Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 62




Trời sáng dần, khói bếp màu xám trắng lượn lờbốc lên, trong trạm dịch cũng dần dần truyền đến tiếng nói chuyện loáng thoáng.

Ngủ cả một đêm, trong chăn nóng hầm hập, Lục Minh Ngọc sung sướng lật người, vô ý thức kéo kéo góc chăn.

Ngoài cửa sổ, Hằng nhi nắm tay đệ đệ Niên nhi vui vẻ đi tới, Quế Viên vừa nhận lấy ấm trà do tiểu nha hoàn bưng đến, nhìn thấy hai tiểu chủ tử liền cười hành lễ, “Tam công tử, Tứ công tử.”

“Tỷ tỷ dậy chưa?” Giọng nói non nớt giòn giã của Niên nhi cất lên.

“Nhất định là chưa đâu, tỷ tỷ yêu nhất là ngủ nướng mà.” Hằng nhi hết sức chắc chắn.

Quế Viên liếc qua song cửa sổ khuê phòng của tiểu thư nhà mình, mím môi cười, rất săn sóc duy trì thể diện của trưởng tỷ giùm cho Lục Minh Ngọc, “Hôm nay chúng ta sẽ đi chơi, nên tối hôm qua tiểu thư vẫn luôn hưng phấn không ngủ yên được, vì vậy mới dậy trễ. Tam công tử Tứ công tử mau vào trong ngồi uống hớp nước trà làm ấm người đi.”

Hằng nhi bĩu môi không tin.

Ủ trong chăn, từ lúc Lục Minh Ngọc nghe được tiếng của hai đệ đệ đã tỉnh, hôm qua xóc nảy cả mộtđường, theo tính cách của nàng, thì hôm nay chỉ hận không thể ngủ thẳng giấc đến trưa. Nhưng vì bọn đệ đệ ham chơi nên tìm đến chỗ nàng sớm, Lục Minh Ngọc chỉ đành thở dài, không mấy tình nguyện nóivới ra gian ngoài: “Quế Viên, vào đi.”

Quế Viên dặn dò Thải Tang trông nom chu đáo hai tiểu chủ tử rồi bước vào gian trong hầu hạ.

Trung y đã ủ ấm xong, Lục Minh Ngọc nhanh chóng khoác lên người, ngăn trở luồng khí se se lạnh trong phòng.

“Tỷ tỷ, mẹ dậy rồi, bảo đệ tới tìm tỷ đó.” Niên nhi thích tỷ tỷ nhất, vui vẻ đi đến cửa nội thất, cách cánh cửa nói chuyện với tỷ tỷ.

Lục Minh Ngọc đã đoán được đây là ý của mẫu thân, vừa để cho Quế Viên hầu hạ nàng mặc nam trang vừa trêu cợt đệ đệ: “Sao Niên nhi dậy sớm thế?”

“Đệ đi xem băng li.” Bàn tay nhỏ của Niên nhi chống lên cửa, hưng phấn nói.

Quế Viên xì cười một tiếng, khóe miệng Lục Minh Ngọc cũng cong lên, đang định sửa lại cho đệ đệ, Hằng nhi bên ngoài đã lớn tiếng kêu lên: “Là băng hi, sao đệ cứ nói sai mãi thế? Tối hôm qua đã dạy đệ bao nhiêu lần rồi, ngốc quá đi!” Bé trai sáu tuổi ngồi trên ghế thái sư trông rất ra dáng, ghét bỏ nhìn đệ đệ mình.

Niên nhi chán ghét ca ca, quay đầu trừng ca ca mình, lại tủi thân quay sang nói chuyện với cánh cửa, ý định cáo trạng với tỷ tỷ, “Tỷ tỷ, ca ca mắng đệ kìa.”

Lục Minh Ngọc đương nhiên phải giúp đỡ đệ đệ nhỏ nhất của mình, “Niên nhi của chúng ta có ngốc đâu nhỉ, chỉ có người ngốc mới ngày ngày đi nói người khác ngốc thôi.”

Niên nhi nghe hiểu, đắc ý cười với huynh trưởng, “Tỷ tỷ nói huynh ngốc đó!”

Bé trai tầm hai ba tuổi là đáng yêu nhất, đến khi lớn hơn một chút, khoảng bảy tám tuổi thì ngược lại thật đáng ghét. Từ nhỏ Hằng nhi đã bá đạo, đến tuổi này càng hay giở trò lưu manh, thấy tỷ tỷ thiên vị đệ đệ, Hằng nhi cũng không quan tâm có phải đang nói đùa hay không, lập tức đỏ mặt nhảy xuống ghế, thở phì phì hét lên: “không chơivới hai người nữa!”

nói xong bặm môi trợn mắt sải bước bỏ đi.

Niên nhi sợ sệt nhìn nhìn cánh cửa, đang suy nghĩ nên nói gì với tỷ tỷ thì cánh cửa trước mắt bỗng nhiên mở ra. Niên nhi ngẩng đầu lên, thấy tỷ tỷ mặc quần áo nam trang đứng đó, tóc hơi rối xõa dài sau lưng.

“Tỷ tỷ, sao tỷ lại mặc như thế?” Niên nhi quên khuấy mất ca ca vừa giận dỗi bỏ đi của mình, tò mò đánh giá bộ xiêm y mới lạ của tỷ tỷ.

Lục Minh Ngọc bế đệ đệ lên, hôn một cái lên khuôn mặt béo trắng mềm mịn của nhóc, “Bởi vì tỷ tỷ muốn đi ra ngoài chơi cùng với Niên nhi nè.” Nữ tử đi ra ngoài, nếu chỉ là đi du sơn ngoạn thủy, thìngười qua lại trên đường sẽ không dừng chân lâu, vì vậy chỉ cần đội mũ che mặt là được. Nhưng hôm nay phải chen chúc trong đám người xem băng hi, mặc nam trang tiện hơn nhiều.

“Tỷ tỷ đẹp.” Niên nhi vén một lọn tóc rũ trước trán tỷ tỷ lên, cực kỳ nghiêm túc nhận xét.

Lục Minh Ngọc cười, hỏi đệ đệ, “Vậy Niên nhi nói xem, tỷ tỷ mặc thế này đẹp, hay là mặc váy đẹp?”

“Đều đẹp!” Niên nhi không chút nghĩ ngợi nói ra, giống y như khi người ta hỏi bé là bé thích phụ thân hơn hay thích mẫu thân hơn.

Được đệ đệ ngọt ngào nịnh hót, Lục Minh Ngọc vui vẻ không thôi, bước vào phòng đặt đệ đệ lên giường rồi quay ra rửa mặt chải đầu. một khắc sau, Lục Minh Ngọc nắm tay đệ đệ đi đến tiền viện thỉnh an cha mẹ.

Vợ chồng Lục Vanh Tiêu thị đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này đang sóng vai ngồi trên ghế chủ tọa tại hướng nam, Hằng nhi ghé vào lòng mẫu thân, cứ một chốc lại ló mặt ra ngoài ngó ngó, đến khi thật sựnhìn thấy tỷ tỷ đệ đệ đến đây, khuôn mặt nhỏ của bé trai lập tức xụ xuống, quay ngoắt đầu vào trong, coi như không nhìn thấy bọn họ.

Lục Vanh bật cười.

Tiêu thị xoa xoa đầu nhỏ của trưởng tử, ôn nhu hỏi nữ nhi, “Tối hôm qua ngủ được không?”

Lục Minh Ngọc gật gật đầu, ngồi ghế bên dưới mẫu thân, sau đó ôm Niên nhi cho bé ngồi trên đùi mình. Thấy đệ đệ lại “lén lút” liếc sang, Lục Minh Ngọc cố tình nói: “Mẹ, đêm nay để Niên nhi ngủ với con đi, trong chăn hơi lạnh, ôm Niên nhi ấm hơn.”

Tiêu thị phối hợp với nữ nhi, nói: “Được thôi, hay là cũng để Hằng nhi sang đó luôn?”

Hằng nhi nghe vậy, bàn tay nhỏ khẩn trương túm lấy áo mẫu thân.

Lục Minh Ngọc lại thở dài: “Thôi, Hằng nhi không thích con......”

“Ai nói!” Hằng nhi không thích nghe lời này, cực kỳ buồn tủi, vừa dứt lời thì nước mắt cũng từng giọt từng giọt rơi xuống, tội nghiệp lên án tỷ tỷ, "Tỷ tỷ thiên vị Niên nhi, tỷ tỷ không thích đệ...”

Đối với mỗi đệ đệ Lục Minh Ngọc đều có cách đối phó riêng, cười nói: “Hằng nhi đừng khóc, tỷ tỷ thích Hằng nhi mà.”

Hằng nhi vừa nghe Lục Minh Ngọc nói vậy lập tức ngừng khóc, thấy tỷ tỷ giơ hai tay về phía hắn, Hằng nhi dụi dụi mắt, từ từ dịch người qua. Lục Minh Ngọc bấy giờ mới bảo Niên nhi đi qua chỗ phụ thân, còn nàng thì ôm đại đệ đệ6 tuổi đến trên đùi, cúi đầu giúp hắn lau nước mắt, nhỏ giọng dạy dỗ: “Niên nhi mới 3 tuổi thôi, rất mau quên những gì chúng ta dạy cho. Hằng nhi là ca ca, Niên nhi là đệ đệ, đệ đệ nóisai thì ca ca phải dạy, không thể nói đệ đệ ngốc, biết chưa?”

Hằng nhi nhìn nhìn đệ đệ mình đang ngồi trên đùi phụ thân, gật gật đầu.

Lục Minh Ngọc liền thưởng cho đại đệ đệ một nụ hôn.

Vợ chồng Lục Vanh ngồi một bên quan sát, trao một ánh mắt cho nhau rồi không hẹn mà cùng nở nụ cười. Có một nữ nhi nhu thuận hiểu chuyện giúp đỡ dạy bảo hai con trai, bọn họ làm cha mẹ cũng giảm bớt bao nhiêu là phiền não.

Dùng xong bữa sáng, canh giờ cũng không còn sớm, cả nhà năm người lên xe ngựa, đi đến sông hộ thành ở phía bắc huyện trấn.

Sông hộ thành rộng chừng vài trượng, mỗi khi đông đến mặt trên sẽ kết thành một lớp băng thật dày, bọn nhỏ cũng thường hay nhân dịp này đến đây chơi, tụm nam tụm ba chạy giỡn trên băng, hoặc là chơi ném con quay, cũng có khi sẽ thi xem ai trượt xa hơn. Đây là trò chơi của đám trẻ, còn các nam nhân cũng có trò vui riêng của mình. Tiền triều cùng Đại Tề đều trọng võ, lúc quốc thái dân an không có chiến tranh, trong quân doanh thường tổ chức đấu xúc cúc (1) để thể hiện sức mạnh của mình, bộ môn này dần dần cũng truyền ra ngoài dân gian, hình thức cũng biến hóa theo từng vùng miền, giống như ở vùng giá lạnh nơi phía bắc này có trò “xúc cúc trên băng”, trong đó người tham gia thi đấu sẽ mang mộtđôi giày đặc chế có thể trượt được trên băng, tay cầm cây gỗ cũng được chế thành hình thù riêng biệt, ai có thể đánh được bóng da vào trong cầu môn của đối phương thì thắng.

(1) Xúc cúc: Bóng đá thời xưa.

Hôm nay khiến dân chúng nhao nhao đổ xô ra khỏi thànhgóp vui là vì quan phủ tổ chức một cuộc thi đấu xúc cúc trên băng.

“Tam gia, phu nhân, nghe nói còn phải đợi thêm nửa canh giờ nữa trận xúc cúc mới bắt đầu.” Mạnh Toàn đi thám thính quay về báo cáo, chỉ vào một khu đất trống rộng rãi trên mặt sông hộ thành đãđược rào lại, không cho dân chúng tự tiện xông vào.

“Nhưng con muốn xem bây giờ cơ!” Hằng nhi mất hứng giùng giằng, tính bá đạo lại trỗi dậy.

Lục Vanh nhìn những đoạn sông khác, thấy bên bờ phía đông có một hàng mấy con la nhỏ lùn đangđứng, đằng sau mỗi con buộc một chiếc xe trượt băng không bánh bằng gỗ, chợt nảy ra một ý. Lục Vanh liền bế trưởng tử lên, bảo hắn nhìn sang hướng đó, “Hằng nhi muốn ngồi xe trượt băng không?”

Đây là lần đầu tiên Hằng nhi trông thấy xe trượt băng, không quá hiểu thứ đó dùng để làm gì, nhưng chỉ cần có trò để chơi thì nhóc liền vui vẻ, gật đầu liên tục.

Bàn bạc với mọi người xong, Lục Vanh dẫn đầubước xuống xe ngựa, sau đó lần lượt đỡ thê tử cùng ba đứa con xuống.

Lần xuất hành này, cả nhà đều chỉ mặc thường phục, nhưng chất lụa khúc xạ lại ánh mặt trời kia đã âmthầm thể hiện thân phận đại phú đại quý của bọn họ. Nơi bọn họ đi qua, dân chúng mặc vải bố tầm thường tự giác nhường ra vài bước, sau đó tụm lại xì xào bàn tán với nhau, âm thầm suy đoán thân phận của bọn họ, mà đa số ánh mắt của đám đông đều rơi xuống người vợ chồng Lục Vanh.

Nam nhân mặt như quan ngọc, thê tử mỹ mạo khuynh thành, quả thực chính là thần tiên hạ phàm.

Còn Lục Minh Ngọc chỉ mới có 12 tuổi, tuy ngũ quan rất sắc sảo, nhưng so với mẫu thân mình thì vẫn thiếu đi chút phong tình của một thiếu phụ. Hơn nữa hôm nay nàng mặc nam trang, mái tóc dài đen nhánh được búi hết lên, nhìn vào chỉ nghĩ rằng đó là một thiếu niên lang môi hồng răng trắng, vì vậy không có mấy nam nhân lưu ý đến nàng, ngược lại làm cho không ít cô nương độ tuổi thanh xuân nhìn trộm. Lục Minh Ngọc nhìn sang chỗ nào, đám tiểu cô nương chỗ đó lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng trốn ra sau.

Lục Minh Ngọc dở khóc dở cười.

Dưới ánh nhìn kinh ngạc hâm mộ của mọi người suốt cả một đường, rốt cuộc cả nhà cũng đi đến trước một quầy hàng đơn sơ cho thuê xe trượt băng.

Mạnh Toàn tiến lên hỏi, “Xe này thuê thế nào đây?”

Chủ quán là một ông lão mặc áo lông may kiểu đơn giản, tầm trên dưới sáu mươi, lưng hơi còng nhưng lại rất quắc thước khỏe mạnh. Ông lão thấy khách quý đến liền niềm nở tiếp đón: “Mấy vị quý nhân muốn qua sông hay là muốn ngồi trên xe ngắm phong cảnh trên băng? Nếu qua sông thì năm mươi văn tiền một xe, còn nếu là ngắm cảnh thì đi một vòng quanh sông hộ thành là hai lượng bạc.”

Mạnh Toàn nhìn về phía Lục Vanh, giá cả thế này thật giống đi cướp của.

Lục Vanh nào có để ý chút tiền ấy, tiếp tục hỏi:“đi một vòng hết bao lâu?”

Chủ quán cười nói: “không đến nửa canh giờ đâu, ngài ngồi xe đi một vòng, lúc quay lại cũng vừa lúc trận xúc cúc bên kia bắt đầu đấy.” Mắt quan sát của ông lão này ngược lại rất nhạy bén.

Lục Vanh nhìn nhìn mấy chiếc xe bên cạnh, mỗi chiếc chỉ vừa cho hai người lớn ngồi, liền quay đầu nóivới nữ nhi: “Ngọc nhi, con với Hằng nhi ngồi chung một chiếc, cha với mẹ con sẽ ngồi chiếc xe ở đằng trước.” Nếu nữ nhi đã mặc nam trang, vậy đương nhiên hắn phải đổi lại cách xưng hô rồi.

Lục Minh Ngọc gật gật đầu,tò mò đánh giá xe trượt băng. Nàng từng xem không ít băng hi, nhưng ngồi xe trượt băng thì đây là lần đầu.

Chủ quán chọn ra hai con la mà trong miệng ông là tốt nhất ôn hòa nhất, vợ chồng Lục Vanh ôm Niên nhi ngồi đằng trước, Lục Minh Ngọc nắm tay đệ đệ ngồi đằng sau, chủ quán phái hai tiểu nhịmặc áo vải thô khoảng 13 14 tuổi dắt la đi. Về phần tùy tùng mà Lục gia mang theo, Tiêu thị bảo bọn nha hoàn đứng đợi ở đây, chỉ gọi Mạnh Toàn mang theo ba hộ vệ đi từ từ theo xe phòng ngừa lỡ có chuyện gì.

Hai con la chầm chậm cất bước.

Xe trượt băng không có bánh xe, chỉ có miếng gỗ bằng phẳng bên dưới xe ma sát vào băng, phát ra âmthanh riêng biệt của nó.

Hằng nhi nhoài người ra ngoài, ghé người lên tay vịn, cúi đầunhìn mặt băng bên dưới, lo lắng hỏi, “Tỷ tỷ, có khi nào băng bị vỡ không? Nếu chúng ta ngã xuống thì sao?”

thật ra Lục Minh Ngọc cũng cảm thấy hơi sợ, nhưng nhìn lại đám trẻ con đứng rải rác chơi đùa tại các nơi trên mặt sông, nàng yên tâm phần nào, cười nói: “không sao đâu, mặt băng này rắn chắc lắm. Đệ coi kìa, có nhiều người đứng trên đó mà cũng đâu có sao. Hơn nữa, nếu ngã thì vẫn còn có tỷ tỷ, tỷ tỷ biết bơi, không việc gì phải sợ.”

Hằng nhi nhìn tỷ tỷ, tin tưởng, tiếp tục nghiêng đầu ngắm băng.

Lục Minh Ngọc dùng một tay đỡ lấy cánh tay đệ đệ, tránh cho tiểu tử kia hào hứng quá, nhoi tới nhoi lui lại ngã xuống. Nàng ngẩng đầu, nhìn ra khúc sông ở xa xa. Vì ở đây cách nơi thi đấu xúc cúc khá xa, nên người dân tụ tập ở đây cũng không nhiều, mặt băng rộng lớn như một vành đai bằng tơ màu trắng bạc, vây một vòng quanh huyện Vĩnh Định. Ở đối diện thành Bắc là những dãy núi kéo dài vô tận, cây cối trên núi đã khô cằn hết cả, để lộ ra màu nâu sẫm vốn có của núi, thật đúng với câu “gió đông lạnh buốt, núi non trùng điệp”.

Lục Minh Ngọc hít vào một hơi thật sâu, không khí rét lạnh thanh khiết ùa vào, cảm thấy chuyến đi này không tệ.

đang muốn xoay sang chỗ khác ngắm cảnh, bên bờ bỗng nhiên truyền đến tiếng vó ngựalộc cộc, Lục Minh Ngọc tùy ý nhìn qua, thấy bốn con ngựa cao to trước sau chạy tới, trên lưng ngựa là bốn người, đều mặc quần áo đen, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì thật giống như một người phân ra làm ba, bất kể là người hay là ngựa, động tác cũng đều tăm tắp, giống như đã được huấn luyện kỹ càng.

Bốn người đi tới bên bờ, tốc độ thả chậm, ngựa cũng chia nhau tản ra. Mà đúng lúc ấy, xe trượt băng của Lục Minh Ngọc cũng vừa khéo rẽ cua, đi đến vị trị cách gần bọn họ nhất. Tia nắng ngày đông chiếu rọi lên mặt băng rồi phản quang lại, Lục Minh Ngọc bị chói mắt, phải nhắm mắt lại, đến khi thấy ổn rồi mới mở ra, theo bản năng tiếp tục đánh giá bốn người kia.

không ngờ, ngay khi mở mắt, thứ đầu tiên ánh vào trong mắt nàng là một khuôn mặt lạnh lùng cương nghị, một khuôn mặt vừa quen vừa lạ.

Lục Minh Ngọc khiếp sợ ngồi thẳng người lại, dời tầm mắt lên trên một chút.

Sở Hành ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, hai tay nắm chặt dây cương, đôi mắt phượng hẹp dài cũng đang kinh ngạc nhìn chằm chằm nàng, sáng như sao đêm.