Xin Hãy Quên Em Đi

Chương 2-3




Ôn Uyển thấy chỉ còn mấy cm nữa là con chó sẽ cắn đứt ngón tay hắn thì mặc dù tức giận vẫn to gan đi tới bên cạnh nó, ôm chặc lấy nó. 

Qua những hành động của nó, cô biết nó được người ta huấn luyện. Mọi hành động của nó đều là vì bảo vệ cô cho nên nó sẽ không làm cô bị thương. 

Quả nhiên con chó không hề quay ngược lại cắn cô mà nhanh chóng thu hồi răng nanh, ôn thuận để cô ôm. Chẳng qua là cặp mắt kia vẫn nhìn chằm chằm Quách Tuyển. 

"Tóm lại tôi tới đây cũng không phải để cãi nhau.” Mặc dù tạm thời không có nguy hiểm nhưng Quách Tuyển cũng không dám lơ là. 

"Tôi chỉ hy vọng cô đừng tuyệt tình như vậy. Mặc dù tôi làm chuyện có lỗi với cô nhưng chỉ vì cô quá nhàm chán, cô không thể đổ tất cả lỗi lầm lên đầu tôi.” Hắn cắn răng nặn ra nụ cười giả dối: "Mặc dù không thể là người yêu nhưng tôi hy vọng chúng ta vẫn là bạn bè.”

Bạn bè?

Ôn Uyển đột nhiên cảm giác thấy châm chọc, thật buồn cười, thật đau thương. 

Cô toàn tâm toàn ý yêu hắn nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội. Cô vì hắn bị bệnh, hắn chẳng quan tâm ngược lại còn uy hiếp cô, hỏi tội cô. Hôm nay, vì cứu vãn sự nghiệp của mình, hắn lại hy vọng làm bạn bè với cô.

Chẳng lẽ hắn quên mình đã làm cô tổn thương sao? 

Tại sao hắn có thể làm như  chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Đủ rồi!" Cô nắm chặt tay, mặc dù rất uất ức nhưng cô cũng không chịu yếu thế: “Tôi chỉ nói một lần, tôi không làm gì cả, nếu anh rãnh rỗi tới đây ngậm máu phun người sao không đi tra rõ mọi chuyện. Nếu không còn việc khác thì mời anh rời đi, sau này đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn có bất cứ quan hệ nào với anh.” Cô chỉ vào cửa lớn, ra lệnh đuổi khách. 

Chẳng qua là làm sao Quách Tuyển có thể ngoan ngoãn đi chứ. 

Nói chuyện yêu đương với nghệ sĩ nữ là chuyện cấm kị trong làng giải trí, hơn nữa hắn còn bắt cá hai tay. Với mối quan hệ này hắn luôn cẩn thận, ai ngờ hắn mới quăng cô ta thì công ty cũng sa thải hắn.

Xà Thiên Âm có quan hệ rộng, Trình Minh là nhạc sĩ có tiếng. Muốn thu tập chứng cớ cũng không khó, dùng cái mông nghĩ cũng đoán được là họ giở trò. 

Chứng cớ xác thật, trong một đêm hại người khác tiền mất tật mang. 

Hắn tốn mười năm mới tạo được chút dang tiếng lại bị cô phá hủy, làm sao hắn không hận được chứ? 

"Chân Ôn Uyển, cô...”

"Đi mau, nếu không ta không bảo đảm anh sẽ không xảy ra chuyện!" Ôn Uyển tức giận rống to mà con chó trong ngực cô cũng phối hợp rống lên. 

Quách Tuyển bị uy hiếp không thể làm gì khác hơn là lùi về phía cửa. 

"Được, xem như cô lợi hại, nhưng mà cô đừng cho là có Xà Thiên Âm và Trình Minh làm chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm, cô phá hủy mọi thứ của tôi thì tôi cũng không để yên đâu.” Quách Tuyển nói cong câu đó nhanh chóng xoay người đi, ánh mắt cuồng dạu đó làm cô co rúm cả người. 

Hai mươi năm trước, mẹ cô bỏ chồng con, cha cô cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô. 

Cũng bởi vì cô lớn lên xinh đẹp giống mẹ nên ông đem toàn bộ sai lầm đổ lên đầu cô. Đánh chửi cô sau đó là vứt bỏ. 

Quách Tuyển trước mặt như cha cô ngày xưa, tuổi thơ bất hạnh lại ùa về. Sự sợ hãi, uất ức, loa lắng, bất an tràn ra như nước tràn bờ đê. Cô cảm thấy đầu lại bắt đầu đau nhói, cánh cửa lớn trước mặt lại bị đẩy ra. 

Quyền Thiên Trạm giơ túi thức ăn lên, xuất hiện trước cửa lớn. 

Ánh mắt của anh vẫn lạnh lung như cũ chẳng qua là khi nhìn thấy cô co rùm ngồi bên cạnh con chó, sắc mặt tái nhợt giống như lúc nào cũng có thể té xỉu. Gương mặt lạnh lùng biến thành băng ngàn năm. 

Khi lạnh tỏa ra từ người anh làm Quách Tuyển không thể hô hấp. Cho đến Quyền Thiên Trạm  ấn hắn vào tường, một tay giơ hắn khỏi mặt đất. 

"Mày làm gì ở đây?" Anh hỏi.

"Tôi... hô... hô...” Quách Tuyển không thể trả lời, cổ áo bị kéo không còn khe hở, đến thở mà hắn cũng cảm thấy khó khăn. 

Ôn Uyển thấy tình huống có chút không ổn thì hô to: “Anh Quyền, dừng tay.” 

Có kẻ hở!

Thừa dịp Quyền Thiên Trạm phân tâm Quách Tuyển giơ quả đấm lên muốn đánh lén nhưng anh phản ứng nhanh hơn, nhẹ nhàng xoay người quăng hắn ra ngoài. 

Quách Tuyển không kịp phản ứng, hăn bị ném đến sưng cả mặt mũi mà con chó cũng không cho hắn mặt mũi, đi đến tè lên người hắn. 

"Từ hôm nay trở đi, không cho phép mày lại gần Ôn Uyển, nếu không...” Quyền Thiên Trạm  đứng ở cạnh cửa, lạnh lùng cảnh cáo, mặc dù không nói hết câu nhưng cũng đủ làm người ta run sợ.

Quách Tuyển bị dọa sợ, một câu cũng không dám nói, nhấc chân bỏ chạy. 

Quyền Thiên Trạm đóng cửa lại, cúi đầu ca ngợi con chó của mình: “Quyên Quyên, làm rất tốt.”

"Gâu Gâu!" Quyên Quyên thấy chủ nhân quay về rất vui mừng.

Ngay sau đó, Quyền Thiên Trạm xoay người nhìn về phía Ôn Uyển.

Mặc dù cô cố gắng giữ vững nhưng sắc mặt cô tái nhợt, đầu ngón tay run rẩy, thậm chí anh còn thấy cổ tay cô bị hằn rất nhiều vết đỏ.

Tròng mắt anh thoáng qua tia nguy hiểm. Anh đi đến gần cô, quỳ một gối xuống trước mặt cô. 

"Ôn Uyển, em có khỏe không?"

Giọng nói của anh rất giống giọng nói cô nghe thấy trong giấc mộng. Đây là lần thứ hai anh cứu cô. 

Thì ra không phải là cô nằm mơ, thật sự là anh luôn chăm sóc cô còn thay cô đuổi Quách Tuyển đi.