Xin Dâng Cá Muối Cho Sư Tổ

Chương 84: Phiên ngoại ba. Người cá




cô gái mặc váy dài chậm rì rì đi trên bờ cát, bóng dáng nàng nhỏ yếu, lúc nhìn xa mặt biển có cảm giác cô đơn mà lênh đênh.

Bất quá, chỉ là thoạt nhìn bề ngoài mà thôi.

Liêu Đình Nhạn nhìn mặt biển nơi xa, nghĩ thầm không biết hôm nay Chu thẩm sẽ làm món ăn gì, buổi sáng nhìn thấy bà ấy mua mực, hẳn là hầm canh, nhưng mà nói thật ra mực nướng vẫn tương đối ngon a.

Tức giận là nếu không phải vừa tới thế giới này không bao lâu, nhân thiết không thể dễ dàng thay đổi, nàng đã trực tiếp yêu cầu mực cay nổi tiếng.

Tối hôm qua mới vừa có một trận mưa to, nửa đêm còn nổi cuồng phong, cả đêm cũng chưa ngừng, lúc này bờ biển có một ít cá nhỏ, tôm nhỏ linh tinh vụn vặt, xác các con vật nhỏ đều là bị sóng biển đánh lên tối hôm qua.

Liêu Đình Nhạn nghĩ đến cơm trưa, ở bờ biển càng đi càng xa.

Sau đó, ở phía sau một khối đá ngầm, nàng thấy một người cá.

Nhân ngư.

Thế giới này vì sao lại có người cá?

Người cá loại động vật này tồn tại chân thật sao? Liêu Đình Nhạn cả kinh liên tiếp lui vài bước, mới nhớ tới nếu mình có thể xuyên qua đến thế giới này, vậy ở đây có mỹ nhân ngư tồn tại hình như cũng không có gì kỳ quái.

Nàng đi qua, phát hiện người cá hình như là đã chết, vẫn không nhúc nhích, vảy trên đuôi đều sắp khô, đó là màu giống đuôi khổng tước, trong xanh đậm mang theo một chút lam, nếu có ánh sáng chiếu vào, hẳn là sẽ đặc biệt đẹp, bất quá hiện tại bởi vì khô cạn mà có chút ảm đạm.

Chẳng lẽ tối hôm qua sóng to đánh lên bờ biển.

Liêu Đình Nhạn nhìn người cá to bằng cá heo biển bị mắc cạn, suy xét mình rốt cuộc nên báo nguy hay không, nàng lấy thái độ cẩn thận quan sát sinh vật nguy hiểm chậm rãi tiếp cận, nhanh chóng sờ soạng cái đuôi cá một phen.

Liêu Đình Nhạn “.....” ta sờ được cái đuôi người cá rồi, lần xuyên qua này đáng giá.

Nàng sờ soạng hai cái người cá vẫn không nhúc nhích, lá gan chậm rãi to lên, chuyển sang một bên nhìn mặt người cá. Người cá kia một mái tóc như rong biển ở trên mặt, bên trên còn quấn chút rong biển, Liêu Đình Nhạn thấy không rõ, thật cẩn thận đẩy tóc dài đen nhánh ra.

thật đúng là một mỹ nhân ngư, nam nhân có một khuôn mặt tuấn tú, trưởng thành như vậy, nhất định là người cá tốt, nếu đã chết, vẫn không nên báo nguy, để hắn nhập hải vi an thôi.

Liêu Đình Nhạn lại sờ soạng đầu tóc, vây đuôi, ngực của người ta, tò mò đủ rồi mới kéo hắn về biển, hiện giờ thân thể này của nàng nhỏ hơn trước kia, kéo không nổi một người cá lớn như vậy, trên đường nghỉ ngơi hai lần, vì càng dễ di chuyển, nàng không thể không ôm cánh tay người cá, để ngực hắn kề sát mình, nhiệt độ lạnh lẽo làm nàng xác định thêm một bước, thật sự đây là một người cá chết.

thật đáng tiếc.

Rốt cuộc nàng đi tới biển, đang nghĩ ngợi tới như vậy đã đủ sâu chưa, bỗng nhiên cảm giác người cá chết trong tay động đậy, tiếp theo tay nàng tê rần, người cá bỗng nhiên nhảy vào trong biển, Liêu Đình Nhạn bị một bàn tay lôi kéo, ngã theo vào, nàng cũng chưa phản ứng lại đã bị người cá kẹp lấy mang vào trong biển.

Người cá là bị sờ tỉnh, hắn cảm giác được trên người mình bởi vì mất nước mà bị bỏng, đặc biệt là đuôi cá, gió biển tựa như dao nhỏ thổi mạnh làm đau. hắn bị bão lốc tối hôm qua đẩy lên bờ biển, không cẩn thận hôn mê bất tỉnh, không ngờ sẽ hôn mê lâu như vậy.

hắn quen du hành ở trong sóng to gió lớn, đây là lần đầu tiên xui xẻo như vậy, thế nhưng bị đập lên bờ.

hắn không mở mắt, bởi vì nhận ra bên cạnh có một hô hấp xa lạ, đó là nhân loại. Sát ý trong lòng nháy mắt bạo trướng, chỉ không có sức lực, đành an tĩnh ngủ đông.

Con người kia thật cẩn thận sờ đuôi hắn, lại giật tóc hắn, sờ soạng một chút vây cá, hô hấp vì áp lực mà khẩn trương làm hắn nghe thấy rõ ràng, là một con người thực nhỏ yếu, người cá giật giật tay có móng vuốt sắc nhọn, suy xét nên dứt khoát động thủ giết nhân loại này không, ngón tay hắn hẳn có thể cắt qua yết hầu nàng, hoặc là chọc thủng bụng nàng.

Nhưng hắn không nghĩ tới, nhân loại này thế nhưng sẽ ôm hắn về trong biển. Con người gặp được người cá, từ trước đến nay đều bắt đi, phàm là người cá bị mang đi đều sẽ không có kết cục tốt, điểm này hắn biết rõ.

Nhưng nhân loại này, nhỏ nhỏ gầy gầy, ánh mắt nhìn hắn không có tham lam, động tác rất nhỏ động vào tóc và cái đuôi của hắn, giống như là cá nhỏ trong biển tò mò thò qua, làm sát ý sôi trào trong lòng hắn không thể hiểu được tiêu tán không ít.

Cái đuôi bị bỏng đụng vào nước biển, nước biển mát lạnh nháy mắt làm hắn cảm thấy một trận thoải mái. Người cá ở trong nháy mắt tiến vào biển, thuận tay kéo nhân loại cùng xuống.

Trong một khắc hắn muốn kéo nhân loại này vào trong biển dìm chết đuối, cho nên hắn gắt gao túm nàng, ấn nàng vào trong nước.

Nàng giống như bị dọa, đôi mắt mở rất to nhìn hắn, váy màu trắng phiêu đãng ở đáy nước, trong miệng toát ra mấy cái bọt nước.

Trong miệng Liêu Đình Nhạn ùng ục ùng ục toát ra mấy cái bọt nước, nàng cảm giác mình sắp chết, trong lòng chửi một tiếng, người cá này đang câu cá hay là săn thú a. hắn có phải cố ý nằm ở đó rình mồi hay không. Lớn lên có một khuôn mặt tiểu bạch kiểm, sao có thể làm loại chuyện không biết xấu hổ này.

Nơi này có cá giết người, có ai quản hay không nào?

Trong biển là lãnh địa của người cá, hắn muốn giết chết nàng càng dễ như trở bàn tay. Liêu Đình Nhạn nghĩ mình xuyên tới đây không đến mấy ngày, còn chưa kịp hưởng thụ biệt thự to bên bờ biển, cũng chưa kịp dùng nhiều tiền tiết kiệm như vậy, chưa nếm thử tư vị phú bà, nháy mắt trong lòng liền nổi giận, nàng lung tung giãy giụa, bắt được tóc dài đen nhánh như rong biển của người cá, làm lơ đối phương tiểu bạch kiểm táo bạo nổi bão, cắn một ngụm vào mặt hắn, sau đó nàng tự mình sặc vì chết khiếp.

Trước khi Liêu Đình Nhạn ngất xỉu đi, ở trong lòng lớn tiếng kêu lên: “Nếu ta chết, ta nguyền rủa ngươi cả đời không tìm thấy lão bà, ngươi cái đồ người cá tiểu bạch kiểm giảo hoạt này”.

Có thể là nàng nguyền rủa hiệu quả, nàng phát hiện mình không chết, tỉnh lại ở một bờ biển hoang vắng, cả người ướt đẫm. Liêu Đình Nhạn hắt xì, mờ mịt nhìn quanh bốn phía, đây mẹ nó là chỗ nào a?

Đây hình như là hòn đảo, còn là đảo rất nhỏ, nàng đi một vòng xung quanh mới tốn khoảng hơn mười phút. Cho nên đây là muốn cho nàng cầu sinh ở hoang đảo. Nàng nhìn nhìn tay mình trắng nõn, đây đâu phải là hoang đảo cầu sinh, rõ ràng chính là tuyệt địa cầu sinh.

Nháy mắt nàng liền nằm xuống bờ cát.

Mệt mỏi quá a, dứt khoát chờ chết trở về thôi.

Nàng nằm xuống không bao lâu, có người dùng nước phun nàng.

Liêu Đình Nhạn ngồi dậy, thấy cách đó không xa người cá tiểu bạch kiểm ở trong biển, trong tay hắn cầm con cá bụng tròn vo, bóp bụng cá, thông qua miệng cá phun nước tới chỗ nàng bên này.

Liêu Đình Nhạn “.....” mẹ ngươi.

Nàng nắm một nắm cát ném về phía người cá bên kia, cát ném không xa, nửa đường đã bị gió thổi. Người cá tiểu bạch kiểm táo bạo kia thấy thế, lộ ra biểu tình cười nhạo.

Liêu Đình Nhạn “.....” ta đã nhận được giáo huấn, lần sau gặp phải sinh vật kỳ quái nên báo nguy trước, tự mình xử lý là không có kết cục tốt.

Còn có, phun đủ rồi nha em gái ngươi, ngươi phun nước phun nghiện rồi có phải không, xin lỗi con cá tròn vo trong tay ngươi a.

Liêu Đình Nhạn bò dậy, nổi giận đùng đùng đi về phía trước hai bước, lại lập tức cảnh giác dừng lại, gia hỏa này có phải muốn kích nàng đi đến hay không, người cá cẩu bức giảo hoạt này đã lừa nàng một lần, không thể tin tưởng.

Người cá giống như từ trên nét mặt nàng đoán được nàng suy nghĩ cái gì, phát ra một tiếng cười nhạo, sau đó hắn nâng tay lên, ném một con cá khác to bằng cánh tay về phía Liêu Đình Nhạn. Liêu Đình Nhạn chưa kịp trốn, bị đập vào ngao một tiếng chìm vào bờ cát. Nàng bò dậy nhìn con cá sống còn ở trên người mình hất đuôi, không dám tin tưởng mà trừng người cá kia. Mẹ nó, ngươi dùng cá lớn như vậy làm vũ khí ném ta.

Sao ngươi không dứt khoát dùng cục đá đi.

Liêu Đình Nhạn tức giận đến không nhẹ, đôi tay cần con cá kia ném trở về, đáng tiếc nàng ước lượng không tốt, chỉ ném tới khu nước cạn, cá lớn quẫy một hồi trong nước liền vung cái đuôi muốn chạy, bị người cá cách đó không xa duỗi tay nhanh chóng bắt về.

hắn giống như cũng có chút tức, cau mày nhìn Liêu Đình Nhạn, lại lạnh mặt bang một tiếng đem ném con cá lên bờ cát, lúc này Liêu Đình Nhạn né tránh, nàng nhìn con cá bên chân, chống nạnh nghĩ, chính xác lúc này không chịu được a. Ngươi có bản lĩnh thì ném tiếp, xem ngươi còn có thể ném trúng ta sao?

Người cá nhìn ra nàng khiêu khích, lộ ra một cái biểu tình phức tạp, dù sao trên mặt hắn tràn ngập khinh thường “Người này có phải đứa ngốc hay không?”.

Đuôi cá màu lam khổng tước của hắn chống ở trong nước, cả người giống mũi tên biến mất vào trong nước biển.

hắn vừa đi, Liêu Đình Nhạn liền ngồi xổm xuống, nàng ngồi ở trên bờ cát thở dốc, nhìn con cá to xui xẻo bên cạnh đồng dạng đang thở dốc. Ừ, đây hình như là một loại cá nàng từng ăn, hai ngày trước Chu thẩm đã mua, hình như còn rất đắt, nàng nhớ rõ chất thịt không tồi còn ít xương, ăn sống cũng có một phen phong vị khác, ừm ăn sống a.

Liêu Đình Nhạn rốt cuộc phát hiện không đúng chỗ nào. Đúng vậy, nếu người cá muốn ném nàng, vì sao không cầm cục đá lại dùng cá. Chẳng lẽ, đây không phải ném nàng, là mang cho nàng thức ăn.

Bị con cá xui xẻo kia dùng một con mắt cá chết trừng mình, Liêu Đình Nhạn rốt cuộc tỉnh táo, sau đó túm lấy đầu tóc mình lâm vào mờ mịt, không phải, người cá âm hiểm táo bạo kia không phải muốn dìm nàng chết đuối sao, cần gì cho nàng ăn.

Nàng cho rằng người cá kia sẽ ném nàng một mình ở chỗ này, nhưng trên thực tế hắn trở về thực nhanh, vẫn dừng ở vị trí kia, cách nàng một khoảng, hai người một ở trong nước, một ở trên bờ.

Người cá nhìn con cá không nhúc nhích ở bên chân nàng, lại giơ tay ném một con cá nữa.

Liêu Đình Nhạn do dự hỏi “Cho ta ăn?”

Nàng phát hiện người cá không biết nói, nhưng hắn hình như có thể nghe hiểu lời nàng nói, dùng cái mũi hừ ra một tiếng, lại liên tiếp ném vài con cá nhỏ cho nàng.

hắn giống như cũng không phải rất xấu, Liêu Đình Nhạn hơi ghé sát vào một ít, kêu: “Ngươi có thể đưa ta trở về hay không a”

“Ngao” nàng bị một cái vỏ sò đập vào giữa trán. Lại nhìn, người cá đã bơi đi.

Liêu Đình Nhạn bắt lấy vỏ sò kia, vuốt cái trán tức giận hô to “A”, con cá này làm cái gì?

Sau đó nàng phát hiện trong cái vỏ sò kia có một viên trân châu tròn vo, không phải trân châu nguyên bản trong vỏ sò, mà là vỏ sò sạch sẽ xinh đẹp, bên trong đặt riêng một viên trân châu, tỏa một loại ánh sáng nhu hòa màu hồng nhạt.

Liêu Đình Nhạn “.....” người cá thật sự quá khó hiểu.

Chạng vạng, Liêu Đình Nhạn ngồi ở bờ biển, cảm thấy mình đói đến không được, còn thật khát, chính là cá sống bên cạnh tản ra mùi tanh, nàng lại thật sự ăn không vào, trên đảo cũng không có gì có thể ăn.

Nàng nhìn chân trời hồng nhạt cùng ánh nắng chiều màu xanh lam, nhìn thấy một người cá nhảy ra mặt biển, đuôi cá lam khổng tước dưới một vạt ánh sáng cuối cùng chiếu rọi tỏa sáng lấp lánh, đặc biệt mộng ảo, một màn này giống như là cảnh sắc trong truyền thuyết, Liêu Đình Nhạn sửng sốt một hồi lâu cũng chưa hoàn hồn, trong lòng tràn đầy cảm động, quá đẹp đi.

Sau đó người cá tới gần đây, dùng nước phun tỉnh nàng.

hắn nhìn thấy con cá không nhúc nhích bên chân nàng, nhíu mi chỉ chỉ. Dáng vẻ kia đặc biệt đại gia, như là tổ tông đang chỉ điểm giang sơn, tuy rằng không nói, nhưng Liêu Đình Nhạn cảm thấy hắn đang nói ăn cho lão tử.

Có thể là bởi vì một màn vừa rồi kia, cũng có thể là bởi vì tính cách cho phép, nàng không thể khẩn trương lâu lắm đã buông lỏng xuống, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên dẫn theo váy, đi vào trong nước biển, chậm rãi tới gần người cá.

Người cá không nhúc nhích, hắn dựa vào một khối đá ngầm nhìn nàng, giống như cũng không để loại nhược kê như nàng vào mắt.

Liêu Đình Nhạn ghé sát vào hắn, “Ta cảm thấy ngươi là người cá tốt.”

Người cá bễ nghễ với nàng: “Xùy.”

Tuy rằng không nói, nhưng cái xùy này thật phi thường tinh túy.

Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên duỗi tay bắt được cánh tay người cá, khóc lớn “Ta phải đi về, ta sắp chết đói, a a a a ô ô ô ô ô cứu mạng a”

Người cá không nghĩ tới đột nhiên nàng sẽ khóc lên, nhào sang bên cạnh muốn đi, Liêu Đình Nhạn ôm lấy cái đuôi hắn, “Mang ta trở về đi Ngư huynh, cầu xin ngươi đây. Nếug không ngươi muốn ném ta ở chỗ này đói chết sao, ngao ngao ngao ngao ngao ta phải về.”

không biết có phải bởi vì bị nàng ồn ào đến không kiên nhẫn hay không, người cá trừng mắt nhìn nàng trong chốc lát, rốt cuộc hai tay đưa ra ôm nàng vào trong ngực, sau đó chui vào trong biển.

Liêu Đình Nhạn nín thở, nghĩ hắn cảm thấy mình ồn ào muốn dìm mình chết đuối, hay quyết định đưa mình trở về.

Người cá bơi không sâu, Liêu Đình Nhạn nhìn mặt hắn ở trong nước, làn da trắng lạnh cùng tóc dài ở trong nước như rong biển, thật sự giống một con thủy yêu mê hoặc.

Nàng thực nhanh cảm thấy nghẹn khí, kéo kéo tóc người cá, sau đó người cá liền ôm nàng, vảy cái đuôi đưa nàng lên mặt nước.

Liêu Đình Nhạn “Hô”, nàng há mồm thở dốc, cảm thấy mình đánh cuộc chính xác, hắn hẳn là không phải muốn dìm nàng chết đuối, mà thật sự chuẩn bị đưa nàng trở về.

Ban đêm dần dần tối xuống, nàng được một người cá ôm, bơi trong biển rộng lớn. Chung quanh không nhìn thấy lục địa, bầu trời đầy trời đầy sao, nàng chỉ có thể dựa vào một người cá không biết nói, nhân loại trời sinh sợ hãi với đại dương, làm nàng chỉ có thể gắt gao ôm eo người cá, mệt mỏi liền đổi sang ôm cổ, tóm lại không màng tất cả gắt gao ôm hắn, sợ bị hắn nửa đường ném xuống.

Đuôi cá thật lớn đong đưa ở trong nước, có đôi khi nhẹ nhàng chụp lên đùi nàng, nàng nhịn không được cúi đầu nhìn xem. Khi ở bờ biển vây cá khép lại, ở trong nước tản ra, có loại mỹ lệ đặc biệt mộng ảo.

Người cá thật là đẹp mắt.

Nàng không biết thời gian, chỉ biết sao trên trời đêm càng ngày càng sáng, thiếu chút nữa nàng ngủ ở trong nước, rốt cuộc thấy được bãi biển quen thuộc. hắn thật sự đưa nàng về.

Liêu Đình Nhạn cảm giác mình lại có sức lực, từ trong nước chạy về phía bờ biển, nàng tới bờ biển, quay đầu nhìn thoáng qua, người cá ở trong nước đen nhánh, thấy nàng nhìn qua, liền nhập vào trong nước, đuôi cá ở dưới ánh trăng vỗ vào mặt biển, bắn lên một mảnh bọt nước.

Trong tay Liêu Đình Nhạn cầm một viên trân châu tròn vo, quyết định tha thứ cho người cá này.

Có lẽ, về sau sẽ không bao giờ hội ngộ nữa.

không gặp là không có khả năng.

Sau đó ở bờ biển chỗ đá ngầm, nàng đặt máy theo dõi, nghĩ nếu người cá gần một chút nữa, nàng sẽ biết.

Mới vừa đặt xong chưa tới hai ngày, ở trên màn hình giám sát, nàng liền thấy được người cá. hắn ghé mặt vào phía trước máy theo dõi, phảng phất biết đây là cái gì, đối diện với màn hình, hắn dùng ngón tay sắc nhọn đốc đốc đốc gõ máy theo dõi, giống như gõ cửa.

Liêu Đình Nhạn xuyên qua ống giám thị, cảm thấy mình giống như nhìn nhau với hắn. Người cá ném một cái vỏ sò ở phía trước máy theo dõi, bên trong cũng có một viên trân châu tròn vo.

Liêu Đình Nhạn “.....” ngươi làm gì.

Người cá cách hai ngày tới một lần, chuyển động ở trước máy theo dõi, sau đó ném xuống một đồ vật ở phía trước máy theo dõi, có trân châu, còn có hồng bảo thạch cùng ngọc bích, thậm chí vòng cổ vàng. không phải, hắn lấy từ đâu ra a? Chẳng lẽ là tìm được từ thuyền chìm trong biển? Liêu Đình Nhạn nhịn không được đi suy đoán, qua một thời gian, người cá ném xuống một cái hộp.

Liêu Đình Nhạn đoán đó là cái gì, thật sự nhịn không được, chạy tới trước máy theo dõi xem những đồ vật người cá riêng ném ở nơi đó.

Kết quả, nàng mới vừa khom lưng, đã bị người cá trong nước vụt ra, một phen kéo nàng xuống biển.

Rơi xuống nước, nháy mắt Liêu Đình Nhạn trong lòng chửi một tiếng. Lại bị người cá này lừa xuống biển. hắn cố ý ném xuống vài thứ kia làm “Mồi câu”.

Đáng tiếc biết đã quá muộn.

Liêu Đình Nhạn bị người cá này ôm ở trong nước bơi lội, nhìn trên mặt hắn có một chút ý cười, kiêu ngạo lại đắc ý.

hắn ôm nàng bơi ở trong nước trong chốc lát, liền thả nàng lên bờ, quả thực làm người ta không rõ lắm rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Về sau chuyện như vậy lại xảy ra rất nhiều lần, Liêu Đình Nhạn dù sao cũng không sợ, nàng còn cảm thấy rất thú vị, nàng học được bơi lội, người cá dạy nàng, tuy rằng cái đó hẳn không gọi dạy nàng bơi lội, hẳn là kêu cố ý đùa nàng chơi.

Nàng học được bơi lội xong, cảm giác biển trở thành một loại công viên trò chơi kỳ lạ khác, thế giới trong nước trong nháy mắt rõ ràng lên. Đáy biển có quá nhiều sinh vật kỳ quái, cho dù ở khu nước cạn, cũng giống một mảnh rừng rậm ở đáy biển. Liêu Đình Nhạn đuổi theo một đám cá nhỏ đủ mọi màu sắc bơi một đoạn, phát hiện nơi xa có một con cá lớn dài hơn một mét bơi tới, lập tức sợ hãi bơi trở về, trốn đến phía sau người cá.

Người cá quay đầu liếc nhìn nàng một cái, hình như là đang khinh thường nàng nhát gan. Liêu Đình Nhạn mới mặc kệ, nàng tránh ở phía sau người cá, đẩy hắn đi nhìn xem, người cá vừa rồi còn lười biếng, đột nhiên nhảy ra ngoài, hắn bắt lấy con cá kia kéo trở về, cho Liêu Đình Nhạn nhìn đủ.

hắn giống như là kẻ vồ mồi hung tàn ở đáy biển, cá nhỏ bình thường cũng không sợ hắn, nhưng một ít cá lớn nguy hiểm nhìn thấy hắn liền chạy.

Liêu Đình Nhạn có một lần chơi điên rồi, rời khỏi người cá, một mình bơi ra bên ngoài tới khu biển sâu. Ở đó nàng thấy một con cá mập, quả thực bị hù chết, cứng đờ ra không thể động, mắt thấy cá mập hung mãnh bơi tới.

Đó là lần đầu tiên nàng nghe thấy người cá phát ra âm thanh, thanh âm hắn hoàn toàn bất đồng với nhân loại, là một loại tiếng rít kỳ lạ, Liêu Đình Nhạn nghe mà đầu óc choáng váng, cá mập hướng về phía nàng đây so với nàng còn thảm hơn, đương trường ở trong nước thống khổ quay cuồng lên, giống như chịu công kích đặc thù.

Người cá nhanh chóng bơi tới, trên mặt hắn có phẫn nộ, ngón tay sắc nhọn xé mở bụng cá mập, máu tươi mờ mịt trong nước, một lát đã nhiễm hồng một mảng lớn nước biển.

Liêu Đình Nhạn bị người cá ôm rời xa phiến hải vực đó, còn chưa lấy lại tinh thần, người cá phẫn nộ mà kêu một tiếng với nàng, hình như là đang phát giận.

Sau đó nàng lại xuống biển bơi lội, người cá liền đi theo phía sau nàng, thấy nàng muốn bơi về khu biển sâu, liền túm chân nàng kéo về.

Liêu Đình Nhạn không biết mình cùng người cá này đến tột cùng là tình huống thế nào, dù sao nàng cũng không dám nghĩ, nghĩ chính là yêu đương vượt giống loài.

Nàng nghĩ lại một chút, cảm thấy mình trước kia khẩu vị không nặng như vậy. Nghĩ như thế nào đều không phải vấn đề của nầng, là vấn đề của người cá, nếu hắn là người, nàng thích chính là người.

Nàng đã biết người cá đó tên là Kiều. Đại khái có đúng không, lúc nàng dò hỏi tên, hắn phát ra một âm cùng loại với “jiao”, xuất phát từ tư tâm, Liêu Đình Nhạn tự tiện đặt cho hắn tên là “Kiều”.

Kiều Kiều (làm nũng), ha ha ha ha ha thật sự siêu buồn cười

Mùa hè chạng vạng, Liêu Đình Nhạn mặc một thân áo thun quần đùi, mang theo băng ghế nhỏ, bàn chải và các đồ vật đi bãi biển, rửa sạch thân thể cho người cá. Cùng hắn quen thuộc rồi, Liêu Đình Nhạn cách một thời gian đều rửa sạch cho hắn một lần, trên người hắn, khe vảy không rõ lý do ngẫu nhiên mọc ra một loại thủy thảo nhỏ cùng các loại thực vật ký sinh, còn có khe ngón tay, móng vuốt săn thú lưu lại cặn huyết nhục cũng cần đúng giờ rửa sạch.

Quan trọng nhất chính là tóc, Liêu Đình Nhạn lần đầu tiên gội đầu cho người cá, từ tóc của hắn tẩy ra một con cá nhỏ, một con tôm, còn có một con sao biển.

Sao biển còn được.

Liêu Đình Nhạn “.....” trên người của ngươi đã có thể dưỡng ra cái vòng sinh thái

Dùng để tẩy cho hắn chính là nước tắm sủng vật hương sóng biển, tẩy xong tết mái tóc thật dài của hắn thành một cái bím tóc dài, sau đó nàng vừa chải khe đuôi người cá, vừa cười, “công chúa tóc mây, ha ha ha ha”

Người cá lười nhác ngồi ở đó, bóp con cá béo tròn phun nước vào nàng, Liêu Đình Nhạn sớm có chuẩn bị, nhấc súng bắn nước phun trở về.

Liêu Đình Nhạn “Gió lốc mới đã xuất hiện xì xì xì xì xì”

Người cá “.....”

Bờ biển ban đêm, người cá ca hát cho nàng.

hắn là một người cá thực kiêu ngạo, bình thường cũng không chịu hé răng, ca hát cho nàng cũng là vào lúc phi thường, phi thường vui vẻ, lúc ấy hắn ngâm xướng còn ôn nhu hơn ánh trăng, êm tai hơn hết thảy tiếng nhạc trên thế gian.

Trong tiếng hắn ngâm xướng, nàng nghiêng người hôn môi hắn, nói khẽ với hắn một câu: “Khẳng định ở thế giới khác ta cũng từng thích chàng.”

Nếu không, sao lại dễ dàng bị hắn mê hoặc như vậy.