Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Chương 40: Vì em mà tổn thất




Tiêu Dật cầm đồ đạc của mình lên phòng, cậu vừa mới từ bên ngoài trở về cả người có cảm giác bụi bặm cho nên muốn đi tắm một chút. Tiêu Dật không có phòng riêng, từ nhỏ đến lớn đều cùng Tiêu Lãng ở chung một phòng, dù sao đều là anh em ruột thịt cả cho nên cũng không có gì bất tiện lắm. Tiêu Dật từ trong túi xách lấy ra một bộ quần áo đơn giản mặc ở nhà, mới chỉ vừa mang được quần lót ra bên ngoài thì điện thoại của Tiêu Dật lại vang lên, Tiêu Dật đưa tay vào trong túi quần lấy điện thoại ra nhìn thử xem là ai gọi điện tới liền phát hiện ra là Trình Kiệt. Tiêu Dật bắt đầu cảm thấy Trình Kiệt thật là phiền phức, cậu cũng mới chỉ rời đi một buổi sáng thôi mà hắn cứ hết nhắn tin rồi gọi điện cho cậu, có chuyện quan trọng thì không nói làm gì nhưng đằng này lại chẳng có chuyện gì quan trọng cả. Tiêu Dật biết mình không nghe điện thoại không được cho nên liền nhanh chân bước ra bên ngoài đóng cửa phòng lại rồi mới có thể nghe điện thoại của Trình Kiệt.

“Tôi đây”

Trình Kiệt sớm đã ước chừng được khoảng thời gian Tiêu Dật sẽ về đến nhà, cả ngày hôm nay hắn không tài nào có thể chuyên tâm làm việc được giống như là lo lắng Tiêu Dật sẽ ở lại quê luôn không lên thành phố nữa:

“Em đã về đến nhà hay chưa?”

Tiêu Dật thở dài một hơi tỏ ý thật là phiền phức, dĩ nhiên thì người ở đầu dây bên kia vĩnh viễn không thể thấy được:

“Tôi vừa mới về được một lúc”

Trình Kiệt nhíu mày không hài lòng:

“Tôi không phải nói về đến nhà phải gọi cho tôi hay sao?”

Tiêu Dật khó chịu trong lòng nghĩ quan hệ của bọn cậu cũng không có thân thiết đến như vậy, muốn cậu gọi điện báo bình an một tiếng không phải là có chút làm quá hay sao. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ vậy mà thôi, Tiêu Dật vẫn không dám nói ra:

“Tôi cũng định gọi cho anh rồi, không ngờ anh lại gọi tới trước”

Trình Kiệt im lặng, Tiêu Dật cũng im lặng, cuộc nói chuyện điện thoại cũng cứ như vậy im lặng trả phí cho tổng đài. Một lúc lâu sau đó Tiêu Dật vẫn là người không nhịn được đành phải lên tiếng trước:

“Còn có chuyện gì nữa hay không?”

Trình Kiệt trầm giọng nói một câu thế này:

“Cả ngày hôm nay tôi không thể tập trung làm việc được”

Tiêu Dật không hiểu vì sao Trình Kiệt lại thích mang những chuyện của bản thân hắn ra nói với cậu như vậy, cũng thật chẳng hiểu nổi hắn đang suy nghĩ cái gì ở trong đầu nữa:

“Công việc khó giải quyết lắm hay sao?”

Trình Kiệt rất nhanh đáp lại hai tiếng:

“Không khó”

Tiêu Dật ầm ừ:

“Như vậy là…”

Tiêu Dật còn chưa nói xong, Trình Kiệt liền cắt ngang lời cậu:

“Bởi vì hình bóng của em cứ quanh quẩn ở trong đầu tôi, cho nên tôi không có cách nào tập trung giải quyết công việc được”

Câu nói này của Trình Kiệt khiến cho Tiêu Dật cảm thấy tầm quan trọng của mình được nâng lên một bước, nhưng sau đó lại cảm thấy nguy hiểm cũng đã tiến gần về phía cậu hơn. Tiêu Dật khó xử không biết phải nói câu gì tiếp theo cả:

“Như vậy… nếu không anh ngày hôm nay nghỉ phép thì thế nào?”

Trình Kiệt đứng ở bên cạnh cửa sổ sát đất của tầng 49, ở tại vị trí này hắn có thể nhìn thấy được toàn cảnh của thành phố tấp nập bên dưới, ánh mặt trời buổi trưa chiếu vào gương mặt hắn khiến cho đường nét trên gương mặt hắn kia càng thêm mềm mại hơn một chút, ngay cả ánh mắt khi nói chuyện với Tiêu Dật qua điện thoại cũng vô cùng dịu dàng yêu thương… giống như là Trình Kiệt đã không thể nào tách khỏi Tiêu Dật được nữa vậy:

“Một ngày tôi không làm việc thì công ty ngày hôm đó sẽ có tổn thất, ba ngày tôi không làm việc có thể sẽ khiến cho công ty một tuần tổn thất nặng nề”

Tiêu Dật ở bên này đỏ mặt, bàn tay theo bản năng đưa đến bên cạnh gãi gãi đùi mình một chút biểu hiện cho sự bối rối của cậu:

“Anh… cố gắng vậy”

Trình Kiệt nhếch môi, bởi vì giọng nói không được tự nhiên kia của Tiêu Dật cho nên hắn có thể ở bên này tự nghĩ ra được bộ dạng lúng túng đáng yêu kia của hồ ly nhỏ, nhất định dáng vẻ đó sẽ khiến cho hắn càng thêm yêu thương:

“Tiểu Dật, nói một lời động viên tôi đi… nếu không Trình thị sẽ vì em mà một tuần thu về tổn thất”

Tiêu Dật hả một tiếng, cậu không biết nói những lời hoa mỹ, càng không biết nên phải nói chuyện ra sao với Trình Kiệt cả. Tiêu Dật không muốn Trình Kiệt quan tâm quá mức đến cậu như vậy, hắn càng như thế lại càng khiến cho nội tâm cậu bất an nhiều hơn:

“Ừ, vậy anh cố gắng vậy”

Thật ra thì Trình Kiệt chỉ muốn cùng Tiêu Dật nói chuyện nhiều một chút mà thôi, hắn biết Tiêu Dật khi nói chuyện với hắn sẽ không được tự nhiên nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới hắn cả, vẫn là muốn nghe cái không tự nhiên đó của cậu:

“Chỉ như vậy thôi sao?”

Tiêu Dật thật chỉ biết nói đến như vậy:

“Như vậy anh muốn thế nào?”

Trình Kiệt nhếch khóe miệng:

“Tôi không biết mình muốn thế nào nhưng mà có một điều tôi biết được là em muốn Trình thị thu về tổn thất trong một tuần đấy”

Tiêu Dật đưa tay vuốt vuốt sống mũi nhỏ của bản thân cố gắng từ trong đầu nặn ra thêm một lời nữa:

“Anh… cố gắng vậy!”

Lời này và lời bên trên Tiêu Dật nói căn bản không có cái gì khác nhau cả, thế cho nên không gian tiếp theo sau đó lại rơi vào trầm mặc đến ngượng ngùng, Tiêu Dật hít một hơi thật sâu im lặng đợi đến khi Trình Kiệt mở miệng lên tiếng nói:

“Nhanh một chút trở về”

Trình Kiệt nói xong câu kia liền trực tiếp tắt máy luôn, hắn lúc nào cũng như vậy không cần phải nói chào tạm biệt đã trực tiếp nhấn vào nút kết thúc cuộc gọi. Tiêu Dật ở bên này lâm vào hoang mang khó xử, mối quan hệ của hai người tiến triển nhanh như thế này thật sự là điều Tiêu Dật cậu không ngờ đến nhất. Tiêu Dật ngồi ở trên giường thất thần suy nghĩ mọi hậu quả có thể xảy ra, nếu như bây giờ cậu mang toàn bộ mọi chuyện từ trước đến giờ nói ra cho Trình Kiệt biết hắn khẳng định sẽ tức giận, huống hồ cậu hiện tại vẫn chưa trở thành nghệ sĩ chính thức của Trình thị, nhưng nếu đợi sau khi cậu trở thành nghệ sĩ chính thức rồi còn có thể sẽ bi thảm hơn, đến lúc đó chỉ sợ bản thân không chỉ có mỗi bi thảm mà còn lâm vào nguy hiểm, lấy tính cách kia của Trình Kiệt, lừa dối hắn một khoảng thời gian lâu như vậy khẳng định sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tiêu Dật phiền não thở dài một hơi rồi mang theo quần áo đi tắm, chuyện vẫn là đợi sau ba ngày trở lại thành phố thì tính sau đi.

Có một sự thật mà Tiêu Dật tại thời điểm này không thể nào biết được, đó chính là cho dù cậu có nói cho Trình Kiệt biết chuyện cậu tiếp cận hắn vì có mục đích thì Trình Kiệt vẫn cứ làm đủ mọi cách để có được cậu. Tiêu Dật tắm xong thì cũng là lúc ba Tiêu đi làm trở về, ba Tiêu năm nay 56 tuổi, là một người đàn ông nhỏ gầy, có lẽ Tiêu Dật chính là kế thừa vóc dáng này từ ba Tiêu, ông là một người có tính cách nghiêm nghị lúc nào cũng giống như một lão cán bộ mang gương mặt nghiêm túc nhìn mọi người. Việc Tiêu Dật sống chết theo học ngành diễn xuất cho bằng được đã khiến cho ba Tiêu trong suốt nửa năm đầu đại học không một cuộc điện thoại gọi cho cậu, mãi cho đến khi Tiêu Dật chủ động gọi điện về thăm hỏi ông trước thì quan hệ của hai người xem ra mới được dễ chịu hơn một chút.

Một bàn thức ăn đặc sắc được mẹ Tiêu tự tay chuẩn bị, tuy rằng chỉ là những món hết sức bình dân không phải là cao lương mĩ vị giống như khi Trình Kiệt dẫn cậu đi ăn, nhưng mà Tiêu Dật chẳng hiểu sao vừa ngửi thấy mùi vị thức ăn quen thuộc này trong lòng liền muốn đói đến cồn cào. Tiêu Dật nhìn tới ba Tiêu đang đứng thắp hương ở trước bàn thờ liền dừng lại một chút nhìn bóng lưng đơn bạc khắc khổ kia, sau đó mới nâng bước tiến về phía bàn ăn cơm.

Mẹ Tiêu nhìn thấy Tiêu Dật bước tới liền nâng giọng:

“Chịu xuống nhà rồi hay sao?’

Tiêu Dật cười hì hì ngồi xuống bên cạnh Tiêu Lãng:

“Thật lâu lắm rồi mới được ăn cơm của mẹ nấu”

Ba Tiêu thắp hương xong liền từ trong đó bước ra:

“Muốn ăn cơm mẹ con nấu vậy thì đừng lên thành phố nữa”

Tiêu Dật chỉ mỉm cười không nói, mẹ Tiêu thấy vậy cũng đả động thêm vào:

“Đúng vậy Tiểu Dật, ở quê kiếm một cô con dâu cho mẹ đi”

Tiêu Dật cầm lấy đũa gắp một miếng thịt thả vào trong miệng, mẹ Tiêu nhìn thấy thế thì lại thở dài thườn thượt, Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn mẹ Tiêu mỉm cười:

“Con vẫn còn trẻ, chưa có ý định muốn lấy vợ ngay bây giờ đâu”

Ba Tiêu ngồi xuống bàn ăn:

“Ba lúc đó lấy mẹ con năm 19 tuổi”

Tiêu Dật không muốn đề cập đến vấn đề lấy vợ nữa cho nên liền nhanh tay gắp vào bát của ba Tiêu một miếng trứng:

“Ba ăn cái này đi”

Mẹ Tiêu vẫn chưa bỏ ý định muốn Tiêu Dật quay trở về nhà ngoan ngoãn làm bí thư xã, cho nên hết lần này đến lần khác kiên trì nói:

“Trên thành phố làm việc có phải vất vả lắm hay không?”

Tiêu Dật cảm thấy về cơ bản không có mất quá nhiều sức lực, chỉ là tốn nhiều tâm tư một chút mà thôi:

“Không vất vả”

Mẹ Tiêu nhíu mày:

“Dạo này vẫn ở cùng với cái người bạn gì đó hồi đại học hay sao?”

Tiêu Dật vừa nghe thấy mẹ Tiêu nhắc đến La Luật trong lòng liền trào lên một cỗ cảm giác phẫn nộ không thôi:

“Không có, con chuyển ra ngoài ở rồi”

Mẹ Tiêu tiện miệng hỏi:

“Một mình hay sao?”

Tiêu Dật tùy tiện đáp:

“Ở cùng với một người nữa”

Mẹ Tiêu nhìn chằm chằm Tiêu Dật:

“Bạn gái hả?”

Tiêu Dật ngừng ăn ngẩng đầu lên nhìn mẹ Tiêu phì cười:

“Cái gì vậy mẹ, là bạn trai làm cùng công ty với con”

Mẹ Tiêu bĩu môi:

“Như vậy mẹ vài ngày nữa lên nhìn xem con ăn ở thế nào có được hay không?”

Tiêu Dật nghe vậy thì giật mình từ chối, cậu hiện tại đang ở tại ký túc xá, như thế nào có thể để mẹ Tiêu lên nhìn thấy được:

“Mẹ đừng lên, dù sao nhà cũng không phải chỉ có một mình con ở mà”

Mẹ Tiêu thấy Tiêu Dật thay đổi thái độ như vậy thì nghi ngờ:

“Sao chứ, chỉ là ở lại một đêm thôi cũng có phiền phức hay sao?”

Tiêu Dật gật đầu:

“Đúng vậy mẹ, nhà thật sự nhỏ lắm”

Mẹ Tiêu nâng giọng:

“Nhà nhỏ lắm? Tiền kiếm được nhiều như vậy con lại ở một căn nhà nhỏ đến mức không có đủ diện tích để mẹ vào hay sao?”

Mẹ Tiêu rất có tài ăn nói, lời nói nào nói ra đều trúng trọng tâm cả khiến cho Tiêu Dật không thể nào xoay xở cho kịp được:

“Mẹ à, thật sự không tiện lắm đâu”

Mẹ Tiêu nâng cao giọng quyết định:

“Có cái gì mà không tiện chứ, như vậy đi đợi mẹ sắp xếp công việc ở dưới quê xong sẽ lên thăm con một chuyến, yên tâm đi mẹ không ở lâu đâu, cùng lắm chỉ là ở lại đó một đêm mà thôi”

Tiêu Dật xua tay:

“Mẹ à, đừng có lên, nhà của con thật sự rất nhỏ”

Mẹ Tiêu liếc nhìn Tiêu Dật:

“Hay là con ở với bạn gái đúng không?”

Tiêu Dật thật muốn phát điên với mẹ Tiêu, cậu cũng biết được mẹ Tiêu nhất định đã nhìn ra sơ hở của mình cho nên cậu càng ngăn cản mẹ Tiêu bao nhiêu thì mẹ Tiêu càng muốn tới nhà cậu bấy nhiêu.

Ngày giỗ họ năm nay làm cực kỳ đơn giản, ba Tiêu chỉ cần hướng tổ tiên thắp ba nén nhang, mẹ Tiêu chỉ cần trổ tài làm một vài món ăn ngon liền có thể trải qua ngày giỗ họ. Tiêu Dật tưởng chừng như đã lâu lắm rồi không được ăn cơm mẹ Tiêu làm, ngày hôm nay ngồi ăn thật sự có chút xúc động nhỏ. Đến khi cơm nước xong xuôi, Tiêu Lãng bê mâm cơm đi rửa, mẹ Tiêu và ba Tiêu ngồi lại cùng Tiêu Dật trao đổi một vài vấn đề.

“Tiểu Dật, con hiện tại đang làm công việc gì?” Ba Tiêu hỏi

Tiêu Dật sớm đã chuẩn bị câu trả lời ở nhà rồi cho nên hiện tại vô cùng chôi chảy mà trả lời:

“Làm nhân viên văn phòng”

Mẹ Tiêu đương nhiên không dễ dàng tin tưởng Tiêu Dật như thế:

“Công ty đó kinh doanh lĩnh vực gì?”

Tiêu Dật uống một ngụm trà nóng:

“Là công ty tài chính liên quan đến mấy vấn đề chứng khoán”

Mẹ Tiêu ai nha một tiếng:

“Con từ khi nào biết chứng khoán thế?”

Tiêu Dật cười hì hì:

“Còn chỉ làm bên mảng nhân sự cho nên cũng không cần có lĩnh vực chuyên sâu gì cả, chỉ cần hiểu biết mấy cái căn bản mà thôi”

Mẹ Tiêu chép chép miệng:

“Công ty chứng khoán rủi ro rất cao, chẳng biết khi nào mà phá sản ngay trong một cái chớp mắt, làm công việc này không có ổn định đâu, chi bằng quay trở về quê ngoan ngoãn làm bí thư của xã, đợi ba con về hưu rồi thì con sẽ lên thay ba con”

Tiêu Dật đưa tay sờ sờ chóp mũi gãi gãi một hồi:

“Mẹ à, công việc này thật sự rất tốt, ngay cả mọi đãi ngộ cũng rất cao, khó khăn lắm con mới có thể xin được vào làm công việc này”

Tiêu Dật cũng coi như là đang nói thật, công việc này quả thật có đãi ngộ cao, mỗi ngày đều có thể cùng tổng giám đốc lớn đến nhà hàng sang trọng dùng bữa, lại còn có thể được mua sắm cho rất nhiều đồ đắt tiền, cũng quả thật là khó khăn lắm cậu mới có thể tiếp cận được Trình Kiệt, lại bất ngờ hơn là thu về một kết quả khiến cho cậu từ trước đến nay cũng không thể ngờ đến… Trình Kiệt thế nhưng lại nhanh như vậy nảy sinh tình cảm với cậu.

Ba Tiêu nãy giờ vẫn im lặng nghe hai mẹ con nói chuyện, hiện tại vừa mới uống xong một ngụm trà đắng chậm rãi đặt chén trà xuống bàn trầm giọng lên tiếng:

“Làm công việc văn phòng như vậy cũng được, chỉ cần không trở thành nghệ sĩ thì ba an tâm rồi”

Tiêu Dật nghe vậy trong lòng liền nhói lên một cái, vốn định lên tiếng hỏi vì sao ba mẹ mình lại không thích cậu theo nghiệp diễn xuất như vậy nhưng mà cuối cùng vẫn là nhịn lại không hỏi. Ba Tiêu có lẽ hiểu ra được Tiêu Dật muốn hỏi câu kia cho nên hiện tại liền nói tiếp:

“Nghệ sĩ công việc không ổn định, vô duyên vô cớ bị người ta ghét bỏ, hơn nữa người trong giới nghệ sĩ đều không minh bạch…”

Tiêu Dật cảm thấy lời của ba Tiêu nói rất đúng, cậu vẫn chưa chính thức trở thành một diễn viên nhưng mối quan hệ hiện tại của cậu quả đúng là không được minh bạch cho lắm.

Ba người ngồi nói chuyện được một lúc thì đều đứng dậy muốn đi nghỉ ngơi, Tiêu Dật bước lên tầng hai đi vào phòng của Tiêu Lãng muốn đi ngủ, Tiêu Lãng hiện tại đang nằm duỗi dài ở trên giường vô cùng thoải mái chăm chú xem xét chiếc Ipad mà Tiêu Dật mới tặng.

“Anh à, Ipad này bao nhiêu tiền thế?” Tiêu Lãng quay sang hỏi Tiêu Dật

Tiêu Dật nằm xoay lưng lại với Tiêu Lãng:

“Không quá đắt, là hàng giảm giá theo giờ”

Tiêu Lãng đưa Ipad đến trước mặt của Tiêu Dật, để cho cậu xem thông tin mà mình mới tìm được ở trên mạng:

“Anh nhìn xem có phải chiếc này hay không? Đây không phải là đời mới nhất hay sao, giá thật sự rất cao đó”

Tiêu Dật đương nhiên biết chiếc Ipad này giá cực kỳ đắt đỏ, Trình Kiệt sao có thể mua cho cậu một chiếc rẻ tiền đây:

“Là hàng giảm giá theo giờ cho nên giá chỉ còn một nửa mà thôi”

Tiêu Lãng khó hiểu:

“Cho dù có giảm xuống còn nửa giá, thì giá của nó cũng không hề rẻ đâu”

Tiêu Dật liếc nhìn Tiêu Lãng làm bộ đưa tay muốn lấy lại Ipad:

“Nếu em không thích thì đưa đây vậy…”

Tiêu Lãng cười hì hì thu Ipad lại:

“Được được được, em không nhiều lời nữa”.