Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm

Chương 19: Miệng Quạ Đen






Nhóm dịch: Bánh BaoRắn! Áu…Mẹ ơi! Trời mẹ…! Người dưới tàng cây trở nên rối loạn, cả đám thét chói tai, miệng kêu gào, giống như con khỉ nhảy loạn.

Có người không thấy bóng dáng còn đang kêu to, bởi vì rắn ở trên người người nọ quấn lấy không được.

Có một ổ rắn trên cây! Thật trùng hợp, phải không?Nhìn những con rắn lớn nhỏ khác nhau trên người những người đó, trên đầu, trên cổ quấn lấy.

Điền Tâm cảm giác sau cổ lạnh lẽo, nổi da gà đầy người, hai chân cô run rẩy chạy về nhà.


Quá khủng khiếp, cô có cái miệnh quạ đen à.

Bữa tối của gia đình Điền Tâm rất đơn giản.

Một bát cháo trắng đầy ú ụ có thể nhìn thấy bóng người, một đĩa đậu hấp, một âu dưa chua.

Đậu xanh hấp thực sự là hấp, hoàn toàn không cho muối, không cho dầu, nước tương cũng không có.

Đống dưa chua kia cũng không cho dầu vào, mà chỉ hấp chín, trên đó có bảy tám hạt gạo nhưng không giống như hạt cơm.

Các hạt cơm đầy đặn, những hạt cơm trước mắt đúng là nhạt nhẽo.

Điền Tâm nhíu đôi mày thanh tú, bản thân cô không nhịn được mà nôn khan.


Những hạt gạo mà cô nói kia thật ra chính là mấy thứ dòi bọ.

Đám dòi này xụi lơ, nằm ngổn ngang trên dưa muối.

Trên thân thể có chút màu xanh biển, có thể thấy được chúng nó đã bị hấp chín, lượng nước đều chảy vào trong dưa muối, từ bên ngoài có thể nhìn ra nội tạng trong bụng.

Màu xanh lá cây là nội tạng.

Ở nông thôn có ruồi, có muỗi, con quăng quăng là điều bình thường, mọi người đã quen với nó, đều cảm thấy không có gì lạ.

Kiếp trước, Điền Tâm ở nông thôn đã gặp qua thứ này.

Nhưng chưa từng thấy qua cảnh tượng chúng nó bị hấp chín, sống lại phải đối mặt với thứ này.


Hơn nữa là bị hấp chín trong dưa muối, cô thật sự không chấp nhận được.

Cha Điền Tâm —— Điền Đại Hổ ngồi nghiêng trên ghế, dùng đũa đầu to gắp con ruồi ném xuống đất.

Hai con gà mái già đứng ở cửa sau, nhìn thấy con ruồi vừa bị ném xuống kia.

.

Bọn nó nhảy vài cái về phía mặt đất, sau khi ăn xong còn nghiêng đầu không nhúc nhích nhìn mặt đất.

.