Xiềng Xích Yêu Thương

Chương 11




Sói nhỏ xinh đẹp tỏ ra yếu ớt, thiện lương, dụ dỗ một con thỏ hiền lành, thật thà. Tâm hồn thỏ con áy náy nên cảnh giác cũng buông lơi; sói nhỏ chậm rãi đến gần, từng bước thận trọng.

[ Thôi xong rồi… ]

Bức vẽ kia khiến Cao Dung hồn vía lên mây, liệu đây có phải là tiên đoán?

Kiếp trước cậu và Phùng Tầm Kha không có quan hệ gì, sau khi sống lại bỗng thân nhau như hình với bóng, vậy rốt cuộc sống lại vì ai? Lần nữa chết dưới tay hắn? Hay vẫn có thể một lần nữa thay đổi Phùng Tầm Kha, thay đổi kết cục bi thiết của mình?

Reng —!! Tiếng chuông tan học vang lên, Phùng Tầm Kha và rất nhiều đứa trẻ khác vô cùng vui sướng chạy ra khỏi lớp. Hắn kéo tay Cao Dung, vui vẻ đề nghị: “Dung Dung, mình ra ngoài chơi.”

Tay Phùng Tầm Kha lạnh ngắt, lúc chạm vào tay Cao Dung khiến cậu chợt nghĩ đến Phùng Tầm Kha trong mộng dùng đôi tay tương tự che mắt mình, sau đó đôi môi lạnh giá hôn lên môi cậu. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, không biết vì sợ hãi hay xấu hổ mà Cao Dung đột ngột rút tay về.

“Dung Dung, cậu còn sợ mình ư.” Phùng Tầm Kha chăm chú nhìn Cao Dung, cậu rõ ràng đang lẩn tránh ánh mắt hắn. Cao Dung ngồi đơ trên ghế, Phùng Tầm Kha cong lưng tựa bàn. Hai người khoảng cách rất gần nhau, thậm chí Cao Dung còn thấy rõ hình ảnh phản chiếu trong đôi con ngươi xanh biếc của Phùng Tầm Kha chính là gương mặt kinh hoảng của mình; điều này khiến một đứa trẻ năm tuổi như Cao Dung cảm nhận rõ ràng sự bức bách.

Cao Dung lắc đầu theo bản năng: “Không… Mình không định ra ngoài chơi.”

“Cho nên Dung Dung ghét bỏ mình.” Phùng Tầm Kha làm như không nghe được lời biện hộ của Cao Dung, hắn chỉ đưa ra phán đoán của bản thân.

Cao Dung vừa định nói không phải, Phùng Tầm Kha đột nhiên bị ba đứa nhóc đùa nghịch phía sau đâm trúng khiến hắn ngã nhào trên đất.

Cao Dung vội vàng chạy tới dìu hắn, bởi vì mùa hè nên đám trẻ mặc quần đùi quá gối, mà đầu gối Phùng Tầm Kha lại cọ xát trên đất, đương nhiên trầy da, máu đổ.

“Tiểu Long, Phùng Tầm Kha sắp nện cậu rồi!” Một trong ba đứa trẻ tham gia cuộc đuổi bắt bèn lên tiếng.

Đứa trẻ gọi Tiểu Long kia lập tức trả lời: “Không phải mình, là cậu.”

“Mình thấy Thần Thần đâm…”

Mấy đứa trẻ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Cao Dung thấy đầu gối hắn chảy máu, vội bảo: “Chúng mình đến phòng y tế.”

Ai ngờ Phùng Tầm Kha lắc đầu, hắn trừng bọn trẻ bằng đôi mắt lạnh băng: “Lũ đáng ghét.” Sau đó vung tay cầm lấy ghế con, Cao Dung biết hắn muốn làm gì, vội vàng giữ chặt hắn. “Phùng Tầm Kha, không thể!”

Phùng Tầm Kha nghe lời Cao Dung, liền buông ghế xuống. Đám nhóc kia sợ tới mức bỏ chạy, bởi vì thầy cô thường nói Phùng Tầm Kha không phải đứa bé ngoan, nếu ai chọc hắn hắn sẽ đánh người, cho nên bạn bè trong lớp đều nảy sinh cảm giác sợ sệt với hắn.

Phùng Tầm Kha quay lại chỗ mình, ghé vào bàn học, mặt úp xuống, cũng chẳng biết đang suy nghĩ gì. Vết thương ở đầu gối kia vẫn rỉ máu.

Cao Dung nhẹ nhàng lay Phùng Tầm Kha: “Đầu gối bị thương, mình đưa cậu đi băng bó.” Giờ đang mùa hè, da dẻ trẻ con lại mỏng, miệng vết thương nếu không xử lý rất có thể bị nhiễm trùng.

Phùng Tầm Kha tỏ ra không nghe, vẫn nằm úp mặt trên bàn, để lại cho Cao Dung một cái gáy phủ đầy tóc xoăn nhẹ ánh kim. Hắn không thèm ừ hử.

Cao Dung nghĩ Phùng Tầm Kha tức tối, nhưng từ trước đến giờ cậu chưa từng thấy Phùng Tầm Kha nổi giận với mình, nhìn chung tính hắn thật cố chấp. Thấy hắn không quan tâm, Cao Dung đành xuống nước: “Thực xin lỗi, là mình sai. Cậu nói chuyện với mình đi mà.”

Nhưng Phùng Tầm Kha vẫn im lặng.

Reng—! Giờ giải lao kết thúc, tiếng chuông vào học lại vang lên, trên lớp bà giáo bắt đầu dạy nhạc thiếu nhi cho bọn trẻ. “Con thỏ trắng, trắng ơi là trắng, hai lỗ tai đưa cao lên trời…”

(Sao không phải con thỏ nhỏ, ăn củ cải đỏ, uống nước chui vô hang??)

Cao Dung thấy Phùng Tầm Kha quăng bơ mình, nhưng đáng lo nhất trên gối hắn máu vẫn chảy dài, không chút nào ngừng lại. Vì thế Cao Dung giơ tay nói to: “Thưa cô!”

Một bà giáo hiền lành chừng bốn mươi, năm mươi tuổi đang đứng ở bục giảng, thấy Cao Dung giơ tay, bà lập tức bước xuống chỗ Cao Dung. “Sao vậy trò?”

“Đầu gối bạn Phùng Tầm Kha bị thương, cần xuống phòng y tế.” Cao Dung nói ngay.

Bà giáo cũng thường nghe những người khác kể về Phùng Tầm Kha, đại khái hắn rất không nghe lời, lại hay gây sự nên ánh mắt đầy vẻ hiển nhiên. “Trò đánh nhau với bạn khác nữa?” Bà khom người kéo Phùng Tầm Kha đang nằm trên bàn, gương mặt nhỏ của hắn bị áp đến đỏ au, đôi mắt xanh lam ửng hồng, nơi hàng mi cong cong còn vương nước mắt.

Phùng Tầm Kha khóc, là do Cao Dung không ngờ tới hay do Cao Dung không nghĩ ra hắn sẽ khóc vào lúc này, đầu gối đau lắm ư? Hoặc vì nguyên nhân khác?

Thấy Phùng Tầm Kha nức nở trong câm lặng, đáy lòng Cao Dung cũng xót xa. Phùng Tầm Kha chỉ là một đứa trẻ, hắn hoàn toàn ỷ lại mình; còn mình vì ám ảnh kiếp trước mà tránh né, đề phòng hắn, cuối cùng làm hắn tổn thương.

Bà giáo muốn bế Phùng Tầm Kha lên, lại bị hắn dùng tay đẩy ra. Hắn lạnh lẽo nhìn chằm chặp bà giáo, ánh mắt xa cách lạnh lùng như một mũi dao sắc nhọn khiến bà ta phải rụt tay trở về. Cao Dung đứng cạnh bèn giải vây: “Thưa cô, em biết phòng y tế ở đâu, để em dìu cậu ấy cho ạ.” Dứt lời đã nâng dậy Phùng Tầm Kha. Mà Phùng Tầm Kha nhìn nhìn Cao Dung, sau đó cúi đầu ngoan ngoãn đứng lên, gắt gao ôm lấy cậu.

Bà giáo thấy Phùng Tầm Kha làm nũng với Cao Dung như thế, cũng trút được gánh nặng nên gật đầu: “Ra khỏi lớp, phòng thứ hai bên trái không xa, hai trò đừng chạy loạn.”

Nhưng rốt cuộc bà giáo vẫn không yên tâm. Bà đứng trước cửa lớp, dõi theo hai đứa trẻ đang đi đúng hướng mới bất đắc dĩ lắc đầu: “Phùng Tầm Kha đúng là một học sinh kỳ quái.”

Cao Dung nhìn cơ thể Phùng Tầm Kha như muốn dán chặt vào mình nên bước đi cũng có chút gian nan. Cậu hỏi: “Đau lắm phải không?” Cậu biết lời này rất vô nghĩa, nhưng dù sao cũng nên tìm đề tài để cạy miệng Phùng Tầm Kha.

Thế nhưng hắn vẫn không trả lời, cũng không để ý đến Cao Dung. Hắn giơ tay dụi đôi mắt ửng đỏ, so với bộ dáng lạnh lùng đối với bà giáo thì lúc này hắn y hệt con cừu nhỏ đáng thương.

Cao Dung thở dài, nhóc này vẫn còn giận. Cậu vuốt ve tóc hắn: “Không thể tha thứ cho mình sao?”

Sau khi bọn họ đến phòng y tế, thời điểm giáo viên xử lý vết thương trên đầu gối thì hắn vẫn luôn nắm chặt tay Cao Dung, nhưng không nói năng gì với cậu.

“Ôi, tình cảm hai em thật thắm thiết.” Giáo viên y tế cười bảo.

Cao Dung lễ phép mỉm cười: “Em và cậu ấy là bạn thân.”

Sau đó Cao Dung nhìn về phía Phùng Tầm Kha, phát hiện Phùng Tầm Kha cũng đang nhìn mình. Rồi hắn quay mặt đi, không nhìn nữa, nhưng mười ngón tay búp sen vẫn quấn quýt như cũ. Cao Dung cười thầm, hắn đúng là sớm nắng chiều mưa.

Bởi vì đầu gối hắn bị thương nên giáo viên y tế gọi điện nhờ người lớn đón hắn về, lúc này Cao Dung liền đưa số điện thoại bàn nhà mình cho giáo viên.

“Hôm nay là ngày cậu bị thương nhỉ.” Cao Dung nhìn cái trán hồng nhạt của hắn, nay đầu gối lại bị thương, khe khẽ thở dài.

Nhưng không ngờ Phùng Tầm Kha chịu lên tiếng: “Cậu theo mình về đi.”

Cao Dung nhất thời chưa kịp phản ứng, Phùng Tầm Kha bèn nói thêm lần nữa: “Dung Dung theo mình về nhà.”

“Không được, mình không bị thương, giáo viên cũng không đồng ý.” Cao Dung giải thích, lo lắng Phùng Tầm Kha cáu kỉnh. “Ngày mai là thứ Bảy, tụi mình có thể chơi cùng nhau cả ngày.”

Phùng Tầm Kha mím môi, không muốn nói chuyện.

Ào ào… Bên ngoài đột nhiên mưa to tầm tã, kèm theo tiếng sấm rền thật lớn. Sau đó điện thoại của giáo viên y tế vang lên, là Lưu Quế Lệ. Cô bảo Phùng Tầm Kha cứ ở trường học chờ cô, đợi mưa tạnh, cô sẽ đến đón hắn.

Cao Dung đỡ Phùng Tầm Kha về lớp trước, nhưng đi được nửa đường thì hắn cắt ngang: “Mình phải về nhà.” Sau đó hắn cố chấp đến cùng cực, mặc kệ Cao Dung lôi kéo thế nào cũng phải lao ra ngoài mưa, đi về.

Cao Dung cảm thấy khó thở: “Hôm nay cậu sao thế? Ngoài trời sét đánh, mưa to rất nguy hiểm. Cậu còn thế nữa mình mặc kệ luôn.” Cậu bỏ tay Phùng Tầm Kha, còn giả vờ quay bước.

Phùng Tầm Kha liền chạy ra màn mưa dày đặc, nước mưa dường như đã xối ướt đẫm toàn thân.

Cao Dung hết cách đành phải lao vào mưa, giữ chặt hắn: “Phùng Tầm Kha!” Mà hắn cũng không phải cố ý muốn đi, Cao Dung kéo một cái hắn đã ngoan ngoãn trở về.

“Cậu bực mình gì đấy?” Giờ phút này Cao Dung ướt sũng, cậu cảm thấy trẻ con giận dỗi cũng đủ khiến người khác đau đầu.

Ai ngờ Cao Dung vừa hỏi xong, Phùng Tầm Kha đã ôm lấy Cao Dung, khóc lớn: “Dung Dung… Dung Dung đừng ghét mình… Dung Dung đừng sợ mình… Mình thích Dung Dung nhất.” Lời nói hắn đứt quãng, khóc đến xót xa.

Cao Dung bỗng chốc nhận ra, lý do Phùng Tầm Kha hờn dỗi cậu bởi vì hắn thiếu cảm giác an toàn, cho nên mới giống một con mèo nhỏ xù lông, không ngừng khao khát muốn thăm dò tình cảm của chủ. Hóa ra hắn ỷ lại mình như thế.

“Sao ghét cậu được, mình cũng thích cậu mà.” Cao Dung vuốt ve mái tóc đẫm nước mưa của bé con, nghĩ tới ký ức kiếp trước bị giết mẹ nó, toàn là gặp quỷ. Sau này cậu sẽ không vì kiếp trước mà tránh né và tổn thương một Phùng Tầm Kha luôn làm nũng với mình, sẽ không bao giờ như vậy nữa.

Sói nhỏ xinh đẹp tỏ ra yếu ớt, thiện lương, dụ dỗ một con thỏ hiền lành, thật thà. Tâm hồn thỏ con áy náy nên cảnh giác cũng buông lơi; sói nhỏ chậm rãi đến gần, từng bước thận trọng