Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 86




Bên trong Sở Quốc công phủ.

một con bướm cánh vàng nhẹ nhàng bay tới, Lục Minh Ngọc ngồi trên băng ghế trong lương đình, mộtbên cùng cháu gái ruột của Vạn thái hậu là Vạn Xu tán gẫu về gánh hát mới tới kinh thành gần đây, tầm mắt lại bị con bướm này hấp dẫn. Trong rất nhiều cánh bướm màu sắc khác nhau, Lục Minh Ngọc vẫn luôn cực kì yêu thích cánh bướm màu vàng. Nàng cảm thấy chúng giống như những đóa hoa mùa xuân xinh đẹp trên bờ sông, vừa nhìn liền khiến người kinh ngạc.

Vạn Xu nhìn theo ánh mắt nàng, thấy con bướm cánh vàng, tiểu cô nương nín thở ngưng thần, bỗng nhiên đưa tay bắt lấy.

không bắt được, con bướm bị hoảng sợ bay mất.

Vạn Xu quay qua nhìn Lục Minh Ngọc, Lục Minh Ngọc cũng đang nhìn nàng, sau đó, hai người đều nở nụ cười.

"A Noãn tỷ tỷ, tỷ thật xinh đẹp." Cười đủ, Vạn Xu nghiêng đầu nhìn Lục Minh Ngọc đoan trang, có chút hâm mộ khen.

Lục Minh Ngọc ngẩn người, nhìn đôi mắt hạnh trong suốt của Vạn Xu, trong đầu lại hiện ra cảnh tượng đời trước, cũng trong một buổi tiệc thưởng hoa, nàng cùng Nhị tỷ tỷ đi dạo dọc theo con đường nhỏtrong hoa viên, gặp Vạn Xu và bằng hữu của nàng từ đối diện đi tới, khi đó Vạn Xu đã động lòng với Sở Tùy, đương nhiên nhìn nàng không vừa mắt, âm dương quái khí châm chọc nàng một hồi.

"Hai chúng ta đều xinh đẹp." Lục Minh Ngọc cười dụ dỗ nói.

Vạn Xu cười hắc hắc, có chút khát, để Lục Minh Ngọc ngồi đó, nàng đến cạnh bàn đá uống trà.

Lục Minh Ngọc quay đầu, tiếp tục ngắm phong cảnh bên ngoài lương đình.

"A Noãn tỷ tỷ."

Bên tai vang lên giọng nói của Sở Doanh, Lục Minh Ngọc mỉm cười quay đầu lại. Hôm nay là sinh nhật của Sở Doanh, nàng ăn mặc phá lệ xinh đẹp, tựa như một nụ hoa đang nở rộ, Lục Minh Ngọc đã tặng lễ vật, quét mắt nhìn mấy tiểu cô nương khác, Lục Minh Ngọc vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ý bảo Sở Doanh ngồi xuống.

Nàng muốn hỏi một chút xem Sở Doanh nhận lễ vật thế nào, Sở Doanh lại có chút thấp thỏm nhìn nàng, "A Noãn tỷ tỷ, tỷ bị rơi một cái hà bao phải không?"

Lục Minh Ngọc kinh ngạc, không hiểu hỏi: "Vì sao lại nói như vậy?"

Gương mặt nhỏ nhắn của Sở Doanh từ từ chuyển sang màu trắng, trong đôi mắt to long lanh nhiều hơn một tia ủy khuất, nhìn Lục Minh Ngọc đối diện một lát, nàng cúi đầu, "không có gì." Lúc nói chuyện, tay phải nhét cái gì đó vào trong túi tay áo bên trái, Lục Minh Ngọc chú ý tới, thấy thấp thoáng là một cái hà bao. Sở Doanh hành động quá nhanh, Lục Minh Ngọc chỉ thấy trên hà bao thêu liên tiếp giành được Tam Nguyên.

Ý cười trên khóe miệng Lục Minh Ngọc khẽ ngưng đọng, tâm niệm vừa chuyển, mới làm như vừa nhớ tới chuyện gì, nói: "Đúng rồi, Cam Lộ bị mất một cái hà bao, hình như là thêu liên tiếp giành được Tam Nguyên, Doanh Doanh đã nhìn thấy?"

Nghe nàng nói như vậy, gương mặt Sở Doanh lập tức lền chuyển sang trời quang mây đãng, đỏ mặt gật đầu, đưa hà bao trong tay cho Lục Minh Ngọc, nhỏ giọng nói: "Là nhị ca nhặt được, huynh ấy nói hình như từng thấy A Noãn tỷ tỷ đeo, nhờ muội đưa lại cho tỷ, hóa ra là nhị ca nhìn lầm rồi."

Lần trước nhị ca lừa nàng dẫn A Noãn tỷ tỷ qua, kết quả lại chọc A Noãn tỷ tỷ tức giận, Sở Doanh vừa tự trách vừa mất hứng, mấy ngày liền không để ý tới nhị ca, nhị ca vẫn liên tục quấn quít lấy nàng, thề sẽ không bao giờ lừa nàng, Sở Doanh mới tha thứ cho huynh ấy. Vừa rồi nhị ca nhờ nàng trả lại hà bao, còn nói rất nghiêm túc, Sở Doanh bán tín bán nghi, quyết định trước thử A Noãn tỷ tỷ xem tỷ ấy có đánh rơi hà bao hay không, không nghĩ tới lần này thiếu chút nữa đã oan uổng nhị ca.

"Vậy A Noãn tỷ tỷ đưa hà bao lại cho Cam Lộ đi, Tương Tương gọi muội, muội đi một chuyến." Giải quyết xong một mối tâm sự, Sở Doanh vui vẻ rời đi.

Lục Minh Ngọc mân mê cái hà bao xa lạ mới tinh trong tay, cảm thấy không đúng lắm, nàng xoay người, vụng trộm mở hà bao ra, quả nhiên phát hiện bên trong hà bao có một cái khăn lụa màu trắng. Thừa dịp bên cạnh không có ai, Lục Minh Ngọc lấy ra nhìn thử. Mở khăn ra, phía trên có mấy hàng chữ nhỏmà thanh tú, đúng là do Sở Tùy tự tay viết:

"Chuyện ở Nhạc Dương, nguyện nói rõ sự thật, nếu có nửa câu lừa dối, trời đất bất dung. Sau khi nghe xong nếu nàng vẫn không thay đổi tâm ý, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ tiếp tục quấy rầy nàng. Thính Trúc Hiên, không gặp không về."

Ngắn ngủn vài câu, lời ít mà ý nhiều.

Xem xong, Lục Minh Ngọc lập tức nhét khăn lụa vào lại trong hà bao, bỏ vào trong tay áo. Xung quanh là các tiểu cô nương vừa nói vừa cười, Lục Minh Ngọc dựa vào cột đình sơn đỏ, tầm mắt không tự chủ nhìn sang hướng Thính Trúc Hiên. Nàng quá quen thuộc phủ Sở Quốc công, kiếp trước nàng từng cùng Sở Tùy thường xuyên đến Thính Trúc Hiên hóng mát, gió thổi phơ phất, trúc cao xanh thẳm, hai người nắm tay nhau đi dạo trong rừng trúc, khi mệt mỏi thì tới Thính Trúc Hiên nghỉ ngơi.

Chuyện ở Nhac Dương, nguyện nói rõ sự thật... Chẳng lẽ tư tình giữa hắn và Đổng Nguyệt Nhi còn có nổi khổ riêng?

Khóe miệng Lục Minh Ngọc hiện lên nụ cười khổ. Con trai của Đổng Nguyệt Nhi giống Sở Tùy như vậy, nàng cũng không cảm thấy mình oan uổng Sở Tùy. Nếu như không phải vì thật lòng yêu thích, thì mộtđại nam nhân như hắn sao phải thân mật nắm tay một nữ nhân, cùng nhau du ngoạn Động Đình?

Nếu chỉ đơn giản là vì nghe Sở Tùy nói chuyện giữa hắn và Đổng Nguyệt Nhi, Lục Minh Ngọc tuyệt sẽkhông đến chỗ hẹn. Nhưng nếu Sở Tùy đả muốn thẳng thắng nói thật với nàng, vậy có phải nàng cũng nên nói rõ với hắn rằng nàng rất để ý chuyện hắn và Đổng Nguyệt Nhi, để cho Sở Tùy biết cho dù hắnthẳng thắn thành khẩn với nàng thì nàng cũng sẽ không bao giờ có thể tiếp tục thích hắn, càng khôngthể nào lại gả cho hắn, Sở Tùy sẽ thật sự tuyệt vọng?

Biểu ca Tiêu Hoán đã buông tay, Sở Tùy so với biểu ca nàng còn dễ nói đạo lý hơn, có lẽ, đời này nàng và Sở Tùy thật sự không có khả năng ở chung một chỗ.

Nhìn tay áo, ánh mắt Lục Minh Ngọc càng thêm kiên định hơn, nàng và Sở Tùy, sớm muộn gì cũng phải nói chuyện rõ ràng, bằng không Sở Tùy sẽ luôn tìm mọi cánh gặp nàng. Về phần đến đó có gặp nguy hiểm hay không, điểm ấy Lục Minh Ngọc không hề lo lắng. Sở Tùy tuy càn quấy hay trêu chọc người khác, nhưng hắn không phải là loại người ăn chơi trác tán thích ức hiếp người. Kiếp trước, trước khi hai người thành thân, ngẫu nhiên gặp nhau, Sở Tùy đối với nàng vẫn luôn giữ lễ.

Phía bắc hoa viên trong phủ Quốc công có một cánh rừng trúc xanh ươm tươi tốt, diện tích khá rộng, chỉ cần hơi đi vào sâu một chút, bên ngoài liền không thấy người.

Thính Trúc Hiên nằm trong rừng trúc, là một tiểu lâu hai tầng, sau khi Sở Tùy và Sở Doanh tách ra, hắnliền đi tới đây. Kiểm tra toàn bộ lầu trên lầu dưới một lần, xác định không có ai, Sở Tùy liền lệnh cho A Quý ra ngoài rừng trúc tìm một chỗ kín đáo trốn đi, chỉ để chủ tớ Lục Minh Ngọc lại đây, những người khác đều không được phép tiến vào.

Chuẩn bị xong, Sở Tùy đứng ở lầu một, đẩy ra hiên cửa sổ khắc hoa, hắn ngồi dưới cửa sổ, dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Lục Minh Ngọc có tới hay không, Sở Tùy cũng không hoàn toàn nắm chắc, nhưng hôm nay khó có dịp Lục Minh Ngọc đến nhà làm khách, hắn phải thử một lần, bằng không không biết khi nào mới có cơ hội gặp lại, hơn nữa nói chuyện ở bên ngoài luôn không yên tâm bằng ở trong địa bàn của mình.

Gió mát mang hơi thở tươi mát của rừng trúc tiến vào, vẻ mặt Sở Tùy điềm tĩnh, giống như đang ngủ, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, Sở Tùy mới mở mắt, ngồi thẳng người, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đập vào mắt hắn là hình ảnh Lục Minh Ngọc mặc một bộ đồ trắng không nhanh không chậm từ bên trong rừng trúc đi tới, hai má trắng nõn, mặt mày như tranh vẽ, nhưng vẻ mặt mỹ nhân nhàn nhạt, lạnh lùng, so với lúc nở nụ cười tươi như hoa, thì càng có thêm một loại linh khí mờ ảo như tiên nữ.

Sở Tùy nhìn mê mẩn.

Nàng mới mười ba, chỉ mới mười ba mà đã có gương mặt làm người say mê, qua hai năm, sẽ khuynh quốc khuynh thành đến cỡ nào?

không có nam nhân nào không để ý sắc đẹp, nhưng mỹ nhân cũng có trăm ngàn loại. Tước Lục Minh Ngọc, Sở Tùy đã gặp rất nhiều mỹ nhân, bao gồm cả mẫu thân của Lục Minh Ngọc, nhưng người có thể khiến cho tim hắn đập thình thịch, nhớ mãi không quên, chỉ có một mình Lục Minh Ngọc đang đi tới chỗ hắn mà thôi. hắn kinh diễm với vẻ ngoài của Lục Minh Ngọc, càng yêu thích gương mặt xinh đẹp khi nàng vui vẻ, thích giọng nói mềm mại ngọt ngào của nàng, thích tính tình giảo hoạt linh động của nàng.

Sở Tùy đứng lên, đi ra cửa.

Lục Minh Ngọc nhìn thấy hắn, bảo Cam Lộ đứng chờ ở đây, một mình nàng đi về phía Thính Trúc Hiên. Bước đến trước hiên, nàng mới lạnh lùng nói với Sở Tùy: "Ngươi ở trong phòng, ta ở ngoài đây, chúng ta cách cửa sổ nói chuyện." Cam Lộ là nha hoàn tâm phúc của nàng, chuyện gì cũng nghe theo nàng, hơn nữa tuyệt đối sẽ giữ bí mật cho nàng, nhưng Lục Minh Ngọc không muốn để cho Cam Lộ hiểu lầm nàng và Sở Tùy có cái cử chỉ thân mật gì, hiện tại Lục Minh Ngọc không có khả năng sẽ đơn độc ở cùng Sở Tùy trong tiểu lâu.

nói xong, Lục Minh Ngọc cũng không thèm nhìn Sở Tùy, đến trước cửa sổ đối diện Cam Lộ.

Mỹ nhân mặt lạnh như sương, Sở Tùy muốn làm nàng vui vẻ nên không thể không nghe theo nàng, cười khổ vòng tới bên trong cửa sổ.

Lục Minh Ngọc đứng xéo trước cửa sổ, thản nhiên quét mắt liếc hắn, "Nhị công tử nói chuyện có giữ lời không? Sau hôm nay, chỉ cần ta không muốn gặp ngươi, ngươi sẽ không tiếp tục làm phiền ta?"

"Ta khiến nàng chán ghét đến vậy sao?" Sở Tùy đứng phía trong cửa sổ, nhìn vẻ mặt lạnh như băng của tiểu cô nương đứng xéo đối diện, thật sự nghi hoặc.

Lục Minh Ngọc quay mặt về phía rừng trúc, dùng hành động trả lời hắn.

Sở Tùy thở dài, biết thời gian Lục Minh Ngọc có thể cho hắn không nhiều lắm, khẳng định một chập sẽquay lại chỗ mấy tiểu cô nương. Sở Tùy không hề vòng vo, nghiêm túc nhìn Lục Minh Ngọc, trong mắt phượng mang theo một tia hoài niệm, "A Noãn, nàng có thể phủ nhận, nhưng nếu như ta đoán khôngsai, thì cái hà bao năm đó, là nàng yêu thích ta mới tặng cho ta, có phải hay không?"

hắn hoài niệm lúc ấy Lục Minh Ngọc đối tốt với hắn, hoài niệm tiểu cô nương ngọt ngào kêu "Nhị ca". trên mặt Lục Minh Ngọc tuy không hề lộ ra vẻ xúc động, nhưng trong lòng lại bị giọng điệu buồn bã của hắn lây nhiễm, suy nghĩ không chịu khống chế cũng trở về ngày đó. Có phải thích hắn hay không? Đó là đương nhiên, nếu không thích, sao nàng có thể len lén thêu từng đường kim mũi chỉ thành hà bao cho hắn? Tại sao khi nhớ lại hắn muốn đi học xa nhà, trong ngực đột nhiên lại trống rỗng, làm sao sẽ xa xa nghe thấy giọng nói của hắn, tim liền đập nhanh hơn, khóe môi nhếch lên?

"A Noãn, năm ấy nàng mới bảy tuổi, ta đã mười bốn tuổi, ở trong mắt ta, nàng chỉ là một đứa nhỏ, là cháu gái xa lơ xa lắc của ta. Ta thích nàng, là cái loại yêu thích đối với tiểu hài tử, ta xem nàng như mộtđứa trẻ, căn bản không hề nghĩ tới khả năng nàng sẽ thích ta." Sở Tùy tiến lên một bước, nghĩ tới hai năm rời khỏi kinh thành kia, ánh mắt của hắn phức tạp, "A Noãn, sớm biết rằng sau khi nàng trưởng thành ta sẽ thích nàng, ở Nhạc Dương, ta tuyệt đối sẽ không chạm vào Đổng Nguyệt Nhi."

Chạm vào Đổng Nguyệt Nhi...

Chính tai nghe được Sở Tùy thừa nhận, nghe được trượng phu kiếp trước của nàng thừa nhận hắn có phòng ngoài, trong đầu Lục Minh Ngọc nhất thời hiện ra cảnh Đổng Nguyệt Nhi và Sở Tùy tay trong tay, hiện ra cảnh Đổng Nguyệt Nhi nắm tay đứa con trai xinh đẹp của nàng ta. Nàng nghĩ rằng nàng khôngcòn thích Sở Tùy nữa, thì sẽ không để ý, nhưng Lục Minh Ngọc vẫn cảm thấy ủy khuất. Nàng từng thích hắn như vậy, tin tưởng hắn như vậy, nàng toàn tâm toàn ý...

Nước mắt tới quá nhanh, từ trên trượt xuống. trên mặt bị nước mắt làm ngứa, Lục Minh Ngọc mới phát hiện ra mình khóc.

Nàng nhanh chóng xoay người, không muốn để Sở Tùy thấy.

Nhưng Sở Tùy đã thấy, chân chân thực thực thấy nàng vì hắn mà khóc, nước mắt tới nhanh như vậy, đủ thấy nàng để ý đến chuyện này cỡ nào. Suy đoán trong lòng được chứng thật, lại nhớ đến ngày đó Lục Minh Ngọc té xỉu trong ngực mẫu thân nàng, dáng vẻ yếu đuối, lòng Sở Tùy giống như bị một cái búa tạ đánh vào, tạo nên cảm giác tự trách khó nén cùng thương tiếc.

hắn vẫn không hiểu tại sao Lục Minh Ngọc lại thích hắn như vậy, nhưng nàng thật lòng thích hắn, sau đó bị hắn làm tổn thương.

"A Noãn, cho ta thêm một cơ hội nữa được không?" Sở Tùy nắm chặt cạnh cửa sổ, khẩn thiết nhìn bóng dáng đơn bạc của nàng, sợ mình mở miệng chậm một chút, nàng sẽ không biết hắn rốt cuộc có bao nhiêu hối hận, "A Noãn, ta sai lầm rồi, trách ta lúc ấy còn trẻ, ý chí không kiên định, trách ta không sớm nhận ra tâm ý của nàng, nhưng ta cam đoan, từ nay về sau, trong lòng Sở Tùy ta chỉ có một mình nàng, tuyệt đối sẽ không có nữ nhân khác. A Noãn, ta chỉ xin nàng cho ta thêm một cơ hội nữa, nàng cũng thấy đó, ta nhất định sẽ nói được làm được."

Lục Minh Ngọc đưa lưng về phía hắn, lặng lẽ chảy nước mắt, nàng cũng nói không rõ vì sao nàng lại khóc.

"A Noãn, nàng đừng khóc. Ta thật sự hối hận." Sở Tùy biết nàng đang khóc, dưới tình thế cấp bách hắnnhấc chân nhảy qua cửa sổ bước ra ngoài.

"Ngươi đứng im đó!" Nghe ra ý đồ của hắn, Lục Minh Ngọc thấp giọng trách mắng, vẫn không xoay người.

"A Noãn..." Sở Tùy không dám không nghe, ánh mắt chăm chú nhìn một bên sườn mặt nàng, lòng hắnnóng như lửa đốt, "A Noãn, ta phải làm thế nào thì nàng mới bằng lòng tha thứ cho ta? Chỉ cần nàng nói, ta đều nghe theo nàng."

Lục Minh Ngọc hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn sang tầng tầng trúc cao bị gió thổi phất phơ như sóng biển. Vị trí của Sở Tùy trong lòng nàng nay đã trống, nàng từng thích hắn, cũng bị hắn làm tổn thương, nàng đã phải dùng ba năm để chữa thương. Sau khi hồi kinh, nàng mới gặp được một người quân tử chân chính, một nam nhân đỉnh thiên lập địa. Đối với Sở Tùy, nàng đã không còn để ý, chứ đừng nói tới tha thứ hay không tha thứ.

Nhưng Lục Minh Ngọc quả thực có một vấn đề muốn hắn trả lời, "Nhị công tử, nếu ta không tới Nhạc Dương, ta không biết chuyện giữa ngươi và Đổng Nguyệt Nhi, sau ngươi liền thích ta, ngươi sẽ nói tất cả sự thật với ta sao?"

Sở Tùy sửng sốt.

Lục Minh Ngọc chậm rãi xoay người, đôi mắt có chút đỏ, ánh mắt lại trong suốt kiên định.

Trước ánh mắt như vậy, Sở Tùy không thể nói trái lương tâm, hắn dời tầm mắt, trầm mặc một lát, mới thấp giọng nói: "sẽ không. Ta sợ ta nói ra, nàng sẽ ghét bỏ ta, sợ nàng sẽ vì một nữ nhân mà ta hối hận đã chạm vào mà vứt bỏ ta, không bao giờ còn để ý tới ta."

không những sẽ không, mà hắn còn có thể nghĩ hết biện pháp lừa dối, không để lộ chút dấu vết nào, không để cho cái nữ nhân hèn mọn kia có một chút cơ hội nào làm ảnh hưởng tới hắn và Lục Minh Ngọc. Sở Tùy không ngốc, hắn biết trả lời như vậy Lục Minh Ngọc sẽ không vừa lòng, nhưng chuyện ở Nhạc Dương hắn đã lừa gạt nàng một lần, lần này Sở Tùy không muốn giấu diếm nữa.

Nghe giọng nói trầm thấp của nam nhân, Lục Minh Ngọc cười nhẹ, Sở Tùy cuối cùng cũng có một lần nói thật. Đời trước quả thật hắn cũng làm như vậy, nghe qua giống như rất có đạo lý, về tình có thể tha thứ, nhưng Sở Tùy chỉ nghĩ đến chính mình, hắn đặt nàng chổ nào?

"Vậy ngươi có nghĩ tới hay không, có lẽ một ngày nào đó Đổng Nguyệt Nhi sẽ vào kinh, sẽ đến trước mặt ta, thậm chí còn mang theo cốt nhục của ngươi, một đứa bẻ có gương mặt xinh đẹp giống như ngươi. Đến lúc đó, ngươi sẽ đối xử như thế nào với mẹ con bọn họ, lại đối mặt với ta thế nào?"

nói đến chổ thương tâm ủy khuất, Lục Minh Ngọc nghẹn ngào, trong lòng nàng cũng hiểu, kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nói những chuyện này đã không có ý nghĩa gì, nhưng nàng chính là không nhịn được! Đời trước nàng không có cơ hội tìm Sở Tùy hỏi rõ ràng, nàng chỉ có thể phát tiết với Sở Tùy đang muốn cầu xin nàng tha thứ.

Sở Tùy khiếp sợ ngẩng đầu.

Nước mắt tràn đầy trong đôi mắt Lục Minh Ngọc, nàng nhìn không rõ hắn, vẻ mặt nam nhân đối diện và vẻ mặt hoảng hốt của trượng phu kiếp trước chồng chéo lên nhau, Lục Minh Ngọc cố gắng kìm nước mắt, lại tiếp tục chất vấn hắn, "Ngươi chỉ nghĩ đến chính mình, ngươi chạm vào Đổng Nguyệt Nhi lại không muốn phụ trách, nói cái gì thích ta lại không chịu thẳng thắn thành khẩn nói mọi chuyện với ta, trên đời này không có tường nào mà không lọt gió, ngươi có nghĩ tới, trong tương lai ta biết được trượng phu luôn đối với ta nồng tình mật ý lại có một phòng ngoài, ngay cả con trai cũng có, trong lòng ta sẽ đau khổ như thế nào hay không?"

"A Noãn..."

Sở Tùy hoảng sợ, nhìn nước mắt nàng tuôn rơi như mưa, giống như những lời nàng vừa nói đều là sựthật, hắn cảm thấy mình rất oan uổng, cảm thấy nàng không nên đem những chuyện chưa xảy ra ghi lên đầu hắn, lại không khỏi áy náy, giống như hắn thật sự làm tổn thương nàng rất nghiêm trọng.

"A Noãn..." Sở Tùy mờ mịt vô thố, chỉ có thể khẩn cầu gọi nàng, cầu nàng từ trong suy đoán của mình tỉnh lại, cầu nàng đừng khóc.

Lục Minh Ngọc kìm không được nước mắt, kiếp trước nàng chết oan uổng như vậy, kiếp này lại phát hiện mình tin lầm người, những ủy khuất đó tất cả đều có liên quan với Sở Tùy. Nhưng nước mắt cho dù có nhiều hơn nữa thì cũng có lúc cạn. Khóc đủ, tầm mắt lại rõ ràng, nhìn nam nhân trước cửa sổ đangkinh ngạc, Lục Minh Ngọc chợt nở nụ cười.

Nàng lau nước mắt, lại ngẩng đầu, vẻ mặt như người đã từng trải qua sóng gió, chỉ còn lại vân đạm phong khinh, "Nhị công tử, giống như ngươi thấy, ta là người thích suy nghĩ lung tung. Trước đây ta từng thích ngươi, nhưng sau khi biết bên cạnh ngươi có một Đổng cô nương, ta liền hoàn toàn tuyệt vọng với ngươi. Về phần ngươi tuổi trẻ hồ đồ, ta không hận ngươi, dù sao ta và ngươi cũng không có quan hệ gì, nhị công tử cũng không cần cảm thấy có lỗi với ta. Chỉ là trí nhớ của ta quá tốt, ta khôngquên được Đổng cô nương, không thể quên được liền không có cách nào có thể lại động tình với ngươi, bởi vậy đành cô phụ ý tốt của nhị công tử. Từ hôm nay về sau, ta và ngươi không còn dây dưa rễ má gì nữa, hy vọng nhị công tử nói lời giữ lời, về sau đừng nữa tiếp tục làm phiền ta."

nói xong xoay người, chuẩn bị rời đi.

"A Noãn!" Sở Tùy nóng nảy, xoay người bước ra, bước nhanh đứng trước mặt nàng, "A Noãn..."

Lục Minh Ngọc lui về phía sau một bước, tránh đi cánh tay đang đưa tới của hắn, mắt lạnh trừng hắn, "Sở Tùy, ngươi còn tiếp tục nói không giữ lời như vậy, chúng ta ngay cả làm người quen cũng không thể làm."

Ánh mắt nàng lạnh như băng, Sở Tùy theo bản năng rụt tay về, trong mắt cũng phức tạp không thôi, "A Noãn, cho dù ta có hối hận như thế nào đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được quá khứ, nhưng ta thật lòng thích nàng, nàng..." Nàng tốt đẹp như vậy, nàng thích hắn như vậy, Sở Tùy vốn rất yêu thích nàng, nay biết được nàng từng si tình với hắn, hắn cảm thấy chỉ cần hắn cố gắng tranh thủ, nàng sẽ tha thứ cho hắn.

"Ta không cần đồ vật đã bị người chạm qua."

Đạo lý đều nói, hắn còn không chịu buông tay, Lục Minh Ngọc nắm chặt lấy ống tay áo, đây là lần đầu tiên trong hai đời nàng cố ý dùng lời nói ác độc làm tổn thương người khác.

Đồ bị người chạm qua?

Vẻ mặt Sở Tùy từ trắng chuyển sang xanh, khó có thể tin nhìn nàng, trong mắt phượng tức giận cuồn cuộn. Nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thiên kinh địa nghĩa, từ xưa đến nay chỉ có nam nhân khinh thường nữ nhân không sạch, làm gì có chuyện chê trách nam nhân từng chạm qua người? hắnthích Lục Minh Ngọc, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ cưới thiếp, hắn hối hận tự trách ban đầu hồ đồ, nhưng hắn cũng không cảm thấy chính mình chạm qua Đổng Nguyệt Nhi lại trở thành đồ không sạch sẽ!

Sắc mặt nam nhân chuyển đổi liên tục, Lục Minh Ngọc biết hắn tức giận, nhưng nàng không quan tâm, thừa dịp Sở Tùy tức giận, nàng vòng qua người hắn, bước nhanh rời đi.

Vẻ mặt Sở Tùy bình tĩnh xoay người, trong mắt phượng có bóng dáng lạnh nhạt của nàng, cũng có lửa giận hừng hực.

trên lầu hai trong Thính Trúc Hiên, có người ẩn sau cửa sổ, nhìn theo bóng dáng màu trắng đang chạy xa dần, hắn nhắm mắt lại, không tiếng động thở dài.

thì ra đời trước, nàng từng đau khổ như vậy, từng chịu ủy khuất lớn như vậy.