[Quyển 1] [Xuyên nhanh] Cứu Mạng! Tất Cả Nam Chủ Đều Hắc Hoá

Chương 86: 86: Ta Là Người Nối Nghiệp Xã Hội Chủ Nghĩa 18






Edit by AShu ^_^.
______________
Ăn xong bữa khuya, liền có người đưa nước tẩy trang tới, bất quá vào thời điểm này thật sự là đã quá muộn, đã không còn cửa hàng quần áo nào còn mở cửa, nên người hầu đưa đồ liền xin lỗi nàng, liên tiếp xin lỗi.
Tô Đường còn có thể làm sao bây giờ, đương nhiên là mỉm cười nói không sao a.
Hệ thống, "Ta vừa mới nhìn thấy nam chủ gửi tin nhắn cho anh ta, kêu anh ta không cần mua quần áo, ngươi nói đây là ý gì?"
Tô Đường lại là nhìn thấu được tâm ý của nam chủ, "Còn có thể thế nào, phỏng chừng là muốn nhìn ta mặc quần áo của hắn đi.

Không phải nói, có không ít nam nhân đều có cái loại tình tiết này sao, cho bạn gái mặc áo sơmi của bọn họ gì gì đó, nghe nói sẽ làm bọn họ phá lệ hưng phấn."
Hệ thống, "......!Nhân loại các ngươi cũng thật biết chơi a."
Tô Đường là thật sự đoán đúng rồi, chờ người hầu vừa đi, Yến Sâm liền lôi kéo tay nàng đi đến phòng để quần áo của mình, "Không có quần áo, vậy em liền tạm thời mặc của anh đi."
Nhìn thần thái tự nhiên của hắn, Tô Đường lại đột nhiên chơi xấu, "Mặc dù là có quần áo, nhưng quần lót thì làm sao bây giờ." Nàng giả vờ bày ra vẻ mặt khó xử, nhìn bộ dáng hắn ngạc nhiên, mỉm cười hỏi: "Bạn ngồi cùng bàn, cậu có quần lót mới sao?"
Yến Sâm không nghĩ là kinh hỉ tới nhanh như vậy, vừa định nói có, đã bị nàng ngắt lời: "A, tôi đã quên bạn trai của tôi cao lớn như vậy, cho dù có, cũng không phải kích cỡ của tôi a, thật là đáng tiếc."
Nàng vẻ mặt tiếc hận, nhưng đôi mắt sáng ngời lại lộ ra vài phần hồ ly cùng nụ cười xấu xa.
Yến Sâm biết là nàng cố ý, tức giận mà cười, tiểu hồ ly này thật đúng là thật sự hư a.


Hắn hố nàng một lần, nàng liền đáp trả hắn một lần, bất quá hắn thích nàng nghịch ngợm như vậy.
Tô Đường hố người xong liền cầm áo sơ mi, Yến Sâm cũng không ở lại lâu, chẳng qua một giờ sau, hắn lại gõ gõ cửa phòng.
Nàng mặc áo sơmi, đường cong lả lướt như ẩn như hiện, biết rõ nàng câu nhân như vậy, nhưng vẫn đi mở cửa.
"Làm sao vậy bạn trai?"
Sau khi nàng mở cửa, hắn liền thấy một màn nóng bỏng như vậy, Yến Sâm chỉ cảm thấy cái mũi nóng lên, hắn sờ sờ cái mũi, cũng may nó không làm hắn mất mặt.
"Anh đi tắm." Nói, lại giải thích: "Phòng này vẫn luôn không có ai dùng, anh vừa mới phát hiện ống nước nóng bị hỏng rồi."
Vụng về lấy cớ như vậy, Tô Đường cũng không vạch trần, chỉ cười như không cười nhìn hắn, đến nỗi Yến Sâm, biết rõ là nàng đã phát hiện, vẫn nhìn thẳng vào nàng, không hề chút nào chột dạ cả.
Cuối cùng, Tô Đường nhượng bộ, "Được rồi, cậu cứ dùng đi."
Yến Sâm cảm thấy chính mình hẳn là có bệnh, là cái loại bệnh không hề nhẹ, hắn nhìn Tô Đường thay lễ phục, thế nhưng không tự giác muốn làm chút ít gì đó hành động biến thái, cũng may cuối cùng lý trí cũng chiến thắng ác dục, miễn cưỡng ngăn trở hắn điên cuồng.
Nhưng lý trí chiến thắng thì chiến thắng, tinh thần hắn vẫn như cũ phấn khởi, đặc biệt là tắm rửa xong liền thấy tiểu ngồi bàn này đang mặc cái áo sơ mi màu trắng của hắn, ngoan ngoãn mà nằm trên chiếc giường lớn của hắn, thiếu chút nữa lại làm hắn lý trí sụp đổ
Hắn nói cho chính mình, nàng còn nhỏ, không thể cầm thú! Ít nhất, cũng phải chờ đến khi nàng lớn lên.
Hắn hít sâu một hơi, trăm phương nghìn kế mà hố người ta, nguyên tưởng rằng đã viên mãn rồi, nhưng lại không biết đây mới chính là chân chính tra tấn, thấy được, sờ được, lại không cách nào càng tiến thêm bước nữa, chỉ có thể để cho ác dục tra tấn chính mình.
Cuối cùng, Yến Sâm là chạy trối chết.

Tô Đường nhìn người vội vã mà chạy ra khỏi cửa, thiếu chút nữa cười ra tiếng, "Ha ha ha, nam chủ vẫn rất đáng yêu a."
Ngày kế, không biết có phải chính mình lại chỗ ngủ hay không, Tô Đường dậy rất sớm, nàng mặc áo sơ mi của Yến Sâm kết hợp cùng áo khoác, lộ ra một đôi chân trắng nõn thon dài, vừa vặn gặp được người nào đó đang ngủ trên sô pha.
Bên trong tiểu biệt thự nhiệt độ ổn định, Yến Sâm ngủ ở trên sô pha cũng chỉ đắp một thảm hơi mỏng, bất quá hiện tại hắn như bị ác mộng làm phiền, biểu tình đều có chút cổ quái.
Tô Đường khó được thấy biểu tình này của hắn, đang định tiến lên kêu hắn dậy, lại thấy hắn đột nhiên xốc thảm lên.
"Hải......"
Một tiếng hải tạp chôn ở yết hầu, Tô Đường cả người đều ngây dại.
Vũ thảo, nàng vừa nhìn thấy gì!
Yến Sâm cũng không nghĩ tới là nàng sẽ xuống lầu nhanh như vậy, chỗ nào đó của hắn cư nhiên cương lên a, cũng không biết có phải ngày hôm qua nghẹn quá mức, hắn cư nhiên mà nằm mơ một giấc mơ cực kỳ hương diễm.

Trong mộng Thẩm Vị Ương như ngày hôm qua, mặc chiếc áo sơmi màu trắng của hắn, ngủ trên chiếc giường lớn màu tối.

Ở trên cái drap trải giường đó, cả người nàng trắng gần như sáng lên, mà hắn, giống như nhấm nháp một món ăn mỹ vị vô cùng trân quý......
Edit by AShu
Trong mộng hắn có bao nhiêu thoả mãn, trong hiện thực hắn liền có bao nhiêu chật vật.

Yến Sâm nhịn không được khàn khàn tiếng, "Cmn."
Không khí xấu hổ một cách đáng sợ, Tô Đường quả thực không biết nên dùng biểu tình gì đối mặt với tình huống hiện tại, bất quá Yến Sâm liền hoàn hồn lại, liền đứng lên, "Anh đi tắm rửa một lát."
"Đinh! Giá trị hắc hóa giảm xuống 10%, chỉ số hắc hóa hiện tại: 50%."
Vừa nghe số liệu này, Tô Đường liền đoán được tên kia đến tột cùng mộng cái gì.
Hiện tại thời gian còn rất sớm, a di nấu cơm còn chưa có tới, nàng hốt hoảng đi đến phòng bếp, cảm thấy chính mình cần thiết làm chút chuyện để dời đi sự chú ý, liền đơn giản mở ra tủ lạnh, lấy một ít nguyên liệu làm một bữa sáng đơn giản.
Thời điểm Yến Sâm đi xuống lầu, liền thấy tiểu ngồi cùng bàn đang bận rộn ở trong phòng bếp.
Tô Đường, "Tôi tùy tiện làm bữa sáng, cậu ăn không?"
Đây chính là lần đầu tiên tiểu ngồi bàn xuống bếp, hắn như thế nào sẽ bỏ lỡ, lập tức gật đầu nói: "Ăn."
Thời điểm a di giúp việc tới đây, liền thấy đã có người làm bữa sáng, tức khắc chân tay luống cuống, cuối cùng vẫn là Yến Sâm mở miệng, cho bà ngày mai lại đến, lúc này mới yên lòng.
Hắn là biết tiểu ngồi cùng bàn này của hắn có bao nhiều tình yêu với ngủ nướng, thức dậy sớm như vậy, sợ là ngày hôm qua không ngủ tốt.
"Không quen sao?"
Tô Đường đang cúi đầu dùng bữa sáng, chợt nghe lời này, còn sửng sốt một chút, "Vẫn tốt a, chính là đột nhiên thay đổi hoàn cảnh, có điểm không quen."
Yến Sâm lại nói: "Phòng ngủ có chỗ nào không thích, có thể nói với anh."
Phòng ngủ hắn có chút áp lực, hắn biết rõ điều đó, chính hắn ở cũng không cần trang bị quá nhiều, bất quá tiểu cô nương có lẽ sẽ không thích.
"Nếu không, anh đem bức màn đổi thành màu hồng nhạt?"
Phấn phấn nộn nộn, tựa hồ các cô nương đều thích.
Tô Đường thiếu chút nữa nghẹn họng, tưởng tượng đến bức màn màu hồng phấn cho đến cả phòng ngủ cũng thế, thấy thế nào cũng đều quái dị a.

"Không cần, tôi chỉ là không quen giường thôi, ngủ hai ngày liền tốt."
Yến Sâm trầm mặc, lúc trước hắn muốn phòng ngủ của chính mình nhiễm mùi hương của nàng, nhưng hiện tại lại cảm thấy này cách làm này cũng không tốt.

Bất tri bất giác, hắn đã bắt đầu suy xét giùm nàng, mà không hề có chút ích kỷ như ngay từ đầu.
"Cũng hảo, dù sao phòng ngủ em cũng chỉ là ở tạm, chờ ngày mai anh tìm người lại đây, em nhìn xem phòng cho khách nên sửa như thế nào."
Nam chủ trở nên bắt đầu giảng đạo lý, đây đúng là tốt đẹp cỡ nào a, Tô Đường thậm chí nhìn đến nhiệm vụ đang cùng nàng vẫy tay.
Hai người ở chung, trong trường học không hề nhấc lên gợn sóng nào hết, mọi người lại cực kỳ bình tĩnh.
Từ khi có Tô Đường, Yến Sâm liền không trốn học lớp bồi dưỡng, khảo thí cũng thực nghiêm túc, lão sư cảm thấy thật vui mừng, liên quan chuyện thêu thùa Tô Đường trong lớp học đều có thể bỏ qua.
Đúng vậy, tác phẩm thêu của nàng đến bây giờ còn chưa có thêu xong đâu.
Mắt thấy tháng 11 trung gần tới, trường học lại ngay lúc này khai mạc đại hội thể thao.
Tô Đường chân tuy rằng không đáng ngại, nhưng tạm thời không thể vận động kịch liệt, cho nên nàng không thể tham gia, bất quá Yến Sâm lại báo danh mục thi chạy dài 5000 mét.
___________________
( tấu chương xong)
Đã beta
Edit by AShu.