Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Chương 239: Trêu chọc tận thế (25)




Editor: Tieen

Hiện tại ở thành phố điện tử cách đó không xa, Lục Sâm đang đứng trước cửa kính, nhìn mọi chuyện xảy ra bên này.

Cô gái kia, đang vật lộn với động vật biến dị!!!

Động vật biến dị rất cường đại, hắn dẫn dắt mấy chục người của tiểu đội nếu gặp được cũng phải trốn đi, vậy mà cô gái kia lại một mình giao thủ, hơn nữa theo tình thế hiện giờ, cô gái rõ ràng đang chiếm ưu thế.

Con hổ biến dị nóng nảy nhảy lên loạn xạ, muốn ném nhân loại đang đứng trên đầu nó xuống!

Tô Mộc đứng trên đầu con hổ biến dị, dù nó có ném như thế nào cũng không rơi xuống.

Tô Mộc tiếp xúc với hổ biến dị, tập trung tinh thần lực tiến vào đầu nó, hổ biến dị cảm nhận được nguy hiểm, dùng sức lao vào các tòa nhà xung quanh.

Lần đầu tiên Tô Mộc giao chiến với động vật biến dị cấp hai, xâm nhập tinh thần lực vào đầu nó có chút khó khăn, trên trán đã chảy ra lớp mồ hôi mỏng, cuối cùng cô cũng cảm nhận được dây thần kinh trong đầu nó.


Đầu con hổ biến dị đột nhiên tê rần, đồng tử trợn to, con nhóc chết tiệt!

Nó giãy giụa, hung hăng lao đầu vào tòa nhà bên cạnh.

Muốn đâm chết Tô Mộc.

Lúc sắp va chạm, Tô Mộc mở hai mắt ra, kiễng mũi chân, từ trên người nó xoay người nhảy xuống, hai chân chạm mặt đất, khụy một gối xuống, vững vàng đứng trên mặt đất.

"Ầm ——" Trước mặt vang lên một tiếng động lớn, con hổ biến dị vô lực ngã xuống, đôi mắt hung tợn nhìn về phía Tô Mộc.

Sắc mặt Tô Mộc hơi trắng bệch, chậm rãi đứng dậy, nhìn con hổ biến dị trước mặt.

Thân mình nó run run, cố giãy giụa, nhưng dây thân kinh trong não đã đứt gãy, rất nhanh nó sẽ lâm vào hôn mê, mặc bọn họ xử lý.

"Husky, lại đây." Tô Mộc kêu, giọng nói không lớn, nhưng đủ để Husky biến dị nghe được.

Husky trốn phía sau xe thăm dò nhìn nhìn, lớp bùn đất trên người bởi vì một loạt động tác của nó đã rớt xuống một nửa, lộ ra da lông dơ bẩn bên trong.


"Gâu gâu gâu..." Bổn Husky ở đây, bổn Husky ở phía sau trợ thủ cho cô, đề phòng có công kích khác.

Nhìn thấy con biến dị hổ đã ngã xuống, Tô Mộc đang đứng ở trước mặt nó, cho nên, con hổ biến dị đã bị gϊếŧ rồi!?

"Gâu gâu gâu..." Bổn Husky tới đây, ha ha ha, cho ngươi dám trừng bổn Husky, đáng đời bị người bảo vệ bổn Husky xử lý!

Husky vui sướng nhảy qua, trên người còn sót lại một nửa bùn cũng rớt xuống, lộ ra thân mình bên trong, lớp da màu hồng nhạt, bộ lông ngắn ngủn căn bản không che được, thoạt nhìn giống như người không mặc quần áo.

Tư Khế nhìn Husky từ cửa sổ xe, đẩy mắt kính trên mũi.

"Tha thứ cho tôi nói thẳng, sủng vật của các người, thật độc đáo."

Chu Tử Nghiên cũng thấy được Husky giống như không có lông, lại nghe Tư Khế "Khích lệ." Đỏ mặt lên, có chút xấu hổ cười nói: "Ách ha ha ha... Đúng vậy, đúng vậy, rất... độc đáo."


Thật sự xấu độc đáo.

Tô Mộc cay đôi mắt nhìn Husky, yên lặng dời tầm mắt.

"Móc tinh hạch trên người nó ra."

"Gâu gâu gâu..." Tinh hạch là cái gì? Có thể ăn không?

"Ở trong đầu nó, mi lấy tinh hạch ra, còn con hổ cho mi ăn."

"Gâu gâu gâu..." Bổn Husky không ăn nó đâu, nó vừa xấu xí vừa dơ bẩn, bổn Husky muốn ăn, thì phải ăn vừa đẹp vừa thơm như cô vậy.

Husky cảm thấy mình thật thông minh, 'vuốt mông ngựa' đến trơ tru như vậy.

"Mi cũng có thể ăn những bùn đất kia." Tô Mộc nhìn bùn đất bị Husky vẫy rớt xuống, nhàn nhạt nói.

Đồng tử Husky mở to tròn trịa: Cô muốn mưu hại bổn Husky hả? Bổn Husky chính là Husky của cô đó.

☆☆☆☆☆

8/4/2022