Xuyên Nhanh: Hu Hu Đêm Nào Nam Thần Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 166: 166: Tiểu Đà Tinh Của Ảnh Đế Đỉnh Lưu 4





"Tôi có thể thay ca đến lúc tan tầm giúp cô, có phải cô đang đưa đồ ăn cho người trong phòng này không, chắc đến thời gian tan tầm là xong việc rồi nhỉ?"
"Không phải cô còn có chuyện gấp à?"
Đường Tuế nói xong lời này, sự dò xét trong mắt cô gái cũng dần buông lỏng.

"Cô yên tâm, nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm, cô có thể đẩy hết mọi chuyện lên người tôi.

"
"Được, cô theo tôi đi đổi quần áo với.

"
Cô gái đồng ý, dẫn Đường Tuế vào phòng thay quần áo.

Trong thời gian thay quần áo, cô ấy nói cho Đường Tuế một vài chuyện cần làm.

Năm phút sau, Đường Tuế đẩy toa ăn đi tới sảnh dạo bộ.

“Cốc cốc cốc! ”.

||||| Truyện đề cử: 1000 Ngày Ly Hôn: Dịch Tổng Lên Giường Vợ Cũ |||||
Cô gõ cửa.

"Vào đi.

"
Một lát sau, bên trong truyền ra tiếng nói trầm thấp, êm tai như tiếng đàn cello.

Đường Tuế hơi hồi hộp, lòng bàn tay ướt đầm mồ hôi.


Cô mím môi, đẩy cửa vào.

Ánh sáng trong phỏng rất ảm đảm.

Đường Tuế đẩy toa ăn đi vào trong, cánh cửa phía sau tự động đóng lại.

Đường Tuế nói rồi trộm ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Ngôn.

Lục Cảnh Ngôn mặc áo sơ mi trắng đơn giản, ngồi trên ghế, quần dài đen, đôi chân thẳng tắp thu hút ánh nhìn của người khác.

Anh cúi đầu, dường như đang xem cuốn sách trên tay, những sợi tóc con rũ xuống trán, che khuất mặt anh, cũng như biểu cảm trên mặt.

"Ừ.

"
Lục Cảnh Ngôn lớn tiếng đáp lại.

Đường Tuế nhìn đồ ăn bên trong toa ăn, mỗi món đều đầy đủ màu sắc, hương vị, đều là đồ mới nấu, mỗi thứ đồ ăn đều tỏa ra mùi hương mãnh liệt.

Cô vừa nuốt nước miếng, vừa bưng đồ ăn ra, đặt trước mặt Lục Cảnh Ngôn.

Lục Cảnh Ngôn buông quyển sách trên tay, nâng mắt, hờ hững nhìn Đường Tuế một cái.

Cái nhìn này khiến cho tay Đường Tuế bỗng khựng lại.

Kể cũng lạ, vừa nãy khi nhìn Lục Cảnh Ngôn, cô chỉ cảm thấy anh là một người đàn ông lịch sự nho nhã.

Nhưng khi anh ngước mắt lên, lại cảm thấy trên người anh có một khí thế áp bách người khác.


Như có thể nhìn thấu lòng người.

Đường Tuế bày tất cả đồ ăn lên bày, cũng không dám tiếp tục mơ mộng đám đồ ăn này.

Cô nắm lấy tay mình, lùi sang một bên.

Im lặng một lúc lâu, Đường Tuế nghe được tiếng Lục Cảnh Ngôn cầm đũa.

Cô lẳng lặng nâng mắt lên, lén nhìn Lục Cảnh Ngôn.

Cuối cùng cũng bắt đầu ăn cơm, chỉ cần cô nhìn anh ăn cơm, cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ!
Đường Tuế mừng thầm.

Nhiệm vụ hoàn thành khá đơn giản.

Lục Cảnh Ngôn cầm đũa, nhìn mấy đĩa đồ ăn trước mặt, vẻ mặt hết sức hờ hững.

Dường như buồn nôn, buông đũa.

"Bê xuống đi.

"
Đường Tuế:!!!
Thế sao mà được, nhiệm vụ của cô còn chưa hoàn thành mà.

Đường Tuế ấn nhẹ đèn bên cạnh, tức thì, căn phòng sáng rực lên.

"Từ xưa đến nay, ăn uống luôn phải chú ý đầy đủ sắc hương vị, anh cứ ăn cơm dưới điều kiện ánh sáng ảm đạm như thế này, không thể nhìn ra sự ngon miệng của đồ ăn, tự nhiên không có tâm trạng ăn.

"
"Bây giờ mở đèn lên, anh nhìn mấy món này, có phải đã có tâm trạng ăn uống không?"
Đường Tuế mở to đôi mắt ngập nước, nhìn chằm chằm Lục Cảnh Ngôn.

"Cô là ai?"
Giọng nói rét lạnh như băng.

.