Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu




Tiếng gào thét bên tai Phượng Hiên qua đi, Cốc Nhược Vũ theo bản năng leo lên ôm lấy cổ Phượng Hiên, ban đầu nàng sợ tới mức nhắm mắt lại, nhưng giọng nói mang theo ý cười của Phượng hiên lại vang lên: “Ha ha, nương tử, mở to mắt, đừng sợ, có vi phu đầy hứa hẹn ở đây!”

Giọng nói của hắn làm cho nàng cảm thấy an tâm, Cốc Nhược Vũ chậm rãi mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn bọn họ trên không trung, ngắm ngắm phía dưới, nhìn thấy Phượng hiên thỉnh thoảng mới dùng lực một lần, nàng tròn mắt chớp chớp, cảm thấy như vậy thật mới lạ, hơn nữa có hương vị hoài niệm, là cái cảm giác kia trong trí nhớ của nàng.. , Cốc Nhược Vũ vui vẻ cười khanh khách lên.

“Chúng ta giống chim nhỏ!” Lời nói của hai mươi tuổi cùng ba tuổi vẫn giống hệt nhau

“Nương tử, nàng thích không?” Ôm người yêu mến, hai mắt Phượng hiên cười đến híp lại thành đường chỉ, trong lòng tràn đầy cảm giác thỏa mãn.

“Thích.”

“Vậy sau này chỉ cần nương tử muốn, thì vi phu sẽ mang nương tử bay bay! Được không?”

“Được.” trên khóe miệng của Cốc Nhược Vũ giương lên, tựa đầu vào vai hắn, đầu nhỏ hơi hơi điểm hai cái.

Ha ha, hắn Phượng hiên chỉ biết mang nương tử thân ái của mình bay bay!

“Hiên.”

“Um?”

“Nói với chàng một việc, không cho phép chàng cười ta!”

“Không cười! Chuyện gì?” Nương tử của hắn muốn chủ động nói cho hắn biết, ha ha! Thật tốt quá! Phượng hiên vui mừng, nhìn sang nương tử trong lòng, có chút tò mò là chuyện gì.

Nói nhỏ, Cốc Nhược Vũ nói chuỵện nàng đem Hiên ca ca thành Tiên ca ca, sớm một lần, trễ một lần, bẩm báo chuyện này, khẩn cầu cái kia, chưa bao giờ gián đoạn. Nói xong, nàng cùng vô tội đáng yêu nhìn phu quân, nàng không phải cố ý đem phu quân làm thần tiên để khẩn cầu!

Phản ứng đầu tiên của Phượng hiên là lảo đảo dưới chân một cái, nghĩ rằng thì ra là thế, hắn rốt cuộc đã biết hắt xì hơi sớm muộn gì cũng không gián đoạn là từ đâu mà đến. Lập tức thấy hắn cười có chút khoa trương, ngoài dự kiến của Cốc Nhược Vũ, dương dương đắc ý nói: “Nương tử, nàng muốn coi vi phu thành tiên nhân, vi phu cũng sẽ không phản đối! Phải biết rằng, vi phu cùng tiên nhân kỳ thật cũng không kém nhiều lắm, ít có việc gì mà không làm được!” Ha ha, hắn Phượng hiên trong cảm nhận của nương tử thân ái mạnh mẽ giống như thiên nhân, địa vị tôn quý a!

Cốc Nhược Vũ đối với phản ứng của hắn dở khóc dở cười, rốt cục phát hiện ra phu quân của nàng không biết khiêm tốn là gì. Tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng đấm hắn, gắt giọng: “Đừng cười khoa trương như vậy, chúng ta cần phải quay về, sắc trời đã tối, cha mẹ sẽ lo lắng của chúng ta.”

“Được, nương tử!” Nói xong, không quên hôn một cái, Phượng hiên quang minh chính đại trộm hương, xoay người ở trên nóc nhà nhà người ta nhảy lên lại nhảy lên, quay về Cốc gia.

Trong gió đêm, chỉ nghe thấy trong không trung một chút thanh âm nho nhỏ, người nào đó vui sướng chờ đợi hỏi nương tử thân ái nói : “Nương tử, tối nay Lượng nhi ngủ cùng cha mẹ, được không?”

“. . . . . .” Nàng cũng không thể cho rằng không nghe thấy?

Ha ha, không trả lời tức là đồng ý, Phượng hiên trong lòng vui sướng một ưu việt khác của việc có cha mẹ chính là có thể quấn lấy mẹ vợ ban đêm mang bé con đi, sau đó, hắn rốt cục có thể động phòng chi dạ giống như hôm nay, cùng nương tử thân ái làm chuyện tình ân ân ái ái.

Khi hắn ôm Cốc Nhược Vũ về đến Cốc gia, nhảy xuống nóc nhà, đi vào trong viện, chỉ thấy vợ chồng Cốc thị đứng ở nơi đó đợi bọn họ đã nửa ngày.

“Tại sao lâu như thế, đã trễ thế này!” Mai Bình chạy đến trước mặt nữ nhi, ngắm trên dưới, xem nàng có bị sợ hay không, kết quả phát hiện ra nàng rất tốt, chỉ là khóe mắt mang theo ý cười, sắc mặt thẹn thùng hiện hồng mà thôi, đúng là bình thường.

“Nhược Vũ, người đi theo các con, chúng ta cũng đã sắp xếp xong xuôi, nếu không có chỗ đi, cha sẽ để cho bọn họ ở lại, ở tại bên kia.” Cốc Lương Thừa chỉ vào một hướng nói.

“Vậy thì tốt quá.” Cốc Nhược Vũ lúc này mới nhớ tới Cung hoàng bọn họ, lại nhìn thấy Cung hoàng, Cung vu cùng Phượng tiêu ba người cũng đứng ở trong viện, cảm thấy có chút ngượng ngùng hướng bọn họ gật gật đầu.

“Đã trễ thế này rồi, trên đường hẳn mệt nhọc đi, nên sớm nghỉ ngơi, Hiên nhi, con cùng Nhược Vũ ở gian phòng kia .”

“Được, nương!” Một tiếng kêu này cực kỳ thân thiết, người nào đó bắt đầu ảo tưởng tối nay có thể như vậy như vậy đối với nương tử thân ái của hắn, hắc hắc hắc! Vui mừng đắc ý! Um? Nhưng lại nghe thấy lời tiếp theo của Mai bình…..làm cho Phượng hiên thiếu chút nữa cười không nổi, hiển nhiên hắn cao hứng quá sớm rồi!

“Nhưng, tối hôm nay Nhược Vũ ngủ cùng nương, được không?” Mai bình làm cho tiểu ác ma nào đó ngoài ý muốn bị lẻ loi, cướp người.

Gì? Không cần a ——! tiểu ác ma trong lòng Phượng hiên kêu thảm thiết, nhìn trông mong nhìn nương tửt hân ái, chờ đợi nàng nói không.

Cốc Nhược Vũ biết hắn đang suy nghĩ gì, quay lại cho hắn một biểu tình tiếc nuối, đáp ứng mẫu thân.

Vì thế, tiểu ác ma im lặng kêu đau ở bên trong, Cốc Nhược Vũ bị mang đi, đêm dài đằng đẵng, bỏ lại hắn phu quân đáng thương này, nương tử cùng nhạc mẫu đại nhân ở một phòng.

Ai, được rồi, hắn bất đắt dĩ lùi một bước, đành phải ngủ cùng nhi tử, tiểu ác ma cúi đầu, đột nhiên hắn nghe thấy tiếng nói chuyện của Cốc Lương Thừa, sau đó phát hiện ngay cả chuyện đấy cũng là hy vọng xa vời.

“Hiên nhi a!”

“Cha, chuyện gì?”

“Đã quên nói với con rồi, Lượng nhi chắc là mệt mỏi, nên đã ngủ rồi, đêm nay nó ngủ cùng ta, ha ha! Con hãy từ từ nghỉ ngơi đi!”

Phượng hiên cảm thấy gió lạnh thổi thổi ở phía sau, lá khô bay bay, trong lòng lành lạnh, ô, hắn bị thê nhi vứt bỏ!

Cốc Lương Thừa thấy Phượng Hiên mặt xụ xuống, cảm thấy vẻ mặt của hắn rất đáng yêu, hơn nữa biết trong lòng hắn muốn điều gì, vì thế vừa cười vừa nói một câu, “Hiên nhi a, ngày còn dài, liền cả đêm hôm nay, đêm mai cha cùng mẹ sẽ đem Nhược Vũ trả lại cho con.”

“Ha ha, Dạ!” Phượng hiên cười có chút xấu hổ.

“Um, đồng thời đem Lượng nhi cũng trả lại cho con, được không?” Cốc Lương Thừa cố ý lại thêm một câu.

Lúc này, đầu Phượng hiên lắc giống như trống bỏi, kiên quyết phản đối.

Ha ha ha, con rể phản ứng rất buồn cười! Cốc Lương Thừa cười rồi.

Ai, ô ô, tối nay hắn thật đáng thương, nương tử không ở bên người, ngay cả nhi tử cũng bị mang đi, Phượng hiên ai oán một trận, khóe mắt thoáng nhìn ba người Phượng tiêu đã đi đến bên cạnh hắn, cùng đợi, giống như có việc.

Ba người Cốc gia đều đã vào nhà, Phượng hiên nghiêm mặt lại, cầm cây quạt trong tay mở lại hợp, sau đó đi về phòng của mình, ý bảo ba người phía sau đuổi theo.

Vào phòng, đóng cửa lại, Phượng hiên ngồi ở bên giường, nghiêng dựa vào đầu giường, một bộ dáng lười biếng, thưởng thức cây quạt trong tay nói: “Nói đi, chuyện gì!”

“Chuyện chúa thượng cần điều tra toàn bộ đã điều tra rõ” Nói xong, Phượng tiêu đưa lên một phong thư.

Muốn nói đến mật thám của Cung gia, chỉ cần nói là mau mà nhanh nhẹn, lúc này một tá về báo cáo thân thích của Cốc gia đã đến trong tay Phượng hiên, mỗi người, từ nhỏ đến lớn, ưu điểm nhược điểm, chỉ sợ ngay cả chuyện giết chết qua một con kiến cũng đều được viết vào. Đương nhiên, về chuyện giết hại từng người ba người Cốc gia đều đã rõ ràng rành mạch, đến tột cùng tại sao lại rõ ràng như thế, công lao đều thuộc về lão tam không có đầu óc Tề Hiểu An của Tề gia, ba chén rượu vào bụng, ngươi hỏi một câu, hắn trả lời mười câu, nói so với ngươi muốn biết còn nhiều hơn, vì thế chuyện năm đó Tề gia âm thầm bàn bạc để cho hắn cứ như vậy thông báo với một trong những mật thám của Cung thị.

Nhìn chủ tử nhà mình vừa đọc thư kia, khóe miệng vừa nhếch lên, ánh mắt sâu không lường được, biết rõ tính cách chủ tử nhà mình Phượng tiêu âm thầm thay chúa thượng sắp xếp danh sách những con chuột này theo mức độ tình cảm từ cao, bọn họ tự cầu nhiều phúc đi! Chúa thượng từ trước đến nay mà đùa người là không lưu tình !

Đóng thư lại, Phượng hiên dùng lực đem trang giấy cầm trong tay hoá thành bột phấn, tán loạn xuống đất, ngữ điệu không chút để ý: “Tiêu, phái người báo cho Hoắc Uy Thâm biết, bản tông chủ muốn tháng sau quay về Kiền Đô, gọi hắn đến xử lý!”

Bỗng nhiên nghe thấy uy tên Uy Thâm, Cung hoàng cùng Cung vu nhất sửng sốt, Ơ? Cái người Hoắc Uy Thâm kia mới nhậm chức hình bộ thượng thư nửa năm không phải đầu sỏ gây nên hại chúa thượng lần này bị mất chức điều tra hay sao?

“Dạ!” Phượng tiêu lên tiếng trả lời, hắn một chút cũng không kinh ngạc, ở bên ngoài, người trong triều chỉ sợ đều cho rằng Hoắc Uy Thâm kia là cùng chúa thượng đối địch, nhưng kỳ thật hắn căn bản là người do chúa thượng vì chuẩn bị chuyện từ nay về sau mà đặc biệt đề bạt đi lên.

“Nhưng quầy hàng trong sân viện này nghĩ biện pháp giải quyết, quá ồn!”

“Dạ!”

“đám ăn mày trong hậu viện này cũng nghĩ biện pháp bắt đi, quá nhiều người rồi!”

“Dạ!”

“Phượng thúy hầu hạ phu nhân khi nào thì đến?”

“Khoảng trong một hai ngày.”

“Thủ phủ Tây Bắc là ai, đã người biết chưa! ?”

“sản nghiệp của thủ phủ Tây Bắc không phải là của Cung thị chúng ta đấy sao? Chúa thượng ngài vẫn không cho người ngoài biết, cho nên bên ngoài cũng không biết thủ phủ Tây Bắc là ai.”

“Uh, tốt lắm! Kêu thủ phủ Tây Bắc làm một chút chuyện trấn động, trong vòng một tháng, một phần ba sản nghiệp ở Kiền Đô cũng cho hắn.”

“Là nhượng toàn bộ sản nghiệp của Cung thị ở Kiền đô đổi đến danh nghĩa thủ phủ Tây Bắc sao?” Mọi người đều cho là năm đó Cung gia đã kết thúc mọi việc làm ăn ở Kiền Đô căn bản chính là giả dối, chỉ thay đổi cái tên, đổi lại chủ sự, những người đó cũng là người của Cung gia, đối ngoại, cũng là thân phận người Cung gia mà thôi.

“Đúng! Lại làm cho người ta rải tin tức thủ phủ Tây Bắc chuẩn bị chuyển chỗ ở đến Kiền đô, di cư đến Kiền Đô !”

“Dạ!”

“Phân phó xuống tiếp, nhạc phụ nhạc mẫu của ta xưng hô phải dùng hết lão thái gia cùng lão phu nhân! Một tháng sau, bọn họ lấy thân phận thủ phủ Tây Bắc tiến vào chiếm giữ Kiền đô, đừng cho người khác biết là nhạc phụ nhạc mẫu của ta, đã hiểu chưa?

“Dạ!” Chúa thượng lại muốn trêu đùa người nào! ? Gióng trống khua chiêng ầm ĩ gây sức ép lớn như vậy

“Tề Hiểu Hổ cùng Mai Hiển Diệu đều ở Hàn Lâm viện, ha ha, Tiêu, ngươi nói, ta có kịp phân phối chức quan cho bọn họ không?” Phượng hiên cười đến âm hiểm.

“Đương nhiên.” Tháng sau quay về Kiền Đô, chúa thượng nhất định sẽ quan phục nguyên chức, thân là Lại bộ Thượng Thư, muốn phân như thế nào thì sẽ phân như thế!

“biểu ca của Phu nhân, tất nhiên cũng là biểu ca của ta rồi, ha ha, người trong nhà, đương nhiên phải chiếu cố thật nhiều, đến Lại bộ tốt lắm, như vậy, có ta ở đây, sẽ không chịu bị khi dễ!” Hắn sẽ từ từ mà chiếu cố bọn họ !

“. . . . . .” Phượng tiêu không nói gì, tự động đem đoạn văn trên phiên dịch như sau: kẻ thù của phu nhân, chính là kẻ thù của chúa thượng, hắc hắc, kẻ thù, đương nhiên phải chỉnh đến chết, đến Lại bộ, như vậy, tương đối dễ dàng, có chúa thượng ở đó, chỉ biết sẽ bị chúa thượng chỉnh mất đi nửa cái mạng, thế thôi!

An bài mọi chuyện đều không sai biệt lắm, Phượng hiên lại để cho Phượng tiêu an bài người đi chuẩn bị quần áo cho ba người Cốc gia, hạn chế các đồ linh tinh, lai sai hắn đem thuốc chuẩn bị tốt, muốn sáng mai bắt đầu bôi thuốc cho nương tử thân ái, ưm, đưa cho cha mẹ cũng dùng một chút, bọn họ nhìn qua quá mức tang thương, hoàn toàn không có bộ dạng thủ phủ, Phượng hiên nghĩ như vậy, sau đó vẫy vẫy tay, nói hắn mệt mỏi, ý bảo bọn họ có thể lui xuống.

Vì thế, tuy nói vườn không nhà trống, nhưng Phượng hiên vẫn ngủ cực say, chuyện báo thù sớm đã có dựa bàn, chỉ chờ để thực thi thôi, chờ mong thời gian báo thù tốt đẹp đến nhanh một chút, hắn là có một đêm ngủ thật ngon!