Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!

Quyển 9 - Chương 11




Sau khi Đường Tiểu Mễ rời đi, trong phòng làm việc im lặng thật lâu, Phó Thụy Dương đứng ở đó, tay nắm chặt, giống như bị người tưới một chậu nước đá từ đầu đến chân, lạnh lẽo thấu xương.

Dương Ái Dân và Đường Kiến Quân nhìn tình hình này, bọn họ cũng là lần đầu tiên thấy Tiểu Mễ kiên quyết và lạnh lùng như vậy, nhất thời chợt hiểu, Đường Kiến Quân trầm giọng nói: "Cậu đã không tuân thủ ước định, vậy cũng đừng trách trưởng bối chúng ta vô tình".

Phó Thụy Dương gần như co quắp trên ghế sofa, mặt không chút thay đổi nói: "Tự nhiên".

Miệng hừ lạnh, hai người bước nhanh ra cửa, đợi bọn hắn đóng cửa lại, Phó Thụy Dương vung tay lên, ly trà trên bàn, cái gạt tàn thuốc “lang” rơi xuống đất.

"Nàng đứng bên ngoài bao lâu?" Trong giọng nói đè nén lạnh lẽo, cô thư ký sợ hãi, lúc này vẻ mặt Phó Thụy Dương rất âm trầm, đôi tròng mắt đen nhìn chòng chọc vào nàng, không mang theo một chút nhiệt độ.

"Em...em mới vừa đi nghe điện thoại, lúc trở lại, Đường tiểu thư đã đứng ở nơi đó rồi".

Chân quỳ gối bên khay trà, nhặt chiếc nhẫn kia lên, tay không nhịn được run rẩy, thư ký giải thích thế nào, sau đó như thế nào, Phó Thụy Dương toàn bộ không biết, chẳng qua ngây ngốc cầm chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, viên bảo thạch kia cắm vào lòng bàn tay hắn đau nhói.

Giữa hắn và nàng cứ như vậy kết thúc, vẫn chưa được nửa năm. Chuyện vừa mới bắt đầu đã mất khống chế, hắn cho rằng hắn không phải là người phá hư quy tắc trò chơi, hắn cho rằng đây là cơ hội thật tốt để hắn phát triển sự nghiệp, hắn cho rằng phụ nữ trong thiên hạ đều giống nhau, nếu muốn lấy vợ, không bằng chọn người có ích cho mình. Hắn muốn như vậy, cũng đã làm như vậy, chẳng qua nhiều lần bị nàng dẫn dắt, đối với nàng tò mò, không thể rời khỏi tầm mắt trên người nàng, trong tiềm thức luôn muốn đem nàng làm vật riêng của mình, cứ như vậy yêu. Hắn không nghĩ cứ như vậy mà rơi vào, hắn chẳng bao giờ đi quá xa như vậy.

Từ lần đầu tiên ở quán lẫu, nhìn thấy nàng đứng bên cạnh Dương Sơ Nhất, hắn đã bắt đầu luân hãm. Hôm nay hắn hiểu ý tứ của Đường Kiến Quân và Dương Ái Dân, Đường, Dương hai nhà muốn bắt tay giáp công hắn, nếu là ngày trước, cho dù hai mặt giáp công, hắn cũng sẽ không cho phép sự nghiệp của mình bị đánh thẳng vào, nhưng bây giờ, không cần thiết nữa, Phúc Ninh phát triển hay xuống dốc thì thế nào? Tất cả có đánh vào thì vẫn không so được chuyện nàng trả lại chiếc nhẫn, làm cho hắn đau đớn mãnh liệt?

Tất cả nhân viên Phúc Ninh đều nhìn lão tổng hôm nay thất hồn lạc phách rời khỏi phòng làm việc, chẳng biết đi đâu, tuy không ảnh hưởng đến hoạt động của công ty, tạm thời chưa xuất hiện vấn đề lớn, Chu Văn Bân giúp giải quyết sự vụ Phúc Ninh, chẳng qua lão tổng Phúc Ninh biến mất, nhất thời nội bộ công ty bàn tán xôn xao, mặt trái ảnh hưởng rất lớn.

Phó Thụy Dương trở lại biệt thự cây phong, bức ảnh trên tường vẫn mới tinh, nhìn cô gái thẹn thùng e lệ trước đây không lâu vẫn là vợ chưa cưới của hắn, ngón tay của hắn đang vẽ trên từng đường nét, cả người dường như không còn hơi sức, đầu gục vào vách tường. Hồi lâu, hắn mới đi tới tủ lạnh trước mặt, bên trong tràn đầy đồ ăn vặt, đều là bọn hắn trước khi đi đảo Bali, cùng đi siêu thị mua.

Mở ra một hộp khoai tây chiên, nàng thích mùi vị này, từng miếng, từng miếng bỏ vào miệng, hắn không thích loại đồ ăn chiên này, nàng lại thích vùi trong ngực hắn, nhét vào trong miệng hắn một miếng. Một hộp khoai tây chiên rất nhanh đã thấy đáy, hắn vẫn chưa nuốt xuống hết, hai gò má phồng to.

Ánh mắt có chút mơ hồ, hắn đem cái hộp ném qua một bên. Lại mở ra hộp Kim Đế, lúc mua chocolate, hắn từng nghi ngờ, có rất nhiều chocolate mùi vị tốt hơn Kim Đế nhưng nàng cố ý muốn lấy cái này, cười không nói. Vị ngọt trôi tuột vào miệng của hắn, chẳng qua khi vào dạ dày, hóa thành cay đắng ngập tràn.

Phó Thụy Dương cũng không biết, lời quảng cáo Kim Đế là "Chỉ dành cho người mình yêu nhất". Ban đầu Đường Tiểu Mễ chọn nhãn hiệu này, cũng có chút tâm tư, nàng thật sự cảm thấy, Phó Thụy Dương đối với nàng chính là người nàng yêu nhất.

Trả nhẫn cho Phó Thụy Dương, ngày thứ hai, tại Biệt thự Tây đơn có hai người xuất hiện, Dương Ái Hoa và Đường Quốc Khánh sau nhiều năm li hôn, lần đầu tiên không hẹn mà cùng trở lại nơi này. Phòng ốc đã cũ, vách tường phía ngoài loang lổ, có một ít rong rêu bao phủ, hai người đứng ở bên ngoài hai mắt nhìn nhau, trong lòng cùng rất cảm khái.