Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 161: Người giàu nhất mạt thế (26)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Lục Nhiên đau đến không chịu được, Sơ Tranh cũng không làm gì được cho hắn, muốn để hắn tự sinh tự diệt.

Sơ Tranh đột nhiên nghĩ đến viên tinh hạch kia.

Cô lấy viên tinh hạch màu xanh lam ra.

Như vậy vấn đề lại tới.

Bọn dị năng giả hấp thu dị năng như thế nào nhỉ?

Nhai nát rồi nuốt xuống sao?

Sơ Tranh kéo căng khuôn mặt nhỏ, mặc kệ, trực tiếp cho nuốt xuống đi.

Sơ Tranh cưỡng ép bắt Lục Nhiên nuốt viên tinh hạch kia.

Sau khi nuốt tinh hạch xuống, tình hình của Lục Nhiên dần dần chuyển biến tốt đẹp hơn, rõ ràng tinh hạch có tác dụng.

Nhưng Lục Nhiên vẫn rất nóng, cho nên hung hăng dán lên người cô.

Sơ Tranh cầm cổ tay hắn, tơ hồng vòng quanh đầu ngón tay thiếu niên, rồi quấn lên cổ tay của hắn.

Thiếu niên dần dần an phận xuống, hô hấp cũng dần bình ổn hơn.

Sơ Tranh kéo tay hắn ra, ngồi sang bên khác.

"Ưm..." Đầu của thiếu nhiên dựa sang.

"..."

Sơ Tranh nhịn một chút, giang hai tay ra để thiếu niên nằm trong ngực mình.

Thiếu niên cọ xát ngón tay cô, rồi an ổn ngủ thiếp đi.

...

Lúc Lục Nhiên tỉnh lại thì đã qua nửa đêm.

Đoàn xe đã khởi hành, vì ban ngày quá nóng, nên hành động vào lúc nửa đêm sẽ tốt hơn một chút.

Lục Nhiên nằm trong ngực Sơ Tranh, lẳng lặng duy trì tư thế kia.

Bên tai là tiếng tim đập nhẹ nhàng.

Tiếng tim đập thuộc về riêng cô.

Nói thật, lúc hắn ở tầng hầm, đáy lòng toàn là những cảm xúc âm u ác liệt, tràn ngập ác ý.

Nhưng lúc này, tâm trạng của Lục Nhiên lại vô cùng bình thản.

Đầu ngón tay hắn giật giật, chậm rãi giơ tay vòng qua hông Sơ Tranh, ôm lấy cô.

Sơ Tranh cũng không ngủ, nên khi Lục Nhiên động, cô hơi điều chỉnh tư thế, để thiếu niên thoải mái nằm trong ngực cô.

Thiếu niên hơi ngẩng đầu lên.

Sơ Tranh cúi đầu, đối diện với cặp mắt mông lung ngái ngủ của thiếu niên.

"Cô..."

Thiếu niên có chút quẫn bách.

Dường như không ngờ tới rằng cô không ngủ.

Nhịp tim của cô bình ổn như vậy, hô hấp cũng cực mỏng, hắn còn tưởng rằng cô đã ngủ thiếp đi.

"Ừ?"

Thiếu niên rũ mắt, nhưng không buông cô ra, dù sao cũng đã bị phát hiện rồi, nên hắn hào phóng ôm sát cô luôn.

Sơ Tranh nhéo vành tai hắn, dùng ngữ khí nhàn nhạt nhắc nhở: "Đừng ôm chặt như vậy, không thoải mái."

Vành tai bị lạnh một chút, cả người thiếu niên thoáng như có dòng điện chạy qua.

Cô nhéo mình làm gì!

Nhưng cô chỉ nhéo một cái rồi buông ra ngay, làm hắn không có cơ hội phát tác.

Chỉ có thể yên lặng đè chút không thoải mái này xuống.

"Dị năng của anh..."

Toàn thân thiếu niên chấn động, Sơ Tranh cũng cảm giác được cả người hắn cứng ngắc.

Thiếu niên giơ tay che miệng cô lại, hắn nhìn về phía trước một chút.

Người lái xe là Dịch Tiếu, còn mấy người khác đều đã ngủ cả, lúc này bọn họ nhỏ giọng nói chuyện, bị những âm thanh khác lấn qua, nên có lẽ Dịch Tiếu không nghe thấy.

Đầu ngón tay thiếu niên áp lên cánh môi Sơ Tranh, cảm giác mềm mại nơi tay làm thiếu niên vội vã buông ra như bị điện giật.

Thiếu niên cọ cọ một chút, hắn cố ý tới gần cô, thấp giọng nói ở sát bên tai cô: "Chuyện tôi có dị năng, cô đừng nói cho người khác biết được không?"

"Vì sao?"

Thiếu niên hơi hơi phồng má, cánh môi đỏ bừng trở nên phá lệ mê người.

"Cô là người tốt nha." Thiếu niên chớp mắt: "Giúp tôi giữ bí mật được không?"

Loại dị năng này, sẽ trở thành con át chủ bài để giữ mạng.

"Ừ."

Thẻ người tốt yêu cầu thì phải đáp ứng.

Phải quan tâm thẻ người tốt thật tốt.

Lục Nhiên cười với Sơ Tranh một cái, hắn hơi há miệng ra, còn chưa kịp lên tiếng, thì cánh môi liền bị người lấp kín, tiếp theo là cảm giác đầu lưỡi lạnh buốt mềm mại lướt qua cánh môi hắn, cạy mở răng môi hắn.

Con ngươi Lục Nhiên hơi co rút.

Nhịp tim đột nhiên giống như được gia tốc, thình thịch thình thịch cuồng loạn cả lên.

Ý lạnh trên cánh môi rời đi, lúc này Lục Nhiên mới lấy lại tinh thần, hắn nhìn chằm chằm vào Sơ Tranh: "Cô... cô hôn tôi làm gì?"

Sơ Tranh lý lẽ hùng hồn: "Thoải mái."

"..." Thoải mái cái gì?

Một cô gái như cô sao có thể thế này chứ!

Lục Nhiên giơ tay xoa xoa cánh môi, có chút ảo não, hắn thế mà cũng cảm thấy rất thoải mái...

Trên cánh môi dường như còn lưu lại hương vị của cô, làm cơ thể Lục Nhiên ẩn ẩn có phản ứng.

Lục Nhiên: "..."

"Ngủ đi."

Lục Nhiên: "..."

Bây giờ hắn ngủ được mới lạ đấy!

Nữ nhân này quả nhiên có mưu đồ làm loạn với mình.

Lục Nhiên muốn đứng dậy để yên tĩnh một lúc.

Nhưng lúc này Sơ Tranh đang ôm hắn, Lục Nhiên muốn đứng dậy thì phải để Sơ Tranh buông mình ra trước.

Hắn hạ giọng: "Buông tôi ra."

"Vì sao?" Sơ Tranh cho là Lục Nhiên bất mãn vì cô hôn hắn: "Vậy anh hôn lại đi."

Lục Nhiên: "..." Hắn hôn cái rắm a!

Cuối cùng Lục Nhiên vẫn không thể thoát khỏi ma trảo của Sơ Tranh.

Lục Nhiên đè thấp mũ xuống, cam chịu dựa vào người cô ngủ, một người đàn ông như hắn so đo nhiều làm gì, người ăn thiệt cũng không phải hắn cơ mà.

...

Sơ Tranh mang theo một số lượng lớn vật tư về căn cứ, đội ngũ vây xem đã xếp thành cả hàng dài.

"Nhiều đồ vậy trời?"

"Phía sau còn mấy chiếc xe chưa vào nữa kìa..."

"Nghe nói có cả mấy xe lương thực đấy, sao vận khí của bọn họ lại tốt thế chứ."

"Tôi nghe nói chỉ thương vong có mấy người thôi."

Quần chúng vây xem chỉ trỏ đoàn xe, đoàn xe tạm thời tiến vào bãi đỗ xe tầng thứ nhất của căn cứ, đợi người ta kiểm tra xong rồi mới tiếp tục vào.

Người có dị năng thì kiểm tra rất nhanh, Sơ Tranh không có dị năng, nên cần thời gian hơi lâu hơn một chút.

Đợi cô thông qua kiểm tra và sắp xếp tốt cho Lục Nhiên, thì có người tới thông báo bên bãi đỗ xe xảy ra vấn đề.

"Chuyện gì?"

Mặt mũi Bảo ca tràn đầy phẫn nộ: "Quân đội trong căn cứ đột nhiên xuất hiện, nói muốn đưa những vật tư kia đi."

"Quân đội?"

"Ừ, đúng là lũ không biết xấu hổ." Bảo ca chửi nhỏ một tiếng.

Sơ Tranh đi theo Bảo ca đến bãi đỗ xe, dị năng giả trong đội ngũ đang đối đầu với người của quân đội.

Sơ Tranh vừa đến, người bên cạnh Sơ Tranh lập tức tránh cho cô một con đường, tư thế kia giống như lão đại ra sân, hơn nữa còn tự mang theo hiệu ứng.

"Cô chính là người phụ trách của đội ngũ này?" Phía quân đội bên kia, một gã đàn ông mặc quân trang không quá vừa vặn, cà lơ phất phơ đánh giá cô.

Những người phía sau gã, cũng là một đám loạn thất bát tao, cách mặc quân trang rất kỳ quái, dù sao nhìn cũng không giống quân nhân chính quy lắm.

Mà những người này cũng xác thực không phải quân nhân.

Mấy bộ trang phục này đều là của những quân nhân đã hy sinh trong quân đội để lại.

"Mày muốn làm gì?" Sơ Tranh đứng ở phía trước, lặng lẽ nhìn gã đàn ông này.

"A." Gã đàn ông cười lạnh, đột nhiên nâng cao âm lượng: "Đám các người quả thực phát rồ rồi, lại đi động thủ với chính đồng bạn của mình, những vật tư này ai biết các người làm sao mà có được!"

Ở bãi đỗ xe không chỉ có bọn họ, mà còn có một số người nữa.

Lúc này đa phần mọi người đều đang xem náo nhiệt. Nghe thấy gã đàn ông kia nói, thì tiếng thảo luận không khỏi lớn hơn.

Sơ Tranh nghe ra ý tứ của người này.

Nói số vật tư này là cô cướp được.

"Động thủ với ai?"

Gã đàn ông theo bản năng nhìn về một phương hướng, Sơ Tranh nhìn theo hướng gã.

Ninh Ưu đang đứng một bên, cô ta dường như không có ý định che giấu, Sơ Tranh nhìn sang, cô ta còn lộ ra một nụ cười vừa đắc ý lại vừa khiêu khích.

Lại là con chó điên dám giật tóc cô này!

"Giao những vật tư này ra rồi rời khỏi căn cứ, chuyện này chúng tôi sẽ không truy cứu nữa!" Gã đàn ông ưỡn thẳng lưng.

Sơ Tranh nhìn Dũng ca một cái.

Dũng ca đang khiêng súng, châm chọc nhìn trò khôi hài náo nhiệt này, đột nhiên nhận được ánh mắt của Sơ Tranh, hắn mờ mịt nhìn lại.

Không thể xem kịch vui sao?

Bảo ca ngược lại hiểu rõ, quăng một ngọn lửa qua, lúc này Dũng ca mới kịp phản ứng, cầm súng quét ra một nửa đường cong ngay bên chân gã đàn ông.

Đám người bên cạnh gã đàn ông bị dọa nhảy dựng lên, dồn dập lui về phía sau.

Sơ Tranh vòng tay trước ngực, bày ra tư thế của đại tỷ: "Tao cướp vật tư của ai, hả?"

Gã đàn ông: "..."