Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1583: Anti-fan vô địch (14)




Editor: Shu:shu231

Beta: Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

An Tịch không hỏi ra lời này, nhận lấy cái túi trong tay Sơ Tranh.

Hơi nặng, An Tịch mở ra nhìn một cái, phát hiện là cháo được để gọn gàng trong hộp đóng gói.

Hộp đóng gói này... Có chút quen mắt.

Một hồi lâu sau An Tịch mới nhớ ra, có mấy lần có hộp đồ ăn sáng tương tự với cái này.

Bởi vì sợ bên trong bỏ thêm thứ gì khác, nên An Tịch vẫn chưa từng ăn thử.

"Mấy thứ đồ ăn sáng kia... Là do cô gửi đến?"

"Ừ." Sơ Tranh không phủ nhận.

Mới sáng sớm đã bò dậy mua đồ ăn sáng cho anh, tôi đã rất liều mạng.

An Tịch: "..."

An Tịch yên lặng, nắm lấy tay cầm của túi nhựa, hơi siết chặt: "Tại sao cô lại đưa bữa sáng cho tôi?"

Lúc trước bọn họ chỉ gặp nhau có một lần mà thôi.

Hơn nữa thái độ của hắn cũng không tốt lắm...

"Chẳng vì sao cả, chỉ muốn tặng cho anh." Mi cho rằng ta nguyện ý à! Nếu mi không phải thẻ người tốt của ta thì ai thèm để ý đến mi chứ!

"Mau ăn đi, đợi lát nữa lại nguội." Sơ Tranh nói: "Tôi về đây."

An Tịch kéo cô lại: "Có thể ở lại với tôi một lát không?"

Sơ Tranh: "..."

Ta rất buồn ngủ.

Thông cảm cho nhóc đáng thương phải đi làm một chút đi!

Hai người đi đến đình nghỉ mát trong tiểu khu ngồi xuống, An Tịch lấy đồ ở bên trong ra: "Cô ăn không?"

Sơ Tranh lắc đầu.

Vốn cũng chỉ có một phần, An Tịch đành phải ăn một mình.

Lúc trước hắn từng đi mua thử một loại nào đó trong đống đồ ăn sáng kia, hương vị quả thật rất vừa miệng, dù sao chỉ có một chút mà cũng đã mấy trăm.

Mà cái này thì càng không cần phải nói, cháo thơm ngào ngạt, rất ngon.

"Anh đau đầu à?"

"Hả?" An Tịch nuốt xuống: "Làm sao cô biết?"

"Lúc ông chủ nói chuyện với anh, tôi nhìn thấy." Sơ Tranh thẳng thắn nói ra chuyện mình nhìn lén: "Bây giờ còn đau không?"

Nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện của hắn và Phí Tu, cho nên mới đi qua tìm hắn?

An Tịch bị ý nghĩ này dọa nhảy dựng, khẩn trương lắc đầu: "Không đau, đã không sao rồi."

"Sao lại đau đầu?" Nếu như ngày nào hắn cũng không ngủ được, vậy không phải ngày nào ta cũng phải đến cửa tặng ấm áp sao?

"Trước kia thức đêm nhiều..." An Tịch trả lời theo bản năng: "Không phải bệnh to tát gì."

Buổi tối linh cảm của hắn sẽ nhiều hơn một chút, cho nên khi viết sách, cơ bản đều làm việc vào buổi tối.

Thời gian dài trôi qua, dần dần bắt đầu đau đầu.

An Tịch cho rằng Sơ Tranh không biết hắn đang làm gì, cho nên không nói kỹ càng.

An Tịch ăn xong, dọn dẹp đồ còn lại đưa đi vứt.

"Muộn như vậy còn bắt cô ở lại với tôi, chậm trễ cô nghỉ ngơi, thật ngại quá, hôm khác để tôi mời cô ăn cơm nhé."

"Không..." Sơ Tranh phanh lại đúng lúc: "Ừ."

An Tịch cười khẽ: "Tôi đưa cô về nhé?"

"Không cần, anh nghỉ ngơi sớm đi."

Sơ Tranh từ chối An Tịch đưa cô về, chỉ cách có một bức tường, có gì vui mà đưa với tiễn.

An Tịch gọi Sơ Tranh lại, lục lọi túi áo khoác.

Hắn bước vài bước đi qua, đưa cho cô một cây kẹo que.

"Anh dỗ trẻ con đấy à?"

Ai muốn ăn kẹo!

An Tịch cũng không giải thích gì, đưa cho cô: "Rất ngọt."

Sơ Tranh: "..."

Sơ Tranh cầm lấy kẹo đi ra khỏi tiểu khu, tận đến khi tiến vào cửa lớn chung cư, cô mới cúi đầu nhìn kẹo trong tay.

Sơ Tranh nhìn trái nhìn phải như ăn trộm, thấy không có ai, lúc này mới bóc vỏ kẹo ra, nhét vào miệng.

Không có gì đặc biết hết.

Sơ Tranh ngậm kẹo que trở về nhà trọ, trước tiên tắm rửa một cái, chờ cô thu thập xong đi ra, thì đã là nửa tiếng sau.

Cuối cùng cũng có thể ngủ!

Sơ Tranh nằm lên giường, trước khi ngủ nhìn điện thoại một cái.

[ Tịch: Ngủ ngon. ]

Thời gian gửi tin nhắn là mười phút trước, Sơ Tranh suy nghĩ một lát, không đáp lại.

-

An Tịch nói muốn mời Sơ Tranh ăn cơm, chạng vạng ngày thứ ba gửi cho cô một tin nhắn.

Tịch: Buổi tối ngày 12 cô rảnh không? ]

[ Tam Dã: có. ]

Không có cũng phải có!

[ Tịch: Tối hôm đó tôi mời cô ăn cơm được không? ]

[ Tam Dã: Ừ. ]

Sơ Tranh cất điện thoại, nhìn người đối diện một cái: "Điều kiện vừa nói đến cô cảm thấy thế nào?"

Ngồi đối diện là một cô gái rất tinh anh thương mại: "Trì tiểu thư, có lẽ cô không hiểu rõ lắm về ngành sản xuất này..."

"Tiền hiểu rõ." Sơ Tranh nói: "Tôi chỉ cần biết kết quả, cô có thể làm được không?"

"..."

Đối mặt với tiền lương cao, hoàn thành còn được nhận thưởng, cô gái động tâm... Động tâm một trăm lần.

Có tiền mẹ nó ai mà không động tâm.

Nhưng...

"Trì tiểu thư, tôi vẫn phải nói với cô một chuyện." Vẻ mặt cô gái lưỡng lự, cuối cùng vẫn quyết định nói ra.

"An Tịch quả thật không tồi, nhưng mà thành tích hai quyển sách trước của hắn kỳ thật đều đã không được tốt lắm rồi. Hơn nữa tôi cũng đã xem qua, nhìn ra được đến hắn đã đến kì bình cảnh, nếu không đột phá nổi, viết ra tác phẩm càng hay hơn, thì hắn cũng chỉ có thể dừng lại ở đây."

"Hơn nữa gần đây trong vòng... có lẽ An Tịch đắc tội với người nào đó, Hương Duyệt bên kia không nhả ra, chúng tôi bên này làm sao dám làm?"

Cho dù đến kì bình cảnh, đại thần vẫn là đại thần.

Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, mấy fan liều chết trung thành của An Tịch trước đây chắc chắn sẽ mua sách.

Mấu chốt chính là Hương Duyệt bên kia...

"Hắn đắc tội với ai?"

"Tôi không biết." Cô gái lắc đầu, dừng một chút, rõ ràng xung quanh không có ai, nhưng vẫn nhỏ giọng nói: "Có điều tôi có nghe người ta nói một vài bát quái."

Thân thể Sơ Tranh hơi dựa về phía sau, hơi hất cằm: "Nói ra nghe một chút."

Cô gái "..."

"Nghe nói là có người coi trọng An Tịch, nhưng An Tịch không muốn, cho nên..."

Lai lịch của đối phương khá lớn, An Tịch chỉ là người viết sách, cho dù bây giờ có chút tên tuổi, nhưng người ta có quyền có thế, không phải muốn xử lý hắn thì xử lý sao?

"Tôi không biết có phải là thật hay không, trong vòng nói như vậy đấy."

Có một số việc sẽ không phải là tin đồn vô căn cứ.

"Hương Duyệt bên kia tôi sẽ giải quyết." Sơ Tranh đẩy tấm thẻ trên bàn qua: "Mau chóng làm cho chu đáo, tiền gấp đôi."

Cô gái: "..."

Mẹ nó!

Từ khi nào mà tiền dễ kiếm thế này.

Cô gái lập tức giơ tay nhận thẻ, di chuyển về phía cô, trên mặt mang theo nụ cười: "Nếu Trì tiểu thư đã nói như thế, vậy tôi yên tâm rồi, chỉ cần Hương Duyệt bên kia không có vấn đề, tôi cam đoan sẽ sắp xếp ổn thõa."

Đàm phán xong xuôi với Sơ Tranh, cô gái lập tức liên hệ với An Tịch.

An Tịch rõ ràng ngoài ý muốn: "Các người muốn hợp tác với tôi?"

"Đúng vậy, hy vọng thầy An không ghét bỏ tòa miếu nhỏ của chúng tôi."

"Nhưng mà tôi..."

"Thầy An, anh xem khi nào có thời gian, chúng ta hẹn thời gian gặp mặt nói chuyện rõ ràng được không?" Cô gái lưu loát đưa ra một thời gian: "Ngày 12 thầy An có thời gian không?"

"Thật ngại quá... ngày 12 tôi có việc."

"Không sao, ngày 13 cũng được."

Đợi đến lúc tắt máy An Tịch mới có chút hồi thần.

Hắn là hẹn tối ngày 12, bàn chuyện chắc chắn là vào ban ngày, An Tịch cũng không nghĩ ra tại sao mình lại từ chối.

Đợi đến ngày 12 đó, sau khi An Tịch thử mấy chục bộ đồ, có chút mệt mỏi ngồi trên ghế sofa, cầm điện thoại gửi tin nhắn qua cho Phí Tu.

[ Tịch: Chú Phí. ]

[ Tửu Tửu Linh: Gọi chú chắc chắn không có chuyện tốt, không có ở đây. ]

An Tịch cũng không nhìn đến tin nhắn đáp lại của ông ấy, trực tiếp gửi một loạt ảnh vừa chụp ban nãy qua.

[ Tửu Tửu Linh: Làm gì đấy? Cháu muốn đổi nghề làm người mẫu à? Dáng người cháu cũng không được nha, cơ bụng cũng không nhìn thấy. ]

An Tịch: "..."

Hắn cúi đầu nhìn xuống phần bụng của mình, giơ tay sờ soạng, cuối cùng lấy gối che lại.

[ Tịch: Ăn cơm với người khác, mặc bộ nào thì được? ]

[ Tửu Tửu Linh: Nhóc con nhà chú mặc gì cũng đẹp. ]