệnh dỡ bỏ nữa. Không những không phá bỏ mà còn được ta tán dương hết lời, khiến cho người người nhà nhà đều đổ xô đến thờ cúng lão nữa đó.”

Nghe xong, Nguyệt Lão không hề tỏ ra vui mừng mà lại nhăn mặt cười khổ: “Ay, anh bạn trẻ à, trước lúc cứu Tiểu Hồ Điệp, ta vẫn chưa được sự đồng ý của cậu đã tự tiện làm việc này, giờ mới dám nói, mong là cậu đừng trách ta nha.”

“Việc gì thế?” Tư Không Tiểu Mễ lo lắng không yên nhìn lão, hễ lão mở miệng ra nói câu nào là phải hít thật sâu để chuẩn bị tinh thần nghe câu nấy. Tin tốt, tin xấu cứ liên tiếp nhau, chẳng biết đâu mà lần…chàng bị xoay vòng vòng, chóng hết cả mặt, thót hết cả tim.

“Lúc cứu Tiểu Hồ Điệp ta đã dùng một sợi tơ hồng, chắc cậu cũng nhìn thấy rồi đúng không?”

“Đúng là có thấy nó, không ngờ tơ hồng của Nguyệt Lão lại hữu dụng đến thế. Không những có thể kết đôi thành lứa cho người phàm mà còn cứu được mạng của người khác nữa.” Chàng uốn lưỡi khen ngợi hết lời.

“Sợi tơ hồng ấy là của cậu đó!”

“Sao cơ?” Từ nhỏ đến lớn, đầu óc chàng vốn luôn nhanh nhạy, tinh thông mọi việc trên thế gian, nhưng vào thời khắc này thì lời của Nguyệt Lão lại khiến chàng mông lung không tài nào hiểu cho nổi.

“Mỗi người trên thế gian này chỉ có một sợi dây tơ hồng, tơ hồng của cậu đã bị ta lấy để cứu Tiểu Hồ Điệp mất rồi. Vì thế, giờ cậu không còn dây tơ hồng nào khác….” Nguyệt Lão ray rứt không dám nói hết câu.

Tiểu Hồ Điệp lập tức hiểu ý: “Thế có nghĩa là hắn không thể kết duyên cùng ai được nữa có đúng không ạ? Chẳng trách, khi xưa con nhờ người tính nhân duyên hộ hắn thì người lại không thể xem được, hóa ra là như vậy.”

Ai dè, Tư Không Tiểu Mễ lại thở phào nhẹ nhõm, ra chiều chẳng bận tâm cho lắm: “Chỉ cần cứu được Tiểu Hồ Điệp thì nhân duyên của ta có đáng là gì đâu.” Con gái dưới trần gian, chàng chẳng hề để mắt đến cô nào. Tơ hồng tặng cho cô tiên ngốc này là hợp lý nhất.

*

Tiểu Hồ Điệp bịn rịn không nỡ rời xa Nguyệt Lão, phải mất nguyên một canh giờ mới từ biệt xong, cô lôi ra một loạt danh sách các thần tiên trên trời hay cùng lão uống rượu ra để đếm rồi dặn lên dặn xuống, hết ngọt thì nhạt, kêu lão không được uống quá nhiều rượu. Nguyệt Lão nhăn mặt thầm kêu khổ nhưng vẫn không thể không nghe. Song, nếu cứ để cô thao thao bất tuyệt thì ba ngày ba đêm sau cũng không thể hết chuyện, Tư Không Tiểu Mễ nôn nóng, chồn chân, không nhịn được liền lôi cô đi một mạch.

“Đi đâu???” Tiểu Hồ Điệp vội hỏi.

Chàng bực bội trợn mắt nạt nộ: “Ta đi đâu cô đi đấy. Có nợ thì phải trả, nếu kiếp này không trả hết thì kiếp sau đừng có hòng đòi làm tiên!”

“Thế ta phải trả kiểu gì bây giờ?” Gã này sao mà băm trợn dữ vậy, sợ quá!

“Đợi ta nghĩ ra rồi sẽ nói cho cô biết!” Chàng lại đanh mặt cảnh cáo cô: “Mạng của cô là do ta cứu, cho nên cô thuộc về quyền sở hữu của ta. Về sau, hễ cô làm gì đều phải hỏi ý kiến ta trước, nếu ta không chấp thuận thì cô đừng có hòng mà đòi tự mình làm chủ, nghe rõ chưa?”

“Gì chứ? Mạng của ta là do Nguyệt Lão cứu cơ mà, liên can gì đến ngươi?”

Chàng liền nổi cơn tam bành: “Ta nói ta cứu thì chính là ta cứu! Cô đã hồi sinh lại rồi cơ mà, sao vẫn đầu óc vẫn trì độn thế hả? Ngay cả ân nhân cứu mạng cũng không rõ là thế quái nào hả?” Đáng lẽ lúc nãy phải thương lượng với Nguyệt Lão trước, bảo lão tẩy phăng não của cô ta đi thì mới đúng, đỡ phải lúc nào cũng ức hộc máu vì mấy câu nói ngu ngốc của cô ta nữa.

“Ta không có ngốc!” Tiểu Hồ Điệp lên tiếng phản bác.

“Biết rồi, biết rồi, đói chưa hả?” Chàng lảng sang chuyện khác.

Không nói thì chẳng sao, vừa nhắc đến một cái là bụng cô liền kêu lên rồn rột. Cô bèn gật như giã tỏi.

“Cô có biết ai là người nấu ăn giỏi nhất thế gian này không?”

“Bạch chưởng quầy của Vân Trung Khách!” Mấy ngày gần đây, ngày nào cô cũng lê la ở Vân Trung Khách để chực ăn mà.

“Sai!”

“Thế là ai?” Trí tò mò của cô được chàng khiêu khích thành công.

Chàng liền đắc chí vênh mặt lên tự hào đáp: “Là mẹ của ta. Giờ ta sẽ dẫn cô đi gặp mẹ!”

Cho cô công chúa Anh Hoa đó giật mình chết giấc luôn!