Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 150: Người giàu nhất mạt thế (15)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Mặt khác, sau khi Sơ Tranh và Ninh Ưu rời đi, trưởng phòng như có điều suy nghĩ.

"Đi theo dõi cô gái kia một chút." Vừa có dị năng không gian lại vừa có một lượng tinh hạch lớn như thế, không muốn thu hút sự chú ý của người khác cũng khó.

Không biết có lai lịch gì...

"Vâng, vậy còn Hoắc Cảnh bên kia thì sao?"

"Tôi đã giúp hắn chuyện này, là người của hắn tự mình làm rối tung lên, còn có thể trách tôi à?" Trong đôi mắt người đàn ông ánh lên tinh quang.

Nếu như Ninh Ưu không chủ động nói ra, thì có lẽ hắn đã cưỡng ép lấy lại căn nhà.

Nhưng Ninh Ưu kia tự mình nhảy ra, vô duyên vô cớ để hắn kiếm được nhiều tiền như vậy.

Còn phải cảm ơn cô ta.

"... Tôi hiểu rồi."

"Nếu lát nữa hắn đến tìm tôi, thì cứ nói tôi có việc gấp nên ra ngoài rồi."

...

Ninh Ưu trở lại đội ngũ, sắc mặt Hoắc đội có chút tái nhợt, không biết có phải bị thương không: "Sao vậy? Không lấy được chìa khóa à?"

Ninh Ưu: "..."

Đúng vậy, rõ ràng là để cô ta đi lấy chìa khóa mà.

Căn nhà kia Hoắc đại ca đã thương lượng xong hết rồi.

Nhưng tại sao cô ta lại phải đi tranh giành với Sơ Tranh chứ? Sau lưng Ninh Ưu lập tức dâng lên một trận mồ hôi lạnh, cô ta căn bản không nên làm như vậy.

"Hoắc đại ca..." Tâm tư Ninh Ưu vừa chuyển, lộ ra vẻ mặt ủy khuất: "Nhà ở bị người ta cướp mất rồi."

"Hả?" Hoắc đội nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?"

Ninh Ưu chỉnh sửa lại chuyện vừa rồi một chút, rồi nói lại với Hoắc đội một lần.

Đại khái ý tứ chính là Sơ Tranh nhất định phải có được căn nhà kia, còn bắt buộc cô ta tranh giành với cô, và chuyện không biết cô lấy đâu ra nhiều tinh hạch như thế.

"Chính là nữ sinh lần trước ở trong đội ngũ kia à?"

Ninh Ưu gật đầu: "Chính là cô ta... Thật xin lỗi Hoắc đại ca, em không làm tốt chuyện này."

Hoắc đội khoát khoát tay: "Trước tiên đi tìm một nơi khác để ở đã."

Ninh Ưu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn sắc mặt Hoắc đội, thì ngừng lại.

"Dạ..."

Hoắc đội cũng không biết rõ chuyện Ninh Ưu từng làm, nên muốn đi tìm người thêm lần nữa, nhưng kết quả là được báo đối phương có việc gấp nên đã rời đi trước.

Còn lúc nào trở về thì chưa biết được.

Cái tư thái này, đã biểu đạt rõ ràng thái độ của mình.

Hoắc Cảnh chỉ có thể để Ninh Ưu đi xếp hàng cạnh tranh.

Nhưng mà làm Ninh Ưu tức giận chính là, mỗi lần có căn nhà cô ta xem trọng, thì đảo mắt sẽ lập tức có người tăng giá, cao hơn cô ta nhiều.

Cuối cùng Ninh Ưu phải bỏ ra một đống tiền mới lấy được một căn nhà có ba phòng ngủ và hai phòng khách, hơn nữa hoàn cảnh xung quanh còn chẳng ra sao cả.

"Cô có thù oán với cô ta à?" Lục Nhiên hết sức tò mò: "Sao mà chỉnh cô ta như thế?"

Sơ Tranh: "..." Con chó điên dám giật tóc ta!

"Nếu cô muốn tôi đi theo cô, thì cô có thể cùng tôi nói chuyện thật tốt được không? Tôi không hiểu cô muốn biểu đạt cái gì cả." Lục Nhiên có chút mệt tim.

Sơ Tranh thật lòng gật đầu: "Ừ."

"???"

Sơ Tranh giải thích: "Tôi có thù với cô ta."

Lục Nhiên: "Cô ta làm sao mà đắc tội với cô thế?"

Sơ Tranh: "..." Giật tóc ta đó.

Loại lời này có thể nói ra được sao?

Không thể!

"Chính là đắc tội với tôi."

Lục Nhiên: "Dù sao cũng phải có lý do chứ? Ví dụ như tại sao cô muốn giam giữ tôi chẳng hạn"

Sơ Tranh: "Quá dài, không muốn nói."

Lục Nhiên: "..."

Lục Nhiên hít sâu mấy hơi.

"Vậy cô không cảm thấy lấy tinh hạch đi giày vò cô ta, rất lỗ vốn sao?"

"Tôi có tinh hạch." Ta nghèo đến mức chỉ còn tinh hạch, ta còn có thể làm sao!

"..."

Lục Nhiên lại lần nữa không muốn nói chuyện với Sơ Tranh.

...

Biệt thự nằm ở phía bắc của thị trấn, rất gần với trung tâm căn cứ, bởi vậy cho nên cấp độ an toàn là tốt nhất, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy đội ngũ tuần tra nữa.

Biệt thự quả thật không lớn.

Phía dưới là phòng khách và phòng bếp, phía trên cũng chỉ có ba căn phòng, trừ phòng ngủ chính, thì hai căn phòng khác đều không lớn, trên tầng gác mái chồng chất những đồ vật hỗn tạp, không có cách nào để ở được.

Sơ Tranh nhốt Lục Nhiên vào phòng ngủ chính.

Lục Nhiên: "..."

Này!

Bây giờ hắn mới thật sự bị nhốt này.

Có phải tối hôm nay còn cần thị tẩm không?!

Lục Nhiên hơi run rẩy, trên gương mặt đẹp trai anh tuấn tràn ngập vẻ cổ quái, mũ trong tay bị bóp đến biến dạng.

Tại sao lúc trước hắn lại leo lên xe chứ?

Bình tĩnh!

Lục Nhiên ép buộc mình bình tĩnh lại, dời ánh mắt lên trên cửa sổ.

Hắn đi qua vén màn cửa lên, ánh sáng mặt trời mãnh liệt chiếu lên người, phảng phất như có thể nghe thấy âm thanh làn da hắn nứt ra, nóng đến cả người đều muốn cháy luôn.

Lục Nhiên vừa định buông rèm cửa sổ xuống, thì chợt thấy bên ngoài biệt thự có bóng người đang dáo dác nhìn quanh.

Đó là ai nhỉ?

Lục Nhiên buông rèm cửa sổ xuống, hắn chờ một lúc, khi nhìn ra bên ngoài lần nữa, thì người kia đã chẳng còn bóng dáng.

Nhưng đến lúc trời tối, hắn lại trông thấy có bóng người nhìn về phía biệt thự bên này.

Lục Nhiên nghĩ đến chuyện Sơ Tranh tiêu xài tinh hạch, dường như bị người ta để mắt tới cũng không có gì lạ cả.

Xứng đáng!

Răng rắc ——

Cửa phòng phát ra tiếng vang rất nhỏ, Sơ Tranh bưng nước và thức ăn vào: "Ăn gì?"

"... Ăn không vào." Lục Nhiên đưa lưng về phía Sơ Tranh: "Nóng."

Sơ Tranh trầm tư vài giây: "Tôi đút anh ăn?"

Đây là mức độ cao nhất của ta rồi! Thẻ người tốt không nên quá phận!

"..."

Lục Nhiên cảm thấy nhân cách mình bị vũ nhục, hắn đột nhiên rống một tiếng: "Rốt cuộc cô muốn làm gì?"

Lục Nhiên khí thế hung hăng xông về phía Sơ Tranh, lúc nãy khi vào nhà hắn đã gỡ mũ xuống, lúc này trên gương mặt xinh đẹp phảng phất như có thể làm cho thiên địa thất sắc, ẩn ẩn chút phẫn nộ.

"Cô muốn ngủ với tôi hay là sao?" Lục Nhiên đứng trước mặt cô: "Có phải chỉ cần tôi cho cô ngủ, thì cô sẽ buông tha cho tôi không?"

Vẻ mặt Sơ Tranh nghiêm túc: "Tôi không muốn ngủ với anh."

Thật đó!

Sao hắn lại có loại suy nghĩ này chứ?

Cô là loại người này à?

Lục Nhiên đột nhiên cúi đầu, cánh môi rơi vào bờ môi Sơ Tranh, Sơ Tranh không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt anh tuấn phóng đại trước mắt.

Làn da thiếu niên trắng nõn, ngũ quan tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, đôi mắt hắn khép hờ, mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng lưu chuyển ở sâu trong đáy mắt, như muốn hút hồn người ta vào đó.

Hàng mi dài như cánh bướm khẽ run rẩy, tạo ra cái bóng như một chiếc quạt nhỏ.

Hắn thật đẹp.

Một giây sau, Lục Nhiên đột nhiên đánh úp về phía Sơ Tranh.

Vị trí của hai người bị hoán đổi, Lục Nhiên đứng ở cửa ra vào, hắn cấp tốc lui ra khỏi cửa phòng.

Sơ Tranh: "..." Hôn cô mà còn dám động thủ! Ai cho hắn lá gan đó!

Sơ Tranh lập tức đuổi theo ra ngoài, cửa phòng phịch một tiếng tự động khép lại, Sơ Tranh bổ nhào vào trên cửa.

Cô dán trên cửa hai giây, rồi trấn định lùi lại, kéo cửa phòng ra.

Bên ngoài đã trống rỗng, làm gì còn bóng dáng Lục Nhiên nữa.

Sơ Tranh: "..."

Thế mà lại để hắn chạy mất!

Tên yếu gà này dám chơi trò lừa gạt cô! Dựa vào cái gì mà hôn cô chứ!!

Sơ Tranh tức giận đến mức đạp cửa một cái.

Không đúng...

Lúc nãy cánh cửa này?

Sơ Tranh sờ cằm bước ra bước vào cửa hai lần.

Tên yếu gà còn lừa cô là hắn không sở hữu dị năng!

Sơ Tranh lại dữ dằn đạp cửa thêm một cước nữa.

Cửa: "..."

Ta đã làm sai điều gì chứ?

...

Lục Nhiên vừa thoát khỏi ma trảo, lúc này đang nắm lấy một người đàn ông, người đàn ông bị đánh cho mặt mũi bầm dập, đến thở mạnh cũng không dám.

"Ai sai mày đi theo dõi?" Thanh âm thiếu niên mát lạnh, phá vỡ không khí oi bức, đập vào đáy lòng người đàn ông, như sông băng bao trùm lên, làm cho người đàn ông nhịn không được mà run rẩy.

Thiếu niên trước mặt này làm cho người ta thấy sợ hãi.

"Tôi chỉ... tùy tiện nhìn thôi..."

"Ồ?" Thiếu niên hơi cúi người, đầu ngón tay nắm cằm người đàn ông, giọng nói mang theo nét đùa cợt: "Tao nhớ được mày."

Người đàn ông: "..."

Thiếu niên này lúc trước luôn cúi thấp đầu, khuôn mặt bị mũ ngăn lại, gần như không thể thấy rõ được.

Lúc ấy mình không đi vào, chỉ là chạm mặt bọn họ một chút lúc đi ra, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.

Hắn không ngờ, Lục Nhiên sẽ nhớ mặt mình...

"Về nói với cấp trên của mày, nếu còn dám tới, cẩn thận cái mạng chó đấy."

Thanh âm thiếu niên không mang theo vẻ uy hiếp, mà ngược lại cực kỳ êm tai, nhưng lại làm cho người đàn ông cảm thấy được nguy hiểm.

Thiếu niên xùy cười một tiếng: "Cút đi."

Lục Nhiên nhìn người đàn ông tè ra quần rời đi, đè thấp vành mũ của mình, nói thầm một tiếng: "Mình quản nhiều thế làm gì nhỉ?"

Hắn lắc đầu, phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này, kẻo lát nữa lại bị bắt về.