Xiềng Xích Yêu Thương

Chương 15




Edit: Thỏ

Tiểu khu lầu hai có hai người phụ nữ không trong sạch. Một là cô ả nơi cửa nhà xuất hiện đủ loại đàn ông, hai là một cô không chồng mà chửa. Chuyện này hàng xóm xung quanh đều biết, bàn ra tán vào. Hội bà tám tụ họp để cười trộm vài tiếng, trỏ vào lầu hai, chun mũi, thì thào nói: “Không biết xấu hổ!”

Lẫn trong tiếng mỉa mai cười nhạo, người phụ nữ xinh đẹp vẫn mặc váy dài, tóc xõa thướt tha đứng bên khung cửa, giương mắt nhìn đám đàn bà đang bàn tán mình. Nàng mỉm cười trào phúng, một năm qua một năm.

Cốc cốc.

Có người gõ cửa, Phùng Tây quay lưng, chậm rãi đón khách. Sau đó một gã đàn ông tiến vào, Phùng Tây nghiễm nhiên vươn đôi tay vờn quanh cổ anh ta.

Phùng Tầm Kha đeo cặp đứng trước cửa, vừa đưa tay lên lại buông thõng xuống. Dường như hắn có thói quen tựa vào hành lang, đôi mắt màu xanh không còn giống bảy năm trước – to to, tròn tròn, khi vui vẻ sẽ ngời sáng như ngôi sao. Nay hắn sở hữu đôi mắt phượng hẹp dài, lúc nhìn đối phương hay lúc cười rộ lên, đều lạnh như băng.

Hắn cúi đầu, nhàm chán nhìn dưới chân. Thi thoảng sẽ ngẩng lên, đôi con ngươi thẳm xanh tùy tiện nhìn về nơi nào đó. Nếu có ai nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn họ sẽ cảm thán một thiếu niên 12 tuổi có dáng dấp thật xinh đẹp, tinh xảo, thanh khiết; lại xa cách và lạnh lùng.

Cho nên vừa lúc Cao Dung đeo cặp đi lên lầu đã thấy một màn như vậy khiến cậu có chút giật mình. Nhưng cậu nhanh chóng dời tầm mắt, đi đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa từ túi quần ra, chuẩn bị mở cửa.

Bọn họ phôi pha theo thời gian, khi ấu thơ như hình với bóng, tới bây giờ vẫn còn gặp nhau nhưng không hay trò chuyện nữa.

Ngày xưa, sau một hôm Phùng Tầm Kha và Cao Dung đổi chỗ, Phùng Tầm Kha đã không còn đến nhà trẻ. Sau đó, Cao Dung học tiểu học tại quê, Phùng Tầm Kha thì chuyển tới chỗ của bà ngoại.

Sáu năm tiểu học bọn họ hoàn toàn mất liên lạc, thẳng đến cấp hai Phùng Tầm Kha mới quay về, hiện tại cả hai học chung một trường. Chỉ là một lần nữa gặp mặt, bọn họ đã không còn là những đứa trẻ năm ấy. Sáu năm xa cách đã biến cậu và hắn trở thành hai kẻ xa lạ.

Cao Dung nghĩ như vậy cũng tốt, ít nhất mình sẽ không khó xử.

“Dung Dung.” Thanh âm trong trẻo vang lên từ sau lưng, Phùng Tầm Kha lặng lẽ nhìn Cao Dung bằng đôi con ngươi xanh thẳm. Giọng hắn mang ý cười, lọt vào tai rất tuyệt diệu.

Cao Dung ngoảnh đầu, cảm thấy hơi ngoài ý muốn. Rốt cuộc bọn họ rất lâu đã không chào hỏi nhau. “Phùng Tầm Kha.” Trong tâm trí Cao Dung hiện lên rất nhiều câu chữ, cậu suy xét lựa lời mà nói, nhưng cuối cùng thốt ra ba từ đơn giản.

Phùng Tầm Kha lại vô cùng tự nhiên: “Mẹ cậu đi vắng ư?” Bình thường chỉ cần Cao Dung gõ cửa, Lưu Quế Lệ sẽ ra đón. Mà hôm nay cậu lại đem chìa khóa theo.

Cao Dung gật đầu: “Mẹ mình bận việc.” Rồi cậu theo bản năng muốn hỏi: Sao cậu chưa vào nhà? Tuy nhiên cậu đã kìm lại, cũng không tiếp tục nhiều lời, chỉ mỉm cười xã giao với hắn.

“Phải không?” Phùng Tầm Kha than nhẹ một tiếng, bỗng hắn cướp lấy chìa khóa trong tay Cao Dung. Chính cậu cũng không ngờ hắn sẽ dùng chiêu này, chờ đến khi phản ứng lại thì ngón trỏ Phùng Tầm Kha đã huơ huơ chìa khóa, thong dong nói: “Bây giờ Dung Dung đối xử với mình rất lạnh nhạt đấy, không hề thân thiết như hồi còn nhỏ.”

Hắn cố ý nhấn mạnh từ ‘thân thiết’, tiếp theo dường như nghĩ đến cái gì, hắn nở nụ cười, khóe môi cong cong, mắt xanh cuốn hút. Thiếu niên phong tình, đúng là như vậy.

“Này.” Cao Dung tiến lên một bước, muốn lấy lại chìa khóa của mình. Phùng Tầm Kha cũng không né tránh, hơn thế còn bước gần thêm một bước, cánh tay đặt ngang cổ Cao Dung, ép cậu dán sát vào tường.

Cao Dung tròn 12 tuổi. Kiếp trước cậu 15 tuổi vẫn là nam sinh thấp nhất trong lớp. Thậm chí cả lớp còn đặt biệt danh cho cậu là ‘chú lùn’, nay cũng không tránh khỏi, dù cậu đã cố gắng nốc sữa bò nhưng mọi thứ vẫn y nguyên. Ngược lại Phùng Tầm Kha cao hơn cậu nửa cái đầu, tuy rằng vóc dáng hắn hơi gầy nhưng áp đảo một Cao Dung gầy yếu nhỏ bé vẫn không thành vấn đề.

“Cậu làm gì đó?” Cao Dung nghĩ rằng Phùng Tầm Kha sẽ đánh cậu. Nếu hắn ấn cậu xuống đất rồi đấm cho vài đấm thì cậu cũng không có khả năng chống trả.

Phùng Tầm Kha ghé sát vào Cao Dung, nhẹ nhàng nói: “Mình sẽ không đánh Dung Dung.”

Một tay hắn áp Cao Dung trên tường, một tay khác đột ngột trượt xuống phía sau lưng, sờ vào vòng eo đó.

Cao Dung sợ hãi. Đương nhiên cậu sẽ không giống con gái hét ầm lên ‘dê xồm, biến thái’, nhưng cậu rất sợ nhột, đặc biệt là vùng eo. Cho nên nếu không nhờ Phùng Tầm Kha giữ cậu, cả người cậu đều sẽ cong thành con tôm. Cao Dung kêu một tiếng: “Cậu đừng sờ eo mình!”

Phùng Tầm Kha liền dời tay, còn cười ha hả trêu chọc: “Dung Dung nhạy cảm ghê.” Sau đó hắn ghé sát tai Cao Dung, thì thào. “Mình muốn xem 7 năm qua, cơm cậu ăn chạy chỗ nào, tại sao vừa gầy vừa thấp như thế. Rõ ràng trước kia cậu cao hơn mình.”

Cao Dung bị hơi thở hắn bủa vây cũng có phần hoảng hốt, càng không chú ý đến hắn đang nói gì, chỉ vội đẩy đẩy hắn: “Cậu trả chìa khóa đây.”

“Cậu trả lời mình vài vấn đề, mình sẽ trả ngay cho cậu.” Phùng Tầm Kha lắc lắc chiếc chìa khóa.

Cao Dung không mảy may nghĩ ngợi, bèn đồng ý: “Được, vấn đề gì?” Hiện giờ Cao Dung cảm thấy hơi xấu hổ, tại sao lại giống cô em ngây thơ bị phường lưu manh đùa cợt.

Cao Dung cho rằng Phùng Tầm Kha sẽ hỏi những vấn đề kỳ quái, không ngờ mở miệng chính là: “Mẹ cậu làm gì nhỉ?”

“Mẹ mình đi thăm bà ngoại.” Cao Dung thành thật trả lời, sau đó cậu hỏi Phùng Tầm Kha. “Trả chìa khóa cho mình được chưa?”

Phùng Tầm Kha cười lắc đầu: “Vậy cậu bảo mẹ mình đang làm gì? Nói đúng trả cậu ngay.” Tuy hắn cười, nhưng đôi mắt lạnh băng; khóe môi cong lên, lạnh lùng đến cực điểm.

Cao Dung không biết nên nói sao. Mẹ hắn đang làm gì, hiện tại hắn đang bị nhốt ngoài cửa, bà con chồn xóm đều biết mẹ hắn đang làm gì.

“Phùng Tầm Kha…” Cao Dung nhìn Phùng Tầm Kha đang tươi cười, sự đau lòng ngủ yên từ lâu một lần nữa dâng lên. Cậu muốn an ủi hắn, nhưng an ủi cái gì?

Uống phí mà thôi…

“Dung Dung, để mình giúp cậu trả lời.” Phùng Tầm Kha buông lơi cánh tay đang đè trên cổ tay Cao Dung. Hắn một tay làm hình tròn, tay khác cầm lấy chìa khóa của cậu. “Làm như vậy.” Sau đó chìa khóa tiến vào hình tròn kia.

Cao Dung đỏ bừng mặt. Cậu thừa biết Phùng Tầm Kha diễn đạt cái gì. Tuy rằng cậu đã sống gần 30 tuổi, nhưng còn chưa kịp hôn môi phụ nữ đã phải qua đời. Nay Phùng Tầm Kha nói trắng ra khiến cậu xấu hổ không thôi, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hắn.

“Chìa khóa của Dung Dung.” Phùng Tầm Kha đưa đồ vật cho khổ chủ, Cao Dung vội vàng nhận lấy. Một lần nữa cậu bị Phùng Tầm Kha kéo đến gần, đôi mắt thẳm xanh nghiêm túc nhìn chằm chặp vào Cao Dung, “Mặt đỏ như thế là thẹn thùng sao? Nhưng về sau Dung Dung cũng phải làm những chuyện này đấy.”

“…” Lần nữa im lặng, Cao Dung thừa nhận mình bị một thằng nhóc choai choai trêu chọc không thể phản bác. Hắn nhìn cậu thật gắt gao, cậu vội ngoảnh mặt, la lên: “Trước hết buông tay mình đã.”

Phùng Tầm Kha quả nhiên giữ lời hứa. Thoát khỏi sự giam cầm, Cao Dung rút tay, gấp gáp quay lưng, nhanh chóng tra chìa vào ổ khóa. Cửa mở, cậu như một con nhỏ chạy thục mạng vào nhà, một loạt động tác vô cùng liền mạch.

Phùng Tầm Kha lẳng lặng nhìn Cao Dung. Thẳng đến khi cửa đã đóng, hắn mới lẩm bẩm: “Thật đáng yêu.”