Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 53




Cuối tháng tư, toàn bộ hoa mẫu đơn trong hoa viên của Lục gia nở rộ, Chu thị mời thái phu nhân của phủ Sở Quốc Công cùng mấy phu nhân đến ngắm hoa, mọi người đang ngồi trong lương đình tán gẫu, Tiêu thị cũng bồi bên cạnh, mẹ chồng nàng dâu hai người một người thì xinh đẹp dịu dàng, còn mộtngười diễm lệ cao quý, trở thành hai đóa hoa xinh đẹp động lòng người, là tâm điểm của mọi người.

Còn bên ngoài lương đình, đại tiểu thư cùng các tiểu thư khác hiếm khi gặp mặt, vui mừng như chim sẻ xổ lồng, cùng các tỷ muội thân thiết đến ngồi một chỗ, tốp năm tốp ba vừa ngắm hoa vừa trò chuyện.

Lục Cẩm Ngọc thì bận tiếp khách, Lục Hoài Ngọc hỗ trợ bên cạnh,còn Lục Minh Ngọc chủ yếu là nhìn đệ đệ.

“ Tỷ tỷ, ta muốn đi đại tiện.” Sau khi ngắm hoa xong Hằng Ca Nhi nắm tay tỷ tỷ, đột nhiên ngẩng đầu lên, không chút xấu hổ mà nói.

Lục Minh Ngọc nghi ngờ hỏi quan sát tiểu hài tử “ thật hay giả?”

Hằng Ca Nhi nghiêm túc gật đầu, sau đó lắc lắc tay tỷ tỷ: “ Tỷ tỷ chúng ta đi đi.”

Tiểu hài tử không biết, phàm là hắn muốn cái gì, thì không thể ngăn cản được. Lục Minh Ngọc sờ đầu đệ đệ,phái nha hoàn bên người thông báo cho đại tỷ Lục Cẩm Ngọc một tiếng, rồi nắm tay đệ đi đến nhà vệ sinh. đi được nửa đường, Lục Minh Ngọc cúi đầu hỏi đệ đệ: “Hằng Ca Nhi còn nhịn được không?”

Hằng Ca Nhi chớp chớp đôi mắt to nhìn tỷ tỷ, bỗng nhiên nhếch miệng cười, nhào vào lòng tỷ tỷ, ôm cổ tỷ tỷ làm nũng: “ Tỷ tỷ, ta muốn đi qua bên hồ chơi.”

Nguyên lại muốn đi đại tiện chỉ là lấy cớ!

Thấy đệ đệ nhỏ tuổi như vậy mà đã nói dối, Lục Minh Ngọc mặt lạnh nhéo nhéo má của em trai, giả vờ tức giận nói: “không được, hôm nay nam khách đều ở bên kia, nương đã nói chúng ta không được điqua đó.” nói xong nắm lấy tay đệ đệ muốn quay trở về.

Hằng Ca Nhi thích nhất là náo nhiệt, đi đến bên hồ chỉ vì khách nhân đều đến bên này, vừa thấy tỷ tỷ không chịu hỗ trợ, tiểu gia hỏa lập tức nháo loạn, lôi kéo váy của tỷ tỷ làm nũng đủ kiểu, một hai phải bắt tỷ tỷ dắt hắn đi. Lục Minh Ngọc kiên quyết không chịu, Hằng Ca Nhi thấy gương mặt nghiêm túc của tỷ tỷ,tựa như biết được làm nũng không có hiệu quả, bĩu môi một cái,há miệng khóc.

Lời nói có thể là giả, nhưng nước mắt thật sự chảy xuống.

Thấy đệ đệ không hiểu chuyện, cả tâm và đầu Lục Minh Ngọc đều đau,ngồi xổm xuống muốn giảng đạo lí cho đệ đệ hiểu. Nhưng Hằng Ca Nhi lại không nghe, càng khóc lớn, Lục Minh Ngọc nhíu nhíu mày, cuối cùng vẫn không muốn làm đệ đệ buồn, đành phải nói: “Hằng Ca Nhi nghe lời, tỷ tỷ khẳng định khôngthể đi qua bên hồ với ngươi, nếu để nương biết sẽ giáo huấn ta, cho nên tỷ tỷ dắt ngươi đến Phóng Hạc đình, chúng ta đứng ở đó xem trộm được không?”

Tổ phụ thích đứng trên cao nhìn ra xa nên cố ý mời thợ đến xây một tòa núi cao khoảng một trượng phía tây bắc của hoa viên, đặt tên là Thu Sơn. Thu Sơn được xây bằng cây trúc, trên đỉnh núi cao ba tầng là Phóng Hạc đình. Nếu đứng trong Phóng Hạc đình thì có thể nhìn thấy cả hoa viên của Lục gia, chỉ là nếu khoảng cách quá xa thì không thể thấy rõ người đi lại bên trong thôi.

Hai mắt đẫm lệ của Hằng Ca Nhi mơ hồ nhìn tỷ tỷ, bởi vì yêu cầu này cùng của hắn không giống nhau, tiểu gia hỏa này cũng không quá nguyện ý.

Lục Minh Ngọc lấy khăn lau nước mắt của đệ đệ, bĩnh tĩnh uy hiếp: “ Có đi hay không? Nếu không thìthôi.”

“ đi!” Hằng Ca Nhi ôm chặt cổ của tỷ tỷ, ủy khuất mà cọ cọ.

Lục Minh Ngọc cười trộm, hôn lên má đệ đệ một cái, rồi bế người lên, dỗ đến khi hắn quên ủy khuất, đến khi nàng bế hết nỗi, lúc này mới buông đệ đệ xuống, tỷ đệ hai người nắm tay chậm rãi đi.Khoảng một khắc sau thì tới Thu Sơn, Lục Minh Ngọc đứng trên con đường nhỏ uốn lượn phía trước, cười ghẹo đệ đệ: “ núi cao như vậy, Hằng Ca Nhi có muốn đi không?”

“ đi!” giọng nói Hằng Ca Nhi đặc biệt kiên định.

Lục Minh Ngọc mím môi cười, nắm tay đệ đệ đi lên trên,nhưng đi chưa được mấy bậc, thân nhỏ của Hằng Ca Nhi ngã qua bên nàng, vừa muốn nàng cõng lên nhưng không muốn thua tỷ tỷ. Lục Minh Ngọc cố ý làm như không biết, rất nhanh Hằng Ca Nhi mệt đến quên mất tôn nghiêm nam nhân, quay đầu lại muốn tỷ tỷ ôm hắn, chân hắn ngắn không thể leo được nữa.

Căn bản Lục Minh Ngọc không tính thực sự leo lên, nên ngồi xổm trước mặt đệ đẹ, cố ý thở dốc: “ không được, tỷ tỷ cũng không thể leo tiếp được. Hằng Ca Nhi hay là chúng ta trở về đi?”

Hằng Ca Nhi khó hiểu mà nhìn tỷ tỷ,mới vừa rồi không phải bình thường sao vừa ngồi xổm xuống lại mệt như vậy?

Hằng Ca Nhi còn nhỏ, nên không biết trò nhỏ này của Lục Minh Ngọc, nhưng hắn muốn đi lên đỉnh núi để nhìn, bởi vậy rầm rì ngồi bên cạnh cầu xin tỷ tỷ.Thấy ngồi mệt mỏi, nên Lục Minh Ngọc đem khăn lót xuống mặt đất, ngồi chỗ đó cùng đệ đệ day dưa, dù sao nàng cũng còn rất nhiều thời gian, không sợ không ứng phó được một hài tử ba tuổi?

“ Tỷ tỷ ôm ôm…”

“ Tỷ tỷ không thể di chuyển được nữa…”

Gió nhẹ mang hương cỏ lướt qua, cũng đem lời nói non nớt đáng yêu của hai tỷ đệ bay xa.

một bên Lục Minh Ngọc trêu ghẹo tiểu đệ vui vẻ, còn Hằng Ca Nhi thì sốt ruột đến hỏng rồi,thấy ôm vai trái của tỷ tỷ không hữu hiệu nên Hằng Ca Nhi quyết định đổi qua phải thử xem, vừa ngẩng đầu thì thấy được một nam nhân cao lớn đi xuống,cách không xa hắn cùng tỷ tỷ một thước. Hằng Ca Nhi tò mò mà nhìn chằm chằm nam nhân kia, dường như đã gặp qua trước đây nhưng vẫn không nhớ được người đó là ai.

Đối mặt với “ Người lạ”, Hằng Ca Nhi không thể làm gì hơn đi tới trong lòng tỷ tỷ, nhỏ giọng hỏi: “ Tỷ tỷ, hắn là ai vậy?”

Lục Minh Ngọc ngây người một chớp, theo bản năng nhìn về chân núi, lại không thấy người, ngay lúc này rốt cuộc phía sau truyền đến tiếng bước chân, Lục Minh Ngọc kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Sở Hành mặt mày lạnh nhạt,một thân cẩm bào màu trắng, không nhanh không chậm mà đi tới bọn họ. Lục Minh Ngọc không ngờ rằng sẽ gặp được Sở Hành ở chỗ này, khiếp sợ mà ngồi im không nhúc nhích.

Nữ hài tử chín tuổi, mặt bộ váy hồng nhạt mà nàng thích nhất,vừa ngẩng đầu lên thì lộ ra khôn mặt trắng nõn tinh xảo, mi nhỏ như vầng trăng non khuyết, đôi mắt long lanh tựa như làn nước trong suốt. Chính mình vẫn còn là tiểu hài tử, nhưng trong lòng lại thuần thục ôm tiểu đệ, ngây thơ ngoan ngoãn như vậy, làm người nhìn yêu thương.

Sở Hành từ đình Phóng Hạc đi xuống, đi đến chân núi thì nhìn thấy tỷ đệ Lục Minh Ngọc, bởi vì khôngmuốn cùng Lục Minh Ngọc gặp mặt riêng, nên đã nhanh chóng trốn sau hàng trúc bên con đường nhỏ, tính chờ tỷ đệ hai người đi rồi hắn đi ra, thế nhưng không ngờ hai người vẫn ngồi ở đó, ta một tiếng, ngươi một tiếng, không biết còn muốn ngồi ở đây bao lâu nữa.

Sở Hành hắn không gấp, hắn chỉ là muốn qua đó giúp một chút. Lục Minh Ngọc tuổi nhỏ như vậy còn phải ôm tiểu đệ, mà Hằng Ca Nhi một hai muốn leo lên núi, nếu đã gặp dù sao sau này cũng là thân thích, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn được.

“ Các ngươi sao lại đến bên này?” xuất phát từ hảo ý hắn mới xuất hiện, Sở Hành làm như ngoài ý muốn nhìn thấy tỷ đệ Lục Minh Ngọc nên tiến lên hỏi.

Rốt cuộc Lục Minh Ngọc cũng hoàn hồn, ý thức được tư thế xấu hổ hiện tại của mình, vội vàng đỡ tiểu đệ đứng dậy, một tay vừa vuốt mặt sau váy để không bị nhăn, một bên đỏ mặt nói: “ Ta, ta đưa Hằng Ca Nhi đi dạo một chút, đi mệt nên đã ngồi xuống nghỉ.” nói xong nổ lực trấn định mà nhìn mặt nam nhân trước mắt hỏi: “ Biểu cữu cữu đi đâu vậy?”

Sở Hành nhàn nhạt trở lời: “ Ta cũng đi dạo quanh đây.”

Bởi vì ngoài ý muốn phát hiện Lục Minh Ngọc bảo trì khoảng cách với hắn, có chuyện cầu mà cũng không nói thẳng cho hắn biết, nên Sở Hành quên đi việc ý niệm giúp tỷ đệ hai người, một bên đi xuống một bên vừa dùng ngữ khí dặn dò tiểu bối: “ Bên này cách hoa viên có chút xa, các ngươi ngồi nghỉ mộtlát rồi về đi, đừng để cho người nhà lo lắng.”

“ Dạ. Ta đã biết.” Lục Minh Ngọc rũ mắt xuống cáo biệt: “ Biểu cữu cữu đi thong thả.”

Sở Hành gật đầu, vòng qua bên người Hằng Ca Nhi mà đi xuống.

“ Cữu cữu!” Hằng Ca Nhi đột nhiên mở miệng gọi hắn.

Lục Minh Ngọc nói thầm một tiếng không xong, đệ đệ nhà mình không phải là một người khách sáo, vừa định trừng hắn để hắn không nói bậy, Hằng Ca Nhi vui mừng nhào lên đùi của Sở Hành, cực kì thuần thục mà ôm lấy Sở Hành, ngẩng đầu cầu xin: “ Cữu cữu cõng ta đi, ta không đi được ….” Nếu tỷ tỷ kêu hắn( SH) là cữu cữu, thì người này cũng là cữu cữu của hắn, cữu cữu khẳng định sẽ giúp hắn.

Hằng Ca Nhi chờ mong nhìn cữu cữu mới nhận thức của mình.

Sở Hành vẫn không nhúc nhích, nhìn về phía Lục Minh Ngọc.

Thấy đệ đệ sai sử loạn người, Lục Minh Ngọc cực kỳ ngượng ngùng, khom người định kéo đệ đệ trở lại, không ngờ tay chưa đụng tới hắn, Hằng Ca Nhi đã nhanh chóng nhảy xuống đất trốn sau lưng Sở Hành, mang vẻ mặt phòng bị mà nhìn chằm chằm tỷ tỷ. Lục Minh Ngọc bắt không được người, không thể làm gì khác hơn là cầu Sở Hành: “ Biểu cữu cữu, Hằng Ca Nhi không hiểu chuyện, ngài đừng chiều hắn.”

Sở Hành trầm mặc một lát, sau đó cúi đầu dỗ Hằng Ca Nhi: “Hằng Ca Nhi nghe lời tỷ tỷ.”

“ không chịu, cữu cữu cõng!” Hằng Ca Nhi sốt ruột bàn tay mập mạp ôm chặt cổ của Sở Hành, nũng nịu cọ tới cọ lui: “ Cữu cữu ôm, tỷ tỷ không thể…”

Sở Hành nghe vậy thì thông suốt. Đệ muội không mở miệng cầu xin hắn giúp, muốn bảo trì khoảng cách cùng hắn, không phải vì sợ người khác nhìn thấy bọn họ ở cùng nhau sẽ hiểu lầm cái gì, mà là không muốn gây phiền toái cho hắn. Nếu là như vậy, đệ muội khách khí, thời điểm đệ muội cần hắngiúp đỡ làm sao hắn có thể bỏ mặc mà đi?

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Sở Hành không nhìn Lục Minh Ngọc, khom người bế Hằng Ca Nhi lên, yên lặng mà leo lên.

“ Lên núi!” Hằng Ca Nhi hưng phấn mà reo lên, được bế lên cao tiểu gia hoa vui mừng mà nhìn đông nhìn tây.

Sở Hành xoay người lại nhìn vẻ mặt phức tạp của tiểu cô nương hỏi: “ Các ngươi muốn đi lên núi?”

không chờ Lục Minh Ngọc trả lời, Hằng Ca Nhi bên cạnh vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nặng nề ừ mộttiếng.

Việc đã đến nước này, Lục Minh Ngọc còn có thể làm gì khác được? Giống như tháng trước bên nhà ngoại Sở Hành luôn dung túng cho Hằng Ca Nhi, bây giờ chỉ cần Hằng Ca Nhi kiên trì làm nũng, thế nào Sở Hành cũng chiều theo hắn. Như vậy nếu ở chỗ này khách khí tốn thời gian, không bằng để cho Sở Hành bế hắn lên đỉnh núi, sau đó thì tách ra mỗi người việc nấy.

“Biểu cữu cữu, lại làm phiền người.” Lục Minh Ngọc cúi thấp đầu xấu hổ nói.

“ Chỉ là nhấc tay chi lao, không có việc gì.” Sở Hành nhìn nàng một cái, rồi bé Hằng Ca Nhi đang vui vẻ mà đi lên.

Lục Minh Ngọc đợi một lát, rồi mới chẫm rãi đi theo sau, bảo trì khoảng cách sáu bảy bước sau Sở Hành.

Gió khẽ động, Lục Minh Ngọc ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người của Sở Hành, hương tựa tùng trúc, vừa mát lạnh lại trầm tĩnh tựa như con người của hắn.

Lục Minh Ngọc không nhịn được mà ngẩng đầu, bắt gặp phải gương mặt bướng bỉnh của đệ đệ, tựa như chờ nàng nhìn hắn, rồi nhếch miệng cười đầy đắc ý ngông cồng.

Lục Minh Ngọc tức đến cắn răng, làm bộ dáng tựa như muốn đi lên nhéo mặt hắn thật mạnh.

Hằng Ca Nhi thấy vậy lập tức xoay người lại.

Mắt Sở Hành nhìn phía trước, nhưng cũng nhìn thấy bộ dáng Lục Minh Ngọc uy hiếp đệ đệ, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên. Cái người đệ muội này của hắn, nhiều lúc nhìn như hồn nhiên ngây thơ, nhưng thật là một người có năng lực. Vợ chồng Lục Trảm hòa thuận, ánh mắt của Lục Vanh khôi phục cùng Tiêu thị bình yên vô sự, thậm chí chiến sự Liêu Đông năm ấy, đều có bóng dáng của đệ muội.

Ma xui quỷ khiến…. Sở Hành muốn…. khen thưởng tiểu cô nương cố gắng giúp đỡ gia đình cùng Mang lòng đại nghĩa này.

“ Tứ tiểu thư, nghe lệnh tôn nói, cuối tháng này các ngươi sẽ đi Nhạc Dương.?” Sở Hành không quay đầu lại hỏi.

Lục Minh Ngọc kinh ngạc nhìn bóng lưng của hắn, mờ mịt đáp: “ Đúng vậy.”

Sở Hành gật đầu, đồng thời bước lên bậc thềm cuối cùng, sau khi đặt Hằng Ca Nhi xuống đứng vững, thân hình Sở Hành đứng thẳng tắp, đôi mắt phượng nhìn ra mặt hồ xa xa, ngữ khí bình tĩnh nói: “ Mấy ngày trước gia đệ có gửi thư đến, hắn nói chuẩn bị từ Trường An xuôi nam, cũng đi qua Nhạc Dương tham quan núi Đại Xuyên, có lẽ lúc đó các ngươi gặp nhau ở Nhạc Dương.”