Xin Hãy Bên Anh Lần Nữa

Chương 68-69: 68: Ngoại Truyện Nho Nhỏ - 69: Ngoại Truyện Nho Nhỏ




68: Ngoại Truyện Nho Nhỏ


Phương Khải Dực x Bạch Tĩnh Anh

Cô ngồi ở sofa thông thả cắn một miếng táo nhìn Phương Khải Dực đang chăm Tĩnh Ly bé con nhà cô, cô đẻ ra hai đứa không đứa nào thèm bám cô, chỉ bám duy nhất ba nó nên cô cũng không cực mấy.

Phương Phong Tức vẫn cầm điện thoại chơi game, cậu chơi đến phát chán rồi.

“ Mẹ chúng ta ra ngoài đi, du lịch mà cứ thế này chán chết mất ”
“ Được! Đợi baba cho Tiểu Ly uống sữa xong thì chúng ta đi ăn xiên nướng ” Bạch Tĩnh Anh gật gù nựng má con trai một cái.

Riêng Phương Khải Dực vẫn đang cho bảo bối nhỏ uống sữa, anh cũng không phản đối, dù sao bọn họ đi du lịch ngoài đảo buổi tối ra ngoài vui chơi cũng rất thú vị.

Cảnh đêm ở đây rất đẹp mà.

Bạch Tĩnh Anh mặc áo khoác cho Phong Tức xong liền nắm tay cậu, Phương Khải Dực một tay bế Tĩnh Ly một tay nắm lấy tay Phong Tức.

Bọn họ một nhà ba người ra đi dạo, anh mặc chiếc áo bành tô đen, cô mặc chiếc áo bành tô trắng.


Phong Tức mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen, Tĩnh Ly là màu trắng, vừa đi vừa cười nói, ai cũng ngoái đầu nhìn đại gia đình hoàn hảo nhà bọn họ, trông cũng thật đáng yêu quá rồi.

“ Baba ” Đột nhiên Tĩnh Ly mấp mấy môi gọi anh, khiến cả anh và cô tròn mắt nhìn cô bé nhỏ trong lòng anh.

Phương Khải Dực nghe con gái gọi mình đầu tiên liền bật cười như được mùa, thơm lên má con gái một cái “ Tiểu Ly, gọi lại nào, gọi lại cho baba nghe một lần nữa đi ”.

“ Ba…ba…” Phương Tĩnh Ly mỉm cười, cái môi nhỏ trông vô cùng đáng yêu.

“ Tiểu Ly giỏi quá…” Anh bật cười, tâm trạng đúng thật khó tả vì lúc trước Phương Phong Tức gọi mẹ nó đầu tiên, nên cảm giác con gái gọi mình thật khiến anh có chút đỏ mặt.

Gia đình họ hai lớn hai nhỏ, trai gái đầy đủ.

Ghé vào một quán thịt nướng, Phương Phong Tức vô cùng thích thú vì đây là món mình thích, còn Phương Tĩnh Ly thì ngồi dính trên người của Phương Khải Dực không chịu xuống, ngay cả mẹ cũng không cần nữa.

“ Ba! Là ba theo đuổi mẹ trước hay là mẹ theo đuổi trước ” Phương Phong Tức bỏ vào miệng một miếng thịt nướng nhìn ba mình chậm rãi lên tiếng.

Phương Khải Dực nghe xong thì giật mình, nhưng sau đó lại mỉm cười “ Tất nhiên là mẹ con rồi, ba mà không lấy mẹ con thì cũng chẳng có ai lấy mẹ con đâu ”.

“ Ồ cũng đúng, con thấy mẹ không xinh đẹp bằng Dư Ninh của con, chỉ có ba con mình là đẹp trai nhất ” Phương Phong Tức gật gù đồng ý, từ ngày được anh cho đến nhà Từ Cảnh Sâm chơi thì Phương Phong Tức như là đồng minh mà phản lại Bạch Tĩnh Anh không một chút do dự.

Bạch Tĩnh Anh cũng không so đo với cha con nhà này “ Được rồi được rồi ba con các người là đẹp trai nhất ” lời nói nửa đùa nửa thật, vì đúng thật trong mắt cô từ bé đến lớn cũng chỉ có một mình Phương Khải Dực chưa từng có hình bóng của trường khác.

Anh cũng là người yêu chiều cô nhất, ngay từ việc cô mang thai anh thuê hẳn đầu bếp riêng về nấu ăn cho cô, tất cả việc nhà đều không để cô động tay động chân, công việc cũng giúp cô giải quyết êm xuôi.

Vậy nên với cô anh chính là duy nhất.

Cũng may Bạch Tử Dương và Hà Di Dương cuối cùng cũng chịu kết hôn mang thai nếu không cô thật sự không biết phải chịu tra tấn tinh thần từ Lão Bạch nhà cô đến bao giờ nữa.

Ông ấy cảm thấy Bạch Tử Dương nếu không kết hôn cứ lông bông bên ngoài, cô lấy Phương Khải Dực rồi liền đến Hải Nam sống vậy nên cả Bạch Gia chỉ còn ông bà.

Bây giờ hai người kia kết hôn, Bạch Tử Dương cũng dự định sinh con ở lại Bạch Gia cùng ba mẹ, giúp ba quản công ty, mỗi ngày đi làm đều là đi cùng Hà Di Dương vì cô nàng cũng chuyển công việc để tiện đường ở cùng Bạch Tử Dương.

Buổi tối trở về khách sạn, Bạch Tĩnh Anh mặc chiếc áo choàng của khách sạn, khăn cô búi trên đầu vì tóc chưa khô.

Phương Khải Dực vừa cùng một lúc dỗ Phương Phong Tức và Phương Tĩnh Ly ngủ, xong liền đi ra ban công đứng hút thuốc hình như lâu rồi, anh không còn hút thuốc nữa.

Bạch Tĩnh Anh chậm rãi đi lại vòng tay ôm lấy eo anh, áp mặt mình lên lưng anh, lúc này Phương Khải Dực cũng dụi bỏ điếu thuốc mà xoay người lại ôm cô vào lòng.

“ Bà xã! vất vả cho em rồi ” Anh cúi đầu hôn lên trán cô một cái.

Cô liền bĩu môi “ Vậy mà anh còn chê em không xin đẹp ”.

“ Anh chê em bao giờ, với Phong Tức tất nhiên Dư Ninh là đẹp nhất vì nó không thể tranh giành em với anh, hơn nữa em chỉ cần xinh đẹp trong mắt anh là được vì anh là chồng em ” Phương Khải Dực bật cười nhìn cô, anh kéo cô ôm sát vào người mình.


Bạch Tĩnh Anh ngẩn đầu hôn lên môi anh, mi mắt khẽ động đậy xinh đẹp cô chậm rãi mở miệng “ Ừm ông xã anh là đẹp nhất, là tốt nhất trong mắt em ”.

“ Bà xã anh muốn…” Phương Khải Dực tay di chuyển khắp cơ thể cô, anh có chút hít thở không thông.

“ Phương Khải Dực anh mau cút đi ” Bạch Tĩnh Anh nắm lấy tay anh trừng mắt cái người đàn ông này không lãng mạn quá năm phút lại đòi hỏi nữa rồi.

Lần này cô không chiều theo ý anh nữa.

“ Bà xã đi mà, anh yêu em mà, được không em? ” Anh ghé vào tai cô nỉ non từng chút một muốn dụ dỗ cô.

“ Chỉ hôm nay thôi ” Bạch Tĩnh Anh cũng đành bất lực khẽ đáp.

.

69: Ngoại Truyện Nho Nhỏ

Quách Đông - Châu Hoa

Lúc phát hiện Châu Hoa mang thai, Quách Đông như kẻ mơ hồ, bình thường còn đánh đấm nhau với người khác vậy mà hôm nay tình nguyện đi nhà sách ở trong nhà sách gần cả một buổi chiều.

Anh mua một loạt đều là sách về cách chăm sóc vợ bầu, chăm sóc trẻ sơ sinh, còn có sách nấu ăn cho phụ nữ mang thai nữa, anh mua nhiều đến mức nhân viên nhà sách lúc thanh toán cũng phải e dè nhìn người đàn ông lần đầu làm ba này.

Sắc mặt anh có chút khó coi lái xe về nhà, ở nhà Châu Hoa vẫn còn đang nấu cơm lại trong thời kỳ thai nghén nên khiến cô có chút khó khăn khi nấu đồ ăn, cũng chưa từng nghĩ đến cái tên họ Quách này bách phát bách trúng chỉ một lần cô liền mang thai bảo bảo.

“ Vợ ơi! Anh về rồi ” Quách Đông vừa về đến cửa đã gọi Châu Hoa đầu tiên.

Nhiều lúc Châu Hoa cảm thấy hình như mình nhìn nhầm rồi, từ lúc mang thai Quách Đông một tiếng vợ, hai tiếng cũng vợ cái này không được cái kia cũng không cho, cô như đứa trẻ nhỏ ở trong tay anh.

Châu Hoa đang dọn bàn ăn ngẩn đầu lên nhìn Quách Đông đang vào nhà, còn mặt mài tươi roi rói đi vào trong bếp trên tay còn có một túi đồ.

“ Anh đi mua gì à? ” Cô lên tiếng nhìn anh.

“ Ừm mua một ít sách ”

Quách Đông gật đầu, chậm rãi lên tiếng trả lời cô, anh kéo cô lại nâng mặt cô lên hôn vào má cô một cái, khiến Châu Hoa có chút sững người nhìn anh mỉm cười dịu dàng.

Bình thường Quách Đông chỉ mặc áo sơ mi và quần tây đi đến Bạch Ưng làm việc, nhưng trông anh lại vô cùng đẹp trai. Chồng cô là số một hôm trước về Châu Gia còn suýt chút nữa cô đã phải ra rìa vì ba mẹ cô rất thích anh.

Buổi tối Quách Đông nghiên người gương mặt anh xoay về phía của cô, cánh tay vẫn đặt lên bụng cô. Cả ngày đi làm tối về chăm cô nên hình như anh rất mệt, Châu Hoa lại ốm nghén cô đưa mắt nhìn anh đang ngủ ngon lành.

Bây giờ cô thèm canh gà hầm, nhưng mà anh ngủ rồi sao, nếu cô phiền anh gọi anh dậy thì không được, cô nằm nhìn anh khoé mắt rơi ra vài giọt lệ, gương mặt mếu máo như đứa con nít, cô vừa xoay người đưa lưng về phía anh thì anh giật mình bật dậy.

Nghe tiếng cô thút thít liền giật phắn mình xoay người cô lại, gấp gáp lên tiếng hỏi “ Vợ em sao vậy? khó chịu chỗ nào nói anh nghe ”.

“ Đông Đông! hức...hức em không muốn phá giấc ngủ của anh nhưng mà em thèm canh gà hầm...hức ” Châu Hoa nhìn anh, gương mặt cô khóc đến đáng thương khiến anh không cầm lòng được.

Quách Đông lau nước mắt cho cô, anh chậm rãi nhìn cô “ Em đợi một chút, anh lập tức ra ngoài mua cho em ”.

Vừa dứt câu anh đã cầm lấy cái swt mặc vào cùng quần tây vội chạy ra ngoài mua canh gà hầm cho cô, cô nhìn anh đi như vậy có chút buồn, cảm thấy bản thân không tốt khuya như vậy còn hành hạ anh không được ngủ mà phải ra ngoài.

Đúng 15 phút sau Quách Đông đã mang một bát canh gà hầm lên cho cô, anh đạp hết chân ga, uy hiếp nhà hàng phải làm cho anh mang về cho cô.

Anh cẩn thận đút cho cô ăn từng muỗng canh vô cùng dịu dàng.

“ Đông Đông có phải em rất phiền không? ” Châu Hoa buồn bã cúi mặt.

Nghe cô nói anh liền giật mình hốt hoảng “ Không có! em là vợ anh tất nhiên anh không thấy phiền, chỉ cần em muốn anh đều làm cho em, chỉ cần em vui vẻ là được ” với anh cô như ngọc ngà châu báo, chỉ cần cô muốn anh đều làm cho cô lúc trước khiến cô buồn như vậy bây giờ chỉ cần có thể anh đều làm theo yêu cầu của cô.

Châu Hoa nhìn anh khẽ gật đầu, cô ngoan ngoãn để anh đút hết bát canh rồi mới chịu đi ngủ, Quách Đông kéo cô ôm vào lòng cẩn thận hôn lên trán cô một cái.

Anh cảm thấy anh quay đầu nhìn về phía Châu Hoa chính là sự lựa chọn đúng đắn nhất đời này của anh, cũng chỉ có cô mới yếu lòng dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy, cho nên bây giờ anh mới nâng cô như trứng hứng cô như hoa.

7 Tháng Sau.

Châu Hoa nửa đêm được chuyển vào phòng sanh, Quách Đông bên ngoài mồ hôi đã túa ra đầy trán, sắc mặt khó coi xung quanh toả ra một bầu không khí u ám ngay cả Phương Khải Dực và Từ Cảnh Sâm nhìn thấy cũng có chút giật mình.

Cái tên này chỉ là sinh em bé thôi có cần phải như vậy không, ở bên ngoài Bạch Tĩnh Anh cũng vô cùng lo lắng chỉ có mỗi Lạc Viên Hân là vô cùng bực bội nhìn Từ Cảnh Sâm giờ này vẫn nghiên đầu dựa vào người cô muốn ngủ.

Đến tận hai tiếng sau Châu Hoa mới sinh xong, Quách Đông cảm thấy như đã trải qua hai thế kỷ rồi vậy, anh chưa từng cảm thấy thời gian trôi lâu như vậy, nữ y tá bế bảo bảo ra, cô cũng được đẩy ra chỉ là mệt quá mà ngủ thiếp đi rồi.

Quách Đông đưa bảo bảo cho ông bà ngoại bế, còn anh đi theo cô về phòng bệnh, hình như bản thân anh đã rất sợ hãi không muốn rời xa cô nửa bước, anh có chết cũng không để cô sinh thêm một lần nào nữa.

Một lần đối với anh là quá đủ.

Châu Hoa chậm rãi khẽ mở mi mắt nhìn thấy anh ngồi nhìn mình, xong lại liếc mắt nhìn bên cạnh cô, mọi người bây giờ cũng đã về hết rồi chỉ còn anh ở lại với cô.

Quách Đông vừa nhìn thấy cô mở mi mắt liền bật khóc như đứa trẻ nhỏ “ Vợ ơi! về sau chúng ta không sinh nữa, anh sợ quá huhu ”.

“ Đông Đông anh là con nít sao? ” Châu Hoa nhìn thấy anh liền bật cười lau nước mắt cho chồng mình.

Đầu đội trời chân đạp đất không sợ ai bao giờ cũng chẳng ngán hay nể nan ai, giết người cũng chưa từng nương tay nhưng mà nhìn vợ chịu đau sinh con thì lòng liền chịu không nổi mà sợ hãi.

“ Anh không muốn em chịu đau thêm một lần nào nữa ” Quách Đông gật gật đầu nhìn bảo bảo nhà mình.

“ Ừm! là con trai em muốn đặt tên Quách Khâm Bắc ” Châu Hoa gật đầu nhìn anh trong lòng liền dâng lên cảm giác ấm áp.

Quách Đông giờ phút này cô nói cái gì anh cũng đồng ý, gật đầu như bổ thốc, anh hôn lên trán cô âm thanh nhè nhẹ lại có chút khàn khàn vì khóc “ Vợ! cảm ơn em, thật sự rất cảm ơn em ”.

“ Đông Đông! Khâm Bắc chính là tình yêu của chúng ta, anh không được ghét bỏ thằng bé ” Châu Hoa lên tiếng cảnh cáo anh trước.

“ Tất nhiên không ghét bỏ ”.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính, đừng nói là Quách Đông không ghét bỏ, anh nắm cổ áo Quách Khâm Bắc nhấc lên bằng một tay, nhếch mép thông thả quăn thằng bé ra khỏi phòng ngủ của anh và cô.

“ Mau đi về phòng đi, ở đây không có chỗ của con ”.

“ Ba đuổi con đi, con không kể ba nghe chuyện quan trọng của mẹ ” Quách Khâm Bắc ba tủi vô cùng nghịch ngợm bám mẹ thì không cần nói luôn, đó là điều mà Quách Đông khó chịu nhất.

Quách Đông nhíu mài “ Được ba không đuổi con, con mau nói đi ”.

“ Hôm trước đi trung tâm, mẹ ghé vào tiệm bánh chú bán bánh liền xin số điện thoại mẹ, ba còn không mau giữ vợ đi, con cảm thấy mẹ đã chán ba rồi ” Quách Khâm Bắc vừa lắc đầu vừa nói như ông cụ non.

Sắc mặt Quách Đông liền tối sầm.

Ngày hôm sau một lớn một nhỏ, đeo kính máng quần áo chỉnh trang Quách Đông một tay bế Quách Khâm Bắc, tay còn lại đút vào túi quần thông thả dựa vào xe, nhìn người đàn ông bán bánh kia.

Anh chậm rãi đi lại tiệm bánh, nhìn anh ta chưa gì đã thẳng thắng cảnh cáo người “ Anh là người xin số điện thoại vợ tôi à? anh cảm thấy anh có đẹp trai bằng tôi không? có giỏi hơn tôi không? ”.

Người đàn ông đó nhìn anh có chút đáng sợ lúc nhìn sang Khâm Bắc liền biết người anh nhắc đến là ai “ Tôi xin số là muốn nhờ cô ấy vẽ tranh chân dung cho bạn gái ”.

Anh liền sững người hai ba con nhìn nhau, lúc này Quách Đông cũng không biết nói gì “ Vậy thì tốt, đừng dòm ngó bà xã của tôi nếu không tôi nhất định đánh chết anh ”.

Chiều hôm đó về nhà cũng một lớn một nhỏ bị cô bắt khoanh tay up mặt vào tường không cho ăn cơm, vì tội đi hù doạ người ta trong khi người ta là khách hàng của cô.

Quách Khâm Bắc nặng tội nhất nhưng lại được cô cho ăn cơm còn Quách Đông bị cô lạnh nhạt đến mức không thèm đếm xỉa đến, còn bị bắt ngủ sofa một tháng khiến anh khóc không thành tiếng, lại còn phải nhìn con trai ngày ngày được ngủ chung với cô càng khiến anh tức điên lên nhưng không làm gì được.

Sau đó Quách Đông liền nảy ra ý định mang Quách Khâm Bắc sang nhà ông bà ngoại ở, không cho cậu bé ở nhà nữa.