Xuân Yến

Chương 11-10




Anh không cao lắm, kể là người tầm thước. Sạch sẽ, khỏe khoắn, lý trí và cảm tính đều cân bằng, ôn hòa điềm tĩnh. Bình thường thích đi giày vải Trung Quốc, nhất là kiểu truyền thống mà phần đế chi chít đường may. Tuy sinh sống thường xuyên ở châu Âu, trong cốt tủy anh lại ẩn chứa một nội hàm hoài cổ phương Đông. Tính cách bí ẩn, có chiều sâu, phải mất công mới tìm hiểu được. Ở bên anh không hề thấy nhàm chán. Anh giống một ngăn kéo đầy ắp đa dạng đồ đạc, hễ kéo ra là thấy ngồn ngộn, chọn lựa thưởng thức đến cả ngày trời, cảm giác rất thích thú.

Ba năm trước anh đến Thượng Hải, thuê một biệt thự cổ ở đường Hoành Sơn. Tầng một là phòng khám, tầng hai tầng ba để ở. Ngôi biệt thự này xây dựng theo phong cách kiến trúc tân cổ điển, khi trang trí tu sửa vẫn duy trì được cấu trúc vốn có, được hơi thở nguyên sơ. Anh thích nội thất theo phong cách Gustav của Thụy Điển, đồ gia dụng bằng gỗ cứng, giấy dán tường thủ công, nền nhà bằng gỗ, màu sắc chủ đạo là lam thẫm và trắng xám lạnh. Phòng rộng nên trông càng lạnh hơn.

Trong vườn nhỏ có vọng lâu, giàn hoa, đình hóng mát, bãi cỏ và thực vật phong phú, còn cả mấy cây dẻ và sồi lâu đời. Anh trồng thêm tử đằng, tú cầu, linh lan và vài giống hồng leo. Gieo nho, bí, mướp. Khu vườn mùa xuân và hạ mượt mà xanh thắm, cành lá um tùm, hoa cỏ ríu rít. Buổi trưa và chiều, vì nắng thay đổi nên ánh sáng và màu sắc cũng biến ảo theo.

Lần đầu tới nơi, Khánh Trường đứng đợi ở cổng, dưới giàn cây, ngẩng đầu lặng ngắm những quả bí lúc lỉu. Anh hỏi, cô thích bí à. Cô nói, tôi xao xuyến vì hình hài và trạng thái này. No nê, lớn lao, yên tĩnh, cân bằng, ngập tràn phong vị chín chắn. Đẹp quá!

Cô là một cô gái ăn vận tùy tiện, lôi thôi, không trang điểm, không hề chăm chút đến vẻ ngoài. Tóc tết đuôi sam Ấn Độ, dày và nặng thả sau lưng, trong tóc luồn những dây nhỏ màu đỏ thẫm hoặc lam đậm, ăn vận và thần thái đều khác hẳn người bình thường. Ánh mắt trong trẻo, trầm lặng kiệm lời, rõ là quạnh hiu lạc lõng. Sự yên ả và nhạy cảm của cô khiến anh thích thú.

Họ thường ngồi ngoài hiên. Hai tiếng đồng hồ. Bảo là đến nói chuyện, thật ra hầu hết thời gian chỉ ngồi bên nhau, cùng nhìn ra vườn râm mát bóng xanh. Cô hút thuốc, mãi mà không cất tiếng. Tuột giày ra, co chân lên ghế, cằm tựa vào đầu gối, vẻ mặt giống một đứa trẻ tự kỉ. Nghe gió nhẹ, côn trùng rả rích, nước phun. Nghe tĩnh lặng.

Có lúc cô ra chiếc đu ngoài bãi cỏ, đu lên rất cao, váy rung rung phần phật trong gió. Tự do tự tại, hoàn toàn không bận tâm đến người đàn ông xa lạ hơn mình mười lăm tuổi đang ở bên, lặng lẽ quan sát.