Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1453: Ký sự thập niên 70 (28)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Mấy người Lăng Quân ở phía đối diện đánh bài, nghe thấy lời này, điên cuồng gật đầu.

Bọn họ chỉ muốn ăn bám.

Ăn bám tốt biết bao nhiêu.

Cả ngày chỉ vui chơi giải trí, ăn rồi nằm là được.

Đáng tiếc...

Không ai cho bọn họ ăn bám.

Văn Thanh đối với chuyện này không phát biểu cái nhìn gì.

Hắn quay đầu hỏi Sơ Tranh: "Vì sao em lại có nhiều tiền như thế?"

Sơ Tranh há miệng liền nói hươu nói vượn: "Em có mỏ vàng. Anh đi theo em, tuyệt đối sẽ không để anh chịu khổ."

Thật lâu sau Văn Thanh mới nhỏ giọng nói một câu: "Anh giống như nam sủng em nuôi."

Sơ Tranh nâng cằm hắn lên: "Cho nên, đã nghĩ kỹ làm sao để lấy lòng em chưa?"

"Chị, chú ý chút nha!! Chúng em còn ở đây này!!"

Lăng Quân bên kia ồn ào một trận.

Vành tai Văn Thanh phiếm hồng, nghiêng đầu qua một bên, thầm nói: "Anh sẽ thi đậu, anh sẽ tự mình kiếm tiền."

Sơ Tranh theo bản năng nói: "Chỉ bằng anh..."

【 Tiểu tỷ tỷ cô đừng đả kích tính tích cực của thẻ người tốt được không? 】 Vương Giả tận tình khuyên.

Sơ Tranh: "..."

Vốn chính là một tên yếu gà.

【...】

Người ta rời khỏi cô chính là một vương giả đấy!!

Rõ ràng là chính cô quá hung, lại đi trách người ta quá yếu...

Sơ Tranh bị Vương Giả rống đến không có cách nào nói, đành phải tùy tiện qua loa hắn hai câu.

-

Sau đó chính là các loại thư thông báo trúng tuyển, thời gian chờ đợi này dài dằng dặc.

Bình thường Văn Thanh ở trong tiệm của Lăng Quân giúp cậu ta chỉnh lý sổ sách, có người thi đậu, sẽ đến chỗ Lăng Quân mời khách ăn cơm.

Nhưng thông báo của hắn vẫn không thấy đưa tới.

Văn Thanh không lộ vẻ gấp gáp, nhưng mà đáy lòng chắc chắn là bất an.

Bọn người Lăng Quân mấy ngày nay cũng không dám lắc lư trước mặt hắn, cũng chỉ có Sơ Tranh giống như người không việc gì, nên làm gì thì làm cái đó.

"Chị, chị không lo lắng cho anh rể à?"

Lăng Quân cũng gấp thay Sơ Tranh.

Sơ Tranh không hiểu: "Lo lắng cho hắn làm gì?"

Lăng Quân chần chờ: "Nếu anh rể không thi đậu..."

Chuyện này đối với anh rể là đả kích lớn cỡ nào chứ!

Sơ Tranh không để tâm: "Vậy thì không thi đậu thôi, chuyện này có là gì?"

Dù sao Vương bát đản cũng có tiền, nuôi hắn cũng đơn giản như nuôi heo.

【...】

Tự bế. jpg

"Chị, nếu anh rể không thi đậu, vậy thì trong lòng sẽ khó chịu lắm đó." Lăng Quân nói: "Chị vẫn nên an ủi anh ấy một chút đi."

"Ồ, thế buổi tối an ủi hắn."

"..."

Lăng Quân biểu thị mình không nghe thấy gì cả, cầm đồ vật nhanh chóng chuồn đi.

-

Tâm tình Văn Thanh không tốt lắm, chậm rãi đi phía sau, Sơ Tranh lấy hết thư trong hộp thư ra, không nhịn được thúc giục hắn: "Anh nhanh lên, nhặt tiền à?"

Văn Thanh đi nhanh hơn mấy bước, đi theo Sơ Tranh vào nhà.

Sơ Tranh nhìn đống thư một chút, ở phía dưới cùng nhất tìm được một phong thư từ thủ đô gửi đến.

"Văn Thanh."

"Ừm?"

Sơ Tranh đưa thư trong tay ra: "Thư thông báo trúng tuyển."

Con ngươi Văn Thanh hơi sáng lên, đi mấy bước qua, cầm lấy lá thư trong tay Sơ Tranh.

Nhìn thấy chữ phía trên, biểu cảm của hắn lại có chút thay đổi.

Sơ Tranh thấy thần sắc hắn vẫn chưa hoàn toàn lộ ra vẻ vui mừng, lại trở nên như đưa đám.

"Sao thế, còn không vui?"

Thẻ người tốt sao mà khó phục vụ vậy chứ.

Văn Thanh nắm lấy lá thư này: "Anh... Đi học, em làm sao bây giờ?"

"Đương nhiên là đi theo anh, anh cho rằng em sẽ để anh đi một mình sao?" Sơ Tranh đúng lý hợp tình nói.

Văn Thanh sững sờ.

Nắng chiều ngoài cửa sổ rơi trên gương mặt chàng trai, hắn chậm chạp nâng lên một nụ cười, ánh sáng màu cam, ấm áp lại sáng tỏ.

Trong đôi mắt đen mực, chỉ có bóng dáng của một người.

Đó chính là toàn bộ thế giới của hắn.

-

Trước khi Văn Thanh đi học, Sơ Tranh tổ chức hôn lễ.

Cho đến nhiều năm về sau, người trong huyện thành nhớ lại, đều biểu thị chưa từng thấy một hôn lễ nào lớn như vậy.

Bỏ ra bao nhiêu tiền thì không ai biết được, dù sao cũng không phải số tiền bọn họ có thể tưởng tượng được.

Nếu không phải lúc ấy chính sách đã buông ra, thì có lẽ hôn lễ còn chưa kết thúc, đã bị tóm lên công khai xử tội rồi.

Lăng Kiều Kiều nhìn xe hoa trên đường phố, biểu cảm âm trầm khó coi.

So với cái hôn lễ này, hôn lễ của ả tính là gì chứ?

Hơn nữa...

Bây giờ ả sống những ngày gì?

"Kiều Kiều?"

Nghe thấy có người gọi ả, phản ứng đầu tiên của Lăng Kiều Kiều không phải nhìn xem là ai, mà là mau chóng rời khỏi nơi này.

"Kiều Kiều là em sao?"

Người phía sau đuổi theo, giữ chặt ả.

"Kiều Kiều, anh là Đại Vĩ, là anh."

"Đại... Vĩ?"

Lăng Kiều Kiều có chút không thể tin nhìn người đàn ông trước mặt.

"Là anh." Từ Đại Vĩ gật đầu.

Lúc trước sau khi thanh niên trí thức có thể trở lại thành phố, Từ Đại Vĩ trở về thành phố của mình, Lăng Kiều Kiều cũng chưa từng gặp lại gã.

Từ Đại Vĩ lần này trở về là cố ý đến tìm Lăng Kiều Kiều.

Lăng Kiều Kiều bị Hồ Lâm đánh đập một thời gian dài, Từ Đại Vĩ vừa về liền hỏi han ân cần, giống như trở lại lúc bọn họ vừa yêu đương.

Lúc đầu Lăng Kiều Kiều còn oán hận Từ Đại Vĩ, nếu như không phải gã, sao mình có thể biến thành bộ dạng như bậy giờ.

Nhưng theo Từ Đại Vĩ hoa ngôn xảo ngữ, và đối tốt với ả, cuối cùng Lăng Kiều Kiều cũng tha thứ cho người đàn ông này.

Hai người lui tới nhiều, không khỏi sẽ phát sinh chút chuyện gì đó.

Huyện thành lại chỉ lớn như vậy, Hồ Lâm biết chuyện này là chuyện sớm hay muộn.

Hồ Lâm mang người tìm tới cửa, giáo huấn Từ Đại Vĩ một chầu.

Từ Đại Vĩ tìm Lăng Kiều Kiều cũng không phải thật sự nhớ tình cũ gì đó.

Sau khi gã về thành phố liền kết hôn, nhưng thời gian dài như vậy trôi qua, gã vẫn không có con.

Sau khi đến bệnh viện kiểm tra thì được cho biết, gã có thể không có con được nữa.

Lúc này Từ Đại Vĩ mới nhớ tới Lăng Kiều Kiều.

Gã muốn nhận con gái mình về.

Cho dù là con gái, thì cũng là con của gã.

Từ Đại Vĩ nói cho Hồ Lâm biết đó không phải là con gái ông ta, Hồ Lâm nghĩ lại ngày Lăng Kiều Kiều sinh sản, lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

Từ Đại Vĩ thừa dịp Hồ Lâm và Lăng Kiều Kiều cãi nhau, ôm con gái chạy.

Hồ Lâm không dễ gạt như vậy, cũng là loại người hung ác.

Cho người bắt lấy Từ Đại Vĩ, đánh cho nửa tàn phế.

Con gái thì ngược lại không đòi về, nhưng Từ Đại Vĩ bị đánh cho ngất đi, chờ gã tỉnh lại, con gái đã sớm không thấy tăm hơi.

Từ Đại Vĩ không lấy được con, mà mình còn thành một tên tàn phế.

Lăng Kiều Kiều bị Hồ Lâm nhốt trong nhà, rất nhanh liền phát điên rồi, Hồ gia không muốn một nàng dâu kiểu này, cho người bán Lăng Kiều Kiều đi.

Cuối cùng nói cho Trương Tiểu Bình và Lăng Thụ biết chính ả tự bỏ đi, không biết đi đâu.

-

Vốn chính là Lăng Kiều Kiều lêu lổng với người đàn ông khác trước, bị Hồ Lâm bắt tại trận, Trương Tiểu Bình và Lăng Thụ không có lập trường gì mà đi trách mắng Hồ gia.

Bởi vì chuyện của Lăng Kiều Kiều, hai người cũng không ngẩng đầu được lên được trong huyện thành.

Cuối cùng xám xịt trở về thôn.

Người trong thôn cũng đã sớm biết, nhưng Trương Tiểu Bình da mặt dày, nếu ai nói, mụ ta liền trực tiếp mắng.

Mà Lăng Phi Phi đã sớm học xấu, đối với bọn họ không đánh thì mắng.

Lăng Phi Phi lớn tuổi hơn một chút, đến thời điểm lấy vợ, Trương Tiểu Bình tìm người làm mối, lại không ai nguyện ý gả cho cậu ta.

Kỳ thật Lăng Phi Phi không tính là xấu, dù sao gen của Lăng Thụ vẫn còn đó.

Chỉ là cậu ta rất mập, hơn nữa tính khí nóng nảy, mở miệng nói lời dơ bẩn, không có cô gái nào lại đi thích người như vậy.

Khi những người đồng lứa khác đã có con rồi, Lăng Phi Phi vẫn độc thân một mình.

Về sau Lăng Thụ bị thương khi làm việc, trực tiếp nằm liệt trên giường.

Lăng Phi Phi đừng nói là chăm sóc ông ta, ngay cả nhìn cũng không chịu nhìn ông ta lấy một cái.