Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 170: Người giàu nhất mạt thế (Xong)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

#Không re-up dưới mọi hình thức.

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Căn cứ An Nhiên có tinh hạch của Sơ Tranh chống đỡ, dị năng giả thăng cấp chỉ đơn giản như ăn một bữa cơm.

Hơn nữa phương thức đổi tinh hạch cũng vô cùng đơn giản.

Ở trong mắt những người này, Sơ Tranh quả thực tựa như tiên nữ được trời cao phái tới đưa tinh hạch cho bọn họ.

Còn chuyện tinh hạch từ đâu tới ấy hả?

Có là được rồi, quản nhiều như vậy làm gì.

Những người còn sống bên ngoài nghe thấy người ta đồn đại, nên dồn dập chạy đến căn cứ.

Căn cứ có thêm một số lượng lớn người sống sót, làm thành phố cũng chật kín không đủ dùng, chỉ có thể xây dựng thêm ở bên ngoài.

Dần dần căn cứ càng ngày càng lớn.

Những con zombie đã có trí tuệ, có lẽ phát hiện ra căn cứ này xương cứng, gặm không được, nên rủ nhau đi vòng qua căn cứ.

Zombie càng ngày càng thông minh, cuộc đọ sức giữa hai giống loài lúc này mới chính thức bắt đầu.

Thanh danh của căn cứ An Nhiên càng ngày càng lớn, danh tiếng của Sơ Tranh cũng lớn theo.

Dung mạo cô cực đẹp, lại là người vừa có tiền vừa có thực lực, bên trong mạt thế chính là một bạch phú mỹ.

Lục Nhiên phát hiện chỉ cần cô ra ngoài, là có thể gặp được mấy nam sinh tự mình tiến cử muốn bò lên giường cô.

Lục Nhiên tức giận đến mức thiếu chút nữa thì hắc hóa luôn.

Cũng may Sơ Tranh không ưa những người này, nếu có người thật sự có can đảm cứng rắn đòi ở bên cạnh cô, thì cô cũng thật sự dám đánh người luôn.

Thương hương tiếc ngọc là cái gì ấy hả?

Thật xin lỗi.

Cô hoàn toàn không biết đó là thứ gì.

Bởi vậy người trong căn cứ đều hiểu rõ, thiếu niên bên cạnh Sơ Tranh mới chính là người cô đặt trên đầu quả tim, cưng chiều vô hạn.

"Số Lục Nhiên thật tốt."

"Thôi đi, bị một người phụ nữ xem như tiểu bạch kiểm mà nuôi, có gì tốt? Tôn nghiêm của đàn ông đều bị hắn vứt sạch rồi."

"Không ăn được nho thì nói nho chua à, cô Sơ Tranh là người xuất sắc như thế, nếu cô ấy nguyện ý coi tôi như tiểu bạch kiểm mà nuôi thì tôi cũng vui mừng!" Người ta đẹp trai thì người ta có quyền thôi.

"Anh không có chút khí khái của nam tử hán nào à?"

"Anh thì biết cái gì!"

Lục Nhiên quay đầu nhìn nữ sinh đứng bên cạnh: "Bọn họ đều nói anh là tiểu bạch kiểm em nuôi kìa."

Sơ Tranh thật lòng gật đầu: "Anh rất trắng."

Đàn ông con trai mà trắng như vậy, quá phận!

Khóe miệng Lục Nhiên co giật một cái: "Trọng điểm là tiểu bạch kiểm kìa."

"Anh không thích?"

Lục Nhiên im lặng: "Có ai thích bị người ta nói như vậy đâu?"

Hơn nữa hắn rất lợi hại đấy được không?

Những người này đều đồn đại hắn thành cái thứ gì rồi!

Tiểu bạch kiểm không có chút năng lực gì?

Chỉ biết lấy sắc thị quân?

Ai là quân?

"Em biết rồi."

Lục Nhiên không biết là Sơ Tranh biết cái gì.

Nhưng một ngày sau, thì hắn lập tức biết.

Mọi người trong toàn căn cứ đều được phát tinh hạch, yêu cầu không được nói Lục Nhiên là tiểu bạch kiểm nữa.

Như thế rất tốt.

Người ta chuyển sang nói hắn là họa thủy hại nước hại dân.

Lục Nhiên: "..."

Nước ở đâu ra?!

Bây giờ là mạt thế đấy được không?!

Sơ Tranh vừa nằm dài trên giường, Lục Nhiên liền cởi quần áo ra leo lên.

"..." Làm cái gì làm cái gì!! "Đêm qua..."

"Bọn họ nói anh là họa thủy, nếu anh không cố gắng câu dẫn em thật tốt, thì làm sao xứng đáng với cái danh xưng này được chứ?" Lục Nhiên nghiến răng nghiến lợi.

Sơ Tranh: "..." Sáng mai không cho bọn họ nói họa thủy nữa.

"Được được, đừng lộn xộn." Sơ Tranh đè hắn lại: "Ngoan."

"Anh muốn"

"Giao..." Sơ Tranh vẻ mặt trấn định: "Loại chuyện này làm nhiều không tốt, sẽ tổn thương đến thân thể."

"Thân thể anh rất tốt." Thiếu niên cười mập mờ: "Em không được sao?"

"..."

Ai không được!

Ai không được!!

...

Ngày thứ hai, Lục Nhiên suýt chút nữa là không xuống giường được.

Dịch Tiếu tới đưa quần áo, thấy hắn còn đắp chăn mỏng nằm trên giường, thì hết sức buồn cười: "Người bên ngoài đều nói cậu là họa thủy, cô Sơ Tranh đã ra khỏi cửa rồi, sao cậu vẫn nằm trên giường thế?"

Dịch Tiếu nói lời này cũng không có ý gì khác, chỉ là nghe lời đồn bên ngoài nên nói đùa một câu.

Ai ngờ lại đâm đúng cái chân đau của Lục Nhiên.

Dịch Tiếu không chú ý tới thần sắc của Lục Nhiên: "Ôi, sao căn nhà này của hai người lại mát mẻ thế?"

Hắn vừa ở bên ngoài vào, nóng đến không chịu được.

Căn nhà này quả thực chính là thiên đường nha.

Dịch Tiếu đặt mông ngồi xuống ghế, không có ý định đi.

"Cậu mặc thử quần áo đi, cô Sơ Tranh nói mấy kiểu quần áo lúc trước cậu không thích lắm, nên khi chúng tôi ra ngoài đã đi tìm một ít, cậu thử một chút xem thích cái nào, lát nữa tôi đem thêm mấy bộ đến cho."

Lục Nhiên: "..."

Lục Nhiên ôm chăn mỏng, không có bất kì động tác gì.

"Cậu nói xem, sao cậu lại chênh lệch với người ta lớn như vậy chứ, ai." Dịch Tiếu thở dài một hơi.

Sau đó, Hạ Thành thấy Dịch Tiếu đi cả nửa ngày mà không về, nên hấp tấp chạy tới tìm.

Sau khi phát hiện chỗ này là một thiên đường, thì cũng ngồi xuống cùng Dịch Tiếu, không muốn chuyển mông đi nữa.

Sau nữa là Bảo ca và Dũng ca đến tìm người.

Thế là mấy người tụ tập trong phòng đánh bài luôn.

Cảnh này khiến Lục Nhiên nhớ tới tình cảnh lúc trước ở căn cứ Khánh An, mấy người này chặn hắn trong phòng, còn bọn họ thì ở ngoài cửa đánh bài.

Có phải bọn họ cố ý không?

"Lục Nhiên, cậu chơi không?" Dịch Tiếu gọi hắn.

Lục Nhiên: "..."

Mẹ nó tôi không mặc quần áo đâu?!

Khi Sơ Tranh trở về, thì Lục Nhiên vẫn còn nằm trên giường, một bộ dạng bị tàn phá qua, dáng vẻ yên lặng đáng thương.

Bọn người Bảo ca vừa hút thuốc, vừa đánh bài, hoàn cảnh kia, thôi đừng đề cập đến nhiều... quá đáng sợ.

"Các anh đã làm gì với hắn rồi?"

"Cái gì?" Hạ Thành mờ mịt.

"Tôi nói Lục Nhiên đi thử quần áo, nhưng hắn không nhúc nhích, tôi cũng không dám thúc giục." Dịch Tiếu vô tội.

"Cô Sơ Tranh, nhà cô thật mát mẻ." Bảo ca lớn giọng nói, lớn đến mức người dưới lầu cũng đều nghe được.

Sơ Tranh: "..."

Đây chính là nguyên nhân mấy người ở đây tụ tập đánh bài, chỉnh thẻ người tốt thành ra như vậy ấy hả?

Sơ Tranh đuổi bọn họ ra, có lẽ mấy người kia phát hiện ở cửa cũng rất mát mẻ, nên lại làm ổ ngay cửa ra vào, tiếp tục đánh bài.

Lục Nhiên xốc chăn lên, nhanh chóng mặc quần áo rồi đi rửa mặt.

"Thử quần áo chưa?"

Lục Nhiên nhổ nước súc miệng ra, lắc đầu: "Chưa."

Sơ Tranh chọn mấy bộ đưa cho hắn: "Mau thử đi."

Lục Nhiên căn bản không thể cự tuyệt, bị Sơ Tranh chặn trong phòng vệ sinh bắt thử quần áo.

"Em có thể đi ra ngoài được không?"

"Vì sao?" Sơ Tranh không hiểu.

"Em ở đây làm anh không được tự nhiên."

"Có chỗ nào của anh mà em chưa thấy qua đâu, thay nhanh đi."

Sơ Tranh thẳng thắn hùng hồn nói, thậm chí còn cảm thấy thẻ người tốt có bệnh, chỉ thay bộ quần áo mà cũng lằng nhà lằng nhằng, có phiền phức không chứ.

"..." Lục Nhiên nghẹn khuất tiếp tục thay quần áo.

...

"Cô Sơ Tranh, có người từ căn cứ kinh thành đến."

Hôm nay, có người trong căn cứ vội vàng chạy tới báo cáo với Sơ Tranh.

"Ồ."

"Ngài có muốn đi xem một chút không?"

"Không rảnh." Đang bận ơi là bận đây này.

"Nhưng mà... Bọn họ đến tìm ngài."

Sơ Tranh: "..."

Phiền phức.

Người từ căn cứ kinh thành tới chính là Mộ Kiệt, Mộ Kiệt mang đến cho cô đoạn video mà cha nguyên chủ tự mình thu lại, ý tứ đại khái là rất có lỗi với cô, vì đã để cô lưu lạc bên ngoài nhiều năm.

Bây giờ mong muốn cô trở về cùng Mộ Kiệt, sau này ông ấy sẽ chiếu cố cô thật tốt.

Tất nhiên Sơ Tranh cự tuyệt, thậm chí còn tiện thể cho Mộ Kiệt một đống tinh hạch nữa.

Có một khoảng thời gian zombie mất tích tập thể, lúc ấy, chúng đều trốn đi thăng cấp.

Bây giờ, tinh hạch có đủ mọi màu sắc, đương nhiên zombie cũng khó đối phó hơn nhiều.

Cái thể loại giống như con zombie bọn họ gặp ở bến cảng kia, giờ đây lúc nào cũng có thể ngẫu nhiên gặp được.

Sơ Tranh sống ở đây rất tốt, Mộ Kiệt không khuyên được Sơ Tranh, nên chỉ có thể mang theo tinh hạch rời đi.

Khoảng cách của căn cứ An Nhiên và căn cứ kinh thành không xa lắm, hơn nữa dưới tình hình có máy bay trực thăng, thì muốn liên hệ cũng khá là thuận tiện.

Nếu như cha của nguyên chủ muốn tới đây, thì cô cũng không có ý kiến.

Đây là nguyên văn lời Sơ Tranh nói với Mộ Kiệt.

"Anh cho rằng em sẽ đi cùng ông ta."

Lục Nhiên ôm lấy Sơ Tranh từ phía sau, cùng cô nhìn máy bay trực thăng bay khuất.

"Tại sao phải đi cùng ông ta."

Phiền phức như vậy, cô đi làm gì.

Thanh âm của Lục Nhiên hơi trầm thấp: "Người nhà của em ở bên đó."

Cô không chỉ có một mình.

Cô còn có người thân quan tâm lo lắng cho mình.

Sơ Tranh: "..."

Thẻ người tốt là ma quỷ hả!

Căn cứ kinh thành rất lớn.

Chắc chắn Vương bát đản sẽ bắt ta đi phá sản, ta điên mới đến đó.

Khuôn mặt nhỏ của Sơ Tranh căng đến nghiêm túc: "Nhưng anh ở đây."

Lục Nhiên hơi sửng sốt.

Sau đó cười rộ lên. "Ừ, anh cùng em."

*

VỊ DIỆN THỨ 5 HOÀN TẤT!

♡♡♡

Ta định mai mới up, nhưng mà suy nghĩ một hồi lại quyết định up luôn hôm nay 🤗🤗🤗

Vì ngày mai mùa đông đến rồi 😝😝😝

Đọc truyện vui vẻ, nhớ vote và comment cho ta có động lực nhé, yêu thương ~ ♡