Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 68




“A Noãn, đây là biểu ca Hạ Lễ của con.”

Thấy cháu gái nhìn chằm chằm Hạ Lễ, Chu thị cười giới thiệu, cứ nghĩcháu gái không nhớ rõ Hạ Lễ.

Nhưng Lục Minh Ngọc lại nhớ rất rõ ràng.Năm nay Hạ Lễ mười sáu tuổi, là thế tử của phủ Võ Khang Hầu, cũng là cháu trai của Nhị bá mẫu. Năm đó khi phu nhân Võ Khang Hầu mới vừa sinh Hạ Lễ, Võ Khang Hầu gia phải phụng hoàng mệnh xuất chinh, nghe nóihai chân đã bị thương trên chiến trường, người ngoài thì không biết rốt cuộc bị thương thành cái dạng gì, chỉ biết là sau khi trở về từ chiến trường, Võ Khang Hầu không còn con nối dõi nào khác do thê thiếp sinh ra.

Hạ Lễ liền trở thành con nối dõi duy nhất của đại phòng Hạ gia, từ nhỏ đã được Võ Khang Hầu gia xem như bảo bối mà nuôi, không dám mắng cũng không dám đánh, sợ nhi tử duy nhất này xảy ra chuyện gì. Nếu là những hài tử khác, bị dung túng như vậy hơn phân nửa sẽ trở thành người có tính tình bá đạo, nhưng Hạ Lễ thì không hắn là một người hiểu chuyện, không có chút nào tính tình ăn chơi trác táng, Dáng vẻ đường đường mà đứng ở chỗ đó, liếc mắt một cái nhìn lại, mặc dù là ai đều sẽ ở trong lòng tán thưởng một câu.

Hạ Lễ cùng Lục Hoài Ngọc từ nhỏ là thanh mai trúc mã, đời trước Lục Hoài Ngọc vui vui vẻ vẻ mà xuất giá, Lục Minh Ngọc cũng tự đáy lòng mà cao hứng thay choNhị tỷ tỷ, cảm thấy Nhị tỷ tỷ gả cho biểu ca nàng thích, khẳng định qua đó sẽ sống thoải mái hơn nhiều, lại không nghĩ rằng, hai người thành thân được hai năm, bởi vì Nhị tỷ chưa có thai, mợ ruột nàng, cũng chính là phu nhân Võ Khang Hầu, đứng ra làm chủ, đưa di nương cấp cho nhi tử.

Hạ Lễ là người hiếu thuận nghe lời, cự tuyệt một lần không thành công, thì đưa di nương mà mẫu thân chọn dắt trở về sân.

Lục Hoài Ngọc nào chịu được ủy khuất như vậy, nên đã mang theo vài bộ quần áo cùng với nha hoàn trở về nhà mẹ đẻ.

Khi đó Lục Minh Ngọc mới vừa gả cho Sở Tùy không lâu, nghe nói việc này, Lục Minh Ngọc thân là tỷ muội nên lập tức về nhà hỏi thăm là chuyện tình như thế nào, cùng với đại tỷ tỷ Lục Cẩm Ngọc trở về nhà. Tỷ muội ba người ngồi xuống tâm sự, Lục Hoài Ngọc vừa khóc vừa mắng mà kể lại chân tướng sựviệc, Lục Minh Ngọc vừa mới tân hôn vẫn còn trong giai đoạn chàng chàng thiếp thiếp thắm thiết,thế nên nghe được chuyện này cũng không biết khuyên giải cái gì,ngồi an vị một bên, nghe đại tỷ tỷ Lục Cẩm Ngọc ôn hòa nhã nhặn chỉ dạy, dạy Nhị tỷ tỷ bên ngoài phải kính trọng mẹ chồng, sau lưng còn phảiđối xử tốt với trượng phu, chỉ cần nắm được tâm của Hạ Lễ, chỉ cần Hạ Lễ không đi phòng của di nương nghỉ, thì dù phu nhân Võ Khang Hầu đưa thêm mấy người di nương nữa cũng vô dụng.

Chuyện đã như vậy, Lục Minh Ngọc chỉ đành thương tiếc thay cho Nhị tỷ tỷ, nếu như một ngày Sở Tùy không một tiếng nào mà dắt trở về một di nương, chắc chắn Lục Minh Ngọc cũng muốn làm lớn chuyện này. Nhưng người cũng đã đưa về, Lục Minh Ngọc chỉ có thể hy vọng biện pháp của đại tỷ tỷ hữu dụng, hy vọng Hạ Lễ toàn tâm toàn ý đối tốt với Nhị tỷ tỷ như trước, đừng làm thương tâm Nhị tỷ tỷ thêm nữa.

Dù hai tỷ muội các nàng khuyên thế nào, Nhị bá mẫu cũng như vậy, nhưng Nhị tỷ tỷ lại không nghe, chính là không muốn trở về đó, liên tục ba ngày Hạ Lễ đều tới cửa, mới đưa Nhị tỷ tỷ dỗ trở về nhà. Kết quả chưa tới nửa tháng, Nhị tỷ tỷ lại trở về nhà mẹ đẻ, bởi vì di nương kia lợi dụng lúc nàng ra cửa làm khách, trang điểm xinh đẹp lộng lẫy đi đến phòng Hạ Lễ tặng trà, mà này chén trà, theo nha hoàn nói, ước chừng Hạ Lễ uống hơn nửa canh giờ.

Hạ Lễ đem người thu vào phòng, Nhị tỷ tỷ khóc lóc đối chất cùng hắn, thế nhưng Hạ Lễ nói, hắn nên khai chi tán diệp sớm một chút, mẫu thân cũng sẽ không quản đến chuyện phu thê bọn họ.

nói rất đúng tựa như làm vậy là suy nghĩ cho ngày sau của hai người, nhưng ai cũng đều biết, hắnkhẳng định là lưu tâm đối di nương kia. Bắt đầu từ ngày đó,ngày tháng sống chung của Hạ Lễ cùng Nhị tỷ tỷ đều gà bay chó sửa, trong lòng Nhị tỷ tỷ nghẹn khí, Hạ Lễ làm cái gì nàng đều có thể bắt được lỗi, Hạ Lễ lúc đầu còn vui đùa,lâu dần cũng không để bụng Nhị tỷ tỷcó tức giận hay không,khi Nhị tỷ tỷ cãi vã ầm ĩ, hắn liền đến chỗ di nương nghỉ.

Cho đến khi Lục Minh Ngọc chết, hai vợ chồng cũng chưa có làm hòa với nhau.

Nên khi gặp lại một người quân tử như Hạ Lễ, nửa con mắt Lục Minh Ngọc đều chán ghét hắn, liên quan đến chuyện này là phu nhân Võ Khang Hầu ngồi bên cạnh Nhị bá mẫu. Nhị bá mẫu là người không coi ai ra gì, thì phu nhân Võ Khang Hầu lại càng kiêu căng không biết điều, nhìn chỗ ngồi hiện tại của bà, nếu như hôm này biết một nhà Tam phòng nàng trở về, đã lâu không gặp lại, cả nhà đoàn tụ chắc chắn có nhiều chuyện muốn nói cùng nhau, nếu phu nhân Võ Khang Hầu mà người hiểu chút lễ tiết, đã sớm mang theo nhi tử trở về mà không ngồi ì ở đó nãy giờ.

Nàng muốn mở miệng châm chọc hai câu, lại không muốn vì những loại người này mà lãng phí nước bọt, nên Lục Minh Ngọc đứng thẳng, nhàn nhạt cùng Hạ Lễ gật đầu, “Lễ biểu ca.”

“Tứ biểu muội.” Hạ Lễ đã thu hồi sự kinh diễm trong đáy mắt, nho nhã lễ độ đáp, tầm mắt dừng ở làn váy của Lục Minh Ngọc, nơi đó có thêu một nhánh hoa mai diễm lệ, rất giống với Lục Minh Ngọc,thậtcao ngạo mà nở rộ, một nhánh nhưng làm kinh diễm tứ phương.Cổ họng Hạ Lễ giật giật.

Hôm nay hắn bồi mẫu thân tới Lục gia làm khách, hắn biết mẫu thân cố ý muốn hắn nghênh thú biểu muội Hoài Ngọc. Tuy rằng biểu muội tính tình có chút tùy hứng, nhưng nàng được cái mĩ mạo hơn người, Hạ Lễ cũng nguyện ý cưới nàng, nhưng lúc nãy khi Lục Minh Ngọc cười chạy vào, mặt như trăng tròn sáng ngời,mắt tựa thu thủy, nhào vàolòng Lão phu nhân Lục gia làm nũng, thanh âm ngọt động lòng người, giống như lông chim chạm nhẹ vào lòng hắn, trong lòng Hạ Lễ dâng lên một cảm giác kỳ diệu, nhịn không được mà nhìn nàng nhiều hơn một chút.

Luận mỹ mạothì vị Tứ Biểu muội này, mới chính là Tiểu thư đẹp nhất trong bốn người Lục gia.

“Đại bá mẫu, ngài giống như một chút cũng không thay đổi vậy,tựa như lúc con vừa đi.” Sau khi chào hỏi qua loa với Hạ Lễ, Lục Minh Ngọc đứng trước mặt Đại phu nhân, thân mật nói.

Đại phu nhân cười tủm tỉm mà đỡ bả vai chất nữ, cẩn thận đánh giá, “Miệng A Noãn vẫn là ngọt như vậy, bá mẫu già rồi, không giống A Noãn, càng lớn càng xinh đẹp, so với đại tỷ tỷ nàng cũng khôngbằng con a.”

“Đại tỷ tỷ đừng nghe đại bá mẫu nói bậy, đại tỷ tỷ ở lòng muội mới là đẹp nhất.” Lục Minh Ngọc lập tức chạy đến bên cạnh Lục Cẩm Ngọc ngồi xuống, nghịch ngợm nịnh hót nói, sau đó lập tức nhỏ giọng nói: “Nghe nói đại tỷ tỷ đính hôn? Mau cùng muội nói, đại tỷ phu tương lai là công tử nhà ai a?”

Xưa nay thong dong trên mặt Lục Cẩm Ngọc nổi lên nhàn nhạt đỏ ửng, liếc mắt Hạ Lễ một cái, ý bảo muội muội nên nhỏ giọng mà nói.

Lục Minh Ngọc cùng trưởng tỷ sóng vai mà đứng, trộm trao đổi một cái ánh mắt cùng đại bá mẫu.

Chất nữ không thích mẫu tử Võ Khang Hầu, Đại phu nhân lại làm sao lại thích một người khinh thường bà, lúc trước không tiện mở miệng, lúc này người càng ngày càng nhiều, Đại phu nhân liền chuyển hướng chị em dâu nhà mình, là nhị phu nhân cười nói: “Đệ muội, Tam đệ muội một nhà vừa trở về, bọn nhỏ nhiều, bên này kêu loạn, nếu không ngươi bồi hầu phu nhân đi qua bên viện ngươi đi?”

Nhị phu nhân nhìn về viện chính phu thê Lục Vanh đang đi, âm thầm nắm chặt khăn.

Tam phòng một nhà mấy năm không đã trở lại, nhị phu nhân là muốn nhìn một chút con cái của Tiêu thị trưởng thành thành cái dạng gì, lại nhìn thấy Lục Vanh thiếp thất thứ nữ thứ tử một cái đều khôngcó, lại không ngờ được Lục Minh Ngọc lớn lên so với nữ nhi của bà còn đẹp hơn, Hằng Ca Nhi trắng trẻo mập mạp vừa thấy liền biết thân thể rắn chắc, Tiêu thị nhìn qua một chút cũng chưa thấy già, vẫn như cũ diễm quan quần phương.

Muốn nhìn náo nhiệt lại không thấy được,rồi nhớ lại mấy năm nay trượng phu vừa nâng hai di nương thu phòng, người so người càng tức chết, nhị phu nhân một khắc đều không muốn lưu lại đây, cùng mẹ chồng Chu thị khách sáo một câu, thỉnh tẩu tử cùng nhau ly khai.

“Nương, các người đi trước đi.” Lục Hoài Ngọc đang ở cùng Lục Minh Ngọc, Lục Cẩm Ngọc nói chuyện, bọn tỷ muội đã lâu hội tụ, nàng còn chưa tâm sự hết đâu.

Nhị phu nhân mím môi, không quản nữ nhi, tầm mắt đảo qua thứ nữ Lục Yên, thấy Lục Yên khẩn trương mà cúi đầu, nhị phu nhân càng là lười xử lý, cùng phu nhân Võ Khang Hầu, Hạ Lễ trở về viện mình. Khi ra cửa, hàn huyên một lát cùng phu thê Lục Vanh ở cửa.Đến lúc này, nhà chính rốt cuộc không còn người ngoài.

Chu thị một bên ôm Hằng Ca Nhi, một bên ôm An Ca Nhi, hai cái đều hiếm lạ vô cùng. Tiêu thị cùng Đại phu nhân chị em dâu hai ngồi cùng nơi, nhẹ giọng trò chuyện đề tài mà các phụ nhân quan tâm, Lục Vanh ở bên kia cùng Lục Gia Bình, Lục Gia An hai cái cháu trai nói chuyện, hỏi một chút khóa học, bản lãnh, nhóm tiểu nha hoàn tới lui bưng trà đổ nước, bên trong cửa viện ồn ào náo nhiệt.Bốn tỷ muội Lục Minh Ngọc một bước tới hành lang, hôm nay trời đẹp, tiểu cô nương ngồi ở bên ngoài hành lang, cũng không cảm thấy lạnh.

“A Noãn, đại tỷ phu chúng ta là nhị công tử của Binh Bộ Thị Lang Từ đại nhân, gọi là Từ Thừa Duệ.” Lục Hoài Ngọc thích nhất tìm chuyện xấu của tỷ muội để trêu ghẹo, nên ở miệng trước nói cho Tứ muội muội vừa mới hồi kinh.

Lục Minh Ngọc chế nhạo khuôn mặt đỏ bừng trưởng tỷ, “Đại tỷ tỷ, từ nhị công tử lớn lên đẹp sao?”

“Tùy các muội nói, sớm muộn gì các muội cũng có ngày này.” Khuôn mặt Lục Cẩm Ngọc tuy hồng, lại không mất khí thế của trưởng tỷ, đoan đoan chính chính ngồi ở chỗ đó, đôi mắt thu thủy nhất đảo qua ba muội muội, bộ dáng quân tử báo thù mười năm không muộn.

Lục Minh Ngọc cười ha ha, trong lòng lại vui mừng thay đại tỷ tỷ.

Đại tỷ phu Từ Thừa Duệ tuấn tú lịch sự, lớn hơn năm tuổi so trưởng tỷ, trước khi thành thân còn chưa có chức quan, nhưng rất nhanh sẽ đến Kim Ngô Vệ làm việc. Người lớn lên tốt, lại có bản lĩnh, tốt nhất chính là Từ Thừa Duệ đối trưởng tỷ phi thường tốt, cho đến bây giờ Lục Minh Ngọc đều nhớ rõ, mỗi lần trưởng tỷ về nhà mẹ đẻ, chỉ cần Từ Thừa Duệ không bận việc, đều sẽ cùng đi với trưởng tỷ, nếu như bận việc,thì sẽ cho trưởng tỷ ở nhà mẹ đẻ chờ một lát nữa, chạng vạng hắn sẽ tới đón nàng về nhà. Điều không hài lòng duy nhất, là Từ Thừa Duệ có người tẩu tử ở chung không tốt lắm, lúc trưởng tỷ gả qua cũng cùng đối phương đối chất vài lần, thắng thì chiếm ra số, nhưng cũng có khi thua, cũng may đều là vấn đề nhỏ, không ảnh hưởng phu thê trưởng tỷ ngọt ngào.

“Đúng rồi, cô cô đâu?” Hàn huyên sau một lúc lâu, Lục Minh Ngọc rốt cuộc nhớ tới cô cô của mình.

“Hôm nay bụng cô cô không thoải mái.” Lục Cẩm Ngọc cũng mới nhớ, ảo não mà tự trách, “Xem tỷ, côcô muốn ngươi đi gặp nàng sớm một chút, nhưng tỷ đều đã quên, A Noãn mau đi đi, cô cô nhớ muội như vậy, khẳng định chờ đến dài cổ luôn rồi.”

Lục Minh Ngọc cười đáp, đứng lên, đi phía trước đi hai bước, lại trở lại nhà chính, kêu hai đệ đệ, sau đó mang theo hai đệ đệ Ngũ thúc một hai đòi đi cùng xem náo nhiệt cùng đi gặp cô cô. tháng tư năm sau cô cô sẽ xuất giá, thời gian còn lại ở nhà không còn bao nhiêu.một buổi sáng ôn chuyện đi qua.

Buổi trưa một nhà năm ngườidùng cơm ở Ninh An Đường.

Sau khi ăn xong thì trở lại tam phòng, Lục Minh Ngọc có chút mệt nhọc, từ biệt cha mẹ thì trở về Mai Uyển của mình.

Tiêu thị nhìn trượng phu ôm tiểu nhi tử vào nhà, nhớ tới cái gì, quay đầu lại dặn dò nữ nhi: “A Noãn, buổi chiều chúng ta còn phải đi vương phủ, con nhớ đừng ngủ quên.” Ra ngoài lâu như vậy, dù Tiêu thị không nhớ vị phụ thân Vương gia kia, nhưng nàng nhớ đệ đệ ruột Tiêu Tòng Giản, còn có một đôi nhi nữ của đệ đệ nữa. Tiêu thị là cô cô tốt, từ Giang Nam đến đây đều đã chuẩn bị một xe lễ vật tặng cho cháu trai cháu gái.

Lục Minh Ngọc dừng chân, trong đầu hiện lênbóng dáng biểu ca Tiêu Hoán.

Nàng chậm rãi xoay người, cầu xin mà nhìn mẫu thân, “Nương, ta không đi được không?”

Tiêu thị cho rằng nữ nhi lười biếng, cười lạnh nói, “không đi cũng không sao,nếu như cậu mợ con hỏi, nương liền nói con không muốn thấy bọn họ.”

“Đừng đừng đừng, con đi là được!” Lục Minh Ngọc lại không dám dong dài, vội vàng đáp ứng.

“Vì sao tiểu thưlại không muốn đi vương phủ a?” trên đường trở về Mai Uyển, Quế Viên buồn bực hỏi.

Lục Minh Ngọc thở dài, nàng nhớ ông ngoại, nhớ cữu cữu, cũng nhớ biểu đệ biểu muội, nhưng nàng sợ Tiêu Hoán, vạn nhất Tiêu Hoán còn chưa quên nàng……Vừa nghĩ thì cảm thấy mệt mỏi.