Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1341: Vấn tiên hoàng tuyền (2)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Mưa phùn liên tục, đánh vào mặt ô vang lên tiếng sàn sạt.

Công viên vốn nên có đèn đường, nhưng lúc này không có một chiếc đèn nào sáng lên.

Đen kịt, âm trầm.

Tiếng gió ào ào, tán cây càng giống quái vật, giương nanh múa vuốt đứng sừng sững ở hai bên.

Tinh Kiều chậm rãi đi lên phía trước, khuôn mặt nhỏ lãnh khốc kéo căng quá gắt gao, tay xuôi ở bên người nắm chắc thành quyền, chứng minh lúc này cậu đang sợ hãi.

Chỉ là cậu nghĩ tới đằng sau có Sơ Tranh, lại không sợ hãi như vậy nữa.

Chắc hẳn cô sẽ không để mình xảy ra chuyện gì.

Cách điểm đỏ trên giấy thông hành càng ngày càng gần.

Cậu nghe thấy trong tiếng mưa rơi, có tiếng khóc của nữ truyền đến.

Âm thanh yếu ớt, giống như bị người bóp cổ, cực kỳ khó khăn phát ra âm thanh.

"Ô..."

Cánh môi Tinh Kiều run lên, cậu bỗng nhiên cắn môi, phía trước cách đó không xa, một người kỳ quái đang đứng ở đó.

Nói nó kỳ quái là bởi vì thân thể nhìn qua rất giống người.

Nhưng tứ chi không phải.

Tay và chân của nó, đều là nhánh cây.

Người nữ phát ra tiếng nghẹn ngào, đang bị "cánh tay" nhánh cây hóa của nó giơ lên giữa không trung.

Tinh Kiều trông thấy trường hợp như vậy, biểu cảm cũng vô cùng bình tĩnh.

Hoặc là nói có chút lãnh khốc.

Người bình thường trông thấy tình huống như vậy, phản ứng đầu tiên không phải cứu người thì chính là báo cảnh sát.

Tinh Kiều cũng chỉ nhìn.

Sơ Tranh như có điều suy nghĩ nhìn cậu, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

"Tích..."

Giấy thông hành trong tay Tinh Kiều phát ra âm thanh.

Màn hình ảo tự động ném ra trong mưa phùn rả rích.

"Kiểm trắc được sinh vật không biết C276."

Âm thanh điện tử cứng nhắc không chút tình cảm vang lên.

Tinh Kiều hơi kinh ngạc nhìn màn hình trong hư không.

Phía trên chỉ hiện ra một dấu chấm than màu đỏ.

"Điều động hồ sơ."

Giọng nói của Sơ Tranh xuyên qua đêm mưa, càng lộ ra tịch mịch.

"Đang điều động hồ sơ..."

Hồ sơ hiện ra trên màn hình.

Số hiệu của sinh vật không biết: C276·23

Tên của sinh vật không biết: Không

Đẳng cấp: 7

Linh trị dao động: 523

Năng lực sinh tồn: Bình thường

Ghi chú 1: Chú ý nhánh cây của nó, có được tính ăn mòn, bị nó quấn lên bạn sẽ bị hủy khuôn mặt, nhất định phải chú ý khuôn mặt nhỏ của mình đó! Nhưng mà không cần lo lắng, dùng lửa đốt là được. Tính tình C276 không tốt lắm, có thể động thủ thì đừng nói nhảm, đập nó!

Ghi chú 2: C276 đối với lửa có e ngại nhất định, nhưng cũng không thể hoàn toàn đối phó với nó được.

Ghi chú 3: Khó đối phó.

Ghi chú 4: Các lầu trên nói đều đúng.

Hết thảy có bốn ghi chú, ghi chú này càng giống như do những người khác nhau ghi lại hơn.

Tinh Kiều đang nghi hoặc, liền nghe thấy giọng nói của Sơ Tranh vang lên: "Hồ sơ là thông dụng, người giám thị đều có thể có quyền hạn sửa đổi hồ sơ."

Có một số hồ sơ chỉ có thể xem, không thể sửa đổi.

Nếu như muốn sửa đổi, chỉ có thể thông qua Sơ Tranh.

Còn có một ít hồ sơ, người giám thị không có quyền hạn kiểm tra.

Cái ghi chú này thường thì chỉ có cái đầu tiên là hữu dụng, đằng sau có người nhàm chán thêm không ít lầu, không phải phun tào thì chính là mắng sinh vật không biết.

C276 là tên gọi chung của loại sinh vật này, 23 là con thứ 23 phát hiện được.

Tinh Kiều từng xem qua hình ảnh tư liệu về sinh vật không biết, biết số hiệu của sinh vật không biết là dựa theo mức độ nguy hiểm mà phân cấp.

Nhưng cậu không nghĩ tới, cây cỏ lần trước trông thấy, lại còn lợi hại hơn cái con vừa nhìn là thấy khổ người rất lớn này...

Tinh Kiều biểu thị đã hiểu, nhìn cái bóng mơ hồ bên kia: "Nó đang làm gì?"

Sơ Tranh chăm chú nhìn vài giây: "Chắc là ăn cơm."

Tinh Kiều: "??"

Tinh Kiều nhìn kỹ người nữ bị "tay" của C276 bóp lấy một chút, đó là một nhân loại.

"Em phải cứu cô ta?"

Giọng điệu Sơ Tranh có chút hời hợt: "Không, nhiệm vụ của em là xử lý C276, nó trái với hình pháp của sinh vật không biết."

Tinh Kiều có chút kinh ngạc: "Làm sao... Xử lý?"

Chưa có ai từng dạy cậu cả.

"Dùng lửa đốt." Sơ Tranh nói: "Có người từng xử lý qua, trên ghi chú đều có biện pháp giải quyết, nếu như không có thì chỉ có thể dựa vào chính mình."

"Trên thế giới này còn có rất nhiều sinh vật không biết đều không có hồ sơ, cho nên nếu gặp được phải giải quyết như thế nào, thì tự nghĩ cách."

Tinh Kiều: "..."

Cậu gia nhập vào cái hố gì thế này.

-

Lúc này mưa, Tinh Kiều hoàn toàn không biết mình phải lấy lửa từ đâu ra.

"Hình như cô ta sắp chết..." Tinh Kiều cau mày.

Âm thanh giãy dụa của người nữ kia vô cùng yếu ớt, cơ hồ không nghe được nữa.

C276 nhìn qua dường như cao hơn trước đó một chút.

Sơ Tranh hậu tri hậu giác nhớ tới, có lẽ Liễu Trọng còn chưa dạy Tinh Kiều làm sao để sử dụng lực lượng mình thức tỉnh.

"..."

Đau đầu.

Liễu Trọng đi làm gì rồi!!

"Tôi dạy cho em một lần." Sơ Tranh nói: "Đây là lực lượng của người đã thức tỉnh linh năng, ở ngay trong thân thể em."

Tinh Kiều ngửa đầu nhìn cô.

Sơ Tranh thu ô lại, nước mưa rơi xuống, nhưng cũng không rơi trên người cô, phảng phất như có một lực lượng vô hình bao vây cô lại.

Cô giẫm lên nước mưa đi lên phía trước hai bước, quần áo trên người trong nháy mắt biến hóa.

Áo bào hoa lệ đột nhiên xuất hiện trên người cô, nhẹ nhàng bay lên phía sau.

Đây là thân tế bào màu trắng khi ký khế ước...

Biên giới tay áo có tơ bạc, trên tế bào đan xen từng mảng lớn đồ án màu bạc, phức tạp lại cổ điển.

"Tay."

Sơ Tranh vươn tay về phía cậu.

Tinh Kiều cẩn thận đưa tay lên, Sơ Tranh nhẹ nhàng nâng mu bàn tay cậu lên, lòng bàn tay hướng lên trên.

Trong nháy mắt kia không biết nơi nào có gió thổi tới, tế bào màu trắng bay phấp phới.

Tinh Kiều cảm giác được trong thân thể có thứ gì đó đang cuộn trào, không ngừng hội tụ trong lòng bàn tay cậu.

Giọng nói của Sơ Tranh không nhanh không chậm vang lên: "Những lực lượng này ở ngay trong thân thể em, việc em cần phải làm là hội tụ chúng lại... Tưởng tượng lửa."

Giọng nói của Sơ Tranh rơi vào bên tai cậu.

Lửa...

Bùng ——

Một đám lửa màu u lam đột nhiên xuất hiện.

Sơ Tranh: "..."

Không khí yên tĩnh vài giây.

"Tại sao lửa của em lại là màu lam?"

Cô chưa từng thấy người giám thị nào có lửa màu lam cả.

Tên nhóc này chính là biến dị sao?

"..." Tinh Kiều lắc đầu: "Không biết."

"Được rồi, đều như nhau cả." Sơ Tranh bảo cậu nhìn C276: "Nhìn kỹ mục tiêu, dùng lửa công kích nó."

Tinh Kiều: "???"

Dạy thế mà xong rồi?

Dạy cái gì thế?

Sơ Tranh buông tay cậu ra, đám lửa màu u lam kia nhảy vọt, ẩn ẩn có xu thế sắp dập tắt.

Sơ Tranh ở bên cạnh cổ động cố lên cho cậu: "Ổn định, em có thể."

Tinh Kiều: "..."

Tinh Kiều lập tức dùng một tay khác nâng mu bàn tay lên, nhưng ngọn lửa vẫn lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được yếu xuống.

Tinh Kiều nghĩ đến những lời vừa rồi, cố gắng hội tụ lực lượng trong thân thể đến trên tay.

Ngọn lửa sắp tắt, bùng một tiếng tăng vọt.

Tinh Kiều bị cả kinh đến mất hồn, lui lại mấy bước, ngã xuống đất.

Cậu nhìn chằm chằm ngọn lửa màu u lam lơ lửng ở trước mặt, hô hấp hơi gấp rút.

Mà động tĩnh bên này, kinh động đến C276 bên kia.

Nó co rúm nhánh cây, giống như con nhện, cuốn lấy người nữ kia, cực nhanh lướt qua phía bên này.

Nhánh cây của nó bò trên mặt đất, âm thanh sột soạt, giống như một loại kim thật nhỏ bé nào đó, đâm vào da đầu người ra, run lên từng trận, phát lạnh.

Suy cho cùng Tinh Kiều cũng chưa từng trải qua loại chuyện này, theo bản năng nhìn về phía Sơ Tranh, người sau chẳng biết đã lui lại nơi xa từ lúc nào.

Tinh Kiều: "..."

Bây giờ lui hố còn kịp không!

Mắt thấy C276 càng ngày càng gần, Tinh Kiều chỉ có thể dựa vào suy nghĩ của mình mà làm.

Đám lửa kia vẫn trôi nổi ở đó, cũng không vì động tác của cậu mà biến mất, chắc cậu vẫn còn có thể khống chế nó.

Tinh Kiều vô sự tự thông giơ tay, cố gắng khống chế đám lửa kia.