Xích Long Châu

Chương 27: Hồi Phong Đảo





Phần vì không biết điều động chiếc thuyền, khiến nãy giờ dù loay hoay mãi vẫn chỉ làm chiếc thuyền cách bờ một quãng ngắn rồi thôi. Phần vì không thể làm ngơ mãi trước cảnh hà như hoa vừa kêu khóc vừa cuống cuồng chạy đi chạy lại trên bờ như muốn đuổi theo chiếc thuyền. lưu thái hoài bèn ném bỏ mái chèo qua một bên và gọi vọng vào:
ta có thể biến thành Huyết Ma bất kỳ lúc nào, nàng đòi theo, vậy là nàng không sợ ư?
Như Hoa đáp qua tiếng nấc:
Muội không sợ, cũng như mọi người ở đây vẫn không có ai sợ. Sao tướng công lại nóng nảy, quyết liệt bỏ đi?
Thái Hoài thở dài:
- Ta không nóng nảy. Ta cũng không bỏ đi. Ta chỉ muốn tìm một nơi chỉ có một mình ta để tiến hành một việc mà nếu có hậu quả gì cũng không đến nỗi liên lụy đến nhiều người.
Như Hoa đưa tay gạt lệ:
- Muội cũng giải thích với mọi người như thế và họ đều hiểu. Vì hiểu nên mọi người đã đồng ý cho muội đi cùng với tướng công, theo đề xuất của chính muội.
Thái Hoài lắc đầu chán nản:
- Mẫu thân ta thì sao?
- Lệnh đường chỉ nói, nếu số tướng công phải chết thì đã chết từ lâu rồi. Nhưng do Thiên Ý nên tướng công vẫn sống. Vậy vì cớ gì Hóa Công lại bắt tướng công phải trở thành đại ác ma? Và lệnh đường đã giao phó tướng công hoàn toàn cho cao xanh.
Thái Hoài cảm thấy có phần nào nhẹ nhõm:
- Lão chủ mẫu thì sao?
- Người bảo tướng công đang là Môn Chủ Đông Hải Môn, những gì do tướng công tự định đoạt chính là mệnh lệnh, mọi người phàm là môn nhân bổn môn không được phản kháng.
Thái Hoài thở hắt ra:
- Vậy còn nhạc phụ? Lệnh tôn dám giao sinh mệnh nàng cho ta sao?
Như Hoa e lệ và hai mắt thì bừng bừng sáng:
- Gia phụ bảo: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu xướng phụ tùy. Người còn bảo quyết định thế nào thì tùy muội.
Thái Hoài chấn động:
- Còn nàng? Nàng...
- Chàng đi đâu thiếp cũng nguyện ý theo cùng. Thiếp không nỡ xa chàng lẽ nào chàng lại nỡ bỏ thiếp?
Vút!
Với thân pháp Bách Cầm thượng thặng Lưu Thái Hoài đã từ trên thuyền lăng không lao vút vào bờ:
- Được. Ta sẽ không rời nàng và sẽ không bao giờ để nàng xa ta.
Cầm tay nàng, Thái Hoài vừa định nhấc nàng lên và phi thân quay lại thuyền thì chợt nghe quanh đó có tiếng động lạ.
Hoài nghi. Thái Hoài làm tỉnh hỏi khẽ nàng:
- Muội đến đây không chỉ có một mình?
Lập tức có tiếng cười vang lên:
- Thân thủ quả cao minh, thuộc hạ có giao nữ nhi cho Môn Chủ cũng hoàn toàn yên tâm. Ha...Ha...
Thái Hoài và Như Hoa cùng kinh ngạc khi tận mắt thấy từ một hốc đá nhỏ bình thường nằm cách mặt nước biển không bao xa đang tuần tự chui ra nào là Hà Như Nguyệt, Khúc Liễu Châu, nào là Ngũ Chỉ Bà Bà, Lão chủ mẫu và thân phụ của Như Hoa.
Phụ thân nàng vẫn cười:
- Đừng quá kinh ngạc như vậy? Không lẽ ở Đông Hải Môn nàu chỉ có một mình nha đầu ngươi là biết tạo ra bí đạo để thi thoảng lẻn ta ra khơi và dò xét từng hành tung của những kẻ mà ngươi nghi ngờ? Ta là Đường Chủ Chấp Pháp Đường, đương nhiên cũng phải có phương cách riêng của ta chứ. Ha....ha...
Thái Hoài chợt hiểu:
- Nhạc phụ và mọi người muốn tiễn đưa bọn tiểu tế?
Lão chủ mẫu gật đầu:
- Không thể không tiễn nếu sau này muốn có một ngày nghinh tiếp ngươi trở về. Đó là tập tục từ bao đời nay của Đông Hải Môn chúng ta.
Càng hiểu rõ thêm, Thái Hoài gật đầu và cất cao giọng:
- Bổn môn chủ ắt có ngày quay về. Mong tất cả tự bảo trọng. Cáo biệt!
Và thật nhanh, thiếu hiệp bật tung lên cao, ung dung đưa Như Hoa từ bờ vượt đến thuyền.
Có Như Hoa điều động chiếc thuyền mới chịu tách bờ và từ từ vượt song ra khơi.
Dõi nhìn vào bờ, hai mắt Thái Hoài vụt cay xè khi thấy mọi người vẫn đứng đó ngó theo và đưa tay vẫy mãi cho đến lúc tất cả đều trở thành những chấm đen nhỏ xíu.
Tay của Như Hoa chợt đặt lên vai chàng:

Muội hỏi mãi vẫn không nghe thấy tướng công đáp lời. Chúng ta sẽ đi đến đâu?
Thái Hoài quay lại, và không ngại cho Như Hoa nhìn thấy đôi mắt đã hoe đỏ của bản thân:
Chỉ tại ta mải nghĩ về mọi người thôi! Còn đi đâu ư? Đến Trung Nguyên thì quá sớm, nhưng không lẽ cứ lênh đênh mãi trên đại dương?
Nàng cười gượng và chấp thuận để những giọt lệ ngậm ngùi của buổi chia tay lâu dài:
Cách đây không xa có một nơi gọi là Hồi Phong Đảo. Hay là chúng ta đến đó, tướng công sẽ có một nơi yên tĩnh luyện công?
Hồi Phong Đảo? Danh xưng này có ý gì?
Nàng giải thích:
Không một ai rõ. Chỉ biết rằng thường khi phong ba bão tố qua đi thì ở Hồi Phong Đảo vẫn có gió cuồn cuộng một lúc lâu sau đó mới tan. Có lẽ vì thế mà có tên là Hồi Phong Đảo.
Thái Hoài mỉm cười:
Rất có thể đó là nơi Hải Long Vương ẩn mình. Ta đang muốn luyện công phu Tiềm Long, có đến chỗ Hải Long Vương cũng là phù hợp.
Như Hoa cười theo:
Tướng công thật khéo đùa. Chỉ sợ Tiềm Long chưa luyện xong đã bị Hải Long cuốn đi mất thì muội biết ở với ai?
Kéo Như Hoa sát lại, Thái Hoài thầm thì:
Nếu ta có bị Hải Long cuốn đi thì cũng quyết nắm giữ nàng theo, như thế này này.
Đỏ mặt, Như Hoa vùng thoát ra:
Thuyền đi chệch hướng rồi kìa. Thôi, để muội điều động thuyền, không đùa với tướng công nữa.
Không muốn để nàng xấu hổ lâu, Thái Hoài tuy theo chân nhưng vẫn nhanh nhảu giải thích:
Nàng phải chỉ ta cách điều động thuyền. Để khi nàng cần nghỉ ngơi đã có ta thay thế!
Và tình thế đã xảy ra đúng như vậy, có thể nói là quãng thời gian đầy ắp những hạnh phúc nhất của họ, đôi nam thanh nữ tú vẫn trong vòng lễ giáo cho dù chỉ có một mình họ với đại dương bao la.
Hồi Phong Đảo đã chìm vào bóng đêm, chỉ gây cho Thái Hoài một ấn tượng đó là một mãnh hổ đang thu mình chờ đợi con mồi đến gần.
Đem ý nghĩ đó nói cho Như Hoa biết. Chàng không ngờ đã vô tình tạo cho Như Hoa nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng nép người vào chàng:
Nếu đó là mãnh hổ thì thôi, chúng ta đừng đi đến đó nữa. Chờ khi trời sang, muội sẽ đưa tướng công đến một đảo khác.
Chàng phì cười:
Ta chỉ vui miệng ví như thế thôi, sợ gì chứ? Nếu nàng vẫn sợ thì cứ tạm ở đây chờ ta. Ta sẽ đo thám sát một vòng rồi quay lại ngay.
Nàng vẫn phản kháng:
Tướng công đừng đi. Hoặc nếu có đi thì cả hai chúng ta cùng đi.
Đẩy nàng lùi ra, chàng cười lớn:
Nàng sợ ta không thể quay lại sao? Yên tâm đi, dẫu có Hải Long Vương bắt ta cũng không ngại. Huống chi ta đến đây là để luyện công phu Tiềm Long có trong Xích Long Châu? Ha...ha...
Và Thái Hoài phi thân lên bờ, chạy quanh Hồi Phong Đảo.
Tất cả đều yên tĩnh chỉ trừ một tiếng kêu như tiếng gió hú trong đêm trường mênh mang vọng đến tai Thái Hoài:
Xích...Long .... Châu...
Sợ nghe lắm, Thái Hoài ngừng lại ngưng thần nghe ngóng.
Lần này âm thanh nghe rõ hơn:
Muốn cứu mạng Như Hoa, hãy trao Xích Long Châu cho ta...!
Thái Hoài thần tình chấn động. Thái Hoài vội tìm lối quay trở lại.
Thế nhưng, ở quanh Hồi Phong Đảo đâu cũng chỉ toàn là nước, bóng dáng của chiếc thuyền mà Thái Hoài vừa rời đi không còn nhìn thấy đâu nữa.
thật sự lo ngại, Thái Hoài hướng mặt về tứ bề gọi váng lên:
Như Hoa...! Nàng ở đâu? Kẻ nào vừa bắt giữ Như Hoa hãy lên tiếng đi!!
Đáp lại sự lo lắng của Thái Hoài vẫn là lời hô hoán mơ hồ, không rõ xuất xứ như lúc nãy:
Muốn cứu mạng Như Hoa, hãy giao Xích Long Châu cho ta. Thái Hoài...!!
Cuống cuồng, Lưu Thái Hoài càng chạy loạn hơn và càng gòa loạn hơn:
Như Hoa! Nàng ở đâu?! Kẻ nào dám bắt giữ Như Hoa của ta?
Những tràng cười lồng lộn vang đến:
Ngươi không nhận ra âm thanh của ta sao? Ta là Đoàn Chí Hải đây! Ha...ha...
Ở chỗ mơ hồ nào khác thì tiếng cười lại khác:
- Bổn nhân là Đường Chủ Ngoại Môn đường đây! Ngươi không nhận ra sao? Ha...ha...
Có thể nói cả tám phương tứ hướng đều có những tiếng cười vang vọng, và tất cả đã và đang làm cho Lưu Thái Hoài phát cuồng vì lo cho Hà Như Hoa:
Ta là Chung Hộ Pháp đây? Ngươi đã nhận ra chưa, Thái Hoài? Ha...ha...
Tả Hộ Pháp chính là ta. Ha...ha... ngươi chớ quá lo cho Như Hoa. Ha...ha...
Hãy giao nộp Xích Long Châu cho Hồ mỗ, Như Hoa vì thế sẽ toàn mạng! Ha...ha...
"Môn Chủ và Hoạt trưởng lão vùng Tứ vị Hộ pháp đã đoạt thuyền bỏ chạy". Câu bẩm báo ngày nào chợt hiện trở lại trong tâm trí Lưu Thái Hoài. Đủ cho chàng biết bọn người này vì lý do nào đó đã không chạy đến Trung Nguyên mà vẫn cứ quanh quẩn gần Đông Hải Môn và đã tình cờ đến Hồi Phong Đảo trước cả chàng và Như Hoa...
Không thể nghĩ bọn chúng vì biết trước nên chờ sẵn chàng ở tại Hồi Phong Đảo này, Lưu Thái Hoài cố dằn nén cơn giận dữ và quát lên thật to:
Đoàn Mẫn Chung, hãy giao trả lại Như Hoa cho ta. Xích Long Châu sẽ thuộc về ngươi.
Có một khoảnh khắc yên lặng, Lưu Thái Hoài biết đó là khoảng thời gian cho Đoàn Mẫn Chung suy nghĩ để tìm hiểu tại sao chàng biết rõ y là Đoàn Mẫn Chung thay vì phải xem y là Đoàn Chí Hải như y vừa tự nhận.
Còn chưa biết những gì mình vừa đoán đúng hay là sai, Thái Hoài chợt nghe thanh âm Đoàn Mẫn Chung vang lên:
phía trước, cách ngươi năm trượng một đỉnh đá nhô cao trên mặt nước ngươi hãy đặt Xích Long Châu lên đó nếu ngươi vẫn muốn Như Hoa toàn mạng.
Năm trượng, một khoảng cách hoàn toàn không xa nếu so với thân pháp Bách Cầm, vì nghĩ như thế nên Thái Hoài đáp ứng:
Ngươi không thể có Xích Long Châu nếu chưa giao Hà Như Hoa nguyên vẹn cho ta!
Đặt xong Xích Long Châu lên đỉnh đá, Lưu Thái Hoài lùi về và nghe Đoàn Mẫn Chung hỏi tiếp:
Xích Long Châu sao không còn sắc đỏ?
vẫn là vô hại nếu giải thích, Lưu Thái Hoài tự tin và giải thích:
Lúc ta cầm Xích Long Châu trong tay và vận công đã vô tình làm cho màu đỏ của Xích Long Châu biến mất!
Nhưng bên trong vẫn còn ẩn tàng công phu Tiềm Long chứ?
Lưu Thái Hoài tỉnh ngộ, hóa ra trước lúc rời xa Hà Như Hoa những gì chàng nói với nàng bọn chúng đều nghe thấy hết.
Chàng thừa nhận:
Vẫn còn. Và ngươi nên biết đó chẳng phải là công phu dễ luyện đâu.
dễ hay khó, điều đó có liên quan gì đến ngươi? Hãy lùi xa hơn nữa và chuẩn bị tiếp nhận Hà Như Hoa. Ta sắp ném cho ngươi.
Lưu Thái Hoài chợt cười vang:
Có lẽ không cân đâu. Ha...ha...
Và như bóng u linh, Lưu Thái Hoài chợt lao vút vào một động khẩu tối đen chỉ cách mép bờ nước biển chừng ba trượng.
Vút!
Đúng như Thái Hoài nhận định, thanh âm của Đoàn Mẫn Chung lúc nãy quả nhiên xuất phát từ bên trong động khẩu này.
Nhưng đó là chuyện lúc nãy. Còn bây giờ thì khác, thanh âm của Đoàn Mẫn Chung chợt vang lên, lần này là ở bên ngoài:
Ngươi tự chui đầu vào tử địa rồi, Thái Hoài. Và ta vẫn ung dung tiếp nhận Xích Long Châu, vẫn bắt giữ Hà Như Hoa trong tay. Ha...ha...
Lưu Thái Hoài càng thêm kinh tâm khi nghe ở ngay bên ngoài động khẩu vang lên tiếng đá nặng nề dịch chuyển.
Ầm...Ầm...!!
Và,
Rào...Rào...
Biết có biến, Lưu Thái Hoài phóng người lao ngược trở ra.
Vút!
Nào ngờ chỉ suýt nữa là Lưu Thái Hoài bị loạn thạch đè bẹp.
Loạn thạch đang rơi và làm bít dần lối xuất nhập động khẩu là lối mà Thái Hoài vừa lao vào.
Ầm! Ầm!!

Rào...Rào...
Phẫn nộ, Lưu Thái Hoài điên cuồng quật nhiều loạt kình vào đám loạn thạch đã rơi và vẫn rơi.
Ào...Ầm!
Vù...Ầm!
Và kết quả là loạn thạch rơi nhiều hơn.
Ầm! Ầm!!
Rào...Rào...
Không lo cho tính mạng, chỉ lo cho Hà Như Hoa, Thái Hoài quật kình nhiều hơn.
Ào...Ầm...
Vù...Ầm...
Cứ như thế, có bao nhiêu chân lực Lưu Thái Hoài đều dồn cả vào chưởng kình, quật loạn vào bất kỳ chỗ nào mà chàng cho rằng chỗ đó chàng có thể tìm thấy lối thoát.
Ào ...Ầm!
Vù ...Ầm!!
Loạn thạch rơi vẫn rơi và động khẩu vì thế hẹp lại dần, càng làm cho Lưu Thái Hoài cuồng nộ hơn:
Như Hoa...
Ào...Ầm!!
Đoàn Mẫn Chung ta phải giết ngươi!
Vù...Ầm!!
A...! Như Hoa...
Ào...Ầm!
- A... a...! Giết! Ta phải giết hết!
Ào... Ầm!
Rào...Rào...
Lưu Thái Hoài cứ thế quật mãi, quật mãi...
*
* *
nước biển dâng lên, len qua từng kẽ đá lớn nhỏ, thấm dần vào y phục của Thái Hoài.
Nước thấm lạnh làm Thái Hoài tỉnh lại.
nước biển mặn ngấm qua miệng làm cho Thái Hoài nhớ lại:
- Như Hoa...
Thái Hoài ngậm miệng lại, kịp ngăn một ngụm nước biển chực ùa vào lúc chàng há miệng để gọi.
Và nước biển mặn làm mắt chang xốn xang cay xè và tuôn lệ.
⬞ Hết rồi! Như Hoa mà rơi vào tay tên ác ma Đoàn Mẫn Chung thì còn gì là tánh mạng. Ôi chao! Ta thật vô dụng, bị y lừa như lừa một đứa trẻ. Và Như Hoa phải vì sự vô dụng của ta mà mất mạng, mất mạng thật rồi!!"
không thiết gì sống, Lưu Thái Hoài cứ nằm im, cho dù đã nhận ra rằng bản thân không những sắp bị làn nước biển dâng lên nhấn chìm mà còn bị nhièu thật nhiều loạn thạch đè bẹp dí từ bên trên.
Theo thủy triều, nước biển cứ dâng mãi lên cao. Và vì đây là mặt biển nên theo từng cơn sóng dập dềnh, nước biển cứ càng lúc càng vỗ càm cạp vào đá vào thân Thái Hoài.
Trong vô thức, Thái Hoài đã không biết rằng bản thân ngay từ đầu đã có phản xạ theo bản năng, là nín hơi bế khí mỗi khi bị sóng biển tràn qua mặt và sau đó phì phì thở ra lúc sóng biển lui đi.
cứ như thế một lúc lâu, Lưu Thái Hoài chợt có cảm nhận việc bị loạn thạch đè ở bên trên như không còn gây cho chàng cảm giác nặng nề nữa.
nhận thức liền quay trở lại khi cảm giác này làm cho chàng phải nghĩ suy tìm hiểu nguyên do.
Trong hai tay thì có một tay vẫn còn cử động được, vì không bị loạn thạch đè như cánh tay bên kia, Thái Hoài đưa tay lên cao và sờ soạng.
Đá đè ở bên trên vẫn giữ nguyên, chứng tỏ cảm giác nhẹ nhõm vừa có không phải là do loạn thạch đã lăn bớt ra. Thái Hoài nghĩ như thế và càng thêm quyết tâm, phải tìm hiểu cho ra lẽ nguyên nhân đã tạo cho chàng cảm giác nhẹ nhõm đó.
nước biển dâng cao thêm, đầu chàng cũng tự ngước lên cao và hô hấp cứ theo nhịp sóng biển trào dâng hoặc thoái trào.
Chàng chợt hiểu. mỗi khi có sóng biển ập đến là mỗi lần cảm giác nhẹ nhõm của chàng được tăng thêm. Tương tự, nước biển dâng càng cao thì cảm giác nhẹ nhõm càng đến với bản thân chàng nhiều hơn.
Nhu và Cương...
Âm và Dương...
Chánh và Tà...
tất cả đều là những đạo lý, những thế lực và những lực đạo xung khắc.
Cương thắng Nhu, mạnh hơn yếu nhưng không phải lúc nào cũng thế. Vì như lúc này nước biển tuy mềm mại, tuy là Nhu nhưng khi cần vẫn có thể làm cho sức nặng đang đè lên người chàng vơi bớt đi.
Nhu có thể thắng Cương như Lưu Thái Hoài đã không ít lần nhờ vào vô lực nên vượt thoát nhiều loạt chưởng kình hữu lực bằng thân pháp Bách Cầm.
Thái Hoài thầm nhận định thêm.
⬞Âm, Dương có thể dung hòa thì tại sao Cương - Nhu lại không, Chánh Khí và Tà Khí lại không?"
sóng biển, vẫn vỗ oàm oạp vào thân chàng và vô tình chàng nghe thi thoảng có chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên.
Ọc... ọc...
để ý nghe, chàng nhận ra cứ mỗi lần sóng biển cuộn đến và thoái trào thì chuỗi thanh âm kỳ lạ đó lại vang lên, như thế này:
Oàm...oạp....
Ọc... ọc...! Ọc... ọc...
Chàng động tâm:
⬞Có chỗ cho nước biển tháo ra? Có phải đó là nơi Đoàn Mẫn Chung thoạt đầu ẩn trong này sau đó đã theo lối đó mà chui ra? Ta có thể theo đó mà thoát ra chăng?"
có một tia hy vọng dù là mỏng manh thì chí cầu sinh cũng trỗi dậy trong Lưu Thái Hoài.
⬞ta phải sống! Sống để báo thù! Ta phải thoát! Ha...Ha...! ta phải thoát!!"
nước biển dâng lên làm cho sức nặng của mọi vật nhẹ đi, dựa theo đạo lý đó Lưu Thái Hoài lập tâm chờ đợi.
Sóng biển vừa trào đến là Thái Hoài bế khí, đồng thời đưa tay lên lay lắc hòn đá đang đè ngang bên trên chàng.
⬞ chưa được. phải cố một lần nữa!"
sóng biển lại cuộn đến, Thái Hoài cố vận lực lắc lay cánh tay.
Bõm!
⬞ một! Tốt! cứ tiếp tục như thế là tốt!"
sóng biển lại cuộn đến.
Bõm!
⬞ Hai! Ba! Chà, nhẹ đi rất nhiều rồi, phải chi ta cử động được cả hai tay thì tốt biết mấy!"
những lần sóng biển cuộn trào sau đó vậy là Lưu Thái Hoài lo kế giải thoát cho cánh tay thứ hai.
Bõm!
⬞Được rồi! Giờ thì lo thoát thân!"
Bõm! Bõm!
Nhìn lại chỗ vừa bị đè, Lưu Thái Hoài sợ hãi và nghĩ nếu không gặp may có lẽ chàng đã chết!
Vì chỗ chàng vừa nằm hóa ra là nơi có địa thế cao nhất của lòng động khẩu đã bị nhiều loạn thạch rơi xuống xâm chiếm. Bằng không, lúc nước biển dâng cao chàng đã chết vì ngạt thỏ từ lâl rồi.
" Chưa hết, nếu ta không kịp nương theo sức mạnh lúc song biển cuộn qua để hất tung hòn đá rơi đi thì vào lúc này, thủy triều đã rút cạn, có lẽ ta vẫn bị loạn thạch đè. Và chỉ cần ta nằm một chỗ như thế chừng một ngày nữa thôi, ta cũng phải chết vì kiệt lực! May thật đấy!"
Ánh dương quang vẫn len lỏi qua nhiều kẽ đá lách vào, cho Lưu Thái Hoài biết việc dọn chỗ loạn thạch để tạo lối quay trở ra là không thể. Vì chàng biết ném những loạn thạch đó đi đâu, khi phạm vi trong long động đã bị hẹp do có quá nhiều loạng thạch rơi xuống rồi?
Không còn cách nào khác, Lưu Thái Hoài đành bỏ công kiếm tìm chỗ đã từng vang lên từng chuỗi thanh âm cho biết nước biển đã theo đó lui đi.
cuối cùng chàng đã tìm thấy. Đó là một chỗ tuy bị loạn thạch đè lên nhưng ngay lúc này vẫn thi thoảng thổi phả vào mặt chàng từng luồng gió biển mằn mặn.
Dẹp chỗ loạn thạch đó squa một bên, Thái Hoài phát hiện một huyệt khẩu.
Chàng chui theo huyệt khẩu, bò ngang qua một vùng sâm sấp nước và chui mãi ra ngoài.
Vươn người đứng dậy, nhìn quanh, chàng nhận ra cạnh nơi chàng đứng chính là đỉnh đá nhô cao khỏi mặt nước biển, cũng là chỗ mà Đoàn Mẫn Chung từng bảo chàng phải đặt Xích Long Châu lên đó.
Và chàng đã hiểu.

Sau đó, càng đi thám sát khắp Hồi Phong Đảo thì chàng càng hiểu rõ hơn về địa hình cũng như nguyên nhân khiến bọn Đoàn Mẫn Chung phải hiện diện ở tại Hồi Phong Đảo này trước chàng.
Có một chiếc thuyền bị đắm ở một phần đảo đầy những đá tảng. Bão tố đã đẩy bòn Đoàn Mẫn Chung đến đây và Hồi Phong Đảo với địa hình toàn những dãy núi thông với nhau tạo thành nhiều động khẩu liên hoàn không những đã biến thành chỗ trú ẩn kín đáo cho bọn chúng mà còn giúp bọn chúng có thể thoắt ẩn thoắt hiện, lúc ở chỗ này lúc ở chỗ kia và đã cùng nhau hí lộng Lưu Thái Hoài vào đêm đầu tiên chàng đã cùng Hà Như Hoa đến đảo.
Đang thám sát như thế Lưu Thái Hoài chợt khựng lại và nhìn sững vào đống đổ nát ngay trước mắt chàng.
Chàng không thể lầm lẫn. đống đổ nát đó chính là lối duy nhất dẫn vào động khẩu mà chàng đã từng bị Đoàn Mẫn Chung lừa vào và sau đó phong tỏa nhằm mưu hại chàng, điều duy nhất khiến chàng phải sững sờ là ở đống đổ nát đó có dấu vết của bàn tay người động chạm vào. Không phải để tiếp tục lấp kính lối vào động khẩu mà đống đổ nát đó đã có người chạm vào để dọn quang. Là ai! Dọn dẹp để làm gì nếu không phải để tìm cách cứu chàng?
Xem nào, Hồi Phong Đảo vào những ngày vừa qua quả nhiên có nhiều người hiện diện nhưng trong số đó nếu có ai tìm cách cứu giúp vì biết chàng đã bị chôn vùi trong long một động khẩu thì người đó chỉ có thể là Hà Như Hoa.
Hà Như Hoa chưa bị sát hại? Và nàng cũng đã thoát khỏi tay những kẻ bắt giữ nàng, là bọn Đoàn Mẫn Chung? vậy thì nàng đâu?
Thái Hoài định tung người chạy khắp nơi để kiếm tìm nàng thì một ý nghĩ khác đã đến làm chàng dừng lại.
"Không cần tìm nữa vì cố tìm thêm cũng vô ích. Ở Hồi Phong Đảo lúc này chỉ còn mỗi mình ta, đó là điều chắc chắn. Vậy thì nếu Hà Như Hoa đã từng quay lại tìm thì chuyện đó có lẽ xảy ra cách đây ít lâu. Và nàng vì không tìm thấy ta, nghĩ ta có lẽ đã chết, nàng nàng đã bỏ đi? Nàng đi đâu nếu không về Đông Hải Môn?"
Và lần này chàng tung người lướt quanh hòn đảo. Chàng hi vọng sẽ phát hiện thêm nữa những dấu vết cho thấy rằng những nhận định của chàng là đúng.
Có thêm nhiều dấu vết thật, nhưng chúng chỉ làm cho chàng hoang mang mà thôi.
Thứ nhất, không thấy dấu vết cho thấy chiếc thuyền của chàng và của nàng đã cập vào đảo. và điều này khiến Thái Hoài hiểu rằng bọn Đoàn Mẫn Chung sau khi bị bão tố phá hỏng thuyền của chúng và giạt vào Hồi Phong Đảo. chúng phải lấy làm mừng vì phát hiện thuyền của chàng và nàng đã đến Hồi Phong Đảo đúng lúc.
"chúng đã cướp thuyền và bỏ đi. Hà Như Hoa có lưu lại giúp ta thì sau đó nàng rời đảo bằng cách nào?"
Chàng đã đến chỗ có chiếc thuyền đắm và nhờ dò xét kỹ hơn nên phát hiện có nhiều dấu vết ở đó, tạo cho chàng sự hoang mang thứ hai.
"Một mình nàng không thể dỡ bỏ những gì cần thiết có sẵn trên chiếc thuyền đắm này để tự tạo thành một mảng bè gỗ khác và sau đó đã theo bè vượt thoát. Đã có một vài người nữa giúp nàng. Họ là ai?"
chàng quay lại chỗ có động khẩu đã bị loạn thạch rơi đè.
"Muốn dọn quang chỗ đổ nát này một mình nàng không thể thực hiện! Và dù có thể thực hiện đi nữa thì nàng làm như thế để làm gì nếu biết rằng với sức lực của một mình nàng cần phải hao phí khá nhiều thời gian và thời gian càng kéo dài thì sinh mạng của ta càng thêm mong manh khó cứu? Có người đã phụ lực với nàng. Nhờ đông người, họ mới dám khẩn trương dọn dẹp để tìm cách cứu ta. Và khi thời gian trôi cứ trôi mà họ vẫn chưa tìm thấy ta, do nghĩ chắc chắn ta phải chết, họ mới ngưng tìm kiếm và sau đó theo bè gỗ đã làm xong họ bỏ đi. Nhưng họ là ai?"
Suy nghĩ mãi, sau cùng Thái Hoài cảm thấy chỉ có một cách giải thích duy nhất là hợp lý.
Tin và hài lòng với cách giải thích này bao nhiêu thì Thái Hoài cũng vì cách giải thích đó mà lo lắng nhiều bấy nhiêu.
Do quá lo lắng, Thái Hoài chạy đến chỗ có thuyền đắm và hối hả thu nhặt những vật dụng mà chàng cho là cần thiết.
Những mảnh gỗ, những cuộn dây hoặc bất kỳ thứ gì mà chàng nghĩ có thể giúp chàng ghép thành một mảng bè.
Đang ghép thành bè bỗng dừng tay lại:
Ai? Có phải Như Hoa đó không?
Và chàng quay người lại, kinh ngạc nhìn một nhân vật đang lảo đảo đi đến.
Lão Hoạt? Lão đã bị Đoàn Mẫn Chung bỏ rơi và sau đó đến lượt Hà Như Hoa cùng bọn Chung hộ pháp cũng bỏ rơi lão? Tại sao chứ?
Lão đang mang thương thế khá nặng, đó là lý do khiến lão chưa chạy đến chỗ chàng đã phải lảo đảo khuỵu xuống!
Huỵch!
Chàng lao đến và nhìn lão:
- Huyết Ma Trảo?! Rõ rồi, Đoàn Mẫn Chung đã cố ý giết lão? Vậy tại sao Hà Như Hoa không ứng cứu dù đã tận mắt nhìn thấy lão vì trở mặt với Đoàn Mẫn Chung nên mới bị y sát hại?
Lão thều thào:
- Họ đã nghĩ... ta đã chết? Nhưng ta chỉ ngã vào một khe vực...không sâu lắm, nên mãi đến bây giờ ta mới có thể... tự thoát thân.
Nhìn thương thế của lão, chàng biết lão không nói dối. Chàng ngồi cạnh lão:
- sao lão và mọi người bất ngờ thay đổi thái độ, trở mặt với Đoàn Mẫn Chung? Có phải bấy lâu nay không ai biết y là Đoàn Mẫn Chung chỉ nghĩ y là môn chủ đích thực?
Lão để lộ nỗi thống khổ và uất hận qua ánh mắt:
-Nếu biết y là Đoàn Mẫn Chung, bọn ta đâu có mù quáng nghe theo sự trí xử của y? Nhưng bây giờ thì , a....ta đã là tội đồ của Đông Hải Môn. Và nếu Đoàn môn chủ chính thật là do Đoàn Mẫn Chung sát hại thì tội của ta e không thể chuộc nổi!
Chàng nghiêm giọng:
- Lão vẫn còn cơ hội. Hãy nói đi, có phải Đoàn Mẫn Chung đã cướp thuyền? Ngoài y ra có ai theo chân?
Lão lắc đầu:
- Không. chỉ có một mình y. Vì ngay khi biết y đích thực là ai bọn ta đều đồng lòng, vừa giải cứu Hà Như Hoa vừa tìm cách thu hồi Xích Long Châu cho bổn môn. Chỉ tiếc...
- Bổn môn chủ hiểu rồi. Y đã lấy Xích Long Châu? Không sao, rồi y sẽ tự chuốc họa vào thân.
Lão kinh ngạc:
Ngươi vẫn tự xưng là Môn Chủ?
Đương nhiên. Vì theo đề xuất của Lão chủ mẫu và của toàn thể môn nhân bổn môn, ta chính là môn chủ Đông Hải Môn đương nhiệm.
Lão hốt hoảng:
Vậy thì tội của ta, của...của thuộc hạ?
Chàng cười nhẹ:
Chẳng phải bổn môn chủ vừa nói là lão vẫn còn cơ hội đó sao? Hãy giúp bổn Môn Chủ kết bè sau đó cùng bổn môn chủ quay lại Đông Hải Môn.
Kết bè và quay về Đông Hải Môn?
Không sai! Sao? Lão cho là quá mạo hiểm hay lão vẫn mang thương thế nên không thể giúp?
Lão cười gượng:
Dù mạo hiểm nhiều hơn thuộc hạ vẫn không từ nan. Chỉ sợ...
Bổn môn chủ sẽ giúp lão trị thương. Còn việc sợ, hừ, chính bổn môn chủ còn sợ là không kịp nếu thật sự Đoàn Mẫn Chung có ý quay về Đông Hải Môn và báo thù cho phụ thân y. nhưng có sợ chúng ta vẫn cứ tiến hành. Nào, hãy để bổn Môn chủ giúp lão trị thương.
Lão cảm kích đến rơi lệ:
Đa tạ...Môn chủ.
Việc trị thương tiến hành sắp xong, Lưu Thái Hoài chợt dừng lại:
Có tiếng động! Vừa có một chiếc thuyền cập vào đảo. Lão cứ tiếp tục trị thương, bổn môn chủ sẽ quay lại ngay.
Vút!
Quả nhiên đã có một chiếc thuyền vừa cập vào Hồi Phong Đảo.
Và Lưu Thái Hoài minh bạch thì cũng là lúc chàng nghe thanh âm của Hà Như Hoa vang đến. nàng đang ra lệnh cho ai đó:
Đây rồi. Cần phải đào bới thật nhanh. Do Môn chủ có thể luyện qua công phu Tiềm Long, việc môn chủ nhờ công phu đó mà có thể sống tiềm sinh trong mấy ngày qua là điều chắc chắn. Nào!
Thái Hoài tiến lại gần:
- Hà muội. Ta đây! Ta không ngờ mọi người lại có thể quay lại đây tìm ta.
Sự xuất hiện của chàng làm cho tất cả cùng ngỡ ngàng. Đó là những nhân vật Đông Hải Môn rất quan tâm đến chàng và đã vội vã theo Hà Như Hoa đến đây để tìm chàng.
Nhưng bây giờ thì tất cả đã qua đi. những nguy hiểm. những ngỡ ngàng và mọi lo lắng đều qua đi.
Lênh đênh trên chiếc thuyền Lưu Thái Hoài ngậm ngùi nhìn mọi người:
- Thật khó tin một mình Đoàn Mẫn Chung dám đơn thân độc lực vượt thuyền vào Trung Nguyên. Do vậy, lúc mọi người quay trở về Đông Hải Môn hãy cứ cẩn trọng đề phòng. mọi viêc ở đó, tiểu tế hoàn toàn tin tưởng và giao phó cho nhạc phụ. Xin hãy chăm sóc mọi người, nhất là Lão Chủ Mẫu và mẫu thân của tiểu tế.và...
chàng đột nhiên cất cao giọng:
- ... Bổn môn chủ hứa sẽ quay lại, sẽ cùng Hoạt đường chủ, Hà Như Hoa và Đông Hải Tứ Tiên đưa thủ cấp Đoàn Mẫn Chung về tận Đông Hải Môn. Cáo biệt!
Khi thuyền chỉ còn cách đất liền độ nửa dặm, Lưu Thái Hoài... Hà Như Hoa và năm nhân vật nữa đã theo chiếc thuyền con lẳng lặng đi vào bờ, đặt chân trở lại Trung Nguyên...