Xuyên Đến Trong Văn Niên Đại Làm Y Học

Chương 7: C7: Cấp cứu kịp thời




Trẻ sốt cao xuất hiện tình trạng co giật, từ góc độ y học nhìn nhận nguyên nhân chính là do sự phát triển não bộ của trẻ chưa hoàn hảo, quan trọng nhất vẫn là vỏ não chưa phát triển hoàn thiện.

Tuy rằng Lục Kiều không phải là bác sĩ khoa nhi chuyên nghiệp, nhưng gặp phải loại tình huống này kiến thức sơ cứu cơ bản nhất cô vẫn biết.

Một người đàn ông như Lý Đại Phúc cũng gấp đến độ nước mắt lưng tròng đi theo bên cạnh Lục Kiều, ngẫu nhiên nhìn thấy Lục Kiều ôm đứa nhỏ bước thật nhanh vào phòng, lập tức đặt đứa nhỏ lên giường.

Đặt đứa nhỏ nằm nghiêng, người vẫn không ngừng co giật làm người nhìn cũng kinh hồn táng đảm, sợ chỉ một giây sau đứa nhỏ sẽ không còn.

Mà động tác này của đứa trẻ cũng là do sốt cao có thể có phản ứng nôn mửa, nằm nghiêng có thể làm cho khi nôn ra ngoài không sinh ra tình trạng tắc nghẽn đường thở.

Cùng lúc đó Lục Kiều nhanh chóng cởi bỏ từng lớp áo bông trên người đứa nhỏ.

"Mặc nhiều như vậy không nhìn thấy đứa bé nóng không chịu nổi sao?" Lục Kiều lớn tiếng mở miệng nói động tác trên tay cũng không dừng lại.

Lý Đại Phúc há miệng muốn nói gì nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Kiều lại không dám hé răng, hiện tại Lục Kiều cho ông một loại cảm giác cô là bác sĩ bệnh viện, thậm chí ông còn mơ hồ cảm giác nếu ông mở miệng biện giải mười phần thì tám chín phần Lục Kiều sẽ khiển trách hoặc mắng chửi.

Đứa nhỏ mặc nhiều không phải do vợ chồng ông sợ con bị đông lạnh, vốn sốt cao không phải che cho đổ mồ hôi mới có thể hạ sốt sao?

Không để ý đến Lý Đại Phúc nghĩ gì, giờ phút này Lục Kiều đã bắt đầu đè ép huyệt Hợp Cốc của đứa nhỏ.

Theo thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lý Đại Phúc kinh hỉ phát hiện tình trạng co giật của đứa nhỏ có chút cải thiện.

Trong lòng Lý Đại Phúc thở phào nhẹ nhõm định mở miệng, vừa ngẩng đầu đối diện với bộ dáng nghiêm khắc kia của Lục Kiều lại cứng rắn nuốt lời nói đến bên miệng lại.

Khoảng hai phút hoặc ba phút trôi qua, đứa trẻ trên giường đã ngừng co giật.

Một lát sau Lục Kiều mới dừng động tác ấn, nhìn thấy tình huống đứa nhỏ đã hòa hoãn lại, Lục Kiều cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Lục, Lục Kiều, con trai chú hẳn là không sao chứ?" Lý Đại Phúc vẻ mặt chờ mong nhìn đứa nhỏ lại nhìn Lục Kiều, tầm mắt lưu chuyển trên người hai người.

"Tạm thời không có việc gì, chú đi lấy một chậu nước lạnh tới đây, lát nữa lau cho đứa nhỏ một chút." Lục Kiều vừa nói chuyện vừa giơ tay chạm vào trán và cổ của đứa bé, cảm giác nóng bỏng làm cho cô nhíu mày lần nữa.

"Nước lạnh, không phải là nước ấm sao?" Lý Đại Phúc đối với phương diện y học không hiểu, trong thôn cũng không có ai hiểu, bình thường con nhà ai bị cảm lạnh xử lý thế nào đều là kinh nghiệm tích lũy ra, ví dụ như dùng nước ấm lau chính là biện pháp cũ mà người trong thôn hay dùng.

"Dùng nước lạnh, như vậy có thể làm giảm sốt cao của trẻ và có tác dụng hạ nhiệt một phần." Bình thường loại tình huống này có lẽ dùng túi nước đá sẽ càng hữu ích, nhưng hơn nửa đêm này không có điều kiện này, cho nên dùng nước lạnh lau là biện pháp tốt nhất hiện nay.

Điều kiện có hạn, cho nên chuyện tìm túi nước đá gì đó Lục Kiều căn bản cũng không nói ra.

Tầm mắt vẫn như cũ dừng lại trên người đứa nhỏ, Lục Kiều lại mở miệng nói: "Vẫn phải lập tức đưa đến bệnh viện, chú Lý chú đi mượn xe đi, còn chuyệ dùng nước lạnh lau người này, nếu không tin cháu lát nữa đến bệnh viện hỏi bác sĩ rồi làm cũng được." Ngữ khí Lục Kiều bình thản, cũng không vì Lý Đại Phúc không tín nhiệm mà tức giận.


Nhân chi thường tình mà, Lục Kiều quên mất tình huống hiện giờ của mình thế nhưng không có tư cách hành nghề y.

Cho nên trong lòng người ta không tín nhiệm cũng có thể lý giải.

"Không không không không, chú không có ý đó, không phải chú không tin cháu, Lục Kiều cháu đừng hiểu lầm." Lý Đại Phúc vội vàng giải thích, đồng thời đưa tay ôm đứa con trai lên, cúi đầu nhìn con trai trong ngực, Lý Đại Phúc yên tâm hẳn.

Nếu muốn đưa bệnh viện Lý Đại Phúc liên tục nói lời cảm ơn, ôm đứa bé chuẩn bị về nhà.

Lục Kiều đưa người đến cửa, thuận tiện dặn dò vài câu chú ý quan sát.

"Được, được, chú sẽ chú ý tình huống của thằng bé, hôm nay thật đúng là nhờ Lục Kiều cháu, nếu không chú thật sự không biết làm sao, cháu chính là đại ân nhân nhà chúng tôi, chờ xong việc chú lại tới cửa cảm tạ."

"Chú Lý ngài khách khí rồi, vừa rồi tình huống khẩn cấp, lần sau nếu đứa nhỏ có cái gì không thoải mái vẫn nên mau chóng đưa đến bệnh viện." Nghĩ đến mình không có chứng chỉ bác sĩ, Lục Kiều vẫn mở miệng nói như vậy.

"Biết biết." Lý Đại Phúc đi ra sân Lục gia về nhà, sau đó mới đột nhiên nhớ tới khoảng cách vừa rồi đến Lục gia vài bước, vợ mình quá sốt ruột không đi nổi, lúc ấy tình huống khẩn cấp ông chỉ kịp chú ý lúc ấy hình như là Vương Lệ đỡ vợ ông về.

Cũng không biết vợ ông sao rồi, nghĩ đến đây Lý Đại Phúc vội vàng về nhà.

Vừa đến cửa nhà Lệ Đại Phúc liền nhìn thấy mẹ mình chờ ở cửa.

"Sao rồi, đứa nhỏ sao rồi?" Lão thái thái thấy con trai lớn ôm cháu trai trở về, lập tức tiến lên hai bước.

"Mẹ, Cường Tử không có việc gì, con mượn xe đưa đứa nhỏ đến bệnh viện, đúng rồi, Tiểu Anh sao vậy?" Tiểu Anh trong miệng Lý Đại Phúc chính là vợ ông.

"Tiểu Anh vừa rồi cũng tỉnh lại, đứa nhỏ không có việc gì là tốt rồi không có việc gì là tốt rồi, vậy con mau đến nhà chú hai mượn xe nhanh chóng đưa đứa nhỏ đến bệnh viện đi."

"Được, con đi đây, Tiểu Anh phiền người trong nhà chiếu cố." Lý Đại Phúc nói xong trực tiếp ôm đứa nhỏ đi về phía nhà chú hai, tính toán mượn xe trực tiếp đến huyện thành.

Vài phút sau, Lý Đại Phúc ôm đứa bé đi về huyện trên chiếc máy kéo của lữ đoàn.

Mà bên này, nhà họ Lục trải qua chuyện vừa rồi, mấy người Lục Thịnh cũng đều bị ầm ĩ tỉnh lại.

Bọn họ cũng chậm hơn Lục Kiều một bước, nhưng nhìn Lục Kiều chỉ ấn vài cái cho Cường Tử đã cứu được người.

Cái này, Cái này cũng quá lợi hại phải không?

Lúc nào thì Lục Kiều nhà bọn họ lại lợi hại như vậy?

Bọn họ biết Lục Kiều đọc sách rất tốt, dù sao người có thể thi đậu đại học trong thôn chỉ có một mình cô, lúc thông báo đưa tới người trong thôn còn âm thầm nói Lục Kiều là văn khúc tinh hạ phàm.


Bình thường trong phòng Lục Kiều có rất nhiều sách, đều là cái gì mà khám bệnh, Đông Tây y đều có, bọn họ còn tưởng rằng Lục Kiều chỉ là con mọt sách, không nghĩ tới thật đúng là có chút bản lĩnh.

Này, nhưng mà.. Hình như trước kia Lục Kiều không lợi hại như vậy mà?

Còn nữa, vừa rồi bọn họ nhìn thấy, lúc chú Lý bị Lục Kiều giáo huấn cũng không dám lên tiếng.

Chậc chậc chậc chậc, khí thế lúc ấy của Lục Kiều, đừng nói chú Lý, ngay cả mấy người bọn họ cũng bị hù dọa.

Ánh mắt của ba thằng nhóc quá rõ ràng, Lục Kiều muốn làm bộ như nhìn không thấy cũng không được.

Ngẩng đầu, chống lại ba đôi mắt to trong suốt đang nhìn mình, Lục Kiều mở miệng: "Đều nhìn chằm chằm tôi làm gì? Không biết sao?"

Ba nhóc con đồng thanh trả lời một câu: Không biết!

Quá nhiều nghi hoặc, đối diện với tầm mắt Lục Kiều, bọn họ lại không biết bắt đầu nói từ đâu.

Một lát sau, trong lòng ba người thở dài một tiếng.

Thôi, quên đi, mặc kệ Lục Kiều vẫn là Lục Kiều là được.

Dù có thay đổi nàng cũng là Lục Kiều, bằng không thật đúng như trong lời đồn quái lực loạn thần.

(*) Quái lực loạn thần: Chuyện quái lạ tâm linh.

Giáo viên của trường vẫn luôn nói họ nên tin vào khoa học.

Lùi một vạn bước mà nói, nếu nói Lục Kiều Chân là thần gì hay quỷ gì gì đó, vậy nàng tới làm gì chứ?

Làm ba người hùng hài tử bọn hắn choai choai tiểu tử ăn chết lão tử sao?

(*) Choai choai tiểu tử ăn chết lão tử: Ngụ ý tuy là trẻ con nhưng ăn nhiều khiến người nuôi rất vất vả.

Hay là làm Lục gia nghèo?

"Không có gì, không còn sớm, về phòng ngủ đi." Tầm mắt Lục Thịnh đánh giá lại liếc Lục Kiều một cái, dứt lời liền kéo Lục Phóng nhỏ tuổi nhất định về phòng tiếp tục ngủ.


Lục Khải tâm nhãn nhiều, nhìn đại ca sau đó lại nhìn Lục Kiều, tròng mắt kia đảo liên tục cũng không biết nghĩ cái gì, bất quá nhìn thấy lão đại cùng em út trở về phòng, Lục Khải cũng đi theo phía sau cùng trở về phòng.

Nhìn bóng lưng ba đứa hùng hài tử, Lục Kiều nhịn không được nhướng mày, khóe miệng nhếch lên lộ ra một nụ cười nhẹ.

Cô cứ nghĩ bọn họ sẽ hỏi gì đó.

Hiện giờ xem ra, ba hài tử này tâm thật lớn nha!

Đợi thấy ba hùng hài tử về phòng, Lục Kiều cũng không rối rắm chuyện vừa rồi.

Quay lại giường, định tiếp tục ngủ ngon.

Ngày mai cô còn phải đi làm, về phần ba nhóc hùng hài tử kia muốn gì Lục Kiều cũng không muốn truy vấn tận gốc.

Sống qua ngày mà, mơ hồ chưa chắc đã không phải là một loại hạnh phúc.

* * *​

Ngày hôm sau.

Sáng sớm Lục Thịnh liền kéo hai đứa em trai dậy làm điểm tâm, điều kiện trong nhà chỉ như vậy, Lục Kiều không đưa tiền sinh hoạt, đương nhiên là không có cái gì ăn.

Đợi Lục Kiều rửa mặt xong nhìn thấy cháo khoai lang trước sau như một, trong miệng đều nhạt nhẽo.

Bốn ngày liền đều là cháo khoai lang, không khỏi khiến Lục Kiều bắt đầu nhớ thương bữa thịt gà lần trước ở nhà tiểu cô tiện nghi Lục Phương Vân.

"Buổi tối hầm gà ăn đi?" Lục Kiều bưng một chén cháo khoai lang, ngẩng đầu nhìn trời vẻ mặt ưu thương.

Muốn ăn thịt, muốn ăn thịt, muốn ăn thịt.

Vừa nghe thấy "gà hầm" Lục Thịnh lập tức vẻ mặt cảnh giác nhìn về phía Lục Kiều, ngay cả Lục Phóng cũng cảnh giác nhìn chằm chằm cô.

Lục Kiều: Hửm?

"Lục Kiều, nhà chúng ta chỉ còn lại hai con gà, giữ lại cho nó đẻ trứng."

Hai con gà trong nhà..

Lục Kiều nghe Lục Thịnh nói như vậy, chậm rãi quay đầu nhìn hai con gà đang kiếm ăn ở góc sân, sau đó bĩu môi ghét bỏ.

Không phải Lục Kiều soi mói, chỉ có hai con gà kia cộng thêm một thân lông cũng không lớn bằng nắm tay Lục Kiều, nàng phát điên đến mức nào mới có ý nghĩ với hai con gà như vậy chứ?

Khụ khụ, đương nhiên, nếu lớn hơn một chút, Lục Kiều sẽ có ý nghĩ đó.

Gà nướng, gà hầm nấm, gà xào ớt xanh..


Hút!

Nghĩ vậy thôi mà đã ch ảy nước miếng.

Đáng tiếc, con gà kia còn quá nhỏ ^^.

Nhận thấy Lục Phóng còn nhìn mình chằm chằm, Lục Kiều nhớ tới hai con gà này là Lục Phóng cho ăn, mỗi ngày đều xem như con trai, còn đặt tên cho chúng nó, về phần tên gì, Lục Kiều nàng không nhớ rõ.

"Không ăn gà con kia của nhóc, cũng không có hai lượng thịt." Lục Kiều tiếp tục nói: "Buổi tối tôi trở về ăn cơm, nói ăn thịt gà thì ăn thịt gà, về phần gà ở đâu ra các người cũng đừng bận tâm."

Bảy giờ, Lục Kiều mang theo ánh mắt bán tín bán nghi của ba hùng hài tử ra ngoài đi làm.

Bệnh viện--

Nửa đêm hôm qua khoa cấp cứu tiếp nhận một đứa trẻ vào, lúc đứa bé đến sốt cao ba mươi chín độ tám, nghe nói trước khi đến còn sốt cao co giật, lúc ấy Lương Triệu Quốc đang trực ban lập tức an bài cho đứa nhỏ nằm viện.

Chuyện của đứa nhỏ cũng không thể chậm trễ, sốt cao không hạ sốt làm hỏng đầu óc cũng không phải không có.

Sắp xếp truyền nước, uống thuốc, khoảng năm giờ sáng nhiệt độ của đứa trẻ bắt đầu giảm xuống.

Lúc tám giờ ba mươi, bệnh viện bắt đầu kiểm tra phòng.

Bác sĩ đến cửa phòng bệnh 304, còn chưa vào cửa đã nghe thấy trong phòng bệnh truyền ra tiếng người nhà người khác nói chuyện.

"Đại ca à, anh nằm ngủ một lát đi, đứa nhỏ ở chỗ này để tôi trông là được, nhiệt độ đã hạ xuống, hẳn là không có việc gì."

"Không có việc gì, chỉ cần thằng bé không có việc gì, tôi sao cũng được, hơn nữa tôi cũng không mệt."

Y tá ngoài cửa nghe thấy, tiếng này là của cha đứa bé tối qua.

Về phần một thanh âm khác, là tiếng em trai của Lý Đại Phúc, cũng chính là chồng của Vương Lệ, năm giờ sáng hôm nay chạy tới bệnh viện.

Hai huynh đệ nghĩ đến tình huống tối hôm qua của Cường Tử vẫn cảm thấy sợ hãi, thiếu chút nữa đứa nhỏ sẽ không còn nữa!

"Đại ca, tối hôm qua thật đúng là nhờ nha đầu Lục Kiều kia, nếu không đứa nhỏ Cường Tử này còn không biết thế nào nữa." Lý Ngũ Phúc nghĩ đến tình huống tối hôm qua, không khỏi cảm thán một tiếng.

"Đúng vậy, tối hôm qua lúc tới y tá đều nói may mà tiến hành cấp cứu kịp thời, nếu không đứa nhỏ cũng không chống đỡ được đến bệnh viện." Lý Đại Phúc phụ họa một câu.

Lương Triệu Quốc đến kiểm tra phòng, ông là bác sĩ điều trị chính cho đứa bé ở ngoài cửa.

Lơ đãng nghe được danh tiếng "Lục Kiều", trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Lại là Lục Kiều, người trẻ tuổi này thật đúng là khắp nơi đều có kinh hỉ a.

(*) Kinh hỉ: Vui vẻ và kinh ngạc.