Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Chương 73: Trình Kiệt thống khổ




Đúng lúc này điện thoại của Trình Kiệt lại một lần nữa vang lên, Tiêu Dật hai mắt vốn dĩ đang khép hờ hiện tại cũng đột nhiên mở lớn, tuy rằng khoái cảm trong người đã tăng cao nhưng mà Tiêu Dật vẫn muốn dừng lại để cho Trình Kiệt nghe điện thoại. Thật ra thì Tiêu Dật không cần phải nhìn cũng biết người gọi điện tới cho Trình Kiệt là ai, cậu biết rõ là ai cho nên cậu mới muốn nghe xem người kia sẽ nói gì với Trình Kiệt, nhân tiện quan sát luôn biểu hiện của Trình Kiệt là như thế nào:

“Trình Kiệt nghe điện thoại”

Trình Kiệt làm gì còn có tâm trạng mà nghe điện thoại nữa, hắn đưa tay gạt điện thoại sang một bên ý nói hắn không muốn nghe. Tiêu Dật giữ cổ tay của Trình Kiệt lại, cậu cố gắng ngồi thẳng dậy cầm lấy điện thoại kia nhấn nút tiếp nhận cuộc gọi, hơn nữa còn cố ý mở loa ngoài thật lớn rồi mới đưa tới trước mặt của Trình Kiệt.

Đầu dây bên kia nhanh chóng truyền tới giọng nói có điểm nóng vội của một cô gái:

“Trình Kiêt, anh đi đến đâu rồi?”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Tôi đang ở nhà, hôm nay không thể gặp cô được”

Tiêu Dật không hài lòng với câu trả lời này của Trình Kiệt chính vì thế cậu liền đưa miệng tới gần tai của Trình Kiệt, hơi thở nóng bỏng kia phả vào tai hắn dùng lời nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“Sau này cũng không gặp”

Bởi vì người bên cạnh quá mức xấu xa cho nên Trình Kiệt càng ngày càng khó nhịn muốn ngay lập tức tắt điện thoại tiếp tục làm:

“Sau này cũng không cần gặp”

Hà Vân Du ở bên này nghe thấy cậu cự tuyệt lạnh lùng kia của Trình Kiệt liền uy hiếp:

“Trình Kiệt, nếu như anh không gặp em, em mỗi ngày đều sẽ đến công ty tìm anh, để cho anh khi nào chịu xuống gặp em mới thôi”

Tiêu Dật ngồi ở bên cạnh của Trình Kiệt, một tay cầm lấy điện thoại di động của hắn, một tay ôm lấy má của hắn, miệng nhỏ liên tục lướt nhẹ chạm tới tai hắn. Tiêu Dật chính là muốn nghe xem hai người này muốn nói chuyện gì, nếu như để cho Trình Kiệt đi gặp mặt Hà Vân Du thì cậu chẳng phải sẽ không nghe được hay sao, thế cho nên Tiêu Dật ở chỗ này lại tiếp tục thổi gió vào bên tai Trình Kiệt:

“Có gì nói luôn qua điện thoại đi”

Trình Kiệt muốn quay sang hôn Tiêu Dật nhưng bị đối phương dùng ánh mắt cương quyết đẩy ra, kết quả Trình Kiệt hắn đành phải nghe theo lời người ta:

“Cô có gì thì nói luôn ở đây đi”

Đầu dây bên kia im lặng lưỡng lự vài giây, tiếp theo sau đó mới có giọng nói cất lên:

“Trình Kiệt, chuyện lần đó là em không đúng, em không nên tự ý quyết định rời đi, khoảng thời gian sống ở bên đó em thật sự rất nhớ anh, nhưng mà em lại không dám gọi điện cho anh. Cho đến lúc gặp lại anh ở Tam Á lần ấy em mới có đủ dũng khí để đến nói chuyện với anh, đến hiện tại thì em nhận ra được một điều rằng em không thể nào quên anh được”

Tiêu Dật nghe thấy rất rõ ràng lời nói kia của Hà Vân Du, bạn gái cũ đột nhiên nói lời này chính là tình cũ chưa dứt muốn nối lại, mà cái gọi là bạn gái cũ so với một cô gái muốn theo đuổi Trình Kiệt mà nói thì bạn gái cũ nhất định là có sức uy hiếp hơn. Tiêu Dật tuy rằng trong lòng khó chịu nhưng cậu vẫn cứ ở bên tai Trình Kiệt thổi gió:

“Nói cho cô ấy biết là anh có người thích rồi”

Trình Kiệt nhịn không nổi nữa phải đưa tay sờ tới vuốt vuốt bắp đùi của Tiêu Dật:

“Tôi hiện tại có người thích rồi”

Hà Vân Du ở bên này hình như rất có quyết tâm:

“Em biết, em biết anh điều kiện tốt như thế nhất định là có rất nhiều người muốn theo đuổi, nhưng mà em tin chắc em là người hiểu anh nhất từ thói quen cho đến suy nghĩ của anh em đều biết, hãy cho em thêm một cơ hội có được không, Trình Kiệt?”

Tiêu Dật ngẫm lại mình hình như chưa có biết được nhiều thói quen của Trình Kiệt cho lắm, hơn nữa nói đúng ra rằng cậu chưa hề biết một cái gì cả. Từ đó đến giờ khi hai người ở bên cạnh nhau chỉ có Trình Kiệt là luôn chiếu theo sở thích của cậu mà làm theo, hắn chưa từng thể hiện sở thích của bản thân bao giờ. Tiêu Dật nghĩ một hồi liền đem tay của Tiêu Dật đặt ở trên Tiểu Kiệt Kiệt của mình giữ lấy rồi lại nói nhỏ vào tai hắn:

“Anh hỏi cô ấy rằng thói quen của anh là gì?”

Trình Kiệt quả thật là không muốn cùng Hà Vân Du dài dòng nữa, nhưng mà hồ ly nhỏ này hết lần này đến lần khác một bên câu dẫn hắn, một bên lại muốn tra tấn hắn như vậy:

“Cô nói xem sở thích của tôi là gì?”

Hà Vân Du nghĩ Trình Kiệt đang cho mình một cơ hội thế cho nên không cần suy nghĩ quá nhiều mà nói ra tất cả:

“Trình Kiệt anh ngay từ khi còn học đại học đã lãnh đạm không thích nói nhiều, nhưng mà những câu anh nói ra đều khiến cho người khác phải khâm phục mà im lặng nghe theo. Anh không thích người giả tạo, quanh co lòng vòng lấy lòng, anh thích một người thẳng thắn. Anh thích người đường đường chính chính một đấu một, không thích người ở sau lưng lôi kéo quan hệ. Anh mỗi buổi sáng sẽ thức dậy luyện tập chạy bộ ở bên ngoài một chút, có khi sẽ đi bơi, mỗi ngày đều uống một ly cà phê đen bỏ một ít sữa nhưng tuyệt đối không cho đường”

Tiêu Dật ở một bên rất chăm chú lắng nghe lời mà tình địch của mình kể về đối tượng của cậu, xem cô ta nói trôi chảy như vậy có lẽ lúc ấy cô ta cũng rất là hiểu Trình Kiệt, nhưng những sở thích cô ta nói về Trình Kiệt, cậu hình như là chẳng trúng được điểm nào cả. Hà Vân Du nói Trình Kiệt thích người thẳng thắn không thích quanh co lòng vào, cậu không phải là phải đi một vòng tròn lớn đến hiện tại mới có thể ngồi ở bên cạnh hắn được hay sao. Hà Vân Du nói Trình Kiệt thích một đấu một không thích sau lưng lôi kéo quan hệ, cậu không phải là bây giờ đang ở sau lưng của Trình Kiệt âm thầm tranh đấu với Hà Vân Du hay sao. Tiêu Dật nghĩ vậy liền bĩu môi thầm nghĩ đều là nói láo cả, cậu há miệng ngậm lại vành tai của Trình Kiệt cắn cắn một chút rồi nói nhỏ:

“Đều sai hết cả”

Trình Kiệt cả người ngứa ngáy không yên, bàn tay ở dưới đùi của Tiêu Dật cũng dùng sức bóp lấy một chút:

“Cô nói sai rồi”

Tiêu Dật nhếch môi nói tiếp với Trình Kiệt:

“Con người tôi chính là thích những người như cô nói”

Trình Kiệt quay sang hôn vào môi của Tiêu Dật một cái, một nụ hôn vừa chạm tới liền như muốn mút mất môi của Tiêu Dật vậy, Tiêu Dật nhíu mày đẩy Trình Kiệt ra liếc hắn ý phải nói tiếp. Trình Kiệt không còn cách nào nữa cả đành phải mở miệng nghe theo:

“Con người tôi chính là thích những người như cô nói”

Hà Vân Du khẽ thở nhẹ một hơi:

“Trình Kiệt, em biết là anh đang nói dối, em biết là anh vẫn còn đang tức giận em, Trình Kiệt chúng ta gặp mặt nhau đi có được hay không?”

Lần này Trình Kiệt không đợi Tiêu Dật phải ở bên tai nhắc nhở nữa đã ngay lập tức đáp một câu: “Không thể được!” rồi nhanh chóng dùng lực cướp lấy điện thoại của mình ở trên tay Tiêu Dật đáp mạnh xuống dưới sàn.

Tiêu Dật vốn là vẫn còn muốn nói thêm một chút với Hà Vân Du, thật ra thì cùng tình địch nói chuyện vẫn có thể thu được rất nhiều những nguồn tin bổ ích. Tiêu Dật bị đáp điện thoại đi liền mất hứng đẩy Trình Kiệt ra kéo lấy chăn ở bên cạnh quấn lên người rồi nằm xoay lưng lại với hắn hừ một tiếng. Trình Kiệt định nâng chăn của Tiêu Dật lên muốn tiếp tục chuyện còn đang dang dở thì đã nhận được một giọng nói đanh thép của đối phương:

“Không được phép nâng chăn”

Trình Kiệt nghe thấy giọng nói kia thì cũng dừng lại một chút, xem thái độ kia của Tiêu Dật hình như là đang giận dỗi, hắn vẫn là nên trước cùng người ta dỗ dành trước thì hơn:

“Tiểu Dật, chúng ta vẫn còn chuyện chưa làm xong”

Tiêu Dật vẫn nằm quay lưng lại với Trình Kiệt:

“Không còn chuyện gì nữa, không có chuyện gì nữa cả”

Trình Kiệt đưa tay chạm vào vai của Tiêu Dật rồi cúi người hôn lên đó:

“Tiểu Dật, vừa mới rồi không phải là rất vui vẻ hay sao?”

Tiêu Dật bực bội nâng vai lên khiến cho vai cậu huých phải chóp mũi của Trình Kiệt, cậu hơi nghiêng đầu nhìn hắn một chút rồi lạnh giọng:

“Anh nói cho em biết cô ấy tên là gì, bao nhiêu tuổi rồi, nhà ở đâu, vì sao lại quen anh, hai người rốt cuộc là yêu nhau khi nào, vì sao đã nói là chia tay rồi cho tới bây giờ hai người còn giữ liên lạc, hơn nữa cô ấy còn nói chuyện với anh như vậy là sao? Nếu như anh mà nói dối em, em nhất định sau này sẽ không nói chuyện với anh nữa, mông của em anh cũng đừng hòng chạm tới”

Trình Kiệt khổ sở, vốn tưởng rằng hắn ghen đã là đáng sợ rồi không ngờ hồ ly nhỏ này đúng là còn kinh khủng dọa người hơn cả hắn, còn xấu xa đến mức biết mang mông nhỏ mê người kia ra để uy hiếp hắn rồi:

“Cô ta là Hà Vân Du, lần đó là do Tống Ngộ Phàm giới thiệu cho anh, cảm thấy đại học quá mức buồn chán cho nên liền quyết định quen cô ta, sau đó thì một thời gian sau cô ta đi du học, hai người bọn anh cứ như thế mà không còn liên lạc nữa. Lần trước anh gặp lại cô ta ở Tam Á, cho đến hiện tại cô ta cứ như vậy đó”

Dĩ nhiên thì Trình Kiệt không có ngu ngốc đến mức nói Hà Vân Du là mối tình đầu của mình, cũng không có kể chi tiết cuộc tình lần đó của mình ra sao, nếu để cho Tiêu Dật biết đại học năm đó hai người bọn họ còn trở thành cặp đôi đẹp nhất trường thì không biết hồ ly nhỏ này có tức giận đến mức không nói chuyện vài ngày với hắn hay không. Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt:

“Hai người quen nhau bốn năm đại học liền sao?”

Thật ra thì Trình Kiệt và Hà Vân Du quen nhau một năm, nhưng mà hắn cảm thấy con số một năm này nếu như để cho Tiêu Dật biết thì cậu sẽ không vui, mà Tiêu Dật không vui thì hắn đêm nay sẽ không có được hoàn thành nốt sứ mệnh, chính vì vậy Trình Kiệt liền từ một năm giảm xuống con số 1 tháng:

“Một tháng”

Tiêu Dật bĩu môi hỏi:

“Anh lừa gạt em chứ gì?”

Trình Kiệt cúi xuống hôn tới vai trần của Tiêu Dật:

“Làm sao lại có thể nỡ lừa gạt em chứ…”

Tiêu Dật nghĩ nghĩ một hồi cũng tin tưởng, từ những tìm hiểu của cậu về Trình Kiệt lúc trước thì hắn quen với bạn gái minh tinh chưa bao giờ quá ba tháng cả, người quen hơn ba tháng một chút cho đến hiện tại là Bối Ni, thế cho nên Hà Vân Du kia Trình Kiệt chỉ quen một tháng cũng có thể tạm tin tưởng được.

“Mỗi buổi sáng anh đều ra bên ngoài chạy bộ hả?” Tiêu Dật đột nhiên hỏi tới vấn đề này.

Trình Kiệt đúng là mỗi buổi sáng đều chạy một vòng quanh ở bên ngoài:

“Đúng vậy”

Tiêu Dật không nhìn Trình Kiệt mà nhìn về hướng cửa ra vào bâng quơ nói:

“Từ giờ mua máy tập chạy, chạy ở trong nhà đi, nếu như ra ngoài chạy bộ cũng không an toàn, không biết chừng đột nhiên còn bị xe đâm phải, sẽ làm cho em lo lắng”

Trình Kiệt làm sao mà không hiểu ý của Tiêu Dật chứ, hồ ly nhỏ này chính là đang ghen tức cho nên mới kiếm cớ như vậy:

“Được được, ngày mai anh sẽ mua một cái máy tập chạy”

Tiêu Dật lại nói tiếp:

“Mỗi buổi sáng uống cà phê để tỉnh táo cũng tốt, nhưng mà phải cho cả đường và sữa mới ngon”

Trình Kiệt ở bên lấy lòng:

“Được được, em nói cái gì anh sẽ nghe theo em hết”

Tiêu Dật lúc này mới chịu dịu dịu đi một chút, cậu nghiêng người quay sang nhìn Trình Kiệt:

“Trình Kiệt nằm xuống bên cạnh em đi”

Trình Kiệt ngay lập tức nằm xuống ở bên cạnh của Tiêu Dật, cả người liền chui vào bên trong chăn cùng với cậu, bàn tay vòng qua eo cậu ôm lấy như có như không chạm vào mông cậu có ý đồ. Tiêu Dật gối đầu lên tay của Trình Kiệt, tay nhỏ ở trước ngực hắn vẽ loạn nũng nịu nói thế này:

“Trình Kiệt lần sau có đi gặp cô ấy phải nói cho em biết, nếu không em sẽ tức giận”

Mỗi lần Tiêu Dật nũng nịu như vậy liền làm cho Trình Kiệt hắn trên dưới đều mềm nhũn không thể nào nói không với cậu được:

“Được được đều nghe theo em, anh cũng sẽ không đi gặp cô ta”

Tiêu Dật cảm thấy ngón tay của Trình Kiệt đã tiến vào trong động nhỏ của mình rồi, cũng cảm nhận được Tiểu Kiệt Kiệt đang nóng cứng kia đâm vào giữa hai bắp đùi cậu. Tiêu Dật cả một quá trình đều làm như không biết chuyện gì xảy ra, vẫn cứ dùng ngón tay nhỏ kia gãi gãi vào lồng ngực của Trình Kiệt thủ thỉ nói:

“Trình Kiệt sau này cái gì cũng đều nghe theo em sao?”

Trình Kiệt hôn tới trán của Tiêu Dật:

“Đương nhiên rồi”

Tiêu Dật nhanh chóng kéo tay đang đặt ở trong mông mình của Trình Kiệt ra rồi đưa về phía trước Tiểu Dật Dật:

“Như vậy ngày hôm nay vẫn là ở chỗ này thôi”

Trình Kiệt hả một tiếng, Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt nhíu mày:

“Hả là sao?”

Trình Kiệt tuy rằng vô cùng không cam tâm nhưng mà hồ ly nhỏ trong lòng đang biểu hiện trạng thái không mấy vui vẻ thế cho nên hắn liền đành phải nghe theo, một tay cầm lấy Tiểu Dật Dật, một tay cầm lấy Tiểu Kiệt Kiệt tự mình an ủi. Tiêu Dật đương nhiên vô cùng thoải mái, lại vô cùng mãn nguyện nữa, ngày hôm nay xem như tránh được chuyện đáng sợ kia.

Tiêu Dật cứ ghé sát vào trong lồng ngực của Trình Kiệt thủ thỉ tâm tình, thỉnh thoảng lại mang theo hơi thở nóng rực trầm khàn kia phả vào da thịt của hắn, khiến cho hắn cả người bức bối không thôi:

“Tiểu Dật, em cứ như thế này… anh thật sự nhịn không nổi mất”

Tiêu Dật ngước mắt nhìn Trình Kiệt sau đó liền đưa ngón tay nhỏ kia chạm vào điểm nhỏ trước ngực của hắn gãi gãi làm nũng:

“Trình Kiệt nhịn không nổi cũng phải nhịn, Trình Kiệt không phải nói sẽ nghe lời của em sao?”

Trình Kiệt thở mạnh một hơi nhìn lên bóng đèn điện treo ở trên trần nhà ai oán không thôi, hắn rốt cuộc đến khi nào mới có thể hết khổ đây. Tiêu Dật rất thích nhìn bộ dạng khó nhịn kia của Trình Kiệt, không biết vì sao cứ mỗi lần nhìn tới bộ dáng kìm nén đó của hắn thì trong lòng cậu hả hê vô cùng, chắc có lẽ Tiêu Dật vẫn còn đang để tâm đến chuyện ở Tam Á lần đó cho nên mới muốn Trình Kiệt phải trả giá, chính vì thế lúc này mới không biết trời cao đất dày liên tục khiêu khích hắn:

“Trình Kiệt là thích chỗ nào nhất?’

Trình Kiệt nghe vậy liền nghĩ rằng Tiêu Dật đang khơi gợi mình đến chuyện kia thế cho nên hắn không cần suy nghĩ nhiều liền trả lời luôn:

“Đương nhiên là thích ở phía sau mông, chỗ động nhỏ khít chặt kia của em”

Tiêu Dật nghe vậy thì thầm cười trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vẻ tức giận hờn dỗi:

“Hừ, như vậy anh không thích em, anh chỉ thích cái đó thôi”

Trình Kiệt nghe vậy liền gấp gáp:

“Sao có thể chứ, anh đương nhiên là thích em nhất rồi”

Tiêu Dật lại bĩu môi, môi mỏng vốn dĩ đã cong cong lúc này còn muốn chu về phía trước như vậy thật khiến cho Trình Kiệt lửa nóng trong lòng bốc lên cao:

“Anh lại lừa gạt em chứ gì?”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Anh sao có thể lừa gạt em chứ, anh đương nhiên là thích em nhất rồi”

Tiêu Dật hừ hừ nhỏ giọng:

“Như vậy Trình Kiệt phải chứng minh”

Trình Kiệt nhíu mày, hắn có dự cảm không lành:

“Chứng minh? Em muốn anh chứng minh cái gì?”

Tiêu Dật thỏa mãn rồi, Tiểu Dật Dật cũng bắn rồi, cảm giác dịch nóng cũng dây hết ra chăn đệm rồi, cậu chậm rãi kéo lấy tay của Trình Kiệt đến phía sau mông mình đặt ở đó, hơn nữa còn kéo lấy một đầu ngón tay của hắn để ở trước cửa động của mình nhưng tuyệt đối không cho phép được cắm sâu:

“Trình Kiệt phải để tay như vậy, nếu như thích em nhất sẽ không có cử động tay lung tung, ha?”

Trình Kiệt nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu chuyển động lăn lộn, hồ ly nhỏ kia xấu xa mang đầu ngón tay tới chạm vào yết hầu của hắn di chuyển theo từng nhịp di chuyển đó, phía dưới ngón tay kia của hắn bị hai bên cánh mông nhiều thịt kia ép lấy nhưng lại tuyệt nhiên không thể cử động:

“Tiểu Dật, em đang trả thù anh đúng không?”

Tiêu Dật vùi đầu vào lồng ngực của Trình Kiệt, đầu ngón tay lại để ở trên điểm nhỏ trước ngực của hắn gãi gãi trêu đùa:

“Trình Kiệt vì sao nói như thế chứ, giữa em và Trình Kiệt còn có thù oán gì hay sao?”

Trình Kiệt không nhịn được phải đưa tay lên nắm chặt lấy ngón tay không yên phận kia của Tiêu Dật. Tiêu Dật tiếp sau đó quả thật không làm loạn nữa nhắm mắt lại vui vẻ nói muốn đi ngủ:

“Em đi ngủ”

Trình Kiệt muốn đi vào phòng tắm tự mình tắm nước lạnh dập lửa, Tiêu Dật cảm thấy Trình Kiệt muốn rời đi liền xấu xa ôm chặt lấy eo của hắn, Trình sói lớn này muốn cứ như vậy mà rời đi nào đâu có dễ dàng như thế được:

“Nếu như Trình Kiệt thích em nhất thì sẽ không có buông tay có đúng hay không?”

Một lời nói kia của Tiêu Dật chẳng khác nào ra lệnh cho hắn phải tiếp tục cảm giác thống khổ này, Trình Kiệt từ đó đến giờ chưa từng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nam như vậy, tiến cũng không được mà rời đi cũng không xong, kết quả chỉ có thể nằm im lặng như vậy kiên nhẫn chờ đợi cho hồ ly nhỏ kia ngủ say mới có thể kết thúc lửa nóng thiêu đốt này.