Xuyên Nhanh Công Lược

Chương 87: Vương Phi Bảo Bối 12




Chút sóng gió ở yến tiệc căn bản không hề gợi lên được gì,chỉ có điều hình tượng của Mộ Dung Huyền trong mắt quan lại và thế gia qúy tộc trở nên ác liệt hơn nhiều.

Đặc biệt là các qúy nữ ca nhi yêu thích Nhiếp Chính Minh Vương ,trong lòng càng thêm sợ hãi với y.

Mễ Lạc Tranh hờ hững nhìn lướt qua tấm thiếp mời trên bàn,lúc trước cảm thấy Tần thị là người thông minh thủ đoạn lợi hại,bây giờ xem ra cũng chỉ có thế đã ngu còn cố tỏ ra nguy hiểm,đột nhiên cảm thấy ngán ngẫm,lại nhớ đến thanh danh trinh tiết và kết cục kiếp trước của Hàn Nhạc Y,đôi mắt to tròn loé lên tia lạnh lẽo.

Không hề do dự mà ghi rõ trong thiếp mời,nhất định "mời" cậu trở về cho bằng được,rốt cuộc nhịn hết nổi nóng lòng muốn ra tay rồi?

Cất đi thiếp mời nằm trên giường tre dưới bóng cây,nhắm mắt hồi tưởng bóng dáng cao lớn và cơ bắp hữu lực của Nhiếp Chính Minh Vương, ngón trỏ miết nhẹ viền môi,yêu thương tràn đầy trong mắt,Nghĩ đến việc bối rối và lời hứa ngày trước của y,trong lòng cậu cảm thấy sảng khoái lạ thường.

"Công tử...vậy chúng ta có về không ạ?" tiểu mai ngồi ở ghế mây sau lưng,tay phe phẫy quạt gương mặt hiện lên vẻ lo lắng nhìn cậu nhỏ giọng hỏi.

Nghĩ đến việc thanh danh cả đời bị hủy hoại trong tiệc thọ lần này,đám người Tần thị đã khổ tâm bày mưu tính kế như vậy,nếu không đi chẳng phải cô phụ tấm lòng của bọn họ hay sao? lập tức gật đầu cười mỉm "Đi chứ,nhất định phải đi,để ta xem mẫu tử Tần thị còn bày ra kế gì..." nói song thì đưa tay lên vuốt ve trâm ngọc trên đầu,ý cười trong mắt càng sâu.

Tần thị người đàn bà này xem ra phải tiễn đi sớm rồi,cậu rốt cuộc muốn xem thử mất đi vị quân sư bày mưu tính kế thì hai tỷ đệ Hàn Mẫn Nguyệt còn ghây ra được sóng gió gì nữa!

Cậu lười biếng ngoắc tay với tì nữ đang quét sân kia,cắn một miếng táo nhỏ vừa nhai vừa nói"Ra ngoài dặn mã phu chuẩn bị xe ngựa,ta có việc muốn ra ngoài chút"

"Vâng" tì nữ khép tay cúi đầu cung kính đáp.

Tiểu mai tuy tò mò nhưng cũng không hỏi nhiều, đi theo công tử lát nữa là biết thôi.Khoác lên người bộ bạch y vải lụa chiết eo thượng hạng,tóc búi buộc lụa đơn giản và cây trâm ngọc tất nhiên là không thể thiếu,cho người thông báo với tổ phụ một tiếng rồi cùng tiểu mai lên xe ngựa đi đến phủ Nhiếp Chính Minh Vương.

Kể từ Cung Yến hôm đó danh tiếng đệ nhất mỹ nhân của Mễ Lạc Tranh trực tiếp vang dội,người tới cửa cầu thân không ngớt,xếp thành hàng dài, đặc biệt là những công tử thế gia có mặt hôm tổ chức cung yến càng náo nhiệt hơn,mà người tới cửa ai ai cũng đều là con nhà thế gia hay quan lại, không có ai là không phải thanh niên tài tuấn.

Tuy không rõ bọn họ có dụng ý riêng gì,nhưng say mê nhan sắc cậu là sự thật.

Nhiếp Chính Minh Vương Mộ Dung Huyền cũng chưa có vị hôn thê,trí dũng song toàn lại được Hoàng Đế nhất mực tin tưởng và cũng là đệ đệ ruột thịt duy nhất,từng cùng nhau vào sinh ra tử trãi qua sóng gió thăng trầm ,nếu không phải thân mang sát khí thì sao đến giờ còn độc thân?

Năm 15 tuổi khi Tiên Đế băng hà,Mộ Dung Chấn thân là thái tử đông cung liền theo di chiếu mà kế tục ngai vàng,cho dù đầu óc lúc bấy giờ còn khá non nớt nhưng đệ đệ lại là Nhiếp Chính Minh Vương hùng tài thao lược chống đỡ ,cuối cùng thuận lợi thuận lợi mà lên ngôi hoàng đế.

Cho dù biến mất 15 năm nhưng có tâm phúc trung thành ở lại phò tá,rất nhanh trong vòng hai năm đã ổn định toàn bộ thế cục triều cương Mộ Dung gia lần nữa đông sơn tái khởi.Có thể nói ngoại trừ ơn cứu mạng của Thái Phó Từ Miên, thì Mộ Dung Huyền là người có công lớn nhất trong việc ghây dựng lại Đại Duyệt vương triều.

Với người thường, Nhiếp Chính Minh Vương luôn đem đến cảm giác bức bí khó thở,là kẻ máu lạnh vô tình.Nhưng riêng với Từ gia thì Nhiếp Chính Minh Vương chính là chàng rễ kim quay trăm năm có một,con rùa vàng lạnh lùng này chỉ dịu dàng với Nhạc Y nhà họ thôi.

Đúng là khi xa vào lưới tình ,dù là là đại la kim tiên cũng đều mất đi sự lanh lợi thường ngày.E là Nhiếp Chính Minh Vương cũng như thế,sự đáng sợ của y trong lòng họ lại giảm hơn trước nhiều.

Xe ngựa của Mễ Lạc Tranh tới trước đại môn Vương phủ,vừa xuống đã có người trực tiếp đi lên nghênh đón,khác hẳn với trước kia,lần này là quản gia chấp sự vương phủ tuổi chừng 50, dáng vẻ minh mẫn,có hai sợi ria mép hình râu cá trê lại pha thêm chút gian sảo,làm quản gia đã hơn 15 năm đến khi Mộ Dung Huyền trở về cũng không có ý định đổi ,thì chắc chắn ông ta làm rất được việc.

Mễ Lạc Tranh theo quản gia vào phủ,lần thứ hai tới nơi này vẫn mang theo tâm tư đen tối,mắt thấy chính giữa sân hầu cận đang tất bật chà sỏi,xếp đá màu sữa trắng.Công trình chưa thành hình nên chẳng biết họ đang làm gì.

"Quản gia bọn họ là đang làm gì vậy?" cậu không nhịn được tò mò hỏi

Quản gia già Lý Phúc đi phía trước,mắt nhỏ cong cong kính cẩn đáp "Bẩm Hàn công tử, bọn họ đang làm giả sơn ,về sau sẽ bày thêm thác nhỏ có nước trên đó"

Cậu khẽ cười mỉm ghật đầu,nghĩ đến mục đích hôm nay của mình tâm trạng càng phấn chấn hơn,quay đầu lại thì thấy tiểu mai quy cũ đi theo sau lưng,nào còn dáng vẻ tò mò tinh nghịch như trước kia.Kiếp trước khi nguyên chủ mất hết tất cả danh tiếng thối nát ,cũng chỉ có mình nha hoàn này túc trực ở bên,kết qủa lại cũng vì mình mà bị Tần thị bán cho lầu xanh,hãm hiếp đến chết lạnh trên giường khách nhân.Chỉ riêng phần trung thành ấy cậu kiếp này nhất định báo đáp,sau khi trả thù mẫu tử Tần thị có lẽ nên tìm cho nàng ấy một nam nhân tốt mà yên bề gia thất.

Thời tiết đầu thu lá cây toàn bộ đều chuyển màu rơi xuống,riêng hoa hồng vẫn đang nở rộ, hương thơm lan toả khắp nơi làm lòng người thoải mái khi đến đây.

Đến trước cửa thư phòng ,quản gia định tiến lên mở cửa thì bị cậu ngăn lại,Mễ Lạc Tranh nhìn ông dịu dàng nói "Ta tự làm được rồi,phiền Lý quản gia đưa nha hoàn tiểu mai của ta ít bánh điểm tâm,để nàng ở hoa viên ngồi chờ được không?"

Lý quản gia tươi cười ghật đầu rồi xoay lưng đem tiểu mai rời đi.

Đẩy cánh cửa đi vào lập tức bị mùi trầm hương thượng hạng sốc thẳng lên mũi,khiến Mễ Lạc Tranh hơi choáng nhưng rất nhanh đã thích nghi,vẫn là khung cảnh quen thuộc ấy lần này cậu không trì hoàn nữa mà đi thẳng vào gian trong,đằng sau bức bình phong to lớn Mộ Dung Huyền ngồi gác một chân lên ghế dựa,không cần ly tay cầm bình rượu giơ lên cao đổ thẳng vào miệng,rượu dư theo đà chảy xuống lướt qua cằm và cần cổ đầy phong vị,trung y màu đen khoác hờ thân trên bên dưới là quần dài cùng chất liệu,trông tùy ý cẩu thả nhưng với y lại khiến người ta đỏ mặt tim say.

Rượu làm ướt lồng ngực rắn chắc rộng lớn,vải mỏng dính sát người lại càng phô trương cơ bắp hữu lực hấp dẫn.Mãi đến khi cạn bình mới cau mày ném sang một bên,bình đụng mạnh vào tường mà vỡ tan tành.

Mộ Dung Huyền hơi ẩn men say,nâng mắt nhìn thiếu niên dung mạo tuyệt luân trước mặt,tuổi chỉ 15 nhưng gương mặt tinh sảo ,một thân váy lụa chiết eo,làn do trắng nỏn cười tươi nhìn y.Tầm mắt di chuyển lên trên tóc ,thấy rõ hình dáng trâm cài mới chịu nhếch khoé môi nở nụ cười hài lòng.Vật này xem ra để trên đầu thiếu niên là thích hợp nhất rồi.

Từ trên bàn trà lấy tới một khoả cầu tròn nhỏ,lóng lánh ánh kim đưa lên mũi ngửi liền vài hơi,hít song trả về vị trí cũ liền giơ tay ngoắc vài cái ra hiệu thiếu niên tiến đến gần.

Mễ Lạc Tranh nhu thuận đi tới,vừa người xuống ngay lập tức đã bị ai kia dang tay ôm chặt,cằm nhỏ dựa sát lồng ngực trống trãi của y.Cậu gần như cảm nhận được thân nhiệt y đang rất nóng, tiếng tim đập thùm thụp không ngừng,mùi rượu sen lẫn xạ hương hoà quyện vào nhau.

"Vương gia...ngài đừng như vậy...thảo dân nhận không nổi...." Mễ Lạc Tranh đỏ mặt ấp úng đáp

Y không nói gì,bàn tay đặt trên eo nhỏ khẽ vuốt ve đến phiên đào tròn thì nhẹ nhàng nắn bóp, hành động khiếm nhã khiến sắc mặt thiếu niên đỏ như tôm luộc,tròng mắt ầng ậc nước,cắn môi cố nén thứ âm thanh đê mê đang muốn phát ra kia.Xoa chán chê lại nghịch ngợm trượt lên,xuyên qua mái tóc dài mượt khẽ nắm lấy một khóm nhỏ kề sát mũi ,chấp niệm của y với hương thơm lún thực sự qúa sâu rồi.

Hồi lâu mới thôi vuốt ve sờ xoạng lên tiếng nói "Tên tiểu tử giảo hoạt nhà đệ mà cũng có nổi sợ à? ta còn tưởng cứng rắn lắm chứ haha"

Bị y giở giọng trêu ghẹo Mễ Lạc Tranh nhăn mày thấp giọng làu bàu "Ôm sát như vậy ai mà cứng rắn nổi chứ!"

"Hửm?" y hờ hững kêu lên một tiếng

"Không có gì là ngài nghe lầm mà thôi" cậu nhanh chóng cao giọng phản bác

"Ồ hoá ra là tai bản vương có vấn đề" Mộ Dung Huyền ý vị thâm trường liếc nhìn thiếu niên,biết rõ lại vờ như không hiểu ,lực đạo trên eo càng tăng giống như muốn khảm sâu thiếu niên vào trong thân thể mình vậy.

Đúng lúc này Mễ Lạc Tranh lôi từ trong ngực áo ra một cái túi nhỏ màu đen,đặt nó vào lòng bàn tay y cười mỉm cúi đầu ngại ngùng nói "Ngài...ngài tặng ta cây trâm đẹp như vậy...ta thật sự rất thích...người ta nói có qua thì phải có lại...cái này là túi thơm ta tự thêu...mặc dù không đẹp lắm nhưng từng đường kim mũi chỉ đều do đích thân ta làm...mong ngài sẽ thích nó"

Mộ Dung Huyền ánh mắt không chớp lấy một cái,im lặng nhìn cái túi nhỏ trong lòng bàn tay,dù cách khá xa nhưng khứu giác y vốn nhạy bén ,liền ngửi được bên trong gồm những gì, cánh hoa hồng và ngọc liên phơi khô thêm chút bột long não nghiền nhuyễn...mùi thơm này y qủa thực rất thích.

"Ta làm nó theo sở thích riêng...thủ nghệ cũng không được đẹp cho lắm...nếu vương gia không thích thì không cần miễn--"

"Ai nói bản vương không thích?" Mộ Dung Huyền lên tiếng cắt ngang lời cậu,để túi thơm lên trên bàn trà ,bàn tay đưa tới nâng cằm cậu lên.Ánh mắt tràn đầy d*ục vọng chẳng thèm che dấu,tay còn lại thuận tiện trượt xuống, xôc thẳng vào trong y phục cậu,nắm lấy khoả anh đào nhỏ âm ấm chưa có kẻ nào thăm dò tới trong lòng bàn tay.

Động tác của y ưu nhã lại lại cực kì nhanh,Mễ Lạc Tranh căn bản không kịp phản ứng ,đã bị những ngón tay lạnh lẽo kia nắm lấy làm cho cả kinh,đang lâng lâng bỗng dưng dừng lại động tác nhìn thẳng vào mắt cậu nghiêm túc hỏi "Nghĩ kĩ chưa? một khi đã làm thì không còn cơ hội quay đầu nữa"

Nghe tới đây mi mắt Mễ Lạc Tranh khẽ run,cậu mở miệng định đáp nhưng ngập ngừng không thôi,mãi mới dám cất giọng hỏi "Nếu người đó là Mộ Dung Huyền ngài thì ta không sợ... chỉ cần là ngài ta bằng lòng nguyện ý..."

"Haha một danh phận nhỏ mà thôi,yên tâm... cho dù sau này bản vương có lấy chính phi thì Nhạc Y ngươi vĩnh viễn là sủng thiếp của ta" y khoái chí cười lớn đáp.

Hai chữ "sủng thiếp" khiến ý cười trong mắt cậu phai đi rất nhiều,nam nhân xem ra hiện tại chỉ mê đắm thân thể cậu mà thôi chứ thực chất chưa hề sinh tình,tức giận trước đó có lẽ là do người khác nhắm vào người y đã chọn mà thôi, sông có khúc người có lúc.Thời gian hẵng còn dài,sẽ có một ngày cậu khiến cho nam nhân này nếm mùi đau khổ.

Nhưng trước tiên phải khiến y luân hãm càng sâu càng tốt,còn gì khó chịu hơn khi nhìn được mà không ăn được?

Dứt khỏi suy nghĩ,lại vờ như không thấy ánh mắt tràn đầy hoả d*ục của Mộ Dung Huyền, nhẹ nhàng gỡ tay y ra khỏi hông mình.Đứng dậy kéo gọn lại cổ áo và dây thắt trên eo,mỉm cười nói

"Qúy nhân miệng ngọc lời vàng,một lời nói một gói vàng,dĩ nhiên ta tin ngài sẽ không thất tín...nhưng có lẽ ngài đã quên...điều kiện của ta tốt như vậy há phải làm thiếp cho người?"

Vì vậy có thể nói cậu uyển chuyển từ chối y là vì không muốn làm thiếp?

Mộ Dung Huyền mặt không biểu cảm,nhưng ánh mắt lạnh băng nào dáng vẻ còn ôn nhu thâm tình khi nãy?

"Tiểu ca nhi ghan dạ là chuyện tốt,nhưng qúa to ghan lớn mật đòi hỏi vô lí thì không hay đâu... nên biết đâu là giới hạn và điểm dừng...hiểu ý ta chứ?" Ngữ khí của y cực kỳ nhẹ lại khiến người ta không rét mà run.

Mễ Lạc Tranh vẫn bày ra bộ dáng ung dung điềm tĩnh ,vuốt nhẹ cây trâm trên đầu lạnh nhạt nói "Đương nhiên là ta biết điểm dừng nằm ở đâu...nếu ngài không đáp ứng được những đòi hỏi vô lí đó... ta cũng không ngại tìm một nam nhân khác giúp ta thoã mãn"

Chỉnh đốn y phục hành lễ song liền khoan thai bước ra ngoài,để lại nam nhân vẫm đang ngơ ngác vì...con chuột dâng tới miệng còn để vuột mất.

Tiểu mai ngồi ở hoa viên cắn hạt dưa ,thấy Mễ Lạc Tranh rất anh đã từ trong phòng bước ra thì hơi ngạc nhiên ,nhưng không hao tổn gì nên nàng cũng chẳng hỏi nhiều.Dẫn cậu ra khỏi phủ tới trước đại môn đã thấy Lý quản gia đứng chờ sẵn,trên tay ông cầm một cái khay trùm vải đỏ,xem ra là có lễ vật mang về rồi.

Lý quản gia vẫn nở nụ cười hoà ái dễ gần như trước"Hàn công tử,vương gia ban lệnh ngài có thể chọn một phần lễ vật trên khay"

Cậu dừng bước chân,đánh mắt với tiểu mai ý nói nhờ nàng mở hộ tấm khăn này,tiểu mai thông minh liền hiểu cung kính tiến lên kéo tẩm vải đỏ xuống.Đập vào mắt là một hàng kẹp bằng bạc được điêu khắc và đính đá qúy tinh xảo, nhưng lọt thỏm trong đống trang sức lại có một cái lắc tay đơn điệu,giữa dây treo chuông nhỏ ngoài ra không còn gì khác.

Mễ Lạc Tranh cầm một cái kẹp hình hồ điệp lên vuốt ve,ánh mắt Lý quản gia chợt loé cười nói " vậy là công tử đã chọn được rồi,chiếc kẹp này qủa thực xứng với dung nhan xinh đẹp của người"

Ai lại muốn bỏ qua đống trang sức tinh sảo mà mọi ca nhi ao ước để rước về một cái dây chuông chứ?Xem ra vị Hàn công tử này cũng không ngoại lệ.

Cậu bỏ chiếc kẹp lại trên khay,cầm sợi dầy chuông bạc lên quay sang nhìn tiểu mai cười nói "Đeo dùm ta đi"

"Vâng" tiểu mai cung kính đáp,nhận lấy dây chuông bạc cẩn thận đeo nó lên cổ tay mãnh khãnh của Mễ Lạc Tranh.

Cũng không quay đầu lại nhìn,ngữ khí nhàn nhạt nói"Phiền Lý quản gia thay ta cảm tạ ân điển của Vương gia,và chuyển lời đến ngài ấy rằng nếu đã không thích thì cứ xem nhau như bèo dạt mây trôi,hữu duyên vô phận là được rồi... Vương gia thân phận qúa cao qúy Hàn Nhạc Y ta chạm không nổi"

"..." Lý quản gia ngẫng đầu nhìn thiếu niên kia,rèm sa mờ mịt khiến ông không thể nhìn rõ gương mặt thiếu niên, chỉ cảm thấy có chút u buồn nhàn nhạt toả ra khóe môi ông hiện lên một nụ cười sấu xa nhanh nhạy.