Xuân Nhựt Ngẫu Thành

Chương 4




011.

Khi trời sắp sang đông, bố mẹ Nhan có về nhà một chuyến.

Bố Nhan đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là tinh thần vẫn có chút không minh mẫn như cũ, bố đến thăm Thôi Trí mấy lần, lần nào cũng không nhịn được nước mắt, mẹ Nhan ở kế bên liền nhẹ nhàng vỗ bả vai bố: "Người đã bao nhiêu tuổi rồi, còn khóc trước mặt bọn nhỏ."

Thôi Trí không nhìn thấy, bởi vì cậu ấy đang nhắm mắt lẳng lặng nằm trên giường.

Bố Nhan nghẹn ngào: "A Trí của chúng ta thật đáng thương."

Mẹ Nhan bắt đắc dĩ nói: "Ông xuống dưới uống tách trà trước đi, tôi nói chuyện cùng con gái một chút."

Vậy nên bố vừa nức nở vừa đi xuống cầu thang.

Mẹ Nhan nhìn về phía tôi, nhẹ giọng hỏi: "Là nghỉ nửa học kỳ sao?"

"Vâng." Tôi gật đầu, sau đó bất chợt có hơi sửng sốt, mẹ Nhan nhìn qua đã tiều tụy đi rất nhiều, tôi chậm rãi nói: "Xin lỗi mẹ, con làm vậy dường như có chút tùy hứng."

Mẹ nhìn tôi nửa ngày, đột nhiên mỉm cười nắm lấy tay tôi vỗ nhẹ: "Tiểu Hồi, con gái ngoan... Từ nhỏ đến lớn mẹ luôn cảm thấy con rất hiểu chuyện, không giống A Trí còn có lúc nghịch ngợm." Nói đến đây giọng mẹ Nhan cũng có chút nức nở: "Mẹ Thôi Trí là bạn thân của mẹ, mẹ vẫn luôn coi thằng bé là con của mình. Chút tùy hứng này của con mẹ cảm thấy cũng tốt, nếu đây đã là quyết định của con, mẹ và bố đều sẽ ủng hộ. Cuộc sống là của riêng con, con vốn nên tự mình làm chủ, mẹ chỉ hy vọng con có thể tự chăm sóc tốt chính mình." Mẹ Nhan vuốt ve mặt tôi, dịu dàng nở nụ cười.

Trong căn phòng ấm áp này, lần đầu tiên tôi cảm thấy tôi là Nhan Hồi...

Không phải nữ phụ độc ác Nhan Hồi, mà chỉ là một Nhan Hồi bình thường, có bố mẹ yêu thương, có cuộc đời của riêng mình, không phải một người ngoài cuộc xuyên không đến, mà là một người bình thường ở nơi đây.

-

Mãi cho đến khi bố mẹ Nhan rời khỏi trấn Ô Thủy, tình trạng của Thôi Trí cũng không tốt lên, giữa chừng cậu ấy cũng có tỉnh lại, chỉ là thời gian hôn mê càng ngày càng lâu. Chỉ cần là lúc tỉnh táo, Thôi Trí luôn cố nén đau đớn an ủi tôi, cười nói muốn tự mình rửa mặt, tôi nắm lấy tay người kia, nói không xoay được tay tôi thì tôi sẽ rửa mặt thay cậu ấy, thế nên người kia chỉ có thể suy yếu cười rộ lên.

Trong khoảng thời gian này, trong tủ chất đống rất nhiều thuốc men, cũng có nhiều người đến thăm, nói một vài lời an ủi rồi thôi, thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi qua.

Sắp đến Tết Nguyên Đán, cũng đến sinh nhật Thôi Trí, buổi tối tôi liền ra ngoài mua nguyên liệu về làm mì trường thọ.

Năm nay chẳng biết tại sao thời tiết rất lạnh, tuyết rơi rất sớm, bầu trời bên ngoài cũng nhanh tối hơn.

Tôi dựa vào ánh đèn đường mờ nhạt, giẫm lên tuyết trắng bước từng bước một về nhà, trên tay cầm nguyên liệu làm mì trường thọ.

Đến khi sắp vào sân nhà Thôi Trí, tôi nhìn thấy có một hàng dấu chân rậm rạp trước sân nhà.

Là ai đã đến đây.

Tôi tăng nhanh tốc độ.

Nhưng vào lúc này lại có một âm thanh ở cách đó không xa vang lên.

"Chậm thôi."

Tôi theo âm thanh ngẩng đầu lên, chân vừa nhấc lên cũng dừng lại ở không trung.

Trong đất trời còn bay đầy những bông tuyết, dưới ánh đèn hơi sáng lên, người đẹp đang ngủ mặc một chiếc áo bông màu vàng nhạt, cứ như vậy lẳng lặng đứng cách đó không xa, trên tay người kia còn cầm một cành cây không biết là nhặt được ở đâu.

Làn da lâu ngày không được nhìn thấy ánh mặt trời lộ ra gân xanh khiến người ta nhìn mà sợ hãi.

Nhưng nét mặt của người kia vẫn luôn dịu dàng như vậy.

Nhìn thấy cậu ấy, tôi theo bản năng bước nhanh vào lớp tuyết mềm mại.

Vì thế thiếu niên gầy yếu xinh đẹp này liền mang theo giọng điệu có chút oán giận, trên mặt mang theo ý cười nhìn về phía tôi: "Đã nói rồi, đi chậm thôi."

"Tôi đã cố ý giẫm trước đường cho cậu, không dễ gì mới giẫm được." Người kia khẽ mỉm cười, dịu dàng nhìn tôi: "Cho nên, Đậu Thì Là Nhỏ, cậu cứ chậm rãi bước lên dấu chân của tôi, chậm rãi đi về phía tôi nhé."

012.

Phải...

Là Thôi Trí.

Tôi dường như là theo bản năng, buông lỏng cái túi trên tay, sau đó không ngừng chạy về phía người kia.

Trên nền tuyết mềm mại toàn là dấu chân của Thôi Trí, mà khi tôi chạy về phía cậu ấy, ở cạnh những dấu chân rậm rạp kia, lại hiện thêm một hàng dấu chân của tôi.

Trên nền tuyết trắng xóa, dấu chân tôi cứ một đường nhìn về phía Thôi Trí mà đi.

Thiếu niên kia đứng ở góc đường, lẳng lặng mà dịu dàng nhìn tôi.

"Đậu Thì Là Nhỏ."

Không kìm chế được động tác của mình, tôi mạnh mẽ ôm lấy thiếu niên đứng trước mặt, Thôi Trí còn vừa mới tỉnh lại, thế nên hai chúng tôi cùng đồng loạt ngã xuống nền tuyết.

Thiếu niên bị tôi đè lên như thể bị hành động này của tôi làm cho giật mình đến ngây dại, cậu ấy nằm trong tuyết, mở to ánh mắt màu hổ phách nhìn tôi, lông mi run lên, mà những bông tuyết đang nhảy múa ngoài kia, lúc này liền rơi xuống mi mắt, chóp mũi và đôi môi đỏ mọng của cậu ấy.

Thiếu niên ngơ ngác nhìn tôi, trên khuôn mặt tái nhợt mà tinh xảo hiện lên chút bất đắc dĩ, nhưng cậu ấy cứ như vậy, im lặng bị tôi đè lên.

Mà tôi thì chống người lên, nước mắt mơ hồ nhìn người kia: "Thôi A Trí, sao này cậu mà còn dám ngủ lâu như vậy... Cậu coi chừng tôi nhất định sẽ nghiêm khắc giáo huấn cậu đó biết chưa?"

Có thể thấy mấy lời này của tôi không có chút thuyết phục nào, bởi vì thiếu niên bị tôi đè lại nhếch khóe môi, nghiêm túc nhìn tôi, nhẹ giọng nói: "Nhan Hồi, tôi đã phải chiến đấu một trận đó."(*)

(*) [Đấu tranh với bệnh tật, diễn tả một người đang hôn mê trong một thời gian dài phải chống chọi để cố gắng tỉnh lại]

"Hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi nghĩ Đậu Thì Là Nhỏ nhất định sẽ làm mì trường thọ cho tôi, cho nên tôi nhất định phải tỉnh lại. Đợi qua sinh nhật của tôi lại đến sinh nhật của Đậu Thì Là Nhỏ nhà chúng ta, sau đó tôi cũng sẽ tự tay làm mì trường thọ cho cậu ấy ăn. Bởi vậy tôi đã rất cố gắng hôm nay nhất định phải đánh thắng trận này."

Người kia nhấc mí mắt lên, trong ánh mắt màu hổ phách đó, có bóng hình tôi đang cố nén nước mắt.

Trong âm thanh chậm rãi khàn khàn này, thiếu niên hai má tái nhợt chậm rãi vươn tay, giống như trước kia vuốt ve hai má tôi, dịu dàng mỉm cười: "Nhan Hồi, tôi rất nhớ cậu."

Tôi mạnh mẽ ôm chặt thiếu niên khó khăn đánh thắng trận, thở hồng hộc òa khóc trên ngực người kia.

"Thôi Trí! Cậu có biết chăm sóc cậu rất mệt không!"

"Thôi Trí, sau này đừng đi đâu nữa."

Sau một hồi trầm mặc, người kia khẽ cười một tiếng, đồng ý với tôi: "Được."

Đến lúc nhớ tới đang ở trên nền tuyết, tôi kéo Thôi Trí lên, phát hiện sau lưng áo bông của cậu ấy đã ướt một mảnh lớn, liền tức giận nói: "Cậu cũng không chịu nhắc tôi, tôi quên mất..."

Thôi Trí cúi đầu nhìn chính mình, lại cười: "Không sao, tôi mặc dày lắm, không cảm nhận được." Tầm mắt người kia nhìn ra phía sau tôi, sau đó khẽ thở dài nói: "Cậu tính để túi đồ kia đem cất tới mùa đông năm sau mới ăn à?"

Tôi quay lại sau lưng, nhìn thấy túi nguyên liệu nấu ăn bị ném xuống đất.

Tôi: "...."

-

Thật ra bình thường tay nghề nấu ăn của tôi cũng không tốt lắm, nhưng trong khoảng thời gian này toàn phải tự mình nấu cơm, cũng tiến bộ kha khá, ít nhất nhìn vào cũng có thể coi như thức ăn.

Tôi múc mì vào bát, lại nhìn ra phía sau, quả nhiên nghe thấy Thôi Trí bất đắc dĩ cười nói: "Tôi sẽ không đi ngủ đâu, cậu yên tâm đi."

Tôi quay đầu lại: "Lời của cậu..."

"Lời của tôi làm sao?"

"Không đáng tin." Tôi thì thầm

Người kia hình như không nghe thấy, mỉm cười lặp đi lặp lại câu hỏi: "Lời của tôi làm sao vậy?"

"Lời cậu nói rất đúng, nói rất hay." Tôi đặt hai bát mì lên bàn, nghiêm túc nhìn cậu ấy.

Thôi Trí liếc mắt thấy tôi đang nhìn cậu ấy, đột nhiên người kia cúi đầu, hai má có chút đỏ, nói chuyện cũng hơi ấp úng: "Cậu.. Sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào tôi vậy."

Trong đêm tuyết lạnh lẽo thế này, trong lòng của thiếu niên mười chín tuổi lại có thay đổi gì đây?

Phải chăng giống như ánh đèn chiếu trên nền tuyết, nhìn qua thì chẳng sót chút gì, nhưng có phải đau đớn vẫn còn vươn lại đâu đó không?

Chỉ là lúc đó tôi không biết, cũng không chú ý đến, tôi miễn cưỡng cười nói: "Bằng không chúng ta thật sự thử cách kia đi?"

Tôi nghiêm túc nhìn Thôi Trí, nhưng người kia không ngẩng đầu. Chỉ hỏi: "Cái gì?"

"Thì dứt khoát mang cậu về làm anh tôi là được, nói không chừng thật sự có thể làm chú Thôi tỉnh lại." Tôi đưa đũa cho cậu ấy.

Mà thiếu niên trước mặt lại không lên tiếng, chỉ sững sờ cúi đầu, hai tay để trên đầu gối hơi nắm chặt.

"Tôi rất xứng làm em gái cậu đúng không?" tôi dường như đang hỏi người kia, cũng như đang tự nói với chính mình.

Không biết nghe được cái gì, Thôi Trí giống như bông tuyết đụng phải ánh lửa, lập tức ngẩng đầu lên, trong ánh mắt còn hơi giật mình của tôi, đôi mắt thiếu niên nhẹ nhàng cong lên, dùng giọng điệu thành thục hơn tôi, nói: "Vậy cậu còn kém xa lắm...."

Giọng điệu vô cớ có chút đắng chát.

"Được rồi, để tôi nếm thử tay nghề của Đậu Thì Là Nhỏ."

Tôi liền bởi vì lời này mà điều chỉnh trạng thái, nhìn hai bát mì trên bàn, có chút buồn rầu nói: "Nếu biết cậu có thể tỉnh lại tôi đã mua thêm chút đồ ăn, còn mua thêm bánh kem."

Thôi Trí lắc đầu, dưới ánh đèn, da thịt thiếu niên mặc áo bông màu vàng nhạt này lại giống như một viên ngọc trong suốt, mà tình ý vẫn lưu luyến trên gương mặt, ánh mắt đầu mày cũng chậm rãi tan ra.

"Có mì trường thọ là tốt rồi." Người kia mỉm cười nhìn về phía tôi: "Vậy để tôi đến ước nguyện đi."

"Nguyện vọng sinh nhật lần thứ mười chín này——"

"Tôi hy vọng Nhan Hồi..."

Đúng lúc này, tiếng pháo hoa đột nhiên vang lên ngoài cửa sổ.

Trong đêm đen bất chợt bừng sáng, thiếu niên ngồi đối diện dịu dàng lại bình thản nhìn tôi, trong tiếng pháo hoa ngoài trời, người kia đang im lặng nói lên nguyện vọng sinh nhật lần thứ mười chín của cậu ấy.

013.

Nguyện vọng sinh nhật của Thôi Trí ngày đó, bởi vì tiếng pháo hoa đột nhiên vang lên, tôi không nghe thấy, sau đó lại hỏi Thôi Trí, cậu ấy chỉ cười nói thiên cơ không thể tiết lộ.

Tôi vốn còn đang thấp thỏm lo cho thân thể của Thôi Trí, nhưng đúng như lời cậu ấy nói, mấy ngày nay trạng thái tinh thần của cậu ấy càng ngày càng tốt. Lại trùng với đêm trước Tết Nguyên đán, tôi liền muốn kéo Thôi Trí đến đền chùa ở trấn Ô Thủy một chuyến.

Thôi Trí vì thế bất đắc dĩ cười: "Đậu Thì Là Nhỏ, tôi nhớ trước kia cậu không tin cái này."

"Tin thì là có, không tin thì là không." Tôi lắc đầu nhìn cậu ấy: "Vậy cậu có đi cùng tôi không?"

"Vậy đương nhiên phải đi rồi." Thôi Trí quấn khăn quàng cổ cho tôi, trong đôi mắt màu hổ phách kia có bất đắc dĩ, có dịu dàng, còn có một ít cảm xúc tôi không hiểu, chỉ là khi tôi muốn nhìn lại, những cảm xúc phức tạp kia lại đột nhiên biến mất không thấy đâu: "Tôi gây thêm quá nhiều phiền phức cho Đậu Thì Là Nhỏ...."

Câu sau Thôi Trí nói rất nhẹ, tôi không nghe rõ, chỉ biết cậu ấy nói thêm gì đó, tôi liền nhìn về phía cậu ấy hỏi: "A Trí, cậu nói gì đó?"

Đóa lê cạn của cậu ấy lộ ra, thắt một cái nơ to cho chiếc khăn kia, suy tư nói: "Để xem nào.... Cái nơ này thắt đẹp không?"

Tôi cúi đầu, nhìn chiếc khăn màu đỏ vốn đang êm đẹp, lại bị người kia cột vào như một cái gói quà tặng.

"Có chút giống...".

"Giống cái gì?" Thiếu niên ánh mắt cong cong.

"Giống một chiếc nơ gói quà tặng." Tôi trung thực nói.

Vậy nên người kia cười càng sâu hơn: "Ừm.. Đậu Thì Là Nhỏ. Cậu chính là món quà năm mới của tôi."

Tôi liếc nhìn cậu ấy.

-

Sắp đến Tết Nguyên Đán, người đến viếng chùa quả nhiên rất nhiều, vậy nên Thôi Trí lấy lý do này lục trong tủ quần áo ra một bộ áo lông màu đỏ thẫm mặc vào, từ xa nhìn lại, người kia giống như một mặt trời đỏ rực.

Bởi vì lâu ngày không thấy ánh mặt trời, làn da cậu ấy vốn đã cực trắng, lúc này màu đỏ kia càng làm nổi bật gương mặt phong lưu, môi hồng răng trắng, như thể người trong tranh vẽ, xinh đẹp đến mức người ta không dám nhìn thẳng.

Đứng trong đám người quả nhiên cũng... Rất nổi bật.

Vậy nên thiếu niên áo đỏ kiêu ngạo cúi đầu nói với tôi: "Thế nào, cách này của tôi hiệu quả không? Thế này Đậu Thì Là Nhỏ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tôi trong đám đông ngoài kia."

Tôi không khỏi mỉm cười gật đầu: "Đúng, cách rất hay." Tôi nhìn lại, trong chùa có rất nhiều người, vì thế dặn dò: "A Trí, cậu ở đây chờ tôi, tôi vào một mình được rồi."

Thôi Trí bất mãn nhìn tôi: "Tôi cũng muốn vào."

"Không được, nếu cậu đi vào lỡ làm bẩn quần áo, lúc đó lại phải nhờ đến tôi." Tôi biết rõ tính tình của Thôi Trí, vì thế dứt khoát lại lưu loát từ chối cậu ấy.

Mang theo ánh mắt vô cùng bất mãn của Thôi Trí, tôi lạnh nhạt tự nhiên chen vào trong khu viến chùa đầy người.

Trong đền chùa này mặc dù không có nhiều nơi thăm viến, nhưng hương khói lượn lờ, tiếng người ồn ào. Tôi đứng yên trong đám người, nhìn về phía tượng Phật ở chính giữa chùa, chắp tay nhắm mắt lại.

Lúc này tôi không biết ở ngay phía sau tôi, thiếu niên áo đỏ giống như ngọn lửa kia, sẽ dùng ánh mắt dịu dàng thế nào để nhìn tôi, mà đương nhiên tôi cũng không biết, cùng lúc đó có một ánh mắt khác, xuyên qua đám người lẳng lặng nhìn tôi.

Tôi chỉ đang chăm chú dùng chút những lời cầu nguyện tôi không biết nhiều, muốn cầu chúc cho Thôi A Trí ở trấn Ô Thủy bình an, không cần thêm gì nữa.

Lúc tôi mở mắt ra, một nhà sư trước mặt đưa cho tôi một dải ruy băng màu đỏ, dặn tôi ném nó lên cây trong sân của đền thờ.

Vì thế tôi cầm dây đỏ này xoay người tìm kiếm bóng dáng Thôi Trí trong đám đông ngoài kia.

Hôm nay cậu ấy mặc áo đỏ đúng là hợp lý, tôi chỉ cần liếc mắt một cái là có thể tìm được.

Chỉ là thiếu niên xinh đẹp này lại không nhìn về phía tôi, mà đang nhìn một hướng khác.

Tôi theo ánh mắt cậu ấy nhìn qua, lúc đó ngay cả chính tôi cũng không ý thức được, bàn tay đang nắm sợi dây đỏ của tôi không tự chủ được siết chặt... Trong đám người, thiếu nữ như nhành liễu, mặt mày thanh tú, xinh đẹp mà yếu ớt.

014.

Khí chất của thiếu nữ này rất đặc biệt, diện mạo tuy không tính là quá mức xinh đẹp, nhưng lại làm cho người khác có cảm giác thích mắt.

Tôi bình tĩnh nhìn thiếu nữ kia, hai tay nắm chặt.

Rõ ràng tôi không nên biết cô gái này là ai, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ta, cô ta đối với tôi mà nói không khác gì những người xa lạ nên cạnh, nhưng ngay lúc tôi nhìn thấy cô ta, trong lòng chỉ đột nhiên xuất hiện một cái tên - Vân Nghê.

Nữ chính của quyển tiểu thuyết này.

Nghĩ đến đây không biết vì sao tôi có chút không rét mà run.

Nhưng đúng lúc này thiếu nữ chậm rãi biến mất trong tầm mắt tôi.

Như thể chỗ vừa rồi tôi nhìn chưa từng xuất hiện một người như vậy.

Ngay lúc tôi ngây người, thiếu niên vốn đứng cách đó không xa chen tới, kéo dây đỏ trên tay tôi: "Đậu Thì Là Nhỏ, cậu đang nhìn gì vậy?"

Tôi theo âm thanh ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sáng ngời của người kia.

Thiếu niên áo đỏ lúc này hơi cúi đầu, bị sợi dây đỏ trên tay tôi hấp dẫn: "Dây đỏ này có tác dụng gì? Còn có chữ trên đó."

Tôi hồi phục tinh thần, nhìn dải ruy băng đỏ rồi nói: "Là các sư trong chùa phát, bảo tôi đem ném lên cây."

Nghe vậy thiếu niên trầm ngâm một lát, liền xoay người đi về phía ngôi đền.

Tôi nhìn bóng lưng áo đỏ của cậu ấy, phút chốc khó tránh khỏi nghĩ đến thiếu nữ vừa mới thoáng nhìn thấy, nghĩ đến ánh mắt vừa rồi của Thôi Trí nhìn về phía thiếu nữ kia, bước chân cũng dừng lại.

Mà Thôi Trí cảm giác được phần chần chờ của tôi, cậu ấy hơi nghiên đầu nhìn tôi hỏi: "Sao vậy? Lúc từ trong miếu đi ra cậu liền có chút không yên lòng... Chẳng lẽ vị sư kia nói gì đó?"

Lời nói của cậu ấy toàn là một kiểu như muốn đi tìm sư thầy trong chùa để tính sổ.

"Không có, không nói gì. Chỉ là....." Tôi chần chờ thăm dò chuyện vừa rồi: "Lúc nãy cậu đứng đó nhìn thấy người quen sao?"

Nghe tôi nói vậy, biểu tình của Thôi Trí vẫn bình thản như cũ, chỉ là trong nháy mắt tôi thấy lông mày cậu ấy hơi nhíu lại.

Dù chỉ là thoáng qua, nhưng tôi cũng nhìn thấy tất cả.

Lòng tôi không khỏi trầm xuống.

"Không có ai." Thôi Trí mỉm cười, tự nhiên lướt qua đề tài này: "Đi thôi, tôi dẫn cậu đi ném dây đỏ."

"... Được."

Dưới tàng cây trong sân miếu vây quanh rất nhiều người, Thôi Trí kéo tôi chen chúc vào trong đám người, có lẽ là vì hôm nay cậu ấy ăn mặc có chút dày, tôi nhìn trên trán thiếu niên đã đổ không ít mồ hôi, không khỏi nở nụ cười.

Nhưng cũng bởi vì nhiều người, tôi không thể không đến cạnh Thôi Trí, cậu ấy một tay kéo tôi, mà cả người tôi như muốn dán vào ngực người kia, vì thế vòng tay ấm áp cùng mùi hương ngọt ngào tựa như quýt này, gần như muốn bao phủ lấy tôi.

"Xin lỗi, nhường một chút, nhường một chút..."

Bên cạnh không ngừng có người chen tới chen lui, lúc này tôi mới phát hiện, một cánh tay khác của Thôi Trí, đang vòng quanh bả vai tôi, để tôi vừa vặn mà thoải mái nép vào trong ngực cậu ấy.

Trong mắt tôi, Thôi Trí vẫn là thiếu niên gầy gò như cũ, tuy rằng trước đây cậu ấy cũng rất chăm sóc tôi, nhưng hành động thân mật thế này...

Đột nhiên ý thức được điểm này, hai má tôi bỗng dưng đỏ lên, thế nên tôi chỉ có thể bối rối cúi đầu, không để thiếu niên phát hiện bí mật ẩn sâu trong lòng tôi.

Mà đúng lúc này Thôi Trí lại hơi cúi đầu hỏi tôi: "Sao vậy, bị chen đến không thoải mái sao?"

Hô hấp kia, giống như gió lướt qua tai tôi.

Không phải gió mùa đông, mà là gió mùa xuân.

Thân thể tôi không khỏi có chút run rẩy.

"Bình bịch –"+

Nhịp tim của ai vậy?

Là Thôi Trí, hay là của tôi?

(Còn tiếp)