Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm

Chương 25: Chân Trời Mới!






Nhóm dịch: Bánh BaoNúi phía sau và thôn Hướng Thủy cùng với mấy thôn phụ cận cách nhau một dòng suối nhỏ.

Hnh dạng của dòng suối rất nhỏ lại uốn lượn quanh co, giống như rồng kéo dài không ngừng, bởi vậy gọi là Long Khê.

Bắc qua hai bên Long Khê có mười hai cây cầu vòm đá, tất cả đều gọi là Long Kiều.


Để phân biệt từng cây cầu rồng, thì Long Kiều ở thôn nào, thì trước cầu rồng là tên làng.

Trên Long Khê có một mảng cỏ xanh mơn mởn theo kéo dài đến mức liếc mắt còn nhìn không thấy điểm cuối, mảnh cỏ xanh này gọi là bãi núi.

Để bảo vệ thảm thực vật tại bãi núi, phòng ngừa lũ quét xảy ra, mấy thôn xung quanh có thỏa thuận.

Chỉ có thể nhặt phân trong khoảng thời gian trước tám giờ sáng.

Sau sáu giờ chiều có thể chăn dê thả lợn chăn trâu, thời gian còn lại không thể giẫm đạp lên bãi núi, ý đồ để thảm thực vật phát triển đầy đủ khi ánh mặt trời đầy đủ.

Mỗi ngày đều có người ở bãi núi chăn trâu chăn lợn, phân nhiều.

Nhưng xung quanh mấy thôn đây đều đến đây để thi nhau nhặt, chia ra thì mỗi hộ cũng nhặt được không được bao nhiêu, cho nên đều phải giành trước.


Nếu là phân trâu, tối đa ba lần là có thể đổ đầy một mẹt.

Nhưng mùa này trâu ăn cỏ xanh dễ dàng bị loãng, không dễ thu thập, không giống như phân lợn chủ yếu là khô, bởi vì lợn ăn nhiều cám.

Lợn thải ra từng đống một, nhỏ nhất cũng to bằng quả như vậy, lợn con thải từng hạt.

Hình dạng hơi giống sô cô la, vì vậy nhặt phân lợn mất thời gian và kiên nhẫn.

Điền Tâm chọn nhặt phân lợn.

Ký ức là một chuyện, song hiện thực lại là một chuyện khác.


Điền Tâm đi vòng quanh một chút, lúc đến thì phân trên bãi núi đã bị nhặt sạch, chỉ còn lại một ít mảnh vụn vụn.

Điền Tâm nhặt rất lâu mới nhặt được hơn nửa.

Đi tới đi lui, Điền Tâm nhìn thấy một mẹt phân chất đầy chất thải hình cầu.

Những cái hình cầu kia rất đẹp, có kích thước tương đồng, giống như được chế biến một cách máy móc.

Ôi trời, ai nhặt cái sọt này thế?.