Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Chương 77: Nha hoàn đến rồi (13)




Editor: Tieen

"Bản thần y xem bệnh cho chủ tử nhà ngươi, sai ngươi lấy vài thứ, đó chính là vinh hạnh của ngươi." Thanh Thời khẽ vuốt khóe mắt, giọng điệu như việc sai sử cô đều là ban ơn.

Lúc đầu còn tưởng rằng thần y này là người độc lập, tính cách lãnh đạm, hiện giờ vừa thấy rõ ràng chính là tự luyến ngạo kiều.

【 Quả nhiên nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài. 】Cửu Thiên Tuế cảm khái.

【 Ký chủ, hãy làm hắn tức giận. 】Vẻ tự luyến này, cho dù hắn ta là một tư sản, nhưng giọng điệu này cũng quá chán ghét đi.

Tô Mộc nhìn bộ dáng không muốn trả tiền công của hắn, liền duỗi tay cầm hộp bạc sang đây: "Dùng cái này trả tiền công, cũng có thể."

Thanh Thời vừa thấy liền muốn đoạt lại, nhưng bị Tô Mộc đem dời qua bên người nên tay hắn rơi vào không.

"Tiểu nha đầu, ngươi nên biết cái gì có thể động, cái gì không nên động." Trong chiếc hộp kia, chính là ngân châm của hắn, đồ vật này đối với hắn chính là báo vật vô giá.

Hiện giờ thế nhưng bị người lấy uy hiếp?

【 Ký chủ, làm tốt lắm, bổn hệ thống cảm thấy cô có thể nuốt luôn ngân châm, cho hắn tức chết. 】Cửu Thiên Tuế hưng phấn xúi giục.

Nuốt ngân châm?

Cho rằng cô ngốc à, phải tự sát.

"Ta chỉ biết, ngài phải trả tiền công cho ta, không có liền dùng thứ này để thay thế."

"Tiểu nha đầu, ngươi có phải cảm thấy, hiện tại cả người nhũn ra." Thanh Thời mặt mày khinh miệt cười, nhìn về phía Tô Mộc.

"Có chút." Trước mắt có chút choáng váng, Tô Mộc vẫn bình tĩnh như cũ đem ngân châm nhét ở vị trí trong ngực, sau đó nhanh chóng cầm một cây nhân sâm trên giá bên cạnh, liền há miệng ra cắn.

"Ngươi bỏ xuống!" Thanh Thời khiếp sợ nhìn cô làm một loạt động tác như nước chảy.

Đó, đó chính là nhân sâm ngàn năm a, tuy rằng hắn đặt tùy ý ở đằng kia, nhưng cũng không có nghĩa là hắn không coi trọng.

Tô Mộc không nghe lời hắn nói mà ngừng lại, há hàm răng muốn cắn nát cây nhân sâm.

"Dừng dừng dừng, ta cho ngươi ngân lượng, ta cho ngươi ngân lượng!" Thanh Thời chỉ cảm thấy mí mắt nhảy dựng.

Hắn nói ra một câu này, Tô Mộc cũng đem nhân sâm từ dưới hàm răng ra.

"Ngân lượng."

Thanh Thời sờ soạng trong tay áo lấy ngân lượng ra.

Tô Mộc một tay nhận ngân lượng, một tay đem nhân sâm đưa cho hắn.

Thanh Thời nhìn nhân sâm không bị cắn nát, chỉ là bên trên nhiều thêm hai dấu răng, thở một hơi nhẹ nhõm, lại đau lòng cho nhân sâm của mình.

"Nha đầu ngươi, mau đi ra ngoài cho ta, không được lại gần dược phòng của ta!"

"Thuốc giải." Tô Mộc mềm như bông ngồi ở ghế trên, ngẩng đầu nhìn hắn, thần sắc lạnh nhạt, không có một tia gợn sóng.

Thanh Thời cười nhạo: "Thiếu chút nữa bị ngươi làm tức giận nên quên mất, ngươi đã bị ta hạ độc."

Khoanh tay trước ngực, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, nhướng mày, "Thế nào, đem ngân lượng trả lại cho ta, ta liền cho ngươi thuốc giải."

Nhiều năm như vậy, lần đầu bị một nha đầu thoạt nhìn thì vô hại mà lại uy hiếp hắn.

Thanh Thời đảo mắt muốn nhìn xem nha đầu này có bao nhiêu bản lĩnh.

Tô Mộc từ trong ngực đem hộp bạc lấy ra, Thanh Thời sắc mặt biến đổi.

Ngân châm của hắn còn trong tay cô, bất quá...

"Nha đầu, hiện tại ngươi cũng không phải là đối thủ của ta." Cô đã trúng độc của hắn, chỉ cần hắn kiên nhẫn chờ một lát, hít một lượng nhất định sẽ hôn mê, đến lúc đó, còn sợ không lấy về được sao?

Tô Mộc bóp cổ họng kêu to: "Phi lễ, cứu mạng."

Giọng nói không lớn, ngữ điệu bình thản, nhưng đủ để Vân Lâm ở không xa nghe được.

"Ngươi..." Thanh Thời ngây ngẩn cả người.

"Tiểu Thu!" Vân Lâm vũ lực cao cường, giọng cô mới cất lên chỉ trong mười mấy giây hắn liền đến.

Khẩn trương nhìn Tô Mộc, phát hiện cô ngồi ở chỗ kia, cũng không có chuyện gì, mới nhẹ nhàng thở ra.

"Thiếu tướng quân, thần y..."

"Ta cùng nha đầu này nói giỡn." Thanh Thời lập tức đánh gãy, sợ cô muốn nói ra gì đó lạ thường.