Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 79




Tiêu Hoán vốn dĩ là thiếu niên thập phần anh tuấn, lại thêm thân phận của hắn tôn quý, bá đạo khônggì bằng, trong mắt có lệ khí không thể bỏ qua, lệ khí kia làm cho các cô nương vừa sợ hãi lại vừa mê muội. Lục Minh Ngọc biết, đời trước các quý nữ kinh thành tâm nghi Tiêu Hoán so với các thiếu nữ yêuthích Sở Tùy cũng không ít hơn.

Nhưng Tiêu Hoán rất ít khi dùng ánh mắt nhìn Lục Minh Ngọc như vậy mà thường cả vú lấp miệng em hơn, từ trên người biểu ca Lục Minh Ngọc cảm nhận được hắn chỉ là dùng cách thức bá đạo để bảo hộ nàng, hận không thể đem những thứ tốt nhất cho nàng, chứng minh một khối tình si.

hiện tại xem trong mắt Tiêu Hoán nhìn nàng còn không còn nóng rực như kiếp trước nữa. Nóng, nhưng Lục Minh Ngọc vẫn có thể cảm nhận được, biểu ca vẫn thích nàng.

Mọi người đều đã trưởng thành, có một số việc, cũng có thể nói thẳng ra.

“Biểu ca.” Lục Minh Ngọc nhẹ giọng kêu chậm rãi đi tới trước thiếu niên, tươi cười vô cùng thân thiết,“Biểu ca đi một mình sao? Thúc thúc bọn họ đâu?”

Nàng cười đến ngọt ngào trông rất xinh đẹp, Tiêu Hoán sửng sốt một chút. Trong trí nhớ biểu muội trước đây cũng thường cười như vậy với hắn, nhưng từ...... Tiêu Hoán không thể nhớ là từ khi nào thìbiểu muội đột nhiên đối với hắn lạnh lùng và hờ hững. Đêm nay hội hoa đăng, Tiêu Hoán cảm thấy biểu muội cũng sẽ đi ngắm đèn, bởi vậy từ sớm đã đến linh lung phường chờ, hy vọng vận khí tốt có thể nhìn thấy biểu muội, chính là thật sự gặp được. Trước khi xuất hiện trước mặt nàng, Tiêu Hoán có điều không yên, sợ biểu muội lạnh như băng, trước mặt đám người Lục Gia Bình làm cho hắn mất mặt.

Lấy hết dũng khí bước ra, nhận được nụ cười đón chào của biểu muội, Tiêu Hoán tâm hoa nộ phóng, ba bước thành hai bước đã đến trước mặt Lục Minh Ngọc, cúi đầu, trong mắt giống như chỉ có một mình nàng,“Phụ thân, Nhị thúc bọn họ đi ** ngõ, ta ngại bên kia không có ý nghĩa, sang bên này đi dạo, A Noãn muốn đi đâu ah?”

**: tác giả để như vậy, editor không hiểu nên cũng để nguyên, không phải là ta cố tình ah

Khi hắn nói chuyện, Lục Hoài Ngọc vụng trộm hướng Lục Minh Ngọc tề mi lộng nhãn, chạy lên phía trước, cùng thân ca ca Lục Gia An sóng vai đi.

Tiêu Hoán không chút khách khí đi bên cạnh biểu muội.

Lục Minh Ngọc ngầm đồng ý, nhìn phía trước nói:“Bên này không có gì mới mẻ, chúng ta tính ra bờ sông ngắm đèn.”

“Ta đây sẽ cùng theo các người.” Tiêu Hoán thử dò xét nói.

Lục Minh Ngọc cười gật đầu.

Lúc nói chuyện, huynh muội Lục Gia Bình ba người cách bọn họ có chút xa, phía sau nhóm hộ vệ vẫn đitheo bảo trì khoảng cách nhất định. Lục Minh Ngọc vừa xem hai bên hoa đăng, vừa cân nhắc xem mở miệng như thế nào, Tiêu Hoán chậm lại nửa bước đi ở nàng bên trái. Lục Minh Ngọc xem đăng, hắnvụng trộm xem nàng, bởi vì ít gặp mặt, Tiêu Hoán đã thật lâu không có ở gần biểu muội như vậy, sau này vừa thấy, ánh mắt sẽ không có cách nào rời khỏi biểu muội.

“Biểu ca nhìn ta làm gì?” Lục Minh Ngọc thật sự không thể tìm được từ thích hợp, lại không chịu nổi tầm mắt chăm chú của Tiêu Hoán nhìn mình, quyết định bất cứ giá nào nghĩ đến đâu nói tới đó.

Bị phát hiện, Tiêu Hoán không khỏi có điểm xấu hổ, khụ khụ, nhìn bên cạnh nói lung tung:“không nhìn ngươi, ta chỉ xem đèn bên kia thôi.”

Lục Minh Ngọc nở nụ cười, hừ một tiếng,“Tốt, vậy coi như ta tự mình đa tình, nghĩ biểu ca thích ta nên mới nhìn ta.”

Đây là nói lẫy, nhưng lời vừa nói ra, Lục Minh Ngọc lại cảm thấy cũng không có khó nói với Tiêu Hoán lắm. Xét cho cùng, bọn họ cùng nhau lớn lên, là biểu huynh muội, có thêm huyết thống ràng buộc thân nhân. Thân thể thả lỏng, Lục Minh Ngọc liếc Tiêu Hoán một cái, bắt gặp Tiêu Hoán chỉ ngây ngốc nhìn nàng, Lục Minh Ngọc giận dỗi, càng nhanh chân tiến lên phía trước.

“A Noãn!” Tiêu Hoán hoàn hồn, vội vàng đuổi theo, muốn kéo Lục Minh Ngọc đứng lại, lại không dám động thủ.

Lục Minh Ngọc chủ động thả chậm bước chân, lắc lắc đầu xem hoa đăng phía bên phải, Tiêu Hoán không nói gì, nàng liền tiếp tục bộ dáng trầm mặc.

Tiêu Hoán nhìn nàng, thật sự không hiểu vì sao hắn rõ ràng so với biểu muội lớn hơn 3 tuổi, nhưng trước mặt biểu muội lại phải xem sắc mắt của biểu muội mà hành sự, sợ nàng sinh khí sợ nàng mất hứng, làm cái gì cũng đều phải cân nhắc qua một lần, dự đoán phản ứng của biểu muội. Nhưng nếu biểu muội đã đoán được tâm tư của hắn, Tiêu Hoán sờ sờ đầu, trong lúc biểu muội cùng người qua đường loạn ngắm vội hỏi,“Kia, vậy còn ngươi? Ta, ta thích ngươi, ngươi thích ta không?”

hắn rốt cuộc nói cũng nói ra miệng, không có hoa ngôn xảo ngữ không có lời ngon tiếng ngọt, chất phác đơn thuần, ánh mắt Lục Minh Ngọc hiện vẻ mệt mỏi. Đời trước Sở Tùy đối với nàng tốt như vậy, Lục Minh Ngọc lại đoán không được lúc ấy Sở Tùy đối nàng rốt cuộc có mấy phần thật tình, đến phiên Tiêu Hoán, nàng biết Tiêu Hoán là thật lòng, nhưng Vưu thị không thích nàng, nàng gả qua, có thể một hai năm đầu không thành vấn đề, thời gian dài…, nhị tỷ tỷ cùng Hạ Lễ là vết xe đổ trước mắt.

“Ta thích biểu ca.” Lục Minh Ngọc chuyển ánh mắt trở về thực tại, còn quay lại nhìn Tiêu Hoán, trên mặt Tiêu Hoán lộ ra vẻ mặt vui mừng, lập tức lại nói:“Nhưng ta coi biểu ca là huynh trưởng mà thích, chứ không phải là...... Biểu ca, ta biết ngươi rất tốt với ta, nhưng ta không có khả năng gả cho ngươi, từ hôm nay trở đi, ngươi cũng chỉ nên xem ta là biểu muội thôi.”

nói đến câu sau, Lục Minh Ngọc không dám nhìn hắn, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Tiêu Hoán vẫn còn đứng ở phía sau, Lục Minh Ngọc cũng không quay đầu, đến khi phía sau có tiếng bước chân truyền tới, tâm nàng mới nới lỏng một chút.

“Vì sao không thể gả cho ta?” Tiêu Hoán ngăn ở trước mặt nàng, trong mắt nhìn Lục Minh Ngọc rốt cuộc cũng xuất hiện lệ khí quen thuộc, đời trước nàng cùng Sở Tùy đính hôn, Tiêu Hoán cũng là như vậy đến chất vấn nàng.

Nhưng Lục Minh Ngọc không thể nói cho hắn biết nguyên nhân chân chính, nếu nàng nói thật, lấy tính tình Tiêu Hoán, rất có khả năng đi tìm Vưu thị cầu tình, nếu thực như vậy, Vưu thị không chừng có thể nói đến cái gì luôn, ví dụ như chỉ trích nàng tuổi còn nhỏ đã biết câu dẫn nam nhân, cười nhạo nàng si tâm vọng tưởng muốn làm Trang vương phi tương lai, thậm chí cũng sẽ nói xấu mẫu thân.

“Bởi vì ngươi là biểu ca của ta, ta chỉ xem ngươi là biểu ca.” Lục Minh Ngọc cố gắng bảo trì trấn định, không để khí thế của Tiêu Hoán áp đảo,“Biểu ca, người ta thích phải có tài, ta phải muốn gả cho hắn, ta đối với ngươi không cái loại cảm giác này......”

“Vậy ngươi có cảm giác đó với ai?” Tiêu Hoán nổi giận đùng đùng ngắt lời nàng. Ý nghĩ của nam nhân,và nữ nhân thật sự không giống nhau, tựa như Tiêu Hoán lúc này, hắn không cho là mình có gì không tốt mà là nhận định biểu muội đã thích người khác, nếu hắn tìm được người đó. Đem ra so sánh cùng hắn, nhất định biểu muội sẽ thấy hắn tốt, tâm của biểu muội sẽ hướng đến hắn.

Lục Minh Ngọc đau đầu, hoàn toàn có thể đoán được cuộc nói chuyện sẽ biến thành cái dạng gì. Nếu nàng phủ nhận, Tiêu Hoán sẽ không chết tâm, còn nếu nàng thừa nhận...... Gần đây nàng quả thậtkhông có thích ai, không có cách nào thừa nhận, thứ hai thật có thể nói ra một cái tên, Tiêu Hoán còn không đi tìm đối phương đánh nhau?

“A Noãn tỷ tỷ?”

Chính trong lúc khó xử, bên trái bỗng nhiên có người gọi nàng, thanh âm rất quen thuộc, Lục Minh Ngọc nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Sở Tương. Tiểu cô nương 10 tuổi khoác áo choàng da hồ li, tay cầm mộtchiếc đèn hoa đăng hình cá chép đang đứng ở trước một cửa hàng bán lồng đèn, bên cạnh nàng, mắt phượng Sở Tùy híp lại nhìn nhìn đôi huynh muội bên kia, có thâm ý khác khi nhìn nàng cùng Tiêu Hoán,, Sở Hành vừa đưa tay nhận chiếc đèn hoa sen từ ông chủ cửa hàng, một mặt đem hoa đăng giao cho muội muội Sở Doanh, mặt khác thờ ơ nhìn qua, dưới ánh đèn nhu hòa, khuôn mặt băng sương luôn lạnh lùng giống như cũng tan chảy đi vài phần, thêm vài phần ấm áp.

Lục Minh Ngọc không hiểu sao lại hoảng hốt, thừa dịp kia bốn người đi tới phía trước, thấp giọng nói với Tiêu Hoán,“Chuyện chúng ta về sau hãy nói, không được ở trước mặt người khác để lộ nữa câu, càng không được kể cho bất kỳ kẻ nào khác.”

Tiêu Hoán mím môi, giận chó đánh mèo nhìn về phía đám người đã làm ngắt đoạn chuyện của hắn và biểu muội “nói chuyện yêu đương”. Bốn người không muốn gặp lại gặp này, lại dùng ánh mắt như châm chọc lại giống như khinh miệt nhìn sang Sở Tùy. Tiêu Hoán mười sáu tuổi, tuy từ nhỏ ương ngạnh, nhưng nổi tiếng tiểu bá vương đôi khi cũng có kẻ không sợ chết cùng hắn tranh đoạt này nọ ở kinh thành nhưng cũng không phải là tên ăn chơi trác táng. Giờ này khắc này, Tiêu Hoán cảm nhận được trong ánh mắt của Sở Tùy cùng hắn hoàn toàn là địch ý.

Tiêu Hoán nhíu mày, lần đầu tiên đánh giá Sở Tùy, nam nhân mặc một thân áo bào máu tím quý khí đẹp đẽ, đầu đội ngọc quan, phong độ ngời ngời.

Tiêu Hoán tâm sinh cảnh giác, hoài nghi nhìn về phía Lục Minh Ngọc, thấp giọng hỏi:“Ngươi thích hắn?”

“Người ta thích phải có tài, ngươi đừng đoán mò ah.” Lục Minh Ngọc hung hăng trừng hắn.

không trừng còn tốt, nàng càng trừng, Tiêu Hoán lại càng chắc chắn, hắn có muội muội, khi muội muội chột dạ, liền cũng nói giống như biểu muội, cố ý giả bộ ngoan hiền, làm cho người ta tin nàng.

“Chúng ta đi.” tâm ý của biểu muội để lát nói sau, Tiêu Hoán thầm nghĩ mau chóng rời đi trước, khôngmuốn để cho biểu muội cùng Sở Tùy có cơ hội nói chuyện.

Nếu chỉ có Sở Tùy, Lục Minh Ngọc khẳng định cùng hắn đi, nhưng còn có huynh muội Sở Hành đi cùng, Lục Minh Ngọc lại dùng ánh mắt cảnh cáo Tiêu Hoán, lập tức vòng qua hắn, tiến đến trước mắt Sở Doanh, Sở Tương chào hỏi,“Doanh Doanh, Tương Tương cũng đi ra ngắm đèn a, thật là đúng lúc.” Rồi quay đầu, hướng Sở Hành nhợt nhạt cười,“Biểu cậu.”

Sở Hành thần sắc thản nhiên, tầm mắt lóe sánng nhìn nàng một cái liền thu hồi.

hắn không biết Lục Minh Ngọc lý giải tiền mừng tuổi của hắn như thế nào, cũng không nghĩ miệt mài theo đuổi, lại càng không muốn Lục Minh Ngọc bởi vì thái độ của hắn hiểu lầm cái gì.

Nam nhân đưa lưng về phía ánh sáng, thiếu đi vầng sáng ấm áp từ ngọn đèn, khuôn mặt trong trẻo của hắn càng trở nên lạnh lùng hơn. Đây là điều Lục Minh Ngọc không dự đoán được, nàng nghĩ Sở Hành tốn tâm tư đưa nàng vật đáp lễ đáng yêu như vậy, chứng tỏ ít nhất hắn cũng xem nàng như tiểu bối thân cận nhưng không ngờ, người này như thế nào liền làm như không quen nàng, nhìn cũng khôngthèm nhìn ah?

Lục Minh Ngọc có điểm ủy khuất, tựa như câu tục ngữ kia, nàng lấy “mặt nóng dán mông lạnh”.

Nàng cúi đầu, miễn cưỡng hướng Sở Doanh tỷ muội cười,“Các ngươi từ từ thưởng đèn, đại ca của ta ở phía trước chờ ta, ta cùng biểu ca đi trước.”

“A Noãn tỷ tỷ muốn đi đâu ah?” Sở Tương tò mò hỏi.

“đi lên trời.” Tiêu Hoán trầm mặt nói, lạnh lùng đâm nàng một câu.

Sở Tương nhận ra hắn, nhưng nàng cũng không sợ Tiêu Hoán, tức giận đến dậm chân, đỏ mặt phản kích nói:“Ta cùng A Noãn tỷ tỷ nói chuyện, ngươi lắm miệng làm gì?”

Tiêu Hoán mặc kệ nàng, đưa tay muốn đẩy vai Lục Minh Ngọc.

Lục Minh Ngọc nhìn thấy, đúng lúc bước sang bên cạnh tránh đi, động tác tuy không lớn, nhưng Sở Hành, Sở Tùy đều thấy. Sở Hành biết việc kiếp trước, đoán được đêm nay khẳng định là Tiêu Hoán chủ động quấn lấy Lục Minh Ngọc, Lục Minh Ngọc không thể không giữ thể diện cho hắn, bên kia Sở Tùy nhếch môi, nếu xác định Lục Minh Ngọc đối với Tiêu Hoán vô tâm, Sở Tùy đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn người trong lòng cùng Tiêu Hoán đứng chung một nơi.

Sờ sờ đầu muội muội, Sở Tùy thản nhiên châm chọc Tiêu Hoán,“Thế Tôn đã có phương pháp lên trời được thì cũng không ngại dẫn theo những người phàm phu tục tử như bọn ta đi chứ?”

Tiêu Hoán tuy có chút công phu, nhưng lại ít đọc sách, chậm một chút mới nghe ra trong lời nói nho nhã của Sở Tùy có ý khiêu khích,“Ngươi......”

“Thời Khiêm, không được vô lễ.” Sở Hành lớn tuổi, lạnh giọng răn dạy đường đệ.

Sở Tùy giữ mặt mũi huynh trưởng, cười yếu ớt hướng Tiêu Hoán chắp tay,“Lời nói đùa vui, Thế tôn đừng để ở trong lòng.”

Ngoài miệng cùng Tiêu Hoán nói chuyện, ánh mắt lại nhìn về phía Lục Minh Ngọc.

Lục Minh Ngọc hiện tại nhìn hắn cùng Sở Hành đều không thuận mắt, vừa xoay người vừa kêu Tiêu Hoán,“Biểu ca, chúng ta đi rồi.”

Tiêu Hoán lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Tùy một lát mới đuổi theo biểu muội.

“đi, chúng ta đi xem bọn họ như thế nào lên trời.” Sở Tùy kéo bả vai muội muội, quyết tâm đêm nay muốn đi theo Lục Minh Ngọc.

“Thời Khiêm.” Sở Hành không đồng ý.

“Nếu không đại ca mang Doanh Doanh đi nơi khác dạo đi?” Sở Tùy tuy kính trọng huynh trưởng, nhưng hắn không phải là tiểu hài tử mấy tuổi, ngay cả cha mẹ cũng không có thể ước thúc hắn nên đi chỗ nào, không nên đi chỗ nào, hắn đương nhiên cũng không phải chuyện gì cũng đều nghe huynh trưởng. Sau khi biểu lộ thái độ, Sở Tùy liền dẫn muội muội đi về phía trước.

Sở Hành nhíu mày nhìn bóng dáng hắn.

“Đại ca, ta cũng muốn đi cùng A Noãn tỷ tỷ.” Sở Doanh lưu luyến nhìn mấy người trước mặt, ngẩng đầu lên, nhỏ giọng làm nũng.

Sở Hành quanh năm suốt tháng có thời gian bồi muội muội không nhiều lắm, vẫn đối với muội muội lòng mang áy náy, muội muội cầu hắn, Sở Hành gần như hữu cầu tất ứng, huống hồ có Tiêu Hoán tiểu bá vương canh giữ ở bên người Lục Minh Ngọc, Sở Hành không yên tâm khi đường đệ đi theo, cho nên hắn do dự một lát, gật đầu đáp ứng,“đi thôi.”

Sở Doanh mỉm cười, cảm thấy mỹ mãn đuổi theo Sở Tương, hai tiểu cô nương lại tay cầm tay chạy tới phía trước tìm Lục Minh Ngọc.

Lục Minh Ngọc kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy hai huynh đệ Sở Hành, Sở Tùy ở phía sau. Người thì mặt dày mày dạn, người thì giống như diêm vương gia, nàng nhoẻn cười, lại chuyên tâm cùng Sở gia tỷ muội trò chuyện.